Showing posts with label Yêu 24/7. Show all posts
Showing posts with label Yêu 24/7. Show all posts

Anh có nghĩ là em cũng biết ghen không?

Chưa bao giờ bắt đầu thì sao có thể gọi là kết thúc. 

Em và anh là thế. Vậy mà em vẫn cứ để mình đắm chìm trong khoảng không vắng lặng, rồi nghĩ về anh thật nhiều, buông mà không buông. Sự nửa vời vì thế cứ níu giữ em lại trong cái vòng luẩn quẩn. 

Anh biết không, trước khi yêu anh em chỉ có một mình nhưng em không thấy buồn, em có gia đình, có bạn bè và đàn cún nhỏ. Em hài lòng với cuộc sống như thế. Đến khi yêu anh, em bỗng trở thành kẻ một mình giữa những niềm vui cũ và em thường khóc.

Em vẫn nhớ có lần ngồi bên anh, một tay anh lái xe, một tay anh nắm lấy tay em, em khẽ hỏi: “Anh có nghĩ là em cũng biết ghen không?”. 

Anh bình thản trả lời: “Không”. 
Anh có nghĩ là em cũng biết ghen không?
Em vẫn biết anh là người đàn ông đa tình. Trái tim anh nhiều ngăn, nhưng một ngăn nhỏ dành cho em cũng không có.

Em vẫn tưởng mình đã là một góc nhỏ trong tim anh, là một phần cuộc sống của anh, thì ra chỉ là lầm tưởng. Vốn dĩ em không là gì của anh, chưa từng là gì của anh, sao em không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu em nhận ra điều này sớm hơn thì em sẽ không ghen khi thấy anh đi với người con gái khác, sẽ không buồn khi anh ở bên họ và cũng sẽ chẳng khóc nếu anh có vô tình biến mất một thời gian dài.

Đã bao giờ anh ước cuộc đời mình là một bộ phim? Cả trăm lần em đã từng ước như vậy để em có thể trở thành biên kịch viết nên một cuộc tình không có những giây phút đau khổ. Em sẽ sắp xếp nhân vật anh ở đây, bên cạnh em, để hàng đêm khi em bỗng giật mình tỉnh giấc, khẽ rúc đầu vào ngực anh tìm lại bình yên trong giấc ngủ.

Anh à, “Anh có nghĩ là em cũng biết ghen không?”
Theo: Blogviet.com.vn

Blog Tinh Yeu |Blog Cam Xuc |Blog Cuoc Song |Blog Cam Xuc |Goc Yeu Thuong |Qua Tang Cuoc Song |Hat Giong Tam Hon |

______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hạnh phúc nhé, cô gái tigôn bé nhỏ

Tường Vy là một cô gái mộng mơ, thường nhìn cuộc sống bằng những gam màu rực rỡ.

 Cô yêu hoa tigôn, loài hoa bé nhỏ, bình dị với sắc hồng và sắc trắng tinh khôi. Hoa mộc mạc như chính con người cô vậy. Cô mang trong mình một giấc mơ từ những ngày còn thơ bé. 

“Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương”
(Hai sắc hoa tigôn)

Đó là ước mơ về một ngôi nhà nhỏ có giàn hoa tigôn khoe sắc mỗi độ thu về. Loài hoa nhỏ bé nhưng mang trong mình vẻ đẹp kì lạ ấy đã đi vào trái tim cô – một cô bé mộng mơ và nhạy cảm. Cô vẫn đang chờ đợi một người trồng những giàn hoa tigôn cho riêng cô, để chứng minh rằng, tigôn mang biểu tượng của trái tim tan vỡ nhưng không phải là biểu tượng của tình yêu tan vỡ.
Hạnh phúc nhé, cô gái tigôn bé nhỏ

Trái tim cô luôn khao khát yêu thương, yêu hết mình và từng chịu tổn thương, nhưng vẫn mạnh mẻ để vượt qua. Một trái tim mang nhiều mảnh vá là trái tim đã hiểu hết những cung bậc của cuộc sống, nếm trải đủ những cay đắng ngọt bùi. Đó mới chính là trái tim đẹp nhất, hoàn thiện nhất. Và tình yêu sau những tổn thương sẽ là một bến đỗ yên bình. Ngắm nhìn những bông hoa tigôn, Tường Vy bất chợt liên tưởng tới một trái tim và chợt mỉm cười khi cô đang mang trong mình một trái tim như thế.

Tường Vy đã từng yêu, yêu một người bằng tất cả sự ngây thơ, hồn nhiên của tuổi trẻ. Mối tình đầu của cô đẹp lắm nhưng cuối cùng thì tin yêu tan vỡ. Người ta vẫn nói “tình chỉ đẹp khi tình dang dở”. Tường Vy mộng mơ, nhưng cô vẫn khao khát có một tình yêu trọn vẹn, một bến đỗ yên bình. Ước mơ về một mái ấm với những sắc hoa tigôn vẫn âm thầm hiện hữu trong cô. Thời gian trôi đi, Tường Vy đã mạnh mẽ bước qua những tổn thương của mối tình đầu. Những vết xước trong tim lành dần và cô lại cười rạng rỡ dưới ánh nắng mùa thu.

Vậy là mối tình đầu của cô đã qua đi như thế, không nhẹ nhàng nhưng cũng không quá đỗi nặng nề bởi cô gái bé nhỏ vẫn mang trong mình những tin yêu cuộc đời. Và, quan trọng hơn, Tường Vy là cô gái mang một trái tim thiên thần, một trái tim không vị kỉ, không hận thù. Có những nỗi đau sẽ chẳng bao giờ xóa được nhưng nỗi đau ấy sẽ dần nguôi ngoai khi con tim vẫn thiết tha với cuộc đời, với khát khao hạnh phúc.

Mùa thu năm ấy, Tường Vy một mình lang thang trên con phố nhỏ. Hà Nội từ lâu đã trở nên gần gũi với cô. Hà Nội là nơi mà cô từng hướng về với những thương nhớ, cả những ước mơ. Hà Nội – cái tên mà trước kia mỗi khi nhắc đến trái tim cô lại xao xuyến và cô đã đến với Hà Nội, thành phố trong trái tim cô. Nhưng Hà Nội trong cô giờ đây đã khác. Có đôi lúc mùa thu Hà Nội làm cô nhớ đến mối tình đầu, nhưng mỗi lần nhớ đến, đôi môi cô lại nở một nụ cười rất nhẹ nhàng. 

Hà Nội đã thế chỗ cho anh từ bao giờ cô cũng không biết nữa. Hà Nội và anh trong quá khứ đã không còn làm trái tim cô nhức nhối. Với cô, anh đã là quá khứ và giờ đây Hà Nội cho cô những tình cảm mới, những hi vọng mới. Chẳng phải cô hi vọng sẽ gặp chàng trai Hà thành thứ hai. Tình yêu của cô bình dị lắm, có lẽ bởi vậy mà cô không có duyên với một tình yêu nơi phồn hoa. 

Hà Nội cho cô những mộng mơ rất riêng. Cô yêu mùa thu Hà Nội, chỉ có thu Hà Nội mới có thể làm trái tim cô xao xuyến. Cô yêu mùi hoa sữa ngào ngạt mỗi độ thu về. Cô từng mơ sẽ cùng người cô yêu thương dạo bước trên con phố Nguyễn Du để thưởng thức mùi hương của loài hoa ấy.

Hà Nội trong cô còn là những kỉ niệm về tình bạn, những tình cảm ấm áp như tình thân, cuộc sống xa nhà càng khiến cô trân trọng những tình cảm ấy. Tuy vẫn chưa tìm thấy một nửa của mình nhưng cô cũng chẳng vội vàng bởi cô tin một ngày nào đó hạnh phúc sẽ mỉm cười với cô. Hai năm, khoảng thời gian không dài nhưng đủ để cô nhận ra nơi đây là một phần trong cô. Quá khứ, hiện tại và cả tương lai, Hà Nội sẽ luôn có một vị trí trong lòng cô.

Cuộc sống xa nhà giúp Tường Vy trưởng thành hơn. Cô biết cách tự chăm sóc cho bản thân mình và những người xung quanh. Có đôi khi cuộc sống một mình khiến Tường Vy thấy cô đơn, nhưng cô vẫn mỉm cười vì cô vẫn đang tận hưởng cuộc sống theo cách của riêng mình. Thời gian rảnh rỗi, Tường Vy vẫn giữ thói quen đi dạo một mình, thói quen viết lách. Cũng có những lúc cô cười đùa vui vẻ bên bạn bè. Không ai nghĩ rằng, cô bé vô tư ấy lại có một tâm hồn nhẹ nhàng đến lạ, nhẹ nhàng cảm nhận cuộc sống, nhẹ nhàng yêu thương, nhẹ nhàng với những mộng mơ của riêng mình.
Mưa, Tường Vy ngồi ngắm mưa q ua khung cửa sổ, tay cần cuốn sổ thơ, vẫn là bài thơ quen thuộc Hai sắc hoa tigôn. Cô mỉm cười với giấc mơ của mình.

Hà Nội những ngày mưa, không phải mùa thu nhưng cô vẫn có những cảm xúc rất riêng. Đêm qua, giấc mơ về giàn hoa tigôn vẫn còn dư vị cho đến tận hôm nay. Trong mơ có cả mùi hoa sữa và có vòng tay ôm cô từ đằng sau. Vẫn biết đó chỉ là giấc mơ nhưng giấc mơ ấy đã theo cô suốt bao năm qua.

Cô vẫn đang chờ hạnh phúc gõ cửa trái tim mình. Cô sẽ trân trọng, nâng niu, vun đắp cho hạnh phúc ấy. Hạnh phúc sẽ đến với những người biết kiên nhẫn đợi chờ. Tường Vy luôn biết cách cân bằng cuộc sống, dẫu có đôi lúc cô sợ rằng quãng thời gian một mình quá lâu sẽ khiến cô quên đi cách yêu thương và đón nhận yêu thương. Nhưng cô vẫn tin khi yêu thương gõ của cô sẽ biết cách đón nhận nó, bởi trái tim cô vẫn khao khát một hạnh phúc trọn vẹn. 

Cô đã từng tổn thương, đã từng dốc hết sự ngây thơ để yêu một người trong quá khứ và Tường Vy sẽ yêu người đến sau bằng tất cả sự trưởng thành, để tin yêu không vụn vỡ, để những yêu thương không hóa thành niềm đau. Cô biết mình chưa sẵn sàng để đón nhận yêu thương trong lúc này. Cô sẽ chờ đợi cho đến khi cô đủ niềm tin để bước vào ngôi nhà có giàn hoa tigôn dành cho riêng cô.

Hạnh phúc nhé, cô gái bé nhỏ.
Theo: Blogviet.com.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hương hè tháng 6 vị ngọt quê hương

Tháng 6 - tháng của những cơn mưa không còn vội vàng, chóng vánh như những ngày của tháng 5, không còn những cái nắng gắt gỏng chợt đến rồi chợt tắt nữa. 

Mà dường như thay vào đó đã là một quỹ đạo, ngày nắng đêm mưa.

Tháng 6, lũ trẻ con được nghỉ hè, trò chơi với những viên bi, khúc gỗ, những lon bia, cái dép…đã trở thành quen thuộc nhưng thú vị và lôi cuốn nhất phải kể tới là những cánh diều mỗi chiều. 

Lũ trẻ chạy dài trên những triền đê, những cánh đồng lúa mới được thu hoạch. Cánh diều bay cao, bay xa như chứa đựng những ước mơ giản dị của không chỉ lũ trẻ mà cả những người dân quê mình. 

Tháng 6 cũng là tháng của những lo âu xuất hiện trên những gương mặt của lứa tuổi học sinh lớp 12 trước những kì thi quan trọng của cuộc đời. Những kỉ niệm tuổi học trò vẫn còn vấn vương, nỗi nhớ thầy cô, bạn bè làm cho những giọt nước mắt còn trực lăn dài trên khóe mi.

Hương tháng 6- hương đỏ của những quả vải, hương vàng, hương hồng của những quả xoài, quả đào chín mọng, thơm lừng chốn làng quê. 

Hương của những bông lúa chín vàng, của những trái lạc được người dân ta thu hoạch về hòa với hương thơm của đất phả vào cơn gió hiếm hoi khi cả ngày bị đốt cháy bởi ánh nắng rồi tối trời lại gặp mưa! Một mùi hương chỉ có ở những chốn làng quê tôi- nghèo nhưng thơm đến lạ… 

Một bức tranh mùa hạ đa sắc màu, mùi vị xen cả chút bình yên mộc mạc của hương đồng gió nội!
Hương hè tháng 6 vị ngọt quê hương

Tháng 6- hương mồ hôi của sự bận bịu, mệt nhọc khi cả ngày quần quật, lao động vất vả, những bữa cơm vội vàng để mau chóng nghỉ ngơi rồi lại phải làm tiếp. Tháng 6 với hình ảnh của những chiếc quang gánh nặng trĩu trên vai, những bó lúa, bó lạc,… những giọt mồ hôi ướt thẫm làn áo của mẹ. 

Những chiếc máy suốt cả ngày bình bịch trên những nẻo đường gồ ghề, mấp mô, hoạt động gần như không được nghỉ ngơi, những chiếc xe trâu, xe bò chở đầy những thành quả lao động… Công việc bận bịu của ngày mùa làm con người ta không có cơ hội để toan tính những chuyện của cuộc đời nữa. 

Cuộc sống vất vả giúp họ chia sẻ với nhau, giúp đỡ nhau nhiều hơn, từ mớ rau, con tôm, con cá hay thậm chí cả những thứ đơn giản hơn rất nhiều như chút mắm, chút muối…đến việc giúp nhau thu hoạch những thửa ruộng, vườn bãi…

Tháng 6- ba mẹ ở quê chỉ mong những đứa con xa nhà mau mau trở về để được hưởng thụ những trái thơm của làng quê, của gia đình. Ngon mà bổ. Ai đi xa, dù ở trong hay ngoài nước cũng luôn hướng về quê hương và gia đình. Nhưng những lúc như thế này họ chỉ có thể cảm nhận được vị ngọt của quê hương qua những cuộc gọi đường dài. 

Nhớ lắm chứ! Tôi biết họ nhớ gia đình, người thân và bạn bè. Gia đình cũng vậy, họ cũng nhớ và mong rất nhiều… Gửi tới họ những hương thơm nồng nàn - hương của đất, của hoa thơm, trái ngọt, của tình người, tình quê yêu dấu ở miền quê nghèo.

Và tất cả những hương thơm của đất trời tự nhiên ấy quện lại thành một mùi hương mang tên “nỗi nhớ”, nỗi nhớ người thân- nỗi nhớ Mẹ!
Theo: Blogviet.com.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Em vẫn đợi anh về

Anh à, chuyến xe khách đã đưa anh đến đâu rồi? Có phải là một nơi rất xa, cách xa em hàng ngàn cây số?

Một ngày tháng sáu với những cơn mưa rào chợt đến, chợt đi. Cũng giống như anh vậy, đến bên em thật tình cờ rồi ra đi cũng thật bất ngờ. Giây phút này khóe mắt em vẫn còn cay lắm, vì em không chấp nhận được sự thật là anh đã rời xa em. 

Chẳng phải anh và em không còn yêu nhau nữa, cũng chẳng phải có người thứ ba xen vào giữa hai ta. Mà chúng ta mất nhau do hoàn cảnh, do cái nguyên nhân mà trong mơ em cũng không bao giờ muốn nó xảy đến đâu.

Quen anh cũng đã lâu. Ban đầu chúng ta không có ấn tượng về nhau lắm, nhưng dần dần em nhận ra chúng mình rất hợp nhau. Mình thường kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời và những khi vui hay buồn, em chỉ nhớ đến anh thôi. Tình yêu như một định mệnh đưa hai trái tim đến gần nhau hơn. 

Có anh bên cạnh như một thói quen, em không biết mình đã yêu anh từ lúc nào, đến khi nhận ra thì tình yêu dành cho anh đã quá đậm sâu. Chỉ cần nhìn vào mắt anh, em có thể biết được anh đang nghĩ gì và anh cũng vậy.
Em vẫn đợi anh về
Nhưng cuộc sống vốn không như những gì người ta mong đợi. Tình cảm quá nhiều thì xa nhau sẽ càng đau khổ. Em đã khóc rất nhiều khi biết tin anh rời bỏ thành phố bình yên này để đến chốn phồn hoa. Em đã níu kéo để anh đừng rời xa em. Em không biết sẽ phải sống thế nào nếu thiếu vắng anh. 

Đi qua những con phố mà ta đã từng qua, những quán quen mang nhiều kỉ niệm, làm sao em có thể bình yên trong cõi lòng? Ai sẽ nhắc em uống thuốc khi em ốm? Ai sẽ nhắc em mặc thêm áo khi trời lạnh hở anh? Bờ vai ấm áp em vẫn thường tựa vào mỗi khi vui buồn nay đã xa em rồi.

Em biết anh cũng buồn nhiều lắm. Nhưng đôi khi cuộc sống buộc anh phải lựa chọn và em còn có thể làm được gì khi anh đã quyết định như thế. Chỉ là quá hụt hẫng, quá xót xa cho những mất mát không ngờ. Nỗi nhớ anh có khi vơi đầy, có khi đau nhói. 

Em đã giam mình trong phòng mấy ngày hôm nay vì em không đủ sức đối mặt với những kỉ niệm ngoài kia. Làm sao em ngăn nổi dòng nước mắt mặn chát mỗi khi kỉ niệm ùa về. Nơi nào em đến cũng thấy thấp thoáng bóng dáng anh.
Ngày chia tay nhau, lòng nặng trĩu, em không nói được câu gì. Vội quay mặt đi, giấu những giọt nước mắt để anh không vướng bận, không khổ tâm.Người ta nói thời gian và khoảng cách sẽ khiến hai trái tim dần xa nhau. Nhưng em vẫn tin một ngày nào đó anh sẽ quay về với em, vì chúng mình còn yêu nhau nhiều lắm, phải không anh?

Dù thế nào đi nữa em cũng sẽ đợi anh. Miễn là trong trái tim mỗi chúng ta vẫn còn hình ảnh của nhau thì sợ gì khó khăn cách trở. Xa em, anh hãy cố gắng làm quen với cuộc sống mới. Và anh hãy nhớ rằng ở nơi phương xa có một người vẫn luôn chờ đợi anh về.

Tình yêu trong em như một ngọn lửa âm ỉ cháy mãi, không bao giờ tắt. Em sẽ tập sống cuộc sống thiếu vắng anh, sẽ tự uống thuốc mỗi khi ốm, sẽ không để anh phải lo lắng nhiều nữa đâu. Em chỉ khóc lần này nữa thôi vì em biết anh sẽ đau lòng khi thấy những giọt nước mắt của em.

Hãy luôn nhớ về em anh nhé. Giữa bẩy tỉ người trên Trái Đất này, với em anh mãi là duy nhất. “Tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau”, phải không anh?

Em sẽ không buồn, không khổ đau nhiều thêm nữa. Anh cũng phải cố lên, thành công như anh mong muốn và sớm trở về với em nhé. Tình yêu em dành cho anh là mãi mãi. Dù tuổi thanh xuân có dần phai thì em vẫn đợi anh về, em sẽ đợi anh dù bao lâu đi chăng nữa.
Theo: BlogViet.com.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Góc nhỏ của riêng em và anh

Ngày mưa. Em vô thức đi về góc nhỏ ấy.


Góc nhỏ - có anh – có em – có mưa – có sưa.

Góc nhỏ mà mỗi lần mưa em lại kì kèo anh lai em đến.

Góc nhỏ nơi anh đã dúi vào tay em quyển sách và “ trở thành cô gái của anh, em nhé”.
Góc nhỏ của riêng em và anh

… Góc nhỏ ấy cũng là nơi lần đầu tiên anh và em gặp nhau 

… Cũng là nơi bắt đầu tình yêu của anh và em…

… Cũng là nơi anh nói anh phải đi xa em…

Góc nhỏ ấy – lần đầu tiên em gặp anh

Một ngày buồn, em muốn trốn tránh tất cả. Mọi thứ như sụp đổ dưới chân em. Em chưa từng lên khu phố này một mình. Nhưng rồi 1 mình em bước đi trên con phố quen thuộc nhưng sao lại xa lạ thế này. Cơn mưa bất chợt đến, em chạy tìm một chỗ trú. Em bước vào cửa hàng sách này. Không mục đích chỉ đơn giản là một chỗ trú. 

Mệt mỏi bởi cuộc sống. Em ghét mưa. Em chỉ muốn một mình một chút thôi. Nước mắt chực trào khóe mắt. Vơ đại một cuốn sách ở giá sách. Tìm một nơi vắng người. Em đến bên cửa kính. Ngồi bệt xuống. Mưa rơi bên cửa kính. Nhìn lên ca một chút vài bông hoa sưa tháng 3 chớm nở bên cây bên đường đối diện. Nước mắt em lăn xuống tự lúc nào không biết… 

Ê, cô bé! Lớn bằng này mà còn khóc nhè à? Đưa vội tay quệt giọt nước mắt còn lăn trên má. Em nhìn người lạ. 

“ Cảnh đẹp thế này mà không biết hưởng thụ à nhóc?”

Em không nói gì. Toan đứng dậy. Anh níu vội tay em xuống. Đưa 1 chiếc khăn tay. 

“ Anh xin lỗi. anh không có ý gì trêu bé đâu. Chỉ là anh có chuyện buồn thì anh cũng đến ngồi ở đây như bé thôi”.

Dường như tìm được sự đồng cảm, tôi ngồi lại cùng anh. 2 con người với 2 tâm trạng khác nhau, cùng nhìn về 1 hướng. Có mưa- có bông hoa sưa còn sót lại. 

… Tôi và anh gặp nhau như thế…

Sau lần gặp đấy, tôi và anh nói chuyện nhiều hơn. Gặp nhau nhiều hơn. Cùng nhau đến góc nhỏ đấy mỗi khi trời mưa. Đọc những quyển sách yêu thích. Anh thích nhưng quyển sách trinh thám, huyền thoại. Còn tôi vùi đầu vào những quyển truyện ngắn tình cảm lãng mạn. Anh chê tôi ướt át. Tôi chê anh khô khan. Có nhiều lần ngủ gục trên vai anh. Anh được thể chê tôi ham ăn ham ngủ. Sau đó anh với tôi cùng nhau lượn lờ từng con phố Hà Nội. Chí chóe cãi nhau. Anh bảo tôi con nít, dễ khóc, dễ cười. tôi có phải vừa đâu. Đấm nhẹ vào lưng anh, cãi lại anh. Không cãi được, tôi giả vờ giận. Anh lại dỗ dành, cho đi ăn. Dường như cả 2 chúng tôi đều đang đợi một điều gì đó.

Cứ thế cứ thế, một ngày mưa. Tôi và anh lại đến góc nhỏ ấy. Anh cứ ậm ừ, định nói gì lại thôi. Tôi thấy lạ. bỗng anh chìa trước mặt tôi một cuốn sách. “ Tặng em” . 

“ Em đang đi tìm cuốn sách này. Thích thế . Cám ơn anh nhé’

“ Em xem đi ”

Háo hức, tôi mở xem. Một trang dường như được đánh dấu sẵn. Truyện ngắn “ Trở thành cô gái của anh, được không em”. Phía cuối truyện: “ Cô bé à! Hình như anh thích cô bé khóc nhè ngày nào ngồi khóc ở góc nhỏ này với anh rồi hay sao ý? Thích từ ngày đầu tiên gặp mặt rồi hay sao em à. trở thành cô gái của anh, được không em?”

Tôi ngạc nhiên đưa mắt lên nhìn anh. Anh nói nhỏ vào tai tôi: 

“ anh yêu em mất rồi, trở thành cô gái của anh, em nhé!”

Tôi òa khóc. Lần thứ 2 tôi khóc ở góc nhỏ này. Anh lúng túng không biết làm gì. Anh ôm tôi vào lòng. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu như thế. Anh với tôi vẫn chí chóe như ngày nào. Anh quan tâm tôi hơn. Hay càu nhàu bởi cái tính ham chơi của tôi. Tôi vẫn con nít như ngày nào. Anh và tôi vẫn không bỏ thói quen đến góc nhỏ đấy. Anh nắm chặt tay tôi đưa tôi đi qua từng con phố. Cuộc sống nhẹ nhàng trôi đi với tình yêu của anh. 

Một ngày mưa. Anh lại đưa tôi đến góc nhỏ đấy. Hôm nay anh nói ít đi, trầm ngâm. Cứ định nói gì rồi lại thôi. Tôi cũng không gặng hỏi. Vùi đầu vào cuốn truyện tranh mới ra. 

“ Em ơi, giờ mà còn hoa sưa kìa. Hay nhỉ, đã qua mùa hoa sưa lâu rồi mà, anh em quen nhau cũng được 1 mùa hoa sưa rồi nhỉ?”

Tôi trêu: “ dạo này có vẻ anh lãng mạn à nha”

Anh cười nhẹ. Mắt đượm buồn. Tôi nhìn vào mắt anh. 

“ Anh sao thế? Giấu em chuyện gì à?”

“ Em à, Anh …”

“ Anh sao cơ? Anh nói đi”

“anh… anh… sắp đi Mỹ 2 năm… anh phải đi công tác, công ty mới mở chi nhánh bên đó, anh phải sang quản lý”

Tôi sững sờ, im lặng. Nước mắt rơi. 

Anh vội ôm tôi vào lòng. 

“ Anh chỉ đi 2 năm thôi. Công ty ổn định anh sẽ về ngay. Nhanh thôi mà”

Tôi khóc to hơn. Ướt đẫm vai áo anh.

“ Đừng khóc mà cô gái của anh. Em thế này sao mà anh an tâm đi được”

“ Đợi anh về nhé”

Lần thứ 3 tôi khóc ở góc nhỏ đấy. 

Trước ngày anh đi, mặt ỉu xìu đi tiệc chia tay anh với đám bạn của anh. Tiệc tàn, anh đưa tôi về. Anh dặn dò tôi đủ kiểu. 

“ Em đừng đi trời mưa một mình”

“ đừng khóc một mình”

“ Không được bỏ bữa”

Tôi vẫn im lặng.

Đến nhà. Tôi nói: “ Em không đi tiễn anh đâu”

Ừ… mai em đừng đi tiễn anh. Em vào đi. Anh về đây!

Anh quay lưng đi. 

…Tôi khóc…

“ anh đã nói là không được khóc một mình mà. Thế này anh sao yên tâm được?” anh ôm tôi.

Tôi khóc nức nở, nghẹn ngào. 

“ Em đợi anh về”

… Anh ôm tôi chặt hơn…

Ngày hôm sau tôi vẫn đi tiễn anh. Tôi cố cười để anh yên lòng. Nhưng anh biết thừa nụ cười gượng của tôi. Cốc nhẹ đầu tôi. Cười nhẹ. “ Phải nhớ những gì anh dặn nhé”. tôi khẽ gật đầu và thế anh đi.

… Tôi xa anh được 1 mùa hoa sưa. Hôm nay kỷ niệm ngày chúng tôi yêu nhau. Trời vẫn mưa như ngày chúng tôi gặp nhau. Vẫn một vài bông hoa sưa còn sót lại. Tôi ngồi ở góc nhỏ đấy và nhớ đến anh. Nước mắt bỗng dưng rơi.

*chuông điện thoại reo*

Là anh

“ Cô bé, lớn rồi mà khóc nhè à?”

“ơ”

“ Em đang ở góc nhỏ à? Lại khóc một mình phải không ?

‘Sao anh biết ?’

"Anh mà. Bên anh cũng đang mưa. Anh nhớ ngày đầu tiên gặp em ở góc nhỏ đấy. Bên này có mưa, nhưng ko có góc nhỏ, không có em. Anh nhớ em ! Anh sắp về rồi ! Đừng buồn nhé. Anh hứa sẽ cố gắng xong sớm công việc. Để năm sau được cùng em ngắm mưa, ngắm hoa sưa. Được không ? Đừng khóc nữa cô bé của anh nhé !"

…Em đợi anh về !… tôi phì cười…có giọt nước mắt hạnh phúc trên khóe mắt. Ngoài kia mưa tí tách, bông hoa sưa như đang cười với tình yêu của tôi. 

Theo: Blogviet.com.vn
_________________________________________________ 

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Em yêu anh mà chưa dám nói ...

Bầu trời sau cơn mưa dẫu trong lành và tươi mới bao nhiêu thì vẫn cần những tia nắng lấp lánh để làm hoàn thiện mảnh ghép bức tranh. 


Con người cũng vậy, dẫu mạnh mẽ và quyết đoán vẫn có lúc chùng bước trước khó khăn, có lúc muốn quên đi tất cả dừng chân tựa đầu vào một bờ vai. 
Em yêu anh mà chưa dám nói ...

Và chính vì thế mà mỗi chúng ta cả đời cứ mãi kiếm tìm bờ vai vững chải ấy trên con đường theo đuổi sự nghiệp công danh. Hôm nay Sài Gòn không còn vẻ oi bức mùa hạ khiến lòng người trở nên khô héo và quay quắt nữa. Cơn mưa rào vụt qua vừa tắm mát cả bầu trời, thổi bay cái khói bụi nơi thành phố ồn ào mà cô độc, phả hơi thở dịu nhẹ vào lòng người, phủ lớp áo mới cho cô gái Sài Gòn đôi mươi. 

Nhưng sao lòng em vẫn cứ trĩu nặng những suy nghĩ không tên?

Đưa mắt nhìn chiếc điện thoại, chưa có tin nhắn hồi âm. Em chần chừ bấm từng từ một, rồi xóa đi tất cả theo tiếng thở dài. Anh vẫn ở đấy, trước mắt em, trong cái khung yahoo messenger với cái tên quen thuộc E.C ... nhưng sao mãi em chẳng thể chạm vào. 

Vài tháng yêu nhau với bao ngọt ngào hạnh phúc, với bao dỗi hờn hồn nhiên trong trẻo của màu áo trắng học trò sao giờ em chỉ thấy bao bọc bởi ba năm chờ đợi sự quay về của một người mà em tạm đặt cái tên “người yêu cũ”, ba năm một khoảng cách vô hình tưởng chừng vài bước thôi mà đi mãi không đến được đích. 

Bảy năm cho một tình bạn gọi là thân, bảy năm cùng vòng quay của chiếc xe đạp đến trường cấp hai cấp ba, đến các lớp học thêm. Bảy năm cùng nhau trải qua những buồn vui của mối tình đầu vụn dại. 

Có lẽ với nhiều người đó là bước đệm vững chắc để hai trái tim, hai con người thấu hiểu nhau trong từng ánh mắt, từng nụ cười bước chung một con đường. Nhưng anh và em cứ mãi như hai đường thẳng song song bước đi bên nhau với cái danh “bạn thân”. 

Anh mãi nhìn những người con gái xung quanh, những người con gái bị hút hồn bởi cái cách cư xử dịu dàng ấm áp từ anh để tìm một mảnh ghép còn thiếu. Còn em cứ mãi chờ tâm hồn cô độc của anh lên tiếng, chỉ cần lên tiếng thôi em sẽ ở đấy kể anh nghe những câu chuyện không đầu không cuối, hỏi anh những câu hỏi bâng quơ, “xỉa xói” anh ... chỉ để anh nhoẻn miệng cười.

Em không đủ tự tin để nói rằng mình đủ mạnh mẽ mỉm cười nhìn anh khi anh bên người khác, không đủ dũng khí để đảm bảo rằng em sẽ không bất chợt mệt mỏi tựa đầu vào vai ai đó để buông xuôi những đau đớn khi yếu lòng. 

Nhưng chỉ cần anh ở đó, chỉ cần anh reply tin nhắn, chỉ cần nick anh vẫn sáng đèn khi em vào yahoo để biết em và anh vẫn chung một bầu trời, vẫn tồn tại song hành bên nhau thì em tin mình sẽ đủ động lực để ... chờ anh nhìn em một lần nữa. 

Lời tác giả: Đây là những tình cảm mình dành cho một người bạn thân vì vậy mình mong Blogviet hãy giấu tên dùm mình. Để ít nhất giữa mình và cậu ấy vẫn còn thứ gọi là tình bạn chứ không ngại ngùng khi phải đối mặt nhau. Cám ơn Blogviet

Theo: Blogviet.com.vn
_________________________________________________ 

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Nếu anh đã hết cảm giác yêu

Yêu 24/7 - Lời cuối cho tình đầu! 


Anh ah! Không biết anh còn yêu thích Blog Radio như ngày trước nữa không nhỉ? Còn em lại là 1 fan trung thành của Blog Radio rồi anh ạ! Chính anh đã mang Blog Radio cùng với những câu chuyện cảm động và ý nghĩa. Và bây giờ em lại đang nhờ Blog Radio mang những thông điệp có ý nghĩa tới anh!

Em biết trong khoảng thời gian qua em đã kiến anh không vui, bị dày vò và có thể còn oán trách em nữa phải không anh? Nhưng thực sự em không còn lựa chọn nào khác bởi chỉ có như vậy mới có thể giúp ta quên được nhau! Có người nói em không nên làm như vậy nhưng em tin vào trực giác của mình và em tin em đã làm đúng. 
Nếu anh đã hết cảm giác yêu

Kể từ giờ em sẽ trở thành một con người mới, sẽ lại cười suốt cả ngày, không âu sầu phiền muộn và sẽ không rơi nước mắt vì anh nữa. Em sẽ trở về với em của những ngày chưa yêu anh! Sẽ lại là một con nhỏ tinh nghịch, hay cười, mạnh mẽ, gai góc và không khóc! Sẽ lại tôn thờ cái chủ nghĩa độc thân mà khi yêu anh em đã có ý định từ bỏ. Em sẽ lại sống và tiếp tục những niềm đam mê còn dang dở. Trở về là một người tham vọng, cầu toàn và chín chắn hơn! 

Em sẽ không cố gắng để quên anh nữa bởi em biết dù cố gắng đến thế nào thì em cũng không thể quên. Nhưng em sẽ cất giấu anh thật kỹ trong trái tim mình và khóa nó lại thật chặt để nó sẽ không còn ảnh hưởng quá nhiều tới cuộc sống của em nữa. Em cũng sẽ học cách trấn tĩnh để mỗi khi đọc tin nhắn của anh em không còn run lên bần bật nữa. 

Và nếu một ngày nào đó trên đường đời tấp nập mình gặp lại nhau em sẽ cố gắng nở một nụ cười thật tươi để chào anh và anh cũng vậy nhé! Mình phải sống thật tốt để sau này khi gặp lại không phải hối hận về những quyết định trong quá khứ anh nhé! Và anh cũng đừng nghĩ rằng mình có lỗi với em nữa nghe anh! Bởi trong tình yêu không có ai là người có lỗi cả, tất cả đều phụ thuộc vào cảm xúc thôi. 

Nếu anh hết cảm giác yêu đối với em rồi thì đương nhiên em cũng ko muốn anh ở bên em nữa vì cho dù em có yêu anh đến thế nào đi nữa em cũng không muốn một cái xác không hồn ở bên em. Thứ em cần là một người toàn tâm toàn ý yêu em sợ mất em chứ ko phải một người nói yêu em thật nhiều nhưng vẫn để em ra đi. 

Em không trách anh cũng chưa một lần hối hận vì đã yêu anh. Khi bên anh em đã thực sự hạnh phúc và em luôn chân trọng những giây phút ấy! anh đã cho em biết cảm giác yêu một người bằng cả con tim mình là như thế nào, anh cũng cho em biết được rằng em cũng biết ghen, biết vì một ai đó mà thay đổi, anh cũng đã cho em biết giọt nước mắt của hạnh phúc ngọt ngào đến cỡ nào và anh đã cho em những kỷ niệm vô giá mà có lẽ cả đời này em sẽ không thể có được lần thứ hai trong đời. 

 Mình đã có cái duyên gặp gỡ nhưng có lẽ không có cái nợ để đi cùng nhau đến tận cuối con đường. Em vẫn bước đi trên con đường ấy nhưng anh thì đã tìm được cho mình một lối đi riêng thích hợp với anh và em tôn trọng quyết định ấy của anh!

Đã đến lúc em phải chính thức khóa cửa trái tim mình để cất giấu anh cùng những kỷ niệm thật kỹ…

Em sẽ cất cái vị ngọt của ly kem trong đêm mùa Đông ấm áp

Sẽ cất những giọt mưa xuân trong chiều tấp nập, 

Sẽ cất cánh đồng hoa bất tận ngào ngạt tỏa hương, 

Sẽ cất con đường tình nhân vào góc tối, 

Sẽ cất bãi biển với bờ cát trắng và làn nước trong xanh vào chiều Đông với nắng nhẹ, 

Sẽ cất giữ lần đầu tiên trong đời đi xem phim ở rạp vào ngày hè oi ả, sẽ cất ly ca cao nguội lạnh trong cái ấm áp của mùa Đông, 

Sẽ cất buổi chiều rong ruổi trên đường ngắm chợ hoa ngày tết mà em làm mặt lạnh không nói tiếng nào, em cũng sẽ cất cả những lời nói yêu thương, những câu chuyên huyên thuyên hằng đêm để nấu cháo chiếc điện thoại, 

Cất cả những giận hờn vô cớ, cất cả sự yếu mềm, và cất tất cả mọi thứ về anh vào sau cánh cửa trái tim, khóa nó lại bằng cái khóa lý trí rồi đem trái tim đã được khóa ấy chôn thật sâu nơi đáy lòng mình. 

Còn nhớ lúc mới yêu anh thường gọi đùa em là "bộ xương di động" lúc đó em giả vờ không thích anh gọi như vậy nhưng thực ra em chỉ giả vờ để nũng nịu với anh thôi chứ tim em thì lại đập rộn ràng vì hạnh phúc anh biết không? Rồi khi anh gọi em là "cụ non" nữa!

 Em cũng chỉ giả vờ không thích thôi chứ thực sự là em rất thích bởi cái tên đó sẽ không “đụng hàng” với bất cứ ai cả! nhưng anh biết em thích nhất anh gọi em là gì không? là "bé con" đó anh ah! mỗi khi nghe anh gọi như vậy thực sự em thấy ấm áp vô cùng! em có cảm giác an toàn vì sẽ được anh che chở khi anh gọi em như vậy! 

Cũng đã có lúc em ước mình có thể giống với những cô gái khác: sống đơn giản 1 chút, bớt suy nghĩ một chút, dễ quên và dễ chấp nhận một người một chút, có thể cho phép bản thân mình dựa dẫm vào người khác nhiều 1 chút… nhưng em làm không được. 

Vậy nên em đành chấp nhận cái con người tưng tửng này như 1 lựa chọn duy nhất mà thôi. Ừ thì là em gai góc, em không thể dịu dàng! Đúng vậy một người như em thì sẽ không bao giờ có thể đi cùng anh đến cuối con đường được phải ko anh? 

Người phụ nữ anh cần là một cô gái dịu dàng thùy mị, yếu đuối một chút để anh có thể bảo vệ che chở, nghĩ ít 1 chút để anh có thể suy nghĩ giùm cô ấy, không có nhiều phiền muộn như em để luôn mang lại cho anh niềm vui và quan trọng là có thể ở gần bên anh chăm sóc anh, lo lắng cho anh, ở bên anh nắm tay anh những lúc anh cần!... những điều đó em không có! 

Anh cứ bước đi con đường mà anh đã chọn, còn em sẽ vẫn ở đó nơi cuối con đường để chờ anh dẫu biết sẽ chẳng bao giờ quay về con đường ấy! nhưng em vẫn sẽ chờ bởi vì đợi chờ với em có lẽ cũng là một hạnh phúc! Từ giờ em sẽ không làm phiền tới anh nữa, cũng sẽ còn những status chứa đầy tâm trạng dành cho anh nữa! em sẽ để anh trọn vẹn trong tim, khóa cửa nó thật cẩn thận để không gì có thể làm tổn thương thứ bên trong cánh cửa đó!

Anh ah! Anh có biết là anh ích kỷ và tàn nhẫn lắm không anh? Anh nói với bạn của chúng ta là anh nghĩ cho em nhưng thực ra thì anh nghĩ cho em hay anh đang nghĩ cho chính mình hả anh?Anh nói anh hiểu em nhưng thực ra anh có hiểu em thật không anh? Hay chỉ là anh đang cố áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác? Anh tàn nhẫn lắm anh biết không?

 Anh nhổ hết cái gai sắc nhọn trên mình con nhím để mặc cho nó đau đớn với những vết thương chằng chịt rồi lạnh lùng bỏ đi! Anh là một người có trách nhiệm như thế đó sao anh? Tại sao anh nói rất sợ nước mắt, và hứa sẽ không bao giờ để em phải rơi nước mắt nhưng rốt cục lại làm nước mắt em rơi nhiều đến vậy? 

Mọi thứ đã chấm hết phải không anh? Em cũng chẳng biết nói gì thêm nữa! em không đủ cao thượng để chúc anh cùng người mới hạnh phúc, nhưng thật lòng trong em mong anh hạnh phúc! Chúc cho anh sẽ thành công trên con đường sự nghiệp mà anh nói rằng anh đã đánh đổi tất cả vì nó! Nhưng anh ah! Đừng quá coi trọng sự nghiệp mà lãng quên chính mình và những người xung quanh anh nhé! Hãy sống thật tốt, sống cho em thấy anh rời xa em là đúng! Sống thật tốt và hạnh phúc anh nhé! Em cũng sẽ hạnh phúc khi thấy anh hạnh phúc.

“Cụ Non” của anh!
Theo: Blogviet.comvn

Mình làm lại anh nhé!

Buổi sáng hè, không gian thật tĩnh lặng. Cô bừng tỉnh trong tiếng nhạc du dương của secret garden từ nhà kế bên. Bản nhạc này quá quen, quen thật đấy… Belonging ấy mà. 


Một cảm giác mất mát, mất mát thực sự, cảm giác gì đó rất chông chênh, da diết và vô định. Cảm giác đó đang xâm lấn suy nghĩ của cô. Cô thấy mình mất mát, thấy nuối tiếc thấy thất vọng. Về cái gì ư? Chẳng biết nữa..mà thực ra là cô có biết.
Mình làm lại anh nhé!

Cô tự nhủ “lại thế nữa rồi, mình lại đang nhớ một người ngày xưa đã không còn tồn tại ư”? Nhớ ai đó. Đôi khi cảm giác đó ngọt ngào nếu nó được pha thêm chút gia vị của hi vọng. Nhưng đôi khi nó mang lại cho con người ta cảm giác xót xa và mềm yếu thực sự. Cô ghét nhớ ai đó, ghét nói nhớ ai đó. Ghét mình phải chìm trong cảm giác đó. Chẳng tốt cho mình chút nào.
Hôm qua cô đã gặp anh, lần đầu tiên sau gần 2 năm quen. Có nên đau khổ và hi vọng về 1 người quen 2 năm mới gặp mặt không? Câu chuyện này lãng xẹt và phi thực tế quá chăng. Mọi người đều nghĩ vậy. Chỉ có cô là không dứt ra được cảm giác nhớ một người của quá khứ. Quá khứ và ảo mộng thôi cứ ở đó, ngủ yên và đẹp mãi như thế... để nó yên và người mang nó cũng được yên… như vậy chẳng tốt hơn sao?

Cô không dám nhìn vào mặt anh, cũng chẳng nói được câu nào. Toàn nói những chuyện xã giao thời tiết mưa gió. Biết nói gì nhỉ? Cô cũng chẳng nhận xét anh thật kỹ vì cũng không biết nên nhận xét thế nào nữa. Họ gặp nhau lần đầu mà như đã gặp từ lâu mà cũng như chưa từng quen. Thú vị thật. Cô thầm nhủ trong xót xa nghẹn đắng.

Cô rất vụng, vụng trong cả ăn nói, vụng trong cả cư xử. Cô không biểu hiện gì là lưu luyến vì sợ làm người khác nghĩ nhiều. Cô sợ nó đánh mất tự trọng và tự làm tổn thương bản thân. Quan trọng hơn, cô sợ anh sẽ né tránh cô. Vì cô muốn được làm bạn với anh như ngày xưa.

Anh là anh họ của một người bạn, và chính cô bạn ấy đã giới thiệu anh cho cô. Họ nói chuyện với nhau khá hợp chủ yếu là qua mạng vì anh đang sống ở một đất nước khác. Những câu quan tâm xã giao mà cũng có thể là thật lòng qua bàn phím dần dần tạo nên trong cô cảm tình với anh. 

Anh vui tính, anh dễ gần, anh thích tâm sự, anh rất đáng yêu, anh hay share truyện cười với cô, kể cho cô nghe hôm nay anh làm gì, anh đi đâu. Cô có cảm giác hạnh phúc khi có một người quan tâm và coi cô là người quan trọng... Cảm tình đó theo thời gian lớn dần hơn thành tình yêu mà cô vẫn mang trong lòng. Dù người ta vẫn nói: 

“Tình yêu moderm không đẹp như mơ
Người trong moderm không phải con người thực tại
Nếu một mai có tình cờ gặp lại
Cả hai có buồn cũng chẳng biết làm sao“

Thì tự đáy lòng cô vẫn hi vọng dù biết nó rất mong manh.
Rồi đùng một cái, cô phát hiện ra anh có người yêu ở đất nước mà anh đang sống. Cô ấy xinh đẹp, hoạt bát và giỏi dang trong cảm nhận của cô, đem so với cô ấy cô chẳng là gì cả.

Cô thất vọng, suy sụp và đau khổ. Lần đầu tiên cô có cảm giác ghen tuông và uất giận. Cô tự phủ nhận tình cảm của cô, cô tự nhủ” phải quên anh thôi” trong nước mắt. Cô tìm mọi cách, cắt đứt mọi liên lạc với anh. Cô có cảm giác cô như một con chó con bị bỏ rơi không thương tiếc. Một cảm giác vô vọng và bất lực.

Anh về nước cũng 2 năm rồi nhưng họ chưa một lần gặp mặt. Nghe đâu anh và người yêu đã chia tay.

Còn cô ra trường đi làm và bận rộn với công việc. Cô có nhiều mối quan hệ hơn và cũng chẳng muốn nhớ tới anh nữa. Vậy mà...

Câu chuyện này dừng lại ở đây ư? Quả thực cô không muốn vậy. Anh của ngày xưa luôn hiện về, trong suy nghĩ và ký ức của cô. Cô thấy nhói mỗi khi nghĩ lại. Cô không muốn tất cả điều đó trở thành kỷ niệm như thế. Cô không cam lòng để mọi thứ ra đi như vậy. Thứ cảm xúc mà cô đã mang trong lòng suốt gần 2 năm qua, cô không muốn từ bỏ. 

Cô bước ra khỏi giường với một mớ suy nghĩ hỗn độn trong cái đầu xù bông sau giấc ngủ. Mở toang cửa sổ, ánh nắng vàng khẽ tràn vào căn phòng. Cả thành phố ngày chủ nhật tĩnh lặng hơn bình thường, yên bình hơn. 

-“Ừ, dù có thể nào thì anh cũng vẫn ở đó nhé. Em sẽ tìm lại anh “

Cô nhoẻn cười và lên kế hoạch trùng tu lại sắc đẹp mà lâu nay cô chẳng quan tâm. Phải đi mua sắm ít quần áo mới, sửa lại mái tóc và mua thêm vài bộ đồ trang điểm. Cô sẽ thử lại một lần nữa bất luận kết quả có thế nào. 

-Anh à, mình làm lại anh nhé.
Blogviet.com.vn

Tình yêu bắt đầu từ tình bạn!

Tình yêu bắt đầu như thế nào...


1 trái tim hướng đến trái tim...

Khi yêu ai đó,bạn có nghĩ rằng mình sẽ yêu một người bạn thân của mình không... tôi đã suy nghĩ rất nhiều... và tôi có thể chia sẻ câu chuyện của mình cho những ai đang yêu, đã yêu và sẽ yêu...
Tình yêu bắt đầu từ tình bạn!

Tôi và em cũng lớn lên trong một ngôi làng nhỏ hẻo lánh. Tôi cùng em đã trải qua bao nhiêu thăng trầm cùng nhau: Chúng tôi học cùng nhau từ nhỏ. Tôi rất tinh nghịch, em thì hiền lành nên nhiều lúc tôi có trêu em, nhưng em không phản ứng gì với tôi. Em nói:

- Em không sao mà, chỉ cần anh chơi em đi chơi là được rồi.

Tôi và em lớn lên bên con sông gần nhà. Những lúc rảnh, tôi lại rủ em cùng đi chơi với tụi con trai bất chấp trời mưa, nắng. Thời gian trôi qua, thấm thoắt hai đứa tôi đã vào cấp 3. Ngày lên nhập học, một niềm vui khó tả trong tôi khi thật bất ngờ tôi biết rằng chúng tôi có thể học cùng nhau. Tôi được bố mẹ em giao cho trách nhiệm đưa đón em đi học. 

Mỗi ngày là một niềm vui, em ngồi sau lưng tôi mỗi khi tôi chở em đi học. Và từ lúc nào, chúng tôi thân thiết nhau quá đến mức bạn bè, thầy cô và bố mẹ bảo là "sau này lấy nhau cho gần nhà". Thi thoảng tôi cũng bảo với em rằng "Sau này tôi sẽ cưới bà nhé... có được không?" em cũng tười cười bảo với tôi "Cũng đươc, nhưng ông phải học thật giỏi vào nhé, để sau này còn nuôi tôi nữa".

Thời gian trôi nhanh, tôi và em cùng tốt nghiệp cấp 3 trong sự lo âu cho 1 kỳ thi ĐH đầy căng thẳng. Tôi đã chọn 1 trường kỹ thuật để thi, còn em thì thử sức với ngành sư phạm. Nhưng chúng tôi cũng bảo với nhau là hai đứa sẽ học gần nhau, để thi thoảng còn gặp nhau chứ...

Niềm hạnh phúc ngập trần khi em và tôi cùng có kết quả thi ĐH. Tôi đã đậu vào trường tôi mơ ước, còn em cũng trở thành cô giáo trong tương lai không xa. Ngày chia tay bạn bè, gia đình để đi học nơi xa, chúng tôi cùng khóc. Tôi hứa với bố mẹ của em là sẽ chăm sóc cho em, và cũng không quên nhiệm vụ chính là học cho thành người.

Tôi và em học cách nhau khoảng 15 km. Những ngày đầu tôi với em hay liên lạc với nhau, lúc thì gọi điện, khi thì nhắn tin. Cứ 2 tuần chúng tôi lại gặp nhau, khi thì em đến chỗ tôi chơi, khi thì tôi lại bắt chuyến xe bus lên đó thăm em. Chúng tôi nấu ăn cùng nhau, đi chơi cùng nhau quanh cái thành phố mà mình không biết ai cả. Thi thoảng tôi lại mượn chiếc xe đạp của anh cùng xóm trọ, tôi đạp xe lên đó trở em đi chơi. Em ngồi sau xe tôi, một sự bình yên thật lạ. Em bảo tôi: 

- Sau này nếu em có lấy chồng, em sẽ bảo với chồng của em là sẽ đón dâu bằng xe đạp.

- Tôi mỉm cười bảo với em "sau này thì ai mà lấy bà chứ".

Em cũng cười với câu nói của tôi. Em kế cho tôi những câu chuyện vừa vui, vừa buồn trong cuộc sống. Tôi cũng chia sẽ với em những gì mà tôi có thể nói. Tôi chăm chú nghe những câu chuyện không đầu không cuối của em...

Những buổi đi chơi của 2 đứa tôi cũng ít dần đi, tôi và em bắt đầu thích nghi với cuộc sống bon chen nơi phồn hoa đô thị. Tôi và em chỉ bết học và học, em có chuyện vui buồn gì cũng kể với tôi, và tôi cũng vậy. Chúng tôi thường đi về thăm nhà cùng nhau, vì nếu về thăm nhà mà thiếu 1 trong 2 đứa thì thế nào cũng bị ba mẹ hỏi.

Tôi và em cùng nhau trưởng thành trong môi trường đại học, những con người mới, cuộc sống mới làm cho chúng tôi trưởng thành lên rất nhiều. Sự cám dỗ của tình yêu cũng không ngoại trừ tôi và em. Tôi yêu 1 cô bạn học cùng khóa, em thì cũng có 1 vài anh chàng để ý, nhưng em không muốn yêu ai cả. Tôi bảo em:

- Kén chọn vừa thôi, không thì không có ai yêu đâu.

- Em mỉm cười với tôi: "Không ai yêu tôi, thì tôi sẽ yêu ông", tôi cũng bật cưới theo câu nói của em.

Tôi yêu người con gái đó cũng không được bao lâu thì chia tay, tôi đã tự nhủ với mình rằng "Mình sẽ không bao giờ yêu nữa". Tôi kể cho em những gì mà tôi nghĩ, em bảo rằng:

"Tình yêu thật đáng sợ ông nhỉ, tôi sẽ không yêu ai đâu ông ạ. Vì tình yêu sẽ không mang lại hạnh phúc cho con người ta...". Tôi cũng bảo với em là "bà cứ yêu đi, cho biết như thế nào là tình yêu, không lại hết đời sinh viên lại không có 1 mối tình vắt vai... ". Em cũng bảo là đang chờ 1 người thích hợp mà...

Ngày em nói với tôi rằng em đang yêu. Tôi bỗng thấy tim mình nhói đau, một cảm giác thật lạ. Hình như là tôi đang sợ mất em. Tôi với em chỉ là bạn mà. Sao lại có cảm giác đó nhỉ? Tôi cũng không hiểu tại sao nữa. Tôi cũng ít nhắn tin, gọi điện cho em hơn, và em cũng vậy. Chắc là do em đang chìm đắm trong tình yêu của em, nên không có thời gian liên lạc với tôi nữa...

Tôi lao đầu vào học, không chú ý đến những thứ xung quanh nữa, giờ đây tôi và em đã là sinh viên ĐH năm thứ 3 rồi. Em vẫn yêu cậu bạn trường tôi, tôi thì không có 1 mối tình nào nữa sau sự đổ vỡ của mối tình đầu tiên của mình...

Rồi 1 ngày, điều tôi không mong đợi đã đến, em nhắn tin cho tôi bảo là đã chia tay người yêu rồi. Em khóc, em đau khổ. Lúc đó tôi thương em vô cùng, giá như tôi có thể ở đó tôi sẽ ôm em thật chăt vào lòng mình, để che trở cho em khỏi những đau khổ của tình yêu..

Em bảo với tôi. "Tôi sẽ không yêu ai nữa đâu ông à, tình yêu thật đáng sợ ông nhỉ". Tôi cũng chỉ biết gật đầu. Tôi với em kể cho nhau nghe về những câu chuyện tình yêu... Em bảo với tôi "Sau này khi ra trường, tôi với ông lấy nhau nhé". Lời đề nghị của em làm tôi bất ngờ. 

Nhưng tôi cũng nhanh trí đáp "ok luôn, nhưng liệu có được không bà, nhà mình gần nhau lắm đó, khi đó nhiều điều phức tạp lắm"... em cũng bảo là "không việc gì cả, gần nhà càng tốt, đón dâu không phải đi xe ô tô, đỡ chi phí mà"... tôi và em cũng cười với nhưng dự định thật bất ngờ của em. Tôi với em cùng thực hiện dự định đó với điều kiện cả 2 đứa không được yêu ai cho đến khi ra trường, rồi lấy nhau. Tôi cũng bảo là "Bà nhớ đây nhé, ngày hôm nay, có 1 lời hẹn thề, bà không được quên đâu đó". Em bảo "nhất định rồi, sẽ không quên mà..."


Tôi luôn theo dõi em sống như thế nào, em vui thì tôi cũng vui, em buồn, tôi cũng buồn. Em có nhiều người theo đuổi, nhưng em không yêu ai. Thi thoảng ngồi đọc lại tin nhắn của em, tôi lại cười một mình. Em bảo là em đã yêu thầm một người, nhưng lại không nói ra được. Tôi cũng buồn khi biết em nói như vậy, tại sao tôi lại buồn vì em yêu người khác chứ... hay là tôi đã yêu em rồi? Câu hỏi đó cứ làm tôi không yên giấc...

Thời gian trôi qua mà tôi và em đâu có biết cho đến ngày tôi và em nhận tấm bằng ĐH. Tôi ra trường và có một công việc đúng với những gì tôi đã học ở ĐH nhờ 1 người bạn của bố tôi. Còn em, với tấm bằng loại khá, em rất khó khăn để tìm một công việc phù hợp. Mấy tháng tôi đi làm thì cũng là khoảng thời gian ấy em ở nhà. Em buồn chán vì không tìm được 1 công việc con đến một ngày, em cũng được làm cô giáo của một trường cấp 2 gần nhà...

Tôi không dám nói lời yêu em, vì nếu em không yêu tôi, tôi sẽ mất đi 1 người bạn mà có đi hết cuộc đời cũng không tìm được. Tôi lao vào công việc mà không quan tâm đến em nhiều được. Thi thoảng em cũng nhắn tin cho tôi, bảo là "Tôi nhớ ông lắm". 

Tôi cũng nhắn tin lại "Tôi cũng nhớ bà nhiều lắm ". Vì tôi làm xa nhà, nên khoảng 2 tuần tôi mới về nhà, khi tôi về, hôm nào tôi và em cũng lên bờ đê cạnh nhà ngồi kế cho nhau nhưng chuyện trong cuộc sống. Em vui mừng mời tôi đi ăn khi nhận tháng lương đầu tiên, hôm đó tôi bỗng nhớ lại lời hẹn thề với em ngày xưa.

Tôi bảo với em "Bà à, bà còn nhớ lời thề ngày xưa của tụi mình không?"

Em bỗng bật cười "Có chứ, tôi... ". "Tôi làm sao?"

Tôi bỗng chợt hỏi em. Em im lặng mà không trả lời tôi, tôi biết em đang nghĩ gì. Tôi có một ý nghĩ mà không dám nói thành lời... có phải em cũng yêu tôi không?

Ngày hôm sau đó, tôi đã đi làm cách nhà khá xa, bỗng có 1 tin nhắn từ số điện thoại quen thuộc "Ông à, tôi yêu ông rồi thì phải...". Tôi chợt nhận ra 1 cảm giác hạnh phúc len lỏi đâu đây. Tôi nhắn tin lại cho em " Tôi cũng yêu bà, bà ạ... ". Tôi và em nhắn những tin nhắn mang thông điệp của yêu thương, của hạnh phúc cho nhau. Cuối tuần đó, tôi về quê với 1 chiếc nhẫn. Tôi đưa em lên con đê làng, bên cạnh dòng sông thơ mộng.

Tôi trao cho em chiếc nhẫn và nói "Em lấy anh nhé... " em trả lời tôi với một nụ cười thật hạnh phúc "Em sẽ mang yêu thương, hanh phúc cho hai đứa mình nhé...". Tôi khẽ đặt một nụ hôn nhẹ nhà lên đôi môi em... Em khẽ bảo với tôi "Ông này, tôi phải gọi ông bằng anh à?" tôi ôm em vào lòng "tùy bà, bà muốn gọi như thế nào cũng đươc..."

Ánh trăng, dòng sông kỉ niệm, con đê ngày thơ ấu đã minh chứng cho tình yêu của tôi với em. Một tình yêu bắt đầu từ một tình bạn...

Theo: Blogviet.com.vn

Dành tặng cô gái tháng 5!

Mẹ sinh em là con gái, mẹ bảo con gái “khó bảo, khó ưa và khó chiều’’. 


Khó bảo vì con gái cứng đầu, khó ưa vì con gái ngang ngạnh, khó chiều vì con gái không giống ai, không nết na ngoan hiền như thục nữ. 

Em - cô gái của hiện tại hoang dại như tháng 5, chợt nắng, chợt mưa, phảng phất ưu tư, phảng phất chút gì đó riêng lắm, của riêng em và như mùa...
Dành tặng cô gái tháng 5!

Mùa của nắng...

Nắng tháng 5 vàng ươm, rực rỡ, gay gắt và đôi khi cũng thật dịu dàng. Nắng về, màu của nắng trong veo, có khi em gét nắng, nắng làm mắt híp mí nheo nheo, làm đen đi màu da nâu vốn có, làm cháy mọi thứ và nóng ran. Nắng làm da mẹ sạm đi, làm tóc bố bạc thêm, làm bà yếu đi.. làm cho những người em yêu quý mệt mỏi. Nhưng em cũng yêu nắng bởi nó có màu bình yên. Và thi thoảng, nắng dịu dàng xua tan đi cái không khí ảm đạm. Có những mùa trôi qua nhưng nắng cứ phủ đều 4 mùa như thế như 1 phần không thể thiếu trong cuộc sống, để rồi một sớm mai nào đó thức giấc me khẽ cười “à hôm nay nắng rồi"!

Và thích một ngày nắng thật to để ve say nắng rụng đầy sân, cho 1 lần cô gái của em quay về với tuổi thơ bé dại. Cười khúc khích trong nắng giòn tan, bỏng rát....

Mùa của mưa...

Mưa tháng 5. Ào ạt đến rồi vội vã ra đi. Không nhẹ nhàng, dai dẳng và phảng phất như mưa phùn, không cho người ta cái cảm giác ảm đạm và buốt buốt ở trong lòng, không mơn man, li ti chạm vào da thịt, nó nặng hơn, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn. Không như e nhiều khi quanh co, khi dối lòng, khi cứ 1 mình với thật nhiều những bộn bề xung quanh, rồi khóc rồi cười, rồi đỏng đảnh điệu đà, rồi lại tuyềnh toàng, rồi khó hiểu!

Em thích ngồi 1 chỗ, lặng ngắm những cơn mưa rào qua cửa kính, thích cái cảm giác đưa tay chạm vào những giọt mưa ấy, mát trong và yên lành, thích cái không khí vội vã khi mây đen kéo đến, mọi người hối hả với mọi hướng đi, thích cả bầu trời sau cơn mưa, mọi thứ như bừng sáng, ướt át 1 chút thôi nhưng rồi sẽ có nắng mà. Mà biết đâu lại có cả cầu vồng bẩy mầu! Với e mưa rửa trôi muộn phiền!

Mùa của gió...

Gió tháng 5. Mang trong mình hơi nóng của mùa hè, chẳng lạnh lẽo như gió đông, không nhẹ nhàng như gió thu và cũng chẳng mang màu mơn man của xuân lướt qua. Cơn gió ấy đặc biệt. Ai bảo được sinh ra vào mùa mưa nắng nên cũng chảnh chọe lắm cơ, lúc nóng nảy, lúc mát lành. Ngày còn bé mỗi lần ngồi góc hè nghe bà kể chuyện, ngày không gió, mây cũng chẳng buồn bay... hôm ấy truyện của bà cũng chẳng hay. Thi thoảng có cơn gió khẽ vờn qua. Bà cười bảo “cơn gió mồ côi, mát quá”. Gió mồ côi, không cha, không mẹ và bay 1 mình lạc lõng. Nhưng nó vẫn rất riêng và không hề vô nghĩa!

Thích một ngày gió... lãng đãng để tóc bay, để nghe những âm thanh quện vào muôn sắc... để cho gió cuốn đi bồng bềnh.

Tháng 5 ấy, không chỉ là nắng, là mưa, là gió, mà còn là ngày sinh. Ai bảo mẹ sinh con gái, chẳng giống được mẹ đảm đang, hiền lành, chẳng như bố mạnh mẽ, cương quyết, cũng chẳng như anh tình cảm và sâu sắc. 

Cô gái tháng 5! Có, có 1 chút tình cảm, chút sướt mướt, chút mơ mộng, chút ngang ngạnh, ương bướng và thật lắm những bộn bề phía sau. Ngày bé mỗi lần ăn đòn xong thì mới chịu nghe lời, lớn lên 1 chút thì dù không bị ăn đòn nhưng phải khi mình sai lè lè ra mới chịu âm thầm nhận lỗi. Tự nhiên có một tháng 5 nào đấy ngồi nghĩ miên man “ngày xưa mình ăn đòn nhiều quá, sợ mình thật, 2 quả mận chín đen ở mông mỗi lần bị đánh, bố giận đùng đùng, ông thì như ngồi trên đống lửa cứ đi đi lại lại, còn mẹ thì xót xa. Trong cùng 1 thời điểm, cùng 1 hoàn cảnh mà thật nhiều trạng thái cảm xúc!” 

Cho đến tận bây giờ, tháng năm cũng vẫn là mùa thi, mùa của sách vở ngập đầu và phảng phất mùa chia li, mùa ta rời xa áo trắng, xa ghế đá sân trường, xa những kỉ niệm thời đi học. Nhưng vẫn cứ yêu tháng 5 nhiều lắm, yêu những gì ta đã đi qua, đã trải nghiệm, yêu tháng đầu tiên trong đời ta cất tiếng khóc oe oe chào đời, để yêu thêm những giọt mồ môi có vị mặn chát.
Theo: Blogviet.com.vn

Chia tay, mình làm bồ của nhau nhé!

Anh này, em bảo!


Ừ, anh nghe!

Em mới chia tay người yêu xong, buồn lắm!

anh xin lỗi, vì những gì đã khiến em phải buồn, anh…
Chia tay, mình làm bồ của nhau nhé!

Ơ, anh xin lỗi em làm gì, anh có làm gì em đâu. Em định bảo anh là, anh làm bồ em nhé?

Làm bồ? là như nào?

Thì là mình sẽ hẹn hò nhau như người yêu(nhưng bí mật), làm những chuyện mà các đôi tình nhân vẫn làm. Nhưng mình không phải người yêu, chỉ là bồ thôi.

Em đừng có đùa, như vậy sẽ thiệt thòi cho em lắm…anh không muốn làm em tổn thương nữa.

Em không đùa. Em muốn vậy thật mà. Em muốn làm bồ anh-là người anh thích. Còn anh cứ đi tìm người mình yêu đi. Yêu và thích khác nhau mà. Anh nhé!

Nhưng như vậy…

Thực ra, em đã hứa với người yêu em rằng em sẽ chăm sóc mình thật tốt. Ăn uống đầy dủ, không thức khuya, luôn mỉm cười. Nhưng em không làm được anh à! Khó lắm. Nên, anh làm bồ em, để em còn có cớ để chăm sóc mình thật tốt! Anh cũng muốn em như vậy mà! Nhé, nhé!

Ừm…như vậy…em sẽ chăm sóc mình tốt chứ?

Vâng,vâng, em hứa, em hứa mà.

(Anh- một tuần trước anh vẫn còn là người yêu của em. Giờ, anh chỉ được làm bồ thui nhé)

Anh à, anh có thể làm gì đó để vực em dậy được không? Em cố gắng mỉm cười mà gượng gạo lắm. Em cố gắng mạnh mẽ mà mệt mỏi lắm. Em cố gắng ngăn nước mắt trong lòng mà đớn đau lắm. Em chịu hết nổi rồi. Em đang rơi. Bị rơi và bỏ rơi. 

Em đánh rơi mất nụ cười, niềm tin và cảm xúc. Anh có thể mắng em yếu đuối, có thể thấy em phiền phức, nhưng em là đứa con gái ít niềm tin vào hạnh phúc, khi đã từng bị hạnh phúc bỏ rơi. Anh có thể làm gì đó, nhấc em lên khỏi những ngày đơn độc và lặng lẽ này được không? Em không cần lời xin lỗi, cũng không cần một lời hứa, không cần anh nói yêu em. 

Chỉ cần anh hãy làm gì đó, để em thoát khỏi những mông lung, những bất định, những thương nhớ mà không biết gửi đến ai. Em phải làm gì đây hả anh? 

Em đã muốn và cũng tự nhủ với lòng mình, hãy buông tay anh để anh hạnh phúc, và em cũng sẽ hạnh phúc. Nhưng khó lắm anh ơi! Em đang yếu đuối và thật sự không còn tâm trí và sức lực để bắt đàu bất cứ điều gì. Em muốn về với anh, em muốn anh về với em, em muốn mình về với nhau. Lý trí em chẳng thể thắng nổi con tim nữa rồi. Anh đang ở đâu? Biết làm sao khi trái tim em dường như không thể đập nữa rồi. Yêu thương ơi, về đi!

Chia tay rồi. Mình vẫn yêu nhau. Em biết. Vì nếu yêu thương mà có thể kết thúc chỉ bằng một từ chia tay thì đã chẳng có những đớn đau, những nuối tiếc, những giọt nước mắt của em mấy ngày qua. Em đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, vẫn đăng những status thật buồn cười trên facebook, nhưng còn lòng em,…năng trĩu anh à. 

Em đã nói với anh, em che giấu nỗi buồn rất giỏi mà. Em không muốn anh phải lo lắng cho em, em muốn anh an tâm và không tự trách mình nữa. Nhưng, không được bao lâu, vì chính anh, anh không như em, cứ để em biết “anh đang nhớ em!”. 

Em cũng nhớ anh, nhưng giờ không thể trao nhau những lời yêu thương, cũng chẳng thể bên nhau được nữa. Anh cứ như vậy, làm sao khiến em ngừng nhung nhớ và hi vọng đây? Em bị phát hiện rồi, phát hiện rằng em đang rất có vấn đề chứ không như ngày còn nhiều tiếng cười nữa. 

Hóa ra, trước kia em cười nhiều đến thế, để giờ, ai nhìn thoáng qua cũng biết em đang…làm sao đó! Vậy mà em cứ nghĩ mình vẫn cười đấy chứ! Nếu không thì, nụ cười của em đi đâu mất rồi?

Sau những đớn đau tột cùng, để tìm lại nụ cười chỉ còn cách đi cùng những thương nhớ, nhưng theo một cách khác thôi.Và thế là, sau một giấc ngủ, tự nhiên em lại nghĩ ra cái ý tưởng điên rồ. Mình là bồ của nhau nhé! Liệu như vậy có được không nhỉ? 

Vì có ai muốn chỉ được đi bên canh người mà mình yêu thương đâu! Là bồ, em vẫn được yêu anh, chỉ là, mình không thể đi đến cuối con đường được thôi anh à! Em thật ngốc phải không. Nếu cứ bên anh, em sẽ chẳng thể tìm cho mình hạnh phúc mới. Nhưng vì, em chưa thể ngừng quan tâm anh được và cũng chưa muốn lãng quên một phần kí ức của em - là anh!

Theo: Blogviet.com.vn - Hoa Tường Vi

Chưa kịp nói... yêu anh!

Anh thường hỏi rằng "Thương anh! Sẽ khổ lắm đấy! Em sợ không?" 


 Giờ khi lạc mất anh rồi, nó mới tìm được câu trả lời "Anh hãy cứ để em yêu anh, như yêu vị đắng chát của mận đầu mùa. 

Rồi khi đủ gió, đủ nắng, đủ màu đỏ chín, sẽ lại ngọt ngào và đằm lại dư vị khó quên cho ai lỡ một lần dám yêu, dám đợi chờ!" nhưng anh đã không đủ kiên nhẫn để đợi đến cuối mùa mận chín, anh rời xa, khi tháng tư còn chưa kịp gõ cửa, khi trái tim này còn thổn thức chưa kịp nói lời yêu anh! 
Chưa kịp nói... yêu anh!

Đôi lúc nó nghĩ, chính nó là người buông tay trước cơ mà? Nhưng cũng chính anh có đủ yêu thương để thấy giọt nước mắt nó rơi ngày gặp lại, có đủ hiểu sau nụ cười nó ngày hôm ấy? Nó đã không thấy trong mắt anh dù chỉ một chút cảm xúc nó trông chờ những ngày xa nhau, mà thay vào đó là sự cộc lốc đến lạnh lùng.

Sợ! Thật sự nó rất sợ! Sợ nó chẳng hiểu anh đủ để yên bình bên anh như ngày xưa nó ngây ngô cảm giác ấy. Bình yên tựa vai anh, sẽ chẳng còn nữa, phía nó đã là một khoảng mênh mông sâu thẳm, đen và lạnh! 

Tại vì sao anh cứ lặng im, tại vì sao anh không giữ nó lại ? Nó cứ hỏi anh câu hỏi ấy, dù chẳng đủ can đảm để nhận lấy câu trả lời. Vì nó hiểu chứ, rằng " không thuộc về nhau thì nhất định phải rời xa nhau", khi tình yêu không đủ lớn, chỉ cần một chướng ngại nhỏ thôi cũng đủ khiến ta dừng lại tức thì, chẳng đợi thêm quán tính.

Những ngày không anh, facebook nó để chế độ only me với những dòng tâm sự nặng trĩu, mọi người bên cạnh nó, đều chỉ quen với một cô gái, hay cười, mạnh mẽ và vô tư, giờ có buồn, có đau đến lặng đi, cũng chẳng dám nói cùng ai, nó sợ những lời hỏi han vô tình khiến nó rơi nước mắt lần nữa.

Ngày đầu tiên…

Mưa lại rơi, từng hạt lăn tăn nhẹ nhàng trên mi mắt, góc nhà thờ chật kín, mưa phùn li ti, mưa hối hả, mưa dịu dàng, mưa cho những người thương nhau lắng lại, chậm hơn để đừng lạc mất nhau. Mưa cho những đứa như nó, mưa lạnh lùng, mưa vỗ về, mưa lấp láp, che chở một khuôn mặt chực òa khóc bất cứ lúc nào...mưa lăn tăn, mưa vẫn rơi thế thôi dù ai ghét ai yêu, ai cô đơn, ai hạnh phúc!! 

Mùa mưa lại sắp trở lại, cái mùa ẩm ương ướt át.. cái mùa dễ khiến người ta buồn nhiều hơn vui, cái mùa khiến người ta bỏ qua lòng kiêu hãnh mà tìm lại bàn tay ai đó, cái mùa chỉ bỏ lại những vết thương khó liền. May thay, mùa mưa chưa kịp đến, đã có người đi xa.

Đến làm gì, nếu biết một ngày anh sẽ rời xa bỏ lại mình nó. Để đêm Sài Gòn như dài thêm, đường về nhà rộng thênh thang..lòng nó cứ mãi nhớ một bờ vai! Cứ mãi nhớ một bóng hình thân quen nơi góc phố để giọt nước mắt vội vàng không dám rơi, đọng lại nơi khóe mắt...! Rồ ga! Chạy trốn được trái tim mình nổi không nó?

Để khó tìm một giấc ngủ thật sâu, không mộng mị, không mơ màng...rồi lại tỉnh giấc nửa đêm, lại nhớ, giờ này ngày không lâu trước, còn có người để mình mè nheo, giận hờn vô cớ...rồi mai thức dậy, thấy thương một người đến ghê gớm!

Trưa- ngày thứ 2

Trưa nắng nhạt xanh xao...bài khóa luận trên màn hình còn dang dở...lòng nó vẫn thấy lao xao, chưa lặng như nó cần! Anh...đã là chút gì quen thuộc trong cuộc sống vốn nhỏ bé, êm đềm này? Để bây giờ, xa anh, nó chênh vênh với thói quen gọi tên anh trong mỗi câu chuyện vu vơ với ai đó, rồi giật mình, cười mình sao ngốc quá! Anh đâu còn là của nó, đúng hơn, anh chưa từng là của nó! Anh- là gì để nó phải như thế này? 

Để mỗi sáng thức dậy, nó không dám hé mắt, tần ngần mãi mới hít một hơi thật sâu tự bảo "Không sao! Cuộc sống còn nhiều thứ đang đợi ngoài kia mà!" trong khi trái tim nó lặng đi "Anh giờ này đến cơ quan rồi nhỉ ? Công việc thế nào?" 

Để mỗi khi online facebook, như đã mòn lối, vô thức đi vào trang cá nhân của ai đó, chẳng để làm gì! Lại tự cốc đầu "Đừng vào nữa!"

Để mỗi chiều đi thực tập, ngồi giữa chồng hồ sơ cao ngất ngưởng, mắt lại mơ màng chạy theo dòng người dòng xe qua lại nơi ngã tư đường thu vào ô cửa kính trong veo, giá mà...vô tình thấy anh! Điên thật! 

Thế giới rộng lắm...biết đến bao giờ mới gặp lại..nếu ai đó đã muốn có cuộc sống của riêng họ!

Đêm - ngày thứ ba

Gió đêm lồng lộng, ban công nhỏ qua khe cửa hẹp ánh lên chấm sao nhỏ phía xa xa, màn đêm đen ùa kín cả tâm hồn người đang ngước nhìn lên bầu trời bị nhà cao tầng che mất! Khuyết màn đêm, khuyết bầu trời, khuyết...và trái tim người cũng vậy! Lòng người cũng hẹp dần hẹp dần đến nghẹt thở. Bấy lâu nay, nó sống như con nít tập tành làm người lớn, để ai đó bảo nó không biết cách kiềm chế cảm xúc. Từ khi anh đến, nó tin nó luôn đúng, nó yêu ai đó theo cách đơn giản và dễ hiểu nhất.. Nó không sợ yêu nhiều sẽ dễ tổn thương, nó chưa từng tính toán, phân vân nhưng có lẽ, anh đúng!

Nó quá trẻ con, anh lại quá trưởng thành, nó ngây ngô, anh lại quá chững chạc. Nó vô tư, aanh lại vô tâm, nó hay cười hay nói, anh lại thích lặng im bên cạnh thế thôi, nó thích cả thế giới biết nó yêu ai đó. Anh lại muốn giữ riêng anh thế thôi, nó muốn gặp anh ngay lúc này đây, muốn nghe anh nói - nói những gì anh nghĩ bấy lâu nay nhưng nó biết ! anh sẽ chẳng muốn mở lòng. 

Có lẽ anh đúng, cần thời gian! Xa nhau, mà quên được nhau dễ dàng như vậy, thì chẳng thể là yêu! Nó vẫn buồn, vẫn nhớ anh nhiều! Nó lại quen phóng xe một mìnhh trên những con đường đêm thênh thang, chậm chãi, hít hả cốc cà phê to đùng, dạo hàng sách rồi xuýt xoa, thích thú, lại la cà với lũ bạn với những chiều tối đầy ắp tiếng cười, lê la mòn gót với cái thú ăn vặt dẫu còn vương bụi đường. 

Nó vẫn thế...thực ra là đang dần dần trở về cuộc sống nó vỗn dĩ thuộc về, theo cái cách nó gọi là sống - tạm! Tạm thế đã, đến khi nào anh thật sự cho tìm được lời đáp cho trái tim ! Tạm thế! Cất anh vào đâu đó được đây!

Anh và nó! đã yêu thương--bằng một trái tim không đầy! Như mặt trăng đêm khuyết để lại nhiều hối tiếc, ngỡ là mất mát! Để người lữ khách trên chuyến hành trình trở về ký ức vô thức chậc lưỡi "giá như.."!

Sáng - ngày thứ 4

Sáng...mở cửa sổ, chậu cây mai vẫn trổ những nụ hoa ít ỏi còn lại từ Tết., lấm tấm vàng trên nền xanh non mơn mởn của lá. Thích! cánh hoa mỏng manh tinh khiết còn ươm hơi sương mát lạnh. Kéo rèm cửa sổ, cho gió, cho nắng lùa vào phòng mấy hôm nay toàn đóng cửa im ỉm. Cảm giác đã tìm lại chút gì đó cho riêng nó, trong tận sâu trong cái gọi là "tâm hồn", nếu nó vẫn còn cái góc khó thấy khó chạm vào ấy. 

Lâu rồi, không truyện, không thơ, chẳng nhạc...bởi thư viện của nó toàn những món mang màu u ám, trầm tư và nỗi mất mát... chẳng hiểu từ bao giờ, nó thích như vậy, có lẽ nó thấy mình một phần trong đó như "Cô tưởng rằng đó là ánh trăng rực rỡ nhất trong cuộc đời cô, nhưng trăng tròn sáng quá, cuối cùng sẽ lạnh giá"...như chính Trịnh Vy đã muốn hét lên đòi nước Mỹ trả lại người cô yêu..

Nó cũng vậy, tuổi trẻ, nhìn lại, những gì nó có, rồi mất thật nhanh, không chỉ là những tình cảm thoáng qua mà có khi là những người mà nó- từng- nghĩ- là- nó-may- mắn- có-được.! Nhưng tuổi thanh xuân, đang vùn vụt trôi qua, chẳng quay đầu ngoái lại nhìn người khách "non già" đang tìm trạm xuống như nó! Nó sợ, sợ sau này nhìn lại, tuổi trẻ là gì? là những chuỗi ngày đượm ký ức không vui, không có ước mơ, không thành người mà nó hy vọng... nó sợ! 

Nó đừng già đi, ít ra là trong trái tim, chớ có cằn cỗi, bất cần và thực dụng...! Bởi nên nó hay có ước mơ sẽ chẳng bao giờ lớn lên, như Peter Pan vậy nhở! :) ! Đang đặt chế độ repeat one "Someone like you"..đúng giành cho anh, cho nó

"Never mind
I'll find someone like you
I wish nothing but the best for you too
Don't forget me I beg
I remember you said
"Sometimes it lasts in love
But sometimes it hurts instead."

Gặp anh, chẳng lạ, chẳng quen, ấy vậy mà giờ đây nó nhớ nhiều đến vậy! 

Ngày qua...tháng lại...người đến, người đi...người ở lại...khắc khoải, se sắt và ngỡ ngàng mất mát!

Khuya- ngày thứ 5.

Dạo này hay đi về khuya, bận hàng tá việc để phấn đấu, bạn bè rủ đi đâu cũng không chối nữa, nó biết! nó đang cố gắng để thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn về anh! Nó không còn dám nghĩ, sau này, anh và nó thế nào? Có như nó với sư phụ...chẳng lẽ tình yêu không thành sẽ xóa sạch mọi tình cảm khác ư? Nó chẳng muốn vậy! 

Nhưng nó nghĩ vậy cũng tốt! Nó có dám chắc, gặp anh, dạo face book anh, nó có tự nhiên như trước được không? Nó có vô tư ríu rít nói cười, có thể nhắn tin gọi anh khi buồn như một đứa em gái bướng bỉnh, cứng đầu ngốc xít được nữa không? Không! Anh có thể,,, nhưng nó biết...giữ liên hệ với anh,trò chuyện với anh, quan tâm anh như một người bạn bình thường chỉ là cái cớ để nó âm thầm dõi theo anh. Nó vẫn nhói đau khi anh quan tâm ai đó nhiều hơn một chút. Nó hiểu, nó đang tự dối mình, thật ra nó cần gì nó biết! Nó vẫn muốn nắm chặt tay anh, vẫn muốn dựa đầu vào vai anh khi buồn, vẫn muốn anh là của riêng nó! 

Chiều xuống - ngày thứ 6

Từng ngày trôi qua chậm đến khác thường, nó biết mình vẫn đợi! đợi chút gì đó từ xa xôi, trong từng miền ký ức của ngày hôm qua. Nhận được tin trúng tuyển phỏng vấn, cơ hội thử sức với một công việc nó yêu thích từ lâu. Cầm điện thoại bấm số anh, rồi chợt tắt! không biết điện thoại bên ấy có đổ chuông chưa nữa, mong là đừng...nếu có...anh cũng không quan tâm đâu! 

Nó hiểu, điều nó đang làm là cố chạy trốn, rồi khi sắp thoát ra, lại muốn bị bắt lại..Hôm nay, nó đã thêm vững tin một chút vào con đường nó sẽ đi, biết sẽ không có ai đó mà mình mong đợi...nhưng...lạ nó đã lại thấy nắng vàng, thấy yêu thành phố mỗi khi lên đèn, thấy góc công viên, nhà thờ đã không còn vương màu xám xịt như những ngày không anh, và chợt nó nghe tim mình lắng lại, nhẹ nhàng, vô tư như ngày xưa. Cứ để nó thương anh, âm thầm vậy thôi.

Chỉ một lý do như vậy, có đủ không?Ngày nào cũng vậy, một phút giành cho anh, nhớ anh, mong anh cười thật vui anh nhé! Rồi thời gian sẽ bỏ rơi lại phía sau anh, xa thật xa, đủ để nó vẫn an nhiên khi gặp lại anh!

Trưa – ngày thứ7

Lần đầu tiên, sau bao ngày sống- với- những- dấu- hỏi, những phân vân, khó chịu... Dám cầm điện thoại xóa hết 187 tin nhắn đã lưu của ai kia. Nó tưởng mình không làm được!! Những kỷ niệm nó đã rất nâng niu, những dòng sms từ ngày mới gặp anh, những dòng sms ngày đầu đi cạnh anh - đúng nghĩa, những sms bình thường, đơn giản nhất. Nó từng ngỡ sẽ giữ đến cuối đoạn đường!! Biết rằng xóa chẳng để làm gì nếu trong tim vẫn còn nguyên vẹn. Chỉ là để thêm quyết tâm không vướng bận những ngày đã qua, sống với êm đềm của thời gian cũ không phải là cách nó nên chọn! 

Sáng - ngày thứ n…

Quyết định không mò vào facebook của ai đó và những- người- liên quan nữa!! Thật khó nhìn anh và người ta, càng thêm kiên định với con đường mà nó đã chọn. Bởi chưa bao giờ nó hiểu con người thật sự trong anh, tính cách, cuộc sống, bạn bè...Không có chút gì hết! Nó yêu anh đơn thuần từ cảm xúc, chỉ cảm xúc vô tư, không nghĩ suy nhiều. Rồi ai cũng phải lớn lên! Nhưng nếu được làm lại, vẫn sẽ thương anh như thế, đơn giản vậy thôi. Tình yêu đối với nó, là cố gắng sống trọn vẹn mỗi ngày, giành cho mình, cho anh, cho gia đình và bạn bè...

Nhưng giờ, nó đã can đảm đặt ai đó vào cái hộp "Mùa cũ" để rồi lại bước tiếp đoạn đường của mình. Nó tin, mỗi người đi qua cuộc đời một ai đó đều thật sự có ý nghĩa, dù vương lại nhiều hạnh phúc hay lắm tiếc nuối, nhưng thật sự phải có ý nghĩa nào đó. Như nó và anh! Gặp nhau, đi cạnh nhau rồi lại mải miết một con đường riêng nhưng đã học được bài học về cách - yêu- một- ai- đó! Tuần mới, xóa những thứ có anh, dọn dẹp những ý nghĩ đợi chờ nhen nhóm! 

Cuối tuần thứ n…

Thêm một cuối tuần trôi qua lạnh và chênh vênh quá! Rời xa ai đó khi biết trái tim mình ngày càng yêu họ là điều tệ hại nhất mà nó chọn lấy, có lẽ là đã chọn một lối đi quá an toàn, sẽ không sợ mất mát. Với một người không có gì thì cái giàu nhất chính là là sự an toàn đến đáng sợ. 

Không anh...nó vẫn cười nhưng nhạt lắm, không anh nó lại một mình lang thang mỗi chiều về, vẫn vậy, nhưng lạnh lẽo hơn cả ngày xưa khi anh chưa ở cạnh bên. Biết đến bao giờ mới dám bảo là quên được ai đó? Biết đến bao giờ? Nó muốn nhận về mình lòng kiêu hãnh ấy, muốn là người buông tay trước vì nó không muốn bị bỏ lại một mình chút nào. 

Trái tim nó, giờ đây hơn lúc nào hết nhận ra mình rất rất nhớ ai đó nhưng cũng nhận ra, mình đang đi rất xa về phía không có ai đó. Lạnh và đen hun hút! Sâu và xa ngút ngàn. Nhớ và chỉ biết lặng thing như thế! Nó muốn thoát khỏi những ngày này, những ngày nắng- chẳng--vàng, gió-chẳng-reo-vui và người-không-về- nữa.Vẫn mong anh sẽ lại cười, lại tin và tình yêu và sẽ lại yêu thương ai đó mà không cần phải khổ sở, gượng gạo, khó xử...như cái cách anh giành cho nó !Anh phải thật sự thấy hạnh phúc, người nó đã thương yêu mỗi ngày qua! Anh nhé!

Ngày cuối…

Dập dìu nắng về trên phố, một mình chọn góc khuất nơi quán cà phê bị cố tình nhuốm màu thời gian, cũ kỹ, đượm buồn như chính vị chủ nhân trẻ tuổi nhưng gương mặt hằn lên những nét u uất lạ kỳ. Nó dạo này hay ghé lại quán, dù xa tít nơi ngoại ô thành phố. Chỉ có nơi đây, lòng nó nhẹ bâng! Bản nhạc không lời "I just call to say i love you" dịu dàng đến tan chảy trái tim người chẳng còn đợi yêu thương!! 

Cuối tuần của nó...Không anh! Quen rồi! Nó sẽ không đợi nữa, nó biết anh giờ không còn là anh của ngày ấy. Nó biết! Và nó mỉm cười “Ừm thì…! Nó thích anh như vậy! Nhé anh! Sống đúng nghĩa với những lựa chọn mà anh cảm thấy hạnh phúc nhất "! Mây trắng ngoài kia vẫn lững thững trôi giữa xanh ngắt bầu trời, không còn khuyết, mà đủ đầy bởi nó đứng giữa mênh mông của đất trời, của thời gian, của cây của gió...Nó cần phải tiếp tục yêu thương với một trái tim đủ đầy lồng lộng như rứa! Nó chợt tin rồi nó sẽ lại cười!

Về nhà, nhìn bố cặm cụi đóng lại chiếc kệ sách đã cũ, mẹ tất bật dưới bếp, anh trai đã đặt lên bàn nó gói bưu phẩm màu vàng quen thuộc, từ Hà Nội xa xôi, sách”Ai đó dõi theo em”…mỉm cười, đâu đó vẫn có người đợi nó, nhưng trái tim nó giờ đây chỉ đủ chỗ cho gia đình, cho bọn bạn thân và cho anh– người nó vẫn dõi theo!

P/s: “Là của nhau, nhất định sẽ bên nhau..” phải không anh? Còn giờ đây, “nếu không là của nhau thì cứ phải xa nhau”…thật rồi!

Anh à! Đọc được những dòng note của một ai kia – người anh yêu đầu tiên ấy, em hiểu anh cũng đã từng yêu với cả trái tim, yêu như thể em yêu anh lúc này… Em bước đến trễ rồi, nên cuộc sống của anh giờ đã nhiều lắm những lựa chọn khác có ý nghĩa hơn việc cứ đi cạnh một đứa ngố như em. Thật sự em không sai, anh không sai, lỗi là em đã gặp và yêu anh không phải lúc…Giờ, Anh hãy cứ để em yêu anh, như yêu vị đắng chát của mận đầu mùa anh nhé!

Rồi một ngày anh sẽ lại yêu, em sẽ lại yêu, nhưng không hẳn chúng ta sẽ lại yêu nhau … Bình yên nhé anh!
Theo: Blogviet.com.vn

Cho một đêm tháng tư chông chênh… nhớ

Buổi tối đầu tuần, sẽ chẳng có gì khác ngày thường là mấy, cũng mở máy online, mở mail, vào facebook , lượn lờ vài forum quen thuộc ,vài ba câu hỏi thăm bạn bè rồi out nếu như tôi không online yahoo…


Cũng lâu lắm không mở yahoo, từ cái ngày facebook rầm rộ thì tần số online yahoo của tôi cũng giảm dần đi, thay vào đó tần số onl facebook tăng vùn vụt. 

Vậy mà mấy hôm nay chẳng muốn sign in facebook, tự nhiên muốn rời xa nó một thời gian, muốn đi tìm niềm vui riêng cho mình trong cuộc sống “thực” chứ không phải là qua những mạng xã hội ảo kia.
Cho một đêm tháng tư chông chênh… nhớ

Vô thức tôi sign in yahoo, chẳng phải vì lí do gì, chỉ là tự nhiên muốn mở và để sang nick, thế thôi. Bất chợt, âm thanh Buzz làm tôi giật mình, có ai đó vừa Buzz tôi. Chợt giật mình, là của Anh, bất ngờ, đã lâu lắm hơn 1 năm từ cái ngày tôi và Anh 2 người rẽ đi 2 hướng khác nhau…

- Em!

- Uh !

- Em khoẻ chứ? Dạo này em có tâm sự gì ah ? sao đăng toàn status buồn vậy?

- Dạ ,không có gì ! Em ổn!

Vài ba câu hỏi thăm rồi lấy lí do là bận việc rồi out yahoo!

Một cuộc trò chuyện ngắn ngủi…và một tâm trạng nặng trĩu!

Hoá ra Anh vẫn thường xuyên ghé facebook của tôi! Có lẽ Anh mượn tài khoản của bạn cùng phòng. Hơn 1 năm không onl yahoo chỉ là không muốn sign in chỉ vì muốn quên đi tất cả những gì của Anh. Vậy mà… tôi đã không thể quên Anh…đã cố gắng rất nhiều, đã xoá số điện thoại (thực ra thì sđt anh có bao giờ tôi lưu đâu), xoá nick yahoo, huỷ kết bạn facebook, chặn facebook của Anh..vậy mà hơn 1 năm qua tôi chẳng làm được. Thi thoảng bất chợt bước đi trên phố thấy bóng dáng ai đó giống Anh, có ai đó gọi tên Anh nỗi nhớ Anh lại đong đầy…

Đã bao lần tôi tự nhủ phải quên Anh, bắt đầu với cuộc sống mới, đi tìm hạnh phúc mới, vậy mà tôi không làm được.

Có vài người đến rồi đi bởi Em chẳng thể nào dành tình cảm cho một ai. Phải chăng Em sợ, sợ làm tổn thương người ta và cũng sợ người ta cũng như Anh, bất chợt đến rồi cũng bỏ Em mà đi. Bởi thế mà bây giờ Em vẫn như vậy, vẫn một mình bước đi, một mình đối diện với tất cả. Và có những lúc Em không ổn tí nào như lúc này đây, nhớ Anh, nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào của cả hai.

Có những nỗi buồn không gọi thành tên

Có những người tuy xa mà vẫn nhớ

Có những thứ mà mình không thể quên

Nhưng cũng không ai muốn sẽ còn nhớ lại

Có những thứ qua đi có những điều sẽ trở thành mãi mãi

Có những điều trong lòng, có những thứ nói ra

Có những điều chẳng bao giờ phôi pha

Có những thứ nhạt nhoà trong ký ức

Có những thứ tưởng chừng như rất thực

Có những điều lại chỉ thoảng như mơ

Đã có lúc , tôi hối hận, nhưng ít thôi

Có đau và là những nỗi đau kéo dài triền miên

Và có khóc, khóc rất nhiều nhưng mỗi lần khóc lại cố che đậy nó đi

Có cả những đêm không ngủ, nằm im suy nghĩ miên man, nhớ về những ký ức khi bên Anh.

Là Em đã buông tay Anh trước, bởi thế có buồn, có nhớ, gặm nhấm và khóc một mình hằng đêm thì cũng chỉ mình Em biết, mình Em chịu.

Là Em đã quay lưng đi, là em đã cố giấu nước mắt, nhường Anh cho yêu thương khác hạnh phúc hơn.

Đã có đôi lúc Em thầm oán trách Anh, tại sao khi Em đi Anh đã không giữ Em lại..nhưng rồi có đôi lúc Em tự nhủ mình phải chấp nhận sự thật, bước tiếp con đường mà không có Anh bên cạnh.

Nhưng cũng có lúc vẫn hi vọng, vẫn tha thiết đợi…và vẫn yêu!
Em đã cố tạo cho mình một cái vỏ bọc hoàn hảo, ngày thì vẫn vui vẻ cười nói, nhưng có biết đâu những đêm Em khóc một mình.

Có lẽ sẽ còn những buổi tối như hôm nay, khi ký ức ùa về và nước mắt Em lã chã rơi khi nghĩ về Anh.

Sẽ chẳng biết đến khi nào khi nghĩ về Anh mà Em không khóc, chàng trai ạ ! Nhưng Em vẫn tin là sẽ có ngày đó, không phải bây giờ mà là một ngày không xa.

Sẽ có một người thay Anh chăm sóc Em, Anh nhỉ ? Và cũng sẽ có một cô gái thay Em yêu Anh, thay Em chăm sóc Anh. Hãy yêu cô ấy nhiều Anh nhé ! Em cũng sẽ chờ và yêu chàng trai của Em nhiều hơn thế !

Theo: Blogviet.com.vn