Showing posts with label Đàn bà. Show all posts
Showing posts with label Đàn bà. Show all posts

Đàn bà phụ tình = Cái giẻ bẩn hay chiếc vòi nước bị rò rỉ!

Có thể nhiều người trách tôi vơ đũa cả nắm!? Nhưng theo tôi, cũng chỉ lọt được 1, 2 "chiếc đũa" không như thế là cùng. 


Còn thì đàn bà phụ tình ai cũng giống như ai cả thôi. Họ đều là cái giẻ bẩn hay chiếc vòi nước bị rò rỉ.
Đàn bà phụ tình = Cái giẻ bẩn hay chiếc vòi nước bị rò rỉ!

Đàn bà cứ hay bĩu môi chê đàn ông bạc tình, bạc nghĩa và làm như mình rất cao cả, hy sinh nhiều cho tình yêu. Nhưng thật ra, phe mặc váy toan tính và xấu xa vô cùng trong chuyện tình cảm. Miệng thì lúc nào cũng leo lẻo yêu hết mình, yêu say đắm nhưng họ phũ phàng hơn nhiều so với cánh mày râu.
Cái thời còn trẻ trai, tôi cũng ngây thơ tin vào tình yêu của một đứa con gái hư để rồi biến mình cao thêm chục tấc mà chẳng cần uống sữa.

Từ bé tôi là đứa trẻ thiếu thốn tình cảm gia đình. Bố mẹ ly dị chẳng ai thèm quan tâm. Tôi như quả bóng bị đá qua đá lại, cầu bất cầu bơ không chốn nương thân. Lúc nào tôi cũng cô đơn một mình và dĩ nhiên, tôi chẳng được học hành đến nơi đến chốn khi học lớp 8 đã phải nghỉ học giữa chừng. 

18 tuổi tôi bám theo một chú thợ hồ ở quê khăn gói lên thành phố. Tại đây để sinh tồn, làm đủ thứ việc để kiếm sống. 

Năm 20 tuổi, trong một lần trên đường đi làm về khuya khoắt, tôi gặp một người con gái. Em kém tôi 2 tuổi, là sinh viên năm nhất một trường đại học nổi tiếng. Nhìn bề ngoài, em rất xinh, ngoan và nhu mì. 

Tôi gặp em khi em bị người yêu lừa làm em có chửa hơn 2 tháng rồi hắn bỏ trốn. Thấy em tội nghiệp, tôi đưa tay giúp đỡ. Tôi còn nhiệt tình đưa em đi giải quyết hậu quả và ở bên sốc lại tinh thần cho em.

Cứ thế, chúng tôi yêu nhau suốt 4 năm trời. Tôi không màng đến chuyện em là hàng "second-hand" mà yêu thương em chân thành hết mực. Chúng tôi sống như vợ chồng ngần ấy năm. Chỉ còn thiếu một cái đăng ký kết hôn là chúng tôi trở thành vợ chồng của nhau toàn tập.

Tôi gặp em khi em bị người yêu lừa làm em có chửa hơn 2 tháng 

Vậy mà đùng một cái, tôi bị em đá. Lý do là vì “Chúng ta không hợp nhau”. Tôi cố gắng níu kéo thật nhiều nhưng không thành. Thế rồi vài tháng sau khi hai đứa chia tay, em lên xe hoa với một người làm chung công ty, dân Hà Nội gốc.

Mọi chuyện diễn biến quá nhanh, quá phũ phàng và bất ngờ làm tôi không kịp trở tay. Tôi ngơ ngác và thẫn thờ nhìn người mình yêu đến bên kẻ khác. Cứ thế, tôi cảm thấy mình là một thằng ngu không hơn không kém.

Gần 5 năm trôi qua thế nhưng vết thương lòng ấy trong tôi vẫn còn buốt. Dù biết em là cô gái chẳng ra gì, chẳng đáng để nhớ nhưng sao tôi vẫn dày vò và căm hận em? Và rồi tôi trúng mánh trong một chuyến đi buôn với bạn. Có vốn đầu tư, nhờ trời thương nên cuộc sống giờ cũng khá khẩm lên nhiều.

Hơn 1 tháng trước tôi có vô tình gặp lại người cũ. Em bây giờ già và khắc khổ hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi. Nghe đâu em không sinh được con. Vì thế chồng chán nên ngoại tình. Còn gia đình chồng đối xử tệ bạc với em lắm.

Em khóc rồi xin lỗi và nói vẫn còn yêu tôi, luôn nhớ đến tôi trong suốt mấy năm qua. Em bảo, lý do ngày xưa em rời bỏ tôi là vì không cảm thấy tôi là chỗ dựa an toàn, vững chắc cho em được. Ngày đó, đúng là tôi không thể mang lại sự ổn định, bình an cho em. 

Rồi sau đó, thi thoảng em cứ đến tìm tôi để than vãn, khóc lóc, ra chiều ân hận. Càng nghe em nói, tôi càng thấy khinh bỉ và càng rõ hơn bộ mặt của những người đàn bà phụ tình. Chẳng phải một mình em của tôi như vậy mà hình như tất cả đàn bà trên đời đều vậy. 

Nhớ khi tôi còn là một thằng nhà quê, tôi bị những đứa con gái khinh bỉ, coi thường ra mặt. Khi tôi có chút tiền của thì họ bắt đầu đổ xô vào lấy lòng, ngọt nhạt.

Giờ tôi cứ cảm thấy, đàn bà là một đám cây tầm gửi, họ lúc nào cũng muốn dựa hơi đàn ông để sống. Họ luôn tự cho mình cái quyền được lựa chọn. Dù là đã có người yêu nhưng nếu thấy chỗ dựa vững vàng hơn là sẵn sàng so sánh và ngã vào.

Tôi cũng không thể hiểu tại sao, đàn ông bội bạc thì bị đàn bà chửi là thằng đểu. Thế mà đàn bà bội bạc thì họ lại ngụy biện rằng chỉ là bất đắc dĩ. Thậm chí họ còn đổ lỗi chính cho đàn ông là: yếu hèn, không lo được cho người mình yêu nên bị đá là phải.

Hình như đời này, sẽ chẳng bao giờ có chuyện một người đàn bà cùng chung lưng đấu cật với người đàn ông từ khi anh ta khốn khó. Đàn bà phụ tình luôn muốn ăn sẵn, không thích kham khổ. Vì thế dù yêu đến đâu, họ cũng sẵn sàng bỏ nếu kiếm được chỗ dựa khác vững chắc hơn. “Tham sang phụ khó” là bản chất muôn đời của những người đàn bà phụ tình.

Đàn bà phụ tình cũng tự cho mình là người tình nghĩa. Nhưng sự thật không phải vậy. Khi ở bên một người đàn ông, điều đầu tiên những người đàn bà này quan tâm đó là anh ta có giàu không? Tiếp đến là anh có đẹp trai không? Rồi mẹ anh có khó tính không chứ không phải là 2 người yêu nhau đến mức nào.

Đã thế, đàn bà phụ tình còn rất tham lam, tiền cũng muốn mà tình cũng muốn. Thời nay kiếm được người đàn bà chung tình thật khó. Các nàng bây giờ lúc nào cũng sơ cua vài anh dưới cái mác anh trai, bạn thân. Tuy không yêu nhưng họ cũng không thẳng thừng từ chối. Họ chỉ lừa phỉnh cánh đàn ông bằng những mối quan hệ lập lòe.

Khi cần thì họ gọi đàn ông đến để tâm sự, trải lòng, lợi dụng. Và lúc nào họ cũng tỏ ra rất tội nghiệp, mào trước đón sau bằng câu “Em biết gọi anh ra thế này là không phải. Em xấu xa quá. Em thấy tự khinh bỉ chính mình”.

Nhưng nào có phải cô ta thật lòng nghĩ thế, chẳng qua chỉ là một chiêu giả vờ chối tội. Để đối phương thấy cô ta không ép buộc mà tự mình ngu, tự mình đi theo người ta, rồi lại còn phải dỗ dành để cô ta hết buồn. Nói chung, đàn bà phụ tình thủ đoạn hết chỗ nói!

Có thể nhiều người trách tôi vơ đũa cả nắm. Nhưng theo tôi, cũng chỉ lọt được 1 - 2 "chiếc đũa" không như thế là cùng. Còn thì đàn bà phụ tình ai cũng giống như ai cả thôi. Họ đều là cái giẻ bẩn hay chiếc vòi nước bị rò rỉ. 

Vì thế cánh đàn ông hào hiệp, tự cho mình tài ba thường bị lừa bởi sự yếu đuối, chân chất, tội nghiệp của đàn bà phụ tình mà đâu ngờ được mình chỉ là một quân cờ để họ suy tính. Tất cả những gì đàn bà phụ tình quan tâm đó là tương lai của họ có được sướng không, nhàn hạ không mà thôi.

Cuộc sống của tôi dù đã trả qua bao nhiêu đắng cay, tôi vẫn thấy không đau đớn bằng khi bị em phụ tình. Phải chăng, đàn bà khi đã cố tình gieo đau khổ còn gấp mấy lần đàn ông?

Người ta bảo đàn bà là phái yếu, phái đẹp, phải được yêu chiều, cưng nựng. Nhưng trong mắt tôi, đàn bà cũng giống như người cũ của tôi là 1 lũ hồ ly đáng ghét, đáng hận. Sự ngọt ngào, nhu nhược giả tạo đàn bà giăng ra để bẫy cánh đàn ông làm tôi thấy phát lợm.

Tôi cũng từng bị lừa một vố đau đớn tận trong tim. Và từ đó tôi tỉnh hẳn người ra, để cảnh giác hơn rất nhiều. Càng lăn lộn với đời, càng khôn ra, tôi càng hiểu rõ bộ mặt của phái nữ, nhất là những người đàn bà phụ tình. 

Còn nữa, 30 năm cuộc đời, tôi cũng vừa chợt nhận ra, một người đàn bà khi buồn sẽ khóc to cho thật đã. Nhưng sau đó, đàn bà sẽ lại mỉm cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Còn một thằng đàn ông khi buồn nhất, hận nhất thì hắn vẫn có thể cười. Để rồi sau đó nghĩ lại, hắn sẽ không hiểu mình cười vì cái gì mà trong lòng lại đau thế. Vì thế, đàn ông khi yêu chỉ nên yêu bằng một nửa trái tim. Đừng quá tin vào tình yêu để khi phụ bạc hay vỡ mộng lại bị sốc.

Hiện cuộc sống của tôi dù đã trả qua bao nhiêu đắng cay, tôi vẫn thấy không đau đớn bằng khi bị em phụ tình. Phải chăng, đàn bà khi đã cố tình gieo đau khổ còn gấp mấy lần đàn ông?

Theo: afamily.vn
_________________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Đàn bà cuồng ghen không đáng được tôn trọng

Một lần mẹ anh đồng nghiệp mất, tôi điện báo tin với sếp ngày giờ, địa điểm tang lễ. 


Chị nói tôi dùng tiếng lóng để hẹn hò với chồng chị. Điện thoại tôi reo liên tục từ máy sếp gọi tới bất kể giờ giấc, dù là 1, 2 giờ đêm. Chị chửi tôi té tát, dùng những lời lẽ tục tĩu và dâm dục.

Gửi anh Đức, tác giả bài viết: "Muốn ly dị vì vợ sỉ nhục đồng nghiệp của tôi". Đọc bài của anh tôi thấy hình ảnh mình trong đó. Trước đây tôi từng là nạn nhân giống như cô bạn đồng nghiệp của anh. 
Đàn bà cuồng ghen không đáng được tôn trọng

Trong 1 lần mẹ của anh bạn đồng nghiệp qua đời, tôi điện thoại báo tin với sếp ngày giờ, địa điểm tang lễ (do sếp dặn). Vợ sếp bắt máy, tôi nhắn lại nội dung trên, nghe xong chị chửi tôi 1 trận tơi bời rồi tắt máy, rồi lại điện tiếp để chửi mà không cho tôi giải thích câu nào. 

Chị nói tôi dùng tiếng lóng để hẹn hò với chồng chị. Điện thoại tôi reo liên tục từ máy sếp gọi tới bất kể giờ giấc, dù là 1, 2 giờ đêm. Mở máy lên là cái giọng đanh đá của chị chửi tôi té tát, chị dùng những lời lẽ tục tĩu và dâm dục mà tôi không thể nói ra đây được. Chị còn dọa cho xã hội đen đánh, lột quần áo, cho du đãng xử theo phong cách giang hồ.

Đám tang diễn ra theo ngày giờ đã định. Chị không có lời xin lỗi, anh chồng gặp tôi bẽn lẽn nói lí nhí: "Bả ghen quá trời ghen". Những ngày sau đó, mỗi lần sếp đi đâu vắng, chị trơ trẽn điện đến nhà tôi để kiểm tra xem tôi có ở nhà không hay đã đi đâu đó với chồng chị.

Câu "không có lửa làm sao có khói " đã bị nhiều người lạm dụng để ngụy biện cho hành vi ghen tuông phi lí của mình. Hoặc nói vì yêu nên mới ghen cũng là bào chữa một cách không thuyết phục. Tôi cũng yêu chồng, tin những ai yêu chồng đều không hành động nông nổi như vậy. Chị không chỉ xúc phạm tôi mà còn làm cho gia đình tôi xáo trộn không yên. Tôi khó khăn lắm mới thu xếp chuyện nhà. Nếu chị biết ghen, chồng tôi cũng ghen, chị đòi cho xã hội đen xử tôi, chồng tôi cũng có thể cho du đãng xử chồng chị vậy. Nhưng chị hoàn toàn không nghĩ tới, thật quá vô tâm và hồ đồ, đó gọi là yêu chồng sao?

Tôi nghỉ việc ở đó, không phải vì sợ những lời đe dọa của chị mà vì tôi khinh họ, khinh người vợ vô văn hóa, khinh người chồng nhu nhược. Rõ ràng chị ta sai mà anh chồng không dám nói lên lẽ phải để chấn chỉnh vợ. Người vậy không đáng để tôi gọi là cấp trên, không đáng để tôi tận tâm tận lực làm việc cho họ.

Trở lại câu chuyện của tác giả, tôi không can dự đến việc anh tiếp tục sống hay ly hôn với vợ. Tôi thấy vợ anh cũng giống như vợ của sếp tôi. Họ lý giải cho hành động đó là yêu, thật ra họ chẳng yêu ai cả, chỉ yêu bản thân, muốn sở hữu người chồng một cách tuyệt đối. Để đạt được mục đích đó, họ bất chấp tất cả, không nghĩ đến uy tín, danh dự hay sự nghiệp của chồng. Họ không ngại làm cho hình tượng người chồng xấu đi, không ai tiếp cận, không ai gần gũi, bạn bè xa lánh, đồng nghiệp từ bỏ, mọi người khinh bỉ, để người chồng chỉ là của riêng họ. Đó là cách mấy bà vợ cuồng ghen làm vì yêu chồng.

Khi họ chỉ định ai là tình địch thì đích thị là người đó có tội. Họ ghen và mạt sát người khác rồi lại muốn thế giới này thông cảm. Vậy còn những người như tôi và cô bạn đồng nghiệp của anh thì sao? Chúng tôi không phải là bồ tát trên bệ thờ, cũng bức xúc khi bị người khác sỉ nhục, lại phải cảm thông cho những con người ngang ngược và vô lý đó sao?

Tôi có thể hiểu được tâm trạng của cô bạn đồng nghiệp kia. Anh có nghĩ rằng cô ấy cũng như tôi, từ bỏ công ty anh là vì khinh vợ chồng anh không? Trong cuộc sống đã quá nhiều áp lực, chuyện công việc, cơm áo gạo tiền, con cái, cha mẹ, họ hàng, bè bạn... đã ngốn mất của vợ chồng phần lớn thời gian, còn lại cho riêng 2 người thật ít ỏi. Tiếc là nhiều người đã không tận dụng để yêu thương nhau, lại để ghen tuông lấy đi những khoảnh khắc ngọt ngào hạnh phúc ở bên nhau.

Nói thật chỉ có 3 dạng đàn ông chịu được những người đàn bà đó:
1. Nhu nhược, không dám phản ứng
2. Lợi dụng vật chất hoặc địa vị nên chịu đấm ăn xôi
3. Thiểu năng trí tuệ

Họ chỉ xứng với những đàn ông như thế. Chả trách sao mấy chị ghen cứ than chồng tôi thế này thế nọ. Họ có tốt đâu mà đòi kiếm đàn ông xứng đáng, Nồi nào vung nấy mà. Nếu người tốt mà lấy nhầm vợ như thế thì cũng tan đàn sẻ nghé thôi.

Theo: Vnexpress.vn - Yến
_________________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/