Showing posts with label lukhachdem. Show all posts
Showing posts with label lukhachdem. Show all posts

3 HẠT ĐẬU XANH CỦA MẸ

Mình từng kể rằng người đầu tiên dạy mình bài học về lòng tự trọng là mẹ mình. 

Mình cũng từng kể rằng mẹ mình rất đẹp, gương mặt mẹ luôn tỏa ra ánh hào quang nhân ái của con người đã sống trọn một đời lương thiện. Những câu chuyện đời mẹ, mình sẽ chẳng bao giờ kể hết, những trang đau thương nhưng không hề bi lụy mà ánh lên niềm khát khao cháy bỏng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp.

Mẹ lại bảo mình sinh ra ngay giữa cơn mưa tầm tã, tạt ướt cả chỗ mẹ nằm. Mẹ ghì chặt mình vào ngực, phủ hơi ấm lên tấm thân bé xíu của mình. Cha bỏ mẹ mình và 3 đứa con thơ dại cũng vào một cơn mưa. Mưa đêm như trút nước. 

Cha hôn hít chúng mình rồi xách valy ra tàu đi cùng với một người đàn bà trẻ đẹp không phải là mẹ mình. Tiếng còi tàu xé đêm nhưng không vang dội như tiếng mẹ gọi cha. Tiếng mẹ gọi, tiếng khóc nheo nhóc của chúng mình, tất cả bị mưa làm mờ đi. Mưa vần vũ cuồn cuộn. 

Mưa xối xả. Mưa lăn lộn trên không. Cha vẫn đi. Tóc mẹ xổ tung, mưa lặng đi thấm ướt. Tóc mẹ dài chấm gót, đen sẫm, mượt thơm. Mưa ganh tị xới tung tóc mẹ. Mưa dữ dội xối vào 3 chị em mình. Tàu chạy. Cha đi. Mẹ hốt hoảng ôm xiết 3 con vào nhà. Cả mấy mẹ con khóc run lập cập.
3 HẠT ĐẬU XANH CỦA MẸ
Mẹ dắt 3 chị em mình rời bỏ Cà Mau về quê ngoại ở Bắc Giang. Mình không biết mẹ lấy sức lực ở đâu mà nuôi nổi 3 chị em mình trong cái cảnh tay không tấc đất, chỉ có chút vốn liếng còm cõi, mẹ lăn lóc hết chợ xa, chợ gần, làm đủ công việc nặng nhọc và chịu bao nhiêu tủi hổ.

Nhà mình nghèo lắm, những vụ giáp hạt mẹ toàn ăn sắn, khoai, nhường cơm trắng cho 3 đứa con. Nhớ lại là rơi nước mắt món canh “ Rửa chân gà”… Mẹ nấu canh bằng rau trong vườn cho thêm một ít mỡ, mẹ bảo canh ngọt lắm vì có cả mùi của thịt gà, chúng con ăn ngon lắm, xì xụp húp rồi tin ngay vì nhìn thấy chân con gà hôm ấy cũng sạch thật…Mẹ vừa ăn khoai vừa rơi nước mắt rồi bảo bụi hôm nay sao nhiều thế… Tuổi nhỏ ngây thơ chưa kịp hiểu đời mẹ nhọc nhằn…

Mẹ hay vắng nhà vì đi hết chợ xa, chợ gần để buôn cá khô, sắn, lạc… Năm 1992 mẹ cho 3 chị em mình 6 hạt đậu xanh và bảo hãy trồng vào trong ống bơ, mỗi ống bơ trồng 3 hạt. Một ống để trong nhà, một ống để ngoài sân. Mẹ bảo chăm sóc cây trong nhà kĩ hơn là cây ở ngoài sân, rồi 4 tuần sau xem chuyện gì diễn ra với 2 ống bơ trồng đậu xanh ấy.

Cây đậu xanh trong nhà ban đầu bụ bẫm, xanh tốt rồi yếu dần, dài ra cứ vươn mãi ra phía có ánh sáng và 4 tuần sau 2 cây đậu ấy bỗng dưng héo rũ. Còn 3 cây đậu trong ống bơ ở ngoài sân chậm lớn hơn nhưng vững chãi, 4 tuần sau lá trổ xum xuê và bắt đầu có những nụ nho nhỏ…4 tuần kế tiếp đã thấy những quả đậu xanh xinh xinh rung rinh trên cây. 

Mẹ bảo chúng mình kể mẹ nghe chuyện hai cây đậu, mẹ luôn mỉm cười khi nghe 3 chị em luyến thoáng sau đó người mới từ tốn bảo : “ Các con là những cây đậu xanh ở ngoài sân, dù không được chăm sóc tốt, không được ở những nơi sung sướng nhưng đã lớn lên vững chãi. Đó là sự tự lập các con hiểu không?”. Thú thực ngay lúc ấy mình chưa hiểu được hết những điều sâu xa trong lời mẹ nói… Nhiều năm sau chúng mình mới hiểu được rằng mẹ đã rèn chúng em sống tự lập, lòng tự trọng bằng chính cuộc đời tốt đẹp của mẹ….

Cuộc sống tươi hồng nhưng luôn nghiệt ngã, cuối năm 1993 mẹ lại dắt chúng mình lên vùng kinh tế mới ở Đạ Huoai- Lâm Đồng. Căn nhà ở xó rừng Madaguil vẹo vọ vì mưa. Mưa ngạo nghễ, nhạo báng mấy mẹ con cô độc. Mưa lạnh lùng nhẩy nhót khắp nhà. Mẹ dắt mình và Hằng băng rừng trốn mưa nhưng không trốn kịp. 

Mưa ầm ào thác lũ. Mẹ cuí người che mưa cho 3 con, chúng mình vẫn lạnh tê tái. Mưa nhỏ mọn lách qua thân mẹ, chúng mình thâm tím vì mưa. Rồi mình không núp dưới mẹ nữa, đứng thẳng dậy đeo gùi măng lên vai, lì lợm rẽ cỏ tranh và đám cây mây chẳng chịt tìm lối về. Mẹ cũng dắt Hằng, Trung rẽ cây rừng mà đi. Mẹ vượt lên trước cầm dao phạt nhanh những đám cây mây cho chúng mình cất bước. Mưa gầm rú tức giận muốn hất tung 4 kiếp người nhỏ nhoi lên cao nhưng mưa bất lực. Mưa trút roi rát bỏng vào da thịt 4 mẹ con mình.Mình đã học những bài học can đảm từ mẹ mình.

Cách mẹ dạy chúng mình cũng lạ hơn người khác, mẹ có một ngọn roi mây luôn treo ở góc nhà nhưng mẹ không đánh chúng mình bao giờ. Mẹ thủ thỉ kể những câu chuyện đời mẹ khi chúng mình cùng trèo rừng, làm rẫy, lúc mưa trú trong lán… Thế mà quên mệt, thế mà lại thấm thía những phẩm chất tốt đẹp.

Đời người con gái có 12 bến nước, cái bến mẹ sa chân vào có lẽ cái cái bến đục nhất… Một mình nuôi con, quyết chẳng để con thất học nên dắt díu con từ Nam vào Bắc, từ Bắc vào Nam… Thế rồi…thế rồi đến khi xuôi tay nhắm mắt tóc mẹ chưa kịp bạc…mẹ chưa kịp trở về nhà của mẹ con mình…

Năm 2004, khi mình và Việt Hằng đã tốt nghiệp CĐSP à xin dạy ở Phú Tân – Cà Mau , út Trung đang học CĐSP Cà Mau cũng là lúc mẹ bị ung thư thận giai đoạn cuối… Mẹ về lại Bắc Giang sau nửa đời người mang con khắp xứ người tìm cớ mưu sinh, nuôi chúng mình ăn học đến nơi, đến chốn. Mẹ đã về lại nơi chôn nhau cắt rốn để thanh thản nằm lại đồng Đống Mối bên dòng sông bốn mùa gió lộng.

Ngày mẹ đi cũng lại vào một cơn mưa mùa đông. Mưa lê thê, não nuột. Mưa hiền hoà bao bọc lấy mẹ, lấy 3 chị em mình. Lạ lùng thay khi 3 đứa mình không khóc được, lủi thủi sau xe tang, mưa nức nở rơi lên khoé mắt tạo thành lệ tuôn để chị em mình khóc mẹ. Mưa nhẹ vỡ thành hàng triệu triệu những giọt sương xốp trắng. Mưa cuộn lên trời cao kéo màn trời ủ dột. Mưa đưa mẹ về nẻo trời xa, nẻo xa xăm mù khơi, nẻo sinh ly tử biệt. Mưa cho cỏ mau tốt tươi phủ kín nấm mộ mẹ nằm lại một mình. Mưa trãi khăn tang vắt ngang bầu trời ngày mẹ đi xa mãi.

Và hôm nay, trong câu chuyện cuối cùng mình viết tham gia cuộc thi Netbuttrian có ngấn nước, có nụ cười, có nỗi nhớ, có niềm tự hào của 3 chị em mình như một nén nhang lòng thắp lên cho mẹ. Có một điều không đổi rằng mẹ vẫn đang còn hiện diện bên chúng mình… 

Trong mỗi nhịp đập trái tim… Không đếm được bao nhiêu vất vả, bao nhiêu nước mắt 3 chị em đã thành người như điều mẹ mong muốn trăn trối lúc lìa trần. Ba đứa con của mẹ, ba hạt đậu xanh trong cái ống bơ đặt góc sân ngày nào, cùng nắng, cùng gió, cùng bao thử thách đã vững chãi mà lớn lên trong bao bài học làm người mẹ đã dạy chúng mình.

Cô giáo Nguyễn Thị Việt Hà
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

CẢM ƠN CUỘC SỐNG VÌ ĐÃ DẠY TÔI

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi biết cách tha thứ. Học cách tha thứ cho người khác cũng chính là học cách tha thứ cho bản thân mình.

Cảm ơn cuộc sống vì đã cho tôi là con của bố mẹ tôi. Cho tôi cảm nhận được tình thương bao la từ ánh mắt trìu mến, những cử chỉ thân thương và cả từ nhịp đập trái tim luôn dõi theo tôi từng giờ từng phút từng giây, luôn ước mong cho tôi cuộc sống tốt đẹp hơn. Cảm giác ấy chân thành và sâu sắc, điều mà tôi không cảm nhận được từ ai. Tôi muốn hét thật to: “Con yêu bố mẹ nhiều nhiều lắm!”.

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi biết yêu thương và chia sẻ. Con người không phải ai cũng hoàn hảo. Vậy nên chúng ta hãy tập yêu thương những con người không hoàn hảo nhé! Có thể người yêu quý bạn là người bạn không yêu quý nhưng tại sao bạn không cho họ cũng như cho chính mình cơ hội để biết cách yêu thương những người xung quanh? 

Và yêu thương có thể đơn giản là nhắn một tin nhắn hỏi thăm người bạn lâu ngày không liên lạc hay chỉ là một lời cảm ơn khi ai đó nhặt hộ mình chiếc bút chì hoặc mỉm cười khi vô tình bắt gặp ánh mắt ai đó đang nhìn mình. Chỉ đơn giản vậy thôi, bạn đã có thể làm trái tim ai đó lỗi nhịp. Hãy tự xây cho mình những bức tường yêu thương thật vững chắc và bền chặt nhé!
CẢM ƠN CUỘC SỐNG VÌ ĐÃ DẠY TÔI
Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi cách chấp nhận và bước qua đau khổ. Có thể hôm nay là những ngày rất đen đủi với bạn nhưng xin đừng nghĩ rằng tất cả phía trước đều đen tối hay may mắn sẽ không bao giờ mỉm cười với bạn, chính suy nghĩ ấy đã khiến bạn tự mình xóa nhòa đi những tia sáng nơi bạn sắp bước tới.

Hãy tin rằng cuộc sống luôn đổi thay, không phải lúc nào cơ hội cũng tới với ta mà đơn giản ở chỗ bạn nắm giữ và chờ đợi cơ hội ấy như thế nào. 

Nếu làm được như vậy, tôi tin bạn sẽ thành công. Cuộc đời này còn rất nhiều thứ đang đợi chúng ta khám phá. Hãy vững tin vào cuộc sống và tin rằng cơ hội là do mình tạo ra và ai cũng có thể làm được điều đó. Đừng bao giờ bỏ cuộc bạn nhé!

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi biết cách tha thứ. Học cách tha thứ cho người khác cũng chính là học cách tha thứ cho bản thân mình. Không phải ai cũng hoàn hảo như trong những câu chuyện cổ tích hay thần thoại đâu, ai cũng có lúc lơ đãng, mắc phải lỗi lầm. Tại sao chúng ta không tạo cho người khác cơ hội để sửa lỗi, mỗi lần như vậy bạn đã góp phần tạo cho cuộc sống này những con người tốt đẹp hơn. 

Có thể ai đó đã làm tổn thương bạn nhưng nếu bạn biết cảm thông và tha thứ cho họ thì bạn đã đặt thêm viên gạch yêu thương vào ngôi nhà tâm hồn của bạn. Và tới lúc nào đó yêu thương thực sự sẽ gõ cửa trái tim bạn nếu bạn biết chờ đợi theo cách đúng nhất.

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi cách tự mình đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Không phải mọi chuyện lúc nào cũng tốt đẹp như chúng ta nghĩ, nó đầy rẫy những chông gai và cạm bẫy đấy. Khi thất bại bạn luôn than phiền, tự đổ lỗi và thừa nhận yếu kém của mình mà không biết sửa chữa, không tự mình cố gắng, hãy suy nghĩ tích cực đi bạn. Quan trọng không phải ở chỗ ta đã thất bại mà chính là ở chỗ ta vực dậy thế nào sau những thất bại. 

Đừng bao giờ bỏ cuộc khi cuộc sống còn rất nhiều cơ hội. Cần phải biết tiếp thu ý kiến, dẹp lòng tự ái qua một bên, bạn sẽ thấy được rõ hơn khuyết điểm của mình hay lí do tại sao mình thất bại và làm thế nào để thành công. Bên cạnh những thành công bạn hãy đừng coi thường, mặc cảm vì những thất bại bởi chính nó đã tạo nền tảng cho bạn thành công.

Chúc bạn thành công và đừng quên cảm ơn cuộc sống luôn tươi đẹp này nhé!
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

HẬN TÌNH TRONG MƯA

Khi con tim.. đã tan biến như những hạt mưa…

Người tình đi xa mãi nơi chân trời…
Trời u tối, mùa đông đang đi tới ngày dài quá dài. Mưa đã rơi mù khơi, mưa tơi bời…
Từng giọt mưa rơi trên mái ngói nghe như lời, lời tôi khóc cho tôi…..

Em có hay…Một ngày nào bước đi thật xa về nơi đó, lặng nhìn tình yêu lãng quên và bay cùng cơn gió… 

Buồn vì sao những năm bên nhau, chỉ là nỗi thương đau, một mình lang thang biết đi về đâu. Ngày nào mình trao chiếc hôn tình yêu thật say đắm, ngày nào em đã bước đi để anh mãi âm thầm, và người đâu hay biết tình yêu đó, chỉ dành riêng cho, mỗi riêng em mà thôi. 

Chợt nghe nỗi nhớ như dâng đầy, nghe buốt giá con tim này, khi nhựng dấu yêu xa vòng tay. Bóng tối như đọa đày phủ kín đôi vai gầy, có lẽ em đã đổi thay …
HẬN TÌNH TRONG MƯA
Còn mãi nồng nàn…vì anh đã yêu dại khờ,hay vì em hững hờ? Tình yêu đến trong vội vàng, rồi cũng đã vụt tan. Ngày em bước đi xa rời,căn phòng xưa giá lạnh.

Dường như mất nhau muôn đời,còn đây niềm đau với duyên ta. Chợt thấy cô đơn ngập lối… Từng phút yêu thương làn mây trôi… người đã xa xôi….

Sao tình còn chưa phai phôi…?

Căn phòng… đêm nay sao mưa rơi lạnh buốt vai gầy… sao cô đơn buồn hơn bao ngày…Có những phút đắm đuối cứ ngỡ 1 đời….Cố giấu bao cay đắng, cố giữ giọt nước mắt. Cố níu bao ngày tháng hạnh phúc bên nhau…Những ký ức ngọt ngào ấm áp hôm nào…làm sao anh quên người ơi…

Sẽ chẳng ai thương nhớ,
sẽ chẳng ai lo lắng,
sẽ chẳng ai chia sớt những nỗi buồn vui…..

Từ đây thôi nhé… Đếm những tiếng tí tách mưa rơi lạnh giá… lòng chợt nghe đau nhói..

Từ đây thôi nhé, những dấu yêu xưa nhạt phai.. Từ đây thôi nhé, nhớ nhung quên đi người hỡi… Xoá dấu vết hôm nao khi tim mình bên nhau….

Khóc thương đâu được gì?

Từ đây thôi nhé . bao nhiêu ước mơ đã xa tầm tay…

(DuongTrieuVu)
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

MƯA RƠI CHO NỖI NHỚ VUN ĐẦY

Thế là, mưa cũng đã rơi, những cơn mưa đầu tiên mang đầy mùi của đất (cái mùi mà anh rất yêu), vương chút nắng và gió, vương chút ngỡ ngàng của ai đó khi mưa vô tình làm ướt áo ai bay.

… Bất chợt… nhớ!

Nhớ những cơn mưa đầu mùa Hè năm ngoái, khi anh nắm tay nó lần đầu tiên, run run, ngại ngùng; anh nhìn nó trìu mến, hôn lên mái tóc nó đang bay, đôi tay anh khẽ đan vào tóc nó, dịu dàng biết bao, anh thì thầm khe khẽ: “Hương tóc em thật ngọt ngào”. Mưa lạnh, mà sao trái tim nó ấm lạ lùng…
MƯA RƠI CHO NỖI NHỚ VUN ĐẦY
Nhớ những buổi chiều hẹn hò cùng anh, ngồi sau xe anh chở, bình yên nép mình vào lưng anh vững chắc, gió thổi mưa khẽ bay, dang rộng đôi tay, nó tinh nghịch hát vang, vòng tay ôm chặt anh, nó mỉm cười thấy anh đỏ mặt ngại ngùng. Anh như cái ô to, hứng hết mưa cho nó… mưa lạnh, mà sao ấm như nắng ban mai.

Nhớ những buổi tan học về có anh ra đón, anh chờ nó ngay dưới cổng trường, tay cầm sẵn ô che mưa cho nó khỏi ướt, nó vô tư, nghịch ngợm những giọt nước mưa từ ô rơi xuống, mặc cho anh lo lắng, sợ nó ướt mưa sẽ bệnh. Nó cười vang, hát vang, nhẹ yêu cái cảm giác yên bình khi bên anh, và cả bên mưa nữa. Mưa lạnh, mà nó không thấy lạnh chút nào.

Nhớ những ngày mưa, anh loay hoay nấu cho nó chén cháo nóng, chỉ vì nó không nge lời anh, tung tăng chạy theo dòng nước, đôi chân trần của nó nhỏ nhắn, thoăn thoắt, lon ton… làm anh chạy theo một quãng dài. Nằm trên giường bệnh mà nó còn chọc anh; nó đâu để ý, trên trán anh mồ hôi lấm tấm, đôi mắt anh lo âu vì nó mà mệt mỏi thật nhiều. Mưa ở ngoài thật lạnh, trong mền êm, nó sao thấy lạnh được?

Nhớ chiều mưa (lại mưa) đầy những mây xám, anh nhìn nó yêu thương, nhưng cái nhìn mỏi mệt. Tiếng sấm sét đánh ầm, nó nghe trong tiếng ấy là lời anh nói chia tay. Nó gục xuống, hỏi anh vì sao. Anh trả lời đơn giản là vì anh thấy nó hờ hững quá đối với tình yêu anh dành cho nó. Mưa to hơn, rơi lạnh đôi vai gầy, nó khóc nức nở, nước mắt hòa cùng mưa, nhẹ (vẫn nhẹ) rơi xuống, tan cùng dòng nước nhỏ dưới chân. Anh choàng lên vai nó chiếc áo khoác, khẽ ôm nó vào lòng, nghe tiếng trái tim nó thổn thức. Anh siết chặt nó hơn trong vòng tay rộng lớn. Nó nhỏ nhắn quá, mỏng manh quá trong đất trời, trong những giọt mưa… và trong vòng tay anh nữa. Lần đầu tiên bên anh, nó thấy mưa sao lạnh quá.

Có dòng nước ấm rơi xuống từ khóe mắt anh…

Hôm nay, mưa lại rơi, ừ, lại rơi… nó chợt nhận ra một điều, mưa cũng như anh, luôn bên nó; mưa cũng như anh, lạnh mà ấm áp vô cùng; mưa cũng như anh, nhanh đến rồi lại nhanh đi; mưa cũng như anh, hứng trọn trong đôi bàn tay rồi chợt tan đi mất… Nó yêu mưa, nhưng không biết cách giữ mưa, nó yêu anh, mà không biết cách giữ anh…

Có cơn gió nhẹ thổi qua, làm cho không ai nhận ra nó vừa thở dài một tiếng. Nó thì thầm trong cơn mưa “ước gì…”. Nó đâu biết, cách nơi nó đứng không xa, anh nhìn nó, mỉm cười. Tay nó đang cầm một chiếc ô…

Thằn Lằn – Yume
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Những ngộ nhận của FA-er khi muốn thoát hội độc thân

Chính vì nôn nóng muốn được “in relationship” nên các thành viên của hội Forever Alone lại vô tình mắc phải một số ngộ nhận không đáng có.

Buông nhiều cần – cắn lắm câu

Mặc dù việc chủ động mở rộng các mối quan hệ là rất cần thiết, thế nhưng, nó không đồng nghĩa với việc bạn vạ đâu… thích đấy. Đi đến đâu bạn cũng ỡm ờ buông cần đợi cá cắn; hay với ai có chút tình ý, mở lời với mình bạn cũng đều ngọt nhạt… điều này chứng tỏ bạn là một người quá dễ dãi và không nghiêm túc trong chuyện tình cảm. Vậy nên bạn vẫn độc thân là chuyện rất hiển nhiên!

Hãy nhớ, cởi mở, hòa đồng, thân thiện với người khác giới là những điểm tích cực trong tính cách cần phát huy, nhất là nếu bạn đang muốn nhanh chóng kiếm “một nửa” cho mình. Thế nhưng, đừng vội nhầm lẫn nó với việc buông nhiều cần – cắn lắm câu, bắt cá đến ba, bốn tay nhưng FA vẫn hoàn FA nhé!
Những ngộ nhận của FA-er khi muốn thoát hội độc thân

“Ế” do… số phận

Việc những người xung quanh lần lượt tìm được Mr/ Mrs Right cho mình khiến bạn vô cùng hoảng hốt. Tưởng tượng ra những cuối tuần hẹn hò, những bữa tối lãng mạn, những điều thú vị khi có “gấu” khiến bạn vô cùng ghen tị và không ngừng than thân trách phận.

Lên facebook, bạn sẵn sàng xả hàng chục cái status kêu rằng mình đang cô đơn, rằng chẳng có ai để đồng cảm, rằng sao mãi đến giờ này vẫn chưa có ai yêu… Chính việc than thở, đổ lỗi cho “ông trời” liên tiếp thế này đã khiến cho mọi người cảm thấy sợ và nghĩ bạn bị… “cuồng yêu”. Thế nên chẳng một ai dám lại gần bạn nữa.

Nào, người yêu của bạn vẫn đang trên đường đến. Điều bạn cần làm là cố gắng hoàn thiện bản thân, tút tát lại hình ảnh của mình, suy nghĩ tích cực và sống thật lạc quan để đến khi người ấy xuất hiện, họ sẽ thấy bạn là một con người hoàn hảo vf họ tin vào lựa chọn của chính mình. Chứ không phải suốt ngày oán than cuộc đời và ủ ê vì số phận.
Biến mình thành người khác

“Cái A hiền lành thế có người yêu là đúng/ Cậu B cá tính, lạnh lùng như vậy nhiều người nguyện làm đuôi là phải…” – chính những suy nghĩ này đã khiến không ít bạn sẵn sàng biến mình thành một mẫu người nào đó để mong muốn giải quyết tình trạng single nhanh hơn.
Những ngộ nhận của FA-er khi muốn thoát hội độc thân
Bạn muốn thay đổi? Được thôi, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải chạy đua để trở thành một tuýp người nào đó. Mọi người sẽ yêu con người thật và chính những gì bạn có. Thêm vào nữa, tiêu chuẩn và sở thích của mỗi người một khác, bạn có dám chắc mình sẽ thay đổi kịp với tiêu chuẩn của hàng nghìn người khác hay không? Thay vào đó, sao bạn không tự tin và yêu lấy chính mình nhỉ?

Và hơn hết, hạnh phúc nằm trong tay mình chứ không được nắm giữ bởi bất kì một ai khác. Độc thân hay bắt đầu hẹn hò, tất cả đều phụ thuộc vào bạn đấy!
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Người yêu đòi tôi quan hệ mới đồng ý cưới

Tôi đã mấy lần cùng anh vào khách sạn nhưng chỉ quan hệ bên ngoài thôi. 

Tôi cảm thấy sợ, không biết khi anh đã tỏ đường đi lối về rồi có còn muốn tiến tới với tôi như đã hứa nữa không?

Tôi đã 35 tuổi, mới quen anh hơn tôi 5 tuổi được gần hai tháng. Tôi không biết gì nhiều về công việc, gia đình, cuộc sống riêng của anh, cái tôi biết là hiện anh sống một mình, bố mất, mẹ và anh em sống ở nước ngoài. 
Người yêu đòi tôi quan hệ mới đồng ý cưới

Chuyện quá khứ anh không muốn tôi biết, vì cho rằng nó không cần thiết, không quan trọng cho mối quan hệ hiện tại. Tôi tin những điều anh nói, tin vào sự từng trải của anh. Tôi nghĩ một người đã trải qua nhiều khó khăn, vấp ngã, đau khổ sẽ chín chắn hơn. 

Thật sự tôi thấy những lời anh góp ý với tôi về công việc, cuộc sống, gia đình rất hợp tình hợp lý. Nếu là một người nóng nảy, ích kỷ, nông cạn, không thể có những suy nghĩ như vậy được.

Tôi mong được quen một người như vậy, khao khát có một gia đình đơn giản, có chồng con, được chăm sóc gia đình. Duy chỉ có một điều, anh quan niệm tình yêu phải có tình dục. Tôi không phản đối nhưng muốn quan hệ chỉ sau khi cưới, hoặc ít nhất gia đình hai bên chấp thuận mối quan hệ này. 

Hiện tại tôi đã mấy lần cùng anh vào khách sạn nhưng chỉ quan hệ bên ngoài thôi. Tôi cảm thấy sợ, không biết khi anh đã tỏ đường đi lối về rồi có còn muốn tiến tới với tôi như đã hứa nữa không. Anh bảo giờ 2 đứa đã lớn tuổi, còn chờ đến bao giờ nữa. Anh bảo tôi muốn anh chờ cũng được, nhưng đàn ông không như đàn bà, họ không nhịn nổi. Nếu lỡ anh ăn bánh trả tiền và phải chịu trách nhiệm thì sao?

Tôi có cảm giác anh cũng đang cảm thấy chưa chắc chắn lắm. Anh bảo muốn làm vậy để chắc tôi sẽ làm vợ anh, rồi anh sẽ lo cho đám cưới 2 đứa. 

Anh phải thay đổi cả công việc, sắp xếp chuyện gia đình rất nhiều thứ mà không muốn cho tôi biết rằng tôi phải tin tưởng anh. Mặc dù cả hai đều cho rằng con cái là của trời cho, mong năm nay hay năm sau có con đều được, tuy không tốt lắm nhưng biết sao bây giờ.

Cả hai đều đã lớn tuổi, muốn có con nhưng chẳng thấy anh nhắc gì đến chuyện cưới xin cả. Đến khi tôi hỏi, anh bảo muốn chắc chắn tôi là của anh, muốn vậy thì phải “cho” anh. Anh bảo tình yêu phải có chuyện kia nữa. Tôi sợ một ngày nào đó có bạn bè, học trò trông thấy tôi ra vào khách sạn, không biết sẽ như thế nào nữa. Tôi cảm thấy buồn quá, không biết phải làm gì nữa. Hãy cho tôi lời khuyên, chân thành cảm ơn.

Ngọc - Vnexpress
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tôi lấy chồng có phải là sai lầm?

Gần 2 năm từ ngày quen anh, các khoản nợ vẫn chưa hết. Tôi lại có thai, lần này thật sự không vui vì chúng tôi vẫn chưa sẵn sàng, nhưng không thể bỏ con lần nữa vì tội lỗi quá.

Tôi và anh quen nhau tình cờ trên mạng, vừa nói chuyện lại thấy rất hợp vì chúng tôi cùng quê, xa nhà, cùng hoàn cảnh không người thân nơi đất khách quê người. 

Khi mới quen anh rất tốt với tôi, chiều nào anh cũng chạy 30km đến chỗ tôi, cùng nấu cơm ăn, đi dạo hóng mát, uống cà phê trò chuyện đủ thứ trên trời dưới đất. Hai tháng sau khi quen, tôi phát hiện anh chơi đề, tôi bỏ qua vì ít ra anh vẫn tốt và không ảnh hưởng gì tới tôi cả.
Tôi lấy chồng có phải là sai lầm?
Quen nhau nửa năm anh lại chứng nào tật ấy, vẫn chơi cá độ đánh banh và còn nợ nần nhiều, khoản nợ khiến anh không thể nào trả được. Thương anh, tôi đã vay mượn giúp, ngay cả đưa xe của mình cho anh cầm. Tình cảm tôi dành cho anh quá nhiều, không hiểu tại sao lại dành cho anh nhiều đến như thế. Cuối cùng tôi cũng có được anh khi anh từ bỏ hết tất cả về ở với tôi, không còn ham chơi nữa, lại chịu khó làm ăn.

Chúng tôi đã đăng ký kết hôn dù vẫn chưa tổ chức đám cưới. Tôi có thai anh rất vui nhưng đi siêu âm bác sĩ bảo không có tim thai, nên vợ chồng đành bỏ con đi. Anh an ủi tôi rất nhiều rằng 2 đứa cố gắng làm ổn định, mua cái nhà rồi hãy sinh con. 

Gần 2 năm từ ngày quen anh, các khoản nợ vẫn chưa hết. Tôi lại có thai, lần này thật sự không vui vì chúng tôi vẫn chưa sẵn sàng, nhưng không thể bỏ con lần nữa vì tội lỗi quá. Giờ kinh tế chưa ổn định, nuôi con đâu phải đơn giản. Tôi lấy anh có phải là sai lầm hay không, giờ quyết định sinh đứa con này nữa? Tôi thật sự rối trí.

Hà - Vnexpress
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Có lẽ nào chồng tôi che giấu quá giỏi?

Tôi phát hiện mình bị nhiễm bệnh chỉ có thể lây qua đường tình dục. 

Rất nhiều suy nghĩ ập về, tôi chung thủy, vậy chồng đã có lỗi với tôi? Tại sao anh không nghi ngờ tôi nếu anh trong sạch?

Hiện tại, tôi đang nhớ về những ngày tháng quen nhau, ngày đám cưới tuyệt vời và hơn một năm là chồng vợ của nhau. Tôi không thể kìm được nước mắt khi suy nghĩ anh phản bội tôi thoáng qua. Tôi cầu nguyện anh không làm thế với tôi. 
Có lẽ nào chồng tôi che giấu quá giỏi?
Cuộc sống của chúng tôi khá bình yên, không lãng mạn, không sóng gió, đôi khi chúng tôi cãi nhau những việc linh tinh, nhỏ nhặt. Tuy nhiên tôi luôn tự hào khi anh luôn ở cạnh, muốn đi cùng tôi đến bất kỳ nơi đâu, tôi luôn tự hào khi những người xung quanh bị chồng phản bội thì với tôi anh ấy sẽ chẳng bao giờ làm điều tương tự.

Anh cơ bản là một người đàn ông hiền, không rượu bia, công việc của anh cũng không phải đi đâu ngoài giờ làm việc. Tôi luôn gặp anh vào buổi trưa và chiều sớm khi tan giờ làm. Kinh tế của chúng tôi cũng không dư giả nếu không nói là có phần thiếu thốn, anh luôn biết sống tiết kiệm. Sẽ không có gì để nói nếu không có một ngày tôi đi xét nghiệm máu, phát hiện mình bị nhiễm bệnh chỉ có thể lây qua đường tình dục.

Tôi tin tưởng anh đến mức vào khoảnh khắc đầu tiên tôi đã không nghĩ anh phản bội mình, tôi chỉ lo lắng cho bệnh của bản thân, nếu có gì không tốt sau này anh sẽ bỏ tôi. 

Thậm chí tôi nghĩ mình mới là người có lỗi, có thể căn bệnh này tôi đã nhiễm trong quá khứ, và bây giờ tái phát, nhưng không, kết quả cho thấy tôi chỉ vừa nhiễm bệnh. Nói những suy nghĩ đó với anh, rất may là anh đã không nghi ngờ tôi. Tôi vẫn không thể gạt bỏ cái suy nghĩ vì sao lại mắc căn bệnh này.

Tôi lục tung tất cả các website, hỏi bác sĩ trên các diễn đàn, không một thông tin nào nói rằng có thể lây nhiễm con vi khuẩn này bằng con đường khác. Rất nhiều suy nghĩ ập về, tôi chung thủy, vậy chồng đã có lỗi với tôi? Tại sao anh không nghi ngờ tôi nếu anh trong sạch? 

Tại sao những ngày vừa qua chỉ có tôi đau đáu suy nghĩ, khổ tâm, còn anh vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra? Mấy đêm rồi tôi trằn trọc, quay qua bên cạnh nhìn anh, anh đã ngủ say, tôi không thể chịu nổi cảm giác này.

Tôi cần biết sự thật, hoặc ai đó cho tôi biết rằng vẫn có những khả năng khác để mắc bệnh. Tôi không thể nói chuyện, không thể ôm anh khi cái cảm giác anh phản bội cứ đay nghiến mình. Tôi sẽ ngã quỵ mất, hạnh phúc tôi từng có lẽ nào phải sụp đổ? Nếu anh phản bội thì hạnh phúc trong thời gian vừa qua chỉ là giả dối, phải không anh?

Như - VNexpress

______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hội anti trên Facebook và những cái chết thương tâm

Chẳng làm gì nên tội bạn vẫn bị tẩy chay như thường vì quá đẹp, quá xấu hay giàu có, học giỏi hoặc thậm chí chỉ vì nhìn không vừa mắt… và ngay lập tức những hội anti ra đời chỉ với mục đích tẩy chay, nhục mạ người khác….và những lời bình luận ảo ấy đã gây ra những tổ thương thật.

Facebook và những cái chết tức tưởi
Hội anti trên Facebook và những cái chết thương tâm

Chỉ cần lên facebook và gõ “hội anti” kết quả hiện ra cho bạn không ít những hội nhóm anti hoạt động với mục đích chỉ để tẩy chay, nhục mạ người khác lại thu hút lượng truy cập rất lớn. Những lời nói, những bình luận ảo trên mạng nhưng nó đã gây ra những tổn thương thật. Nạn nhân thường có tâm lý e dè, sợ hãi cuộc sống dẫn tới bị trầm cảm thậm chí là dẫn đến những trường hợp tự tử đến tức tưởi:


Cộng đồng mạng nước Ý, xôn xao và tiếc thương cho một nữ sinh Carolina Picchio, 14 tuổi, sinh sống tại Novara, nhảy lầu tự tử vì cô bạn bị bạt bè bắt nạt, dùng lời lẽ lăng mạ, đe dọa trên Facebook. Thậm chí, những hình ảnh và đoạn video "xấu" của cô bé cũng bị bạn bè "quẳng" lên Facebook.

Và ở Việt Nam cũng không ngoại lệ khi mạng xã hội du nhập và phát triển chóng mặt. Mới đây, khi xã hội chưa hết giật mình về cái chết của một nữ sinh tại Hà Nội, vì bị bạn cùng lớp ghép ảnh nóng và tung lên mạng facebook. Sau nhiều lần van xin bạn cùng lớp tháo ảnh ghép xuống nhưng vô vọng nữ sinh đã uống thuốc diệt cỏ tự tử và chết ngay sau đó. Thì việc dựng chuyện có con khi còn đi học, kinh kiệu, chảnh chọe…là những gì trang fanpage “Bộ mặt thật của hot teen Đà Thành” xuyên tạc, xúc phạm, xỉ vả một nữ sinh Đà Nẵng khiến cô phải mua thuốc an thần về uống nhằm tự tử trước những lời đồn đại không có thật từ bạn bè. Rất may gia đình đưa đi cấp cứu kịp thời.
Những lời bình luận ảo của bạn có thể gây những tổ thương thật

Mạng xã hội, tạo ra không gian tương tác cho các bạn trẻ nhưng cũng là nơi tổ hợp hỗn loạn giữa lòng vị tha và sự tàn bạo của xã hội. Và vì thế, chỉ cần một bấm like, comment của mình, các bạn trẻ có thể vô tình gây nên những tổn thương cho người khác. Vì thế, hãy suy nghĩ trước khi bấm like.

Người dùng facebook thông thái

Chỉ cần một cú clik chuột, tất tần tật thông tin về một ai đó đều sẽ được hiển thị. Chính vì vậy, kênh thông tin mạng xã hội mà đặc biệt là facebook cũng góp phần cho người khác biết bạn là ai, bạn là người như thế nào. Facebook cũng là kênh có thể giúp chúng ta xây dựng hình ảnh đẹp hay làm cho hình ảnh chúng ta xấu đi trong mắt những người xung quanh, thông qua tất cả thông tin, hình ảnh, câu comment mà bạn quyết định đăng tải. Mực Tím Online đã kết nối với thạc sĩ tâm lý Đào Lê Hòa An ( Phó giám đốc trung tâm đào tạo kỹ năng sống Ý Tưởng Việt) để chia sẻ với các bạn những điểm cộng và trừ để bạn là người chơi facebook thông thái:

Những điểm trừ bự chảng:

o Tham gia những hội hoặc nhóm có nội dung không lành mạnh

o Viết tắt quá nhiều, viết sai chính tả, viết không dấu cũng chứng tỏ bạn là người không cẩn thận, hời hợt và không nghiêm túc.

o Chụp ảnh nóng với người yêu và vô tư thể hiện chuyện tình cảm cho cộng đồng cùng biết. Một tình yêu phô trương liệu có chắc chắn vững bền hay không để đến khi chia tay rồi mới hối hận vì những hình ảnh ấy mãi mãi không thể nào gỡ xuống.

o Nói xấu người khác hoặc “văng tục” một cách vô tư trên facebook. Chính điều này thể hiện một ‘nền tảng” văn hóa yếu kém của cá nhân. Bạn biết đấy, lời nói thì gió bay, còn chữ viết thì mãi mãi sẽ được “lưu truyền hậu thế”. Cần cẩn trọng và có trách nhiệm với những “phát ngôn” của chính mình

Những điểm cộng hoành tráng:

o Những hình ảnh cũng như thông tin về việc tham gia các hoạt động xã hội, hoạt động tình nguyện hướng về cộng đồng.

o Những câu chuyện hoặc những bài học cuộc sống mà bạn tâm đắc.

o Những công việc ý nghĩa mà bạn đã từng tham gia

o Những suy nghĩ, những cảm nhận nhân văn về các vấn đề xã hội.

o Những nơi mà bạn đã từng đến, từng trải nghiệm giúp ích cho sự hoàn thiện và phát triển bản thân.

Con người sinh ra, không để tan biến đi như một hạt cát vô danh, mà họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim của người khác thông việc giao tiếp, ứng xử và phương cách xây dựng hình ảnh và thương hiệu của chính mình. Các bạn trẻ cần suy nghĩ và lựa chọn thật kỹ cách xây dựng hình ảnh của mình mắt người thân yêu, trong mắt bạn bè và của những người xung quanh.

Theo Mực Tím

______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Thói xấu khi đọc truyện tranh gây hại cho sức khỏe

Các tín đồ mê truyện tranh cần chú ý để giữ sức khỏe cho bản thân nhé!

Đọc truyện tranh quá nhiều

Việc đọc truyện tranh thường xuyên, nhất là với những loại truyện tranh được in đen trắng sẽ khiến mắt chúng ta phải hoạt động liên tục, gây nên tình trạng mỏi mắt, căng cơ mắt, dễ gây nên các bệnh về mắt như cận thị, loạn thị, giảm thị lực…

Không chỉ thế, đọc truyện tranh nhiều còn khiến chúng ta lười vận động hơn. Về lâu dài, nó có thể gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng như dẫn đến béo phì, suy giảm sức khỏe, làm giảm trí thông minh… Vì thế, các bạn chỉ nên đọc ở mức độ vừa phải để giải trí, tránh tình trạng đọc liên tục nhiều giờ liền.
Thói xấu khi đọc truyện tranh gây hại cho sức khỏe
Đọc truyện tranh khi đang đi xe

Rất nhiều người có thói quen đọc truyện tranh để thư giãn khi đi ô tô, xe bus, xe lửa… mà không hề biết đến tác hại của thói quen này. Khi chúng ta đọc truyện tranh trên xe, các chữ và hình ảnh sẽ bị lắc lư và biến động liên tục, đồng thời ánh sáng cũng có sự thay đổi không ngừng. Điều này khiến mắt phải điều chỉnh tiêu cự liên tục, khiến thần kinh thị giác bị mệt mỏi, gây cận thị, loạn thị…
Nằm đọc truyện tranh

Tư thế đọc này không chỉ gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng tới thị lực của chúng ta, mà nó còn gây nên rất nhiều tác hại nguy hiểm khác. Theo các nhà sinh lý học, khi chúng ta nằm, diện tích cơ thể chịu lực hấp dẫn bị tăng lên, làm trì hoãn nhịp sinh học của cơ thể. Tuy nhiên, việc đọc truyện tranh lại khiến não phát ra các thông tin, làm thay đổi đồng hồ sinh học.

Điều này khiến cho nhịp sinh học mất cân bằng, dẫn tới các căn bệnh nguy hiểm như suy nhược thần kinh, bệnh tim mạch… Về lâu dài, nó còn gây loãng xương, thiếu máu, suy giảm trí thông minh và trí nhớ nữa đó!
Đọc truyện tranh trực tiếp dưới ánh nắng mặt trời

Khi ngồi đọc truyện tranh dưới ánh nắng mặt trời chiếu trực tiếp, mắt của chúng ta có thể bị ảnh hưởng bởi tia cực tím. Điều này có thể gây tổn thương các tế bào nhãn cầu, khiến hai mắt bị đau nghiêm trọng.

Ngoài ra, khi đọc các loại truyện tranh in trên loại giấy có khả năng phản chiếu quá mạnh, quá lóa cũng có thể gây hại và làm tổn thương cho mắt. Chính vì thế, các bạn nên ngồi trong phòng, ở những nơi không bị ánh sáng chiếu trực tiếp để đọc.
Đọc truyện tranh khi đi toilet

Việc đọc truyện tranh khi đi toilet thường khiến chúng ta quá mải mê mà ngồi lâu và quên đi “mục đích chính” của việc đi vệ sinh. Theo các chuyên gia, việc ngồi lâu ở một tư thế như vậy sẽ gây chèn ép vào dây thần kinh và các mạch máu, gây tê chân và ảnh hưởng xấu đến cột sống…

Không những thế, đọc truyện tranh khi đi toilet còn có thể dẫn đến tình trạng táo bón, trĩ, thậm chí còn có thể gây ung thư trực tràng nữa đấy nhé!
Theo: Kenh14.com
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tổng hợp những câu nói hay về tình yêu trên facebook phần 2

Cùng đọc những câu nói hay về tình yêu trên facebook phần 2 bạn nhé- những câu nói hay nhất về tình yêu

câu nói hay về tình yêu
Tổng hợp những câu nói hay về tình yêu trên facebook phần 2

Cuộc sống giống như 1 chiếc Piano …

- Những phím trắng giống như những khoảnh khắc vui vẻ hạnh phúc.◕ ◡ ◕

- Những phím đen giống như những lúc ta đau buồn, thất vọng

- Nhưng phím đen bao giờ cũng ngắn hơn những phím trắng...

- Nhưng hãy nhớ rằng 2 phím đó phải luôn đi cùng với nhau mới taọ nên thành 1 bản nhạc hoàn chỉnh ◔◡◉

Nhớn rồi.... phải biết che dấu cảm xúc....
Ném đá... thì phải dấu tay...
Thủ đoạn rất hay....
Nhưng phải tỏ ta là mình bị hại :))
Nếu cần thì em sẽ diễn vai ác ..
Để dẫm nát những đứa thích đóng vai hiền :))
Em Không phải nai tơ ....
Không ngoan hiền và chẳng ngu ngơ ...
Em sắc xảo .. đa đoan .. và cực kì ích kỉ ...
Em sẽ không hiền với những kẻ cơ hội...
Muốn thay thế em để yêu anh...
Em không giả tạo và ra vẻ thanh cao .. em là cáo !...
Và đôi khi còn bố láo hơn cả hồ ly ^^!
status hay trên facebook về tình yêu

" Con gái nè...
• Đừng vì một thằng lăng nhăng...
- Mà nghĩ rằng trên đời này...
- Không còn tình yêu thật sự...
• Đừng vì một thằng đồi bại ...
- Mà nghĩ là không có đàn ông tốt...
• Đừng vì một kẻ lạnh lùng...
- Mà nghĩ rằng :
- Yêu thương trao đi... cũng chỉ là
ngu xuẩn ...
~ Và...
• Đừng vì một tên ích kỉ mà nghĩ
rằng :
- Tình yêu chỉ là thứ xa xỉ...
• Bởi vì tình yêu thật sự
- Sẽ đến với những người còn niềm
tin...
- Cho dù rằng họ đã từng bị tổn
thương! "lh

♫ Đã lâu rồi :

• Anh không hút thuốc...
• Anh không uống rượu...
• Không sa đà - Những cám dỗ gần xa...

♫ Nhưng hôm nay :

• Anh đã uống quá nhiều...
• Xin lỗi em - Anh say rồi thì phải...
♫ Anh muốn uống :
• Uống cho bản thân anh...
• Uống thêm cả phần cho em nữa...
• Uống cho tan nỗi buồn - Cho quá khứ ngủ yên...
♫ Uống cho say :
• Anh như lại nhớ em...
• Những yêu thương - Tưởng chừng anh đã lấp...
♫ Uống cho say :
• Anh muốn gọi tên em...
• Nghe giọng em - Tưởng quên rồi Lạnh Nhạt...

Đừng mang cho ai đó hơi ấm
rồi sau đó bỏ đi
Đừng mang cho ai đó niềm tin
Rồi sau đó lừa dối
Đừng mang cho ai đó hi vọng
Rồi sau đó đập tan
Đừng nói yêu ai đó
Rồi sau đó nói là ngộ nhận
Đừng hứa mãi mãi tên ai đó
Rồi sau đó tay trong tay với người khác

Con trai :

• Không nên..
• Nói hai từ – Mãi Mãi…
• Với một người con gái…
• Khi mà :
• Chính bản thân mình…
• Cũng còn không thể chắc chắn…Bởi vì :
• Con gái…
• Họ sẽ luôn tin điều đó…
• Cho đến tận cuối đời
– Tội lắm…

-♥-

- Gọi nhau 2 tiếng "Vk-Ck"
- Nghĩa là nguyện ước 1 lòng đắp xây!
- Đắp cho hạnh phúc đong đầy!
- Cho ngày cho tháng vững tay 1 lòng!
- Đắp cho duyên Vk, duyên Ck !
- Bạc đầu ân ái 1 lòng ko phai!
- Đắp xây hạnh phúc ngày mai!
- Trọn tình, trọn nghĩa sánh vai đồng lòng

status hình ảnh hay trên facebook về tinh yêu

Nếu sự thật làm tổn thương…

...Tôi sẽ học cách nói dối!...
Nếu nói dối cũng làm tổn thương...
...Tôi sẽ im lặng...
Nếu Im lặng vẫn tổn thương...
...Vậy thì...
...Tôi chấp nhận rời xa...
Có những thứ...không phải là......
...Bản thân muốn thì sẽ có được...
Có những thứ...cho dù luyến tiếc...
...Bạn vẫn phải buông tay!..
...
Con trai khóc...khi anh ta yêu thật lòng...
Con gái khóc...khi cô ấy thực sự buông tay!...
...Yêu một người...
Không chắc sẽ có được người đó...
Nhưng khi có được nó...
Thì hãy học cách trân trọng và nâng niu!

Người ta nói : ” Đau rồi tự khắc sẽ buông ! “

Nhưng vẫn có những người . . .
Đau lắm rồi mà mãi chưa chịu
buông...
Vì sao à ?!!!
Vì họ còn yêu và . . . yêu rất
nhiều !!...

Đừng bao giờ cố gắng yêu lại người yêu cũ...
.
Vì yêu lại 1 người mình đã từng yêu …
Cũng giống như đang đọc lại cuốn tiểu thuyết mình đã từng đọc...
.
Bạn biết chắc cái kết của nó như thế nào!...
.
Kết thúc thì vẫn là kết thúc ko bao giờ thay đổi!...
.
Quá khứ đã trôi qua... làm sao mà xóa...

Hạnh phúc qua rồi...Cố níu cũng lại trôi!...
trong tình yêu liệu có gì đảm bảo cho 2 chữ thật lòng ?

EM sợ Anh yêu người khác

Em sợ Anh quan tâm người khác
Em sợ Anh thân thiết với người khác
Em....sợ nhiều lắm
Nhưng chẳng biết làm gì để giữ Anh lại cả....
Bởi vì cái gì đã vốn không thuộc về mình
....Thì mình phải để nó đi thôi.
Miệng Em nói Em Buông Tay
Nhưng thật tâm Anh có hay rằng Em vẫn cố nắm giữ lấy!!
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hãy kéo người con trai của đời mình vào bếp

Cho dù chàng có động đâu hỏng đó, phá hết cái nọ sang cái kia; chàng có là công tử, thiếu gia hay chàng sinh viên suốt ngày ôm sách vở thì bằng mọi giá và tìm mọi cách, hãy lôi kéo chàng trai của cuộc đời mình vào bếp!

Căn bếp chính là đại bản doanh của con gái chúng ta, nên nếu muốn chàng lọt vào trận địa của mình, hãy “dụ dỗ” chàng để cả hai cùng nhau vào bếp. Lúc đó, chàng đã chính thức là của bạn và được hoàn toàn tùy ý sử dụng rồi đấy, bạn ạ.

Bỏ qua bàn tay thái thịt thoăn thoắt rất nghề, bỏ qua bí quyết nêm nếm vừa tay rất điệu nghệ, bỏ qua chiếc nồi đang thơm nức mũi khiến dạ dày chàng phải xoắn xuýt… 

Hãy để chàng chú ý đến giọt mồ hôi đang ướt đẫm lưng, củ hành tây đang cay xe mắt bạn; hãy để chàng để ý rằng vừa xong công việc, học hành ở ngoài bạn đã vội vội vàng vàng xách làn đi chợ rồi lao cuống cuồng về bếp chỉ để chàng được nước rót, cơm bưng. 

Hãy để chàng biết nấu ăn không phải là công việc phải lao tâm khổ tứ, bạc tóc tốn công, nhưng từ chi phí để nấu một bữa ăn cho đến những công đoạn thực hiện nó – bạn – người phụ nữ đảm nhận công việc này có khi như nghĩa vụ cũng sẽ có những vất vả riêng. Hãy để chàng hiểu điều đó.

Vì sao ư?

Cái bạn cần không phải một cậu bạn trai để than công, kể khổ, rằng nấu ăn em mệt mỏi, cực nhọc thế nọ thế kia. Bạn cũng không cần một người đàn ông chỉ biết ném tiền về hàng tháng nhưng không biết căn bếp ở cái xó xỉnh nào, và người phụ nữ của cuộc đời họ đang đứng ở đâu, làm gì trong đó? Thế khác nào bảo anh ta xem bạn như cái nhà hàng, đến bữa cứ trả tiền và mua cơm!
Hãy kéo người con trai của đời mình vào bếp
Bạn cũng chẳng cần phải ao ước lấy một ông chồng đầu bếp lo lắng hết chuyện bếp núc, nấu nướng hộ mình. Kể cả chồng bạn có là bếp trưởng của một nhà hàng năm sao đi nữa, bạn vẫn phải biết cách vào bếp để nấu cho anh ấy ăn.

Cái bạn cần nhất chính là một người con trai biết quan tâm và muốn đồng cảm với bạn chính từ những gì bình thường và giản đơn nhất. Và trong căn bếp của mình, chính là cơ hội tuyệt nhất để chàng trai của cuộc đời bạn làm điều đó.
Tin tôi đi!

Chỉ khi đứng bếp cùng nhau, chàng mới có thể hiểu một cách rõ ràng và cặn kẽ nhất những điều trong cuộc sống mà bạn đang trải qua. 

Những niềm vui nho nhỏ ở cơ quan, hay một mặt hàng giảm giá khi được vào siêu thị, rồi công thức nấu ăn một món mới bạn vừa biết được… nó sẽ giải thích cho chàng hiểu những nụ cười bí ẩn lâu nay của mình mà bạn không tiết lộ để chàng biết. Rồi những mệt mỏi, áp lực, lo toan, gồng gánh của một người phụ nữ, chỉ khi đứng ở căn bếp của mình bạn mới có thể thành thật. 

Và tôi cũng tin rằng, lúc bạn đang đầu xù tóc rối, luôn tay luôn chân nấu ăn cũng chính là lúc bạn cho chàng được ngắm nhìn con người thật của chính mình, không quanh co, không giả tạo. Bạn là bạn, và chàng sẽ hiểu hơn ai hết – bạn chính là người giúp chàng no bụng mỗi ngày!

Nếu được, đừng chỉ dừng lại ở căn bếp. Thống nhất nhé, bạn không phải cái máy giặt, máy rửa bát, máy lau nhà cho chàng đúng không? Thế nên, hãy kéo chàng cùng làm việc nhà với bạn. Hãy để chàng học cách san sẻ và giúp đỡ bạn từ những điều nhỏ nhặt nhất, có như thế hạnh phúc mới được bền lâu.
Bạn không cần một sự hàm ơn rằng bạn đã vất vả vì chàng trai của cuộc đời mình đến mức nào; bạn lại càng không cần một người thay bạn làm hết những việc đó cho chàng, đúng không? (Đến lúc có người làm thay nó, tôi dám chắc rằng bạn sẽ cực kì hối tiếc). 

Cứ cho là lo toan những việc không tên, nếu chẳng phải thiên chức thì cũng là bản năng của người phụ nữ. Bạn không cần phải tị nạnh vì sao đàn ông ngồi không rung đùi trong khi bạn bùi nhùi như chiếc giẻ khô lâu ngày tối tăm mặt mũi, điều bạn cần chính là một nửa cuộc đời bạn – chàng, biết sẻ chia với mình cả những điều từ khi sinh ra, ông trời đã mặc định nó chỉ dành cho riêng bạn – những người phụ nữ trong gia đình.

Thế nên là, hãy kéo người đàn ông của cuộc đời mình vào bếp! Bằng mọi cách.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Yêu xa (Kỳ cuối)

Không có một lời hứa hẹn nào, nhưng cả hai đều biết sẽ có ngày gặp lại, dù ở Sài Gòn hay Hà Nội hay bất cứ đâu. 

Trước đây An không tin vào chữ “duyên”, nhưng biết đâu đấy, người ta thường nói “Ba lần không duyên cũng nợ”…

5. 7h sáng, tiếng gõ cửa phòng làm An tỉnh giấc, cô mở nguồn điện thoại. Có một tin nhắn của Nam chúc cô đi chơi vui vẻ, cô nhìn đồng hồ và cứ nghĩ là Quân đến sớm để chuộc lỗi với cô. 

- Anh đợi em chút xíu.
Bên ngoài có tiếng đằng hắng, cô vừa chạy ngay vào phòng tắm, vừa hồi hộp được gặp người đứng sau lớp cửa kia. Sau khi thay cho mình bộ cánh hoàn toàn khác với mọi ngày, cô ngại ngùng bước về phía cửa.

- Anh đợi em có lâu lắm không?

- Ừm! Cũng không lâu lắm…

Sau câu trả lời ấy là hai cặp mắt nhìn nhau đầy vẻ ngạc nhiên. An sửng sốt vì người đứng trước mặt mình không phải là người cô nghĩ, còn anh thì không tin cô bé dễ thương trong bộ váy xanh ngọc chính là cô nhóc mà anh đã nhầm giới tính ngày hôm qua.

- Sao lại là anh? 

- Chứ em nghĩ là ai? Anh định mời em đi ăn sáng. Nếu em không có hẹn thì…

- Em có hẹn rồi! – Nói rồi cô đóng sầm cửa lại một cách bất lịch sự. Trong vài giây suy nghĩ, cô nhận ra đêm qua Quân không hề quan tâm đến việc cô đến khách sạn hay chưa, sáng dậy cũng không nhắn tin cho cô… cô mở cửa với hy vọng người kia chưa đi:

- Anh gì ơi! Em đi ăn sáng cùng anh được không? Em không có hẹn. – May quá, anh chỉ vừa quay lưng định đi thôi.

- Dĩ nhiên là được, anh sẽ mời em.

Cả hai nhìn nhau cười. An nghĩ mình đang lợi dụng người con trai đi phía trước cô, nhưng chỉ tại anh xuất hiện đúng lúc cô muốn giận người yêu cô, cứ xem như mọi chuyện diễn ra theo quy luật của nó vậy. 

- Ơ, em nhớ là anh cũng đi taxi đến đây như em mà… - Cô ngạc nhiên hỏi khi thấy anh đi xuống bãi đỗ xe.

- Xe này là của bạn anh, sáng sớm anh ấy vừa đem qua cho anh mượn.

Đi cùng anh vào một quán không nhỏ, nhưng cũng không lớn, tường quán sơn màu lục nhạt và bàn ghế bằng trúc nhìn rất độc đáo. Điều thú vị là nền của quán như một cái ao rộng lớn, muốn đi qua phải bước cẩn thận trên các tảng đá hình lá sen, ở dưới có rất nhiều cá bảy màu lấp lánh. Anh mời cô món phở Hà Nội nổi tiếng mà ở Sài Gòn dù có cũng không thể mang hương vị giống như món phở cô đang ăn, sau đó thưởng thức thêm một ly capuchino đậm đà. 
Những bản nhạc không lời nhẹ nhàng đi vào lòng người, khiến ai cũng muốn vứt bỏ ngoài tai những lời thị phi, tránh xa cuộc sống ồn ào chỉ để ngồi lại đây, với hiện tại, với những giây phút đắm mình trong âm nhạc và hương vị thơm ngon của đồ ăn, thức uống không chê vào đâu được. An cũng sẽ như thế nếu không vì cuộc điện thoại gọi đến cắt ngang dòng cảm xúc đang dần lắng đọng của cô.

“Em đang ở đâu vậy? Anh xin lỗi vì không thể đón em ở sân bay, anh đang có chút công việc, tầm 9h anh qua chỗ em nhé!”

“Anh ơi! Em…”

“Anh xin lỗi, vì em ra không đúng lúc, dạo này anh bận làm luận án tốt nghiệp nữa. Nhưng anh hứa sẽ dành cho em một chút thời gian. Em yên tâm nhé, đừng giận anh nha. Anh có việc rồi, thế nhé!”

Tiếng tắt máy lạnh lùng như chưa từng có một thứ tình cảm gọi là tình yêu tồn tại. An cúi mặt xuống, cười nụ cười khiến khóe mắt có nước. Một bàn tay thật dịu dàng đưa về phía cô cùng với tờ khăn giấy:

- Đừng cảm động quá, chỉ là bữa ăn nhỏ cùng những bản nhạc không lời thôi mà.

An không biết người đối diện mình cố tình không hiểu chuyện gì đang xảy ra hay vì không đủ tinh tế để phán đoán sự việc. Cô lau nước mắt, ngẩng lên rồi lại cúi xuống ngay lập tức. Có một đôi khoác tay nhau rất tình cảm vừa đi ngang qua chỗ cô ngồi, người con trai rất giống với người cô đang để làm hình nền điện thoại – giống với Quân. Cô từ từ ngẩng lên. Họ vào quán, ngồi khuất sau chậu sen lớn đặt ở góc quán. Có lẽ họ không nhìn được An, nhưng cô thì nhìn rõ người con trai ấy, mắt, mũi, miệng và cả lúm đồng tiền mỗi khi người đó cười… rất giống. 

Cô không dám tin và cứ thế ngồi nhìn như bị đóng băng mà không để ý hai bên má đã thành dòng. Dùng một chút bình tĩnh cuối cùng, cô run run bấm số và cũng không quên để ý đến người con trai kia. Điện thoại vừa kết nối cuộc gọi, người ấy vội bấm nút tắt rồi nhăn nhó. Một phút sau, An chua chát đọc tin nhắn đến: “Anh đã bảo anh đang bận mà. 9h anh qua đón em!”.

Rồi sắc mặt người đó biến đổi ngay lập tức, trở lại với nụ cười khiến ai nhìn vào cũng không thể biết vài giây trước anh ta còn khó chịu với sự làm phiền từ cuộc điện thoại gọi đến. Và anh ta tặng nụ cười ấy kèm theo nụ hôn lên trán dành cho cô gái ngồi cùng bàn, hai người họ quấn quýt lấy nhau cho đến khi phục vụ bưng đồ ăn lên, cô gái mới ngượng ngùng ngồi lại vị trí của mình một cách ngay ngắn.

“Chúc hai anh chị ngon miệng!” – Mặt đỏ lên, anh chàng phục vụ quay người đi nhanh sau lời chúc. Lúc đi ngang qua bàn An ngồi, anh lẩm bẩm rất nhỏ, đủ để ở khoảng cách gần như An có thể nghe thấy “Ngày nào cũng quấn lấy nhau mà không thấy chán! Các bạn trẻ bây giờ lộ liễu quá, ban ngày ban mặt mà như ở nơi không người!” 

An cười, cô nhìn vào khoảng không mà cười không thành tiếng. Một lần nữa, bàn tay ấy chủ động lau nước mắt cho cô. Anh cũng nhẹ nhàng kéo ghế ngồi che đi tầm nhìn của cô đến người kia – người mà cô gọi là người yêu. Còn cô thì chỉ biết cười, lúc thì nhìn anh cười, lúc thì nhìn ra đường, lúc lại cầm ly lên để nhấp môi, che đi bờ môi đang run rẩy chực khóc òa. Vị capuchino không còn ngọt mà hoàn toàn đắng, đắng nghẹn nơi cổ họng cô.
Sau khi nhân viên đưa bill đặt lên bàn, cho đến lúc anh dìu cô ra khỏi quán, tiếng xe cộ qua lại ồn ào mới làm cô tỉnh. Leo lên xe và không cần biết anh sẽ đưa cô đi đến đâu, cô chỉ biết lúc này muốn đi thật xa, muốn trở về Sài Gòn và muốn xóa tất cả ký ức tồi tệ của ngày hôm nay. 

- Đây là hồ Gươm, hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm. Đến Hà Nội thì em phải tới đây một lần cho biết. Ở giữa hồ là tháp rùa, em cứ ngồi đợi từ sáng đến tối, thể nào cũng có cụ rùa ngoi lên hỏi em “Vì sao con khóc! Con có biết con khóc trông xấu lắm không?”

Cô bật cười. Anh hài hước hơn cô nghĩ và anh cũng tinh tế lắm. Có lẽ ngay từ đầu anh đã đoán ra mọi chuyện, nhưng lại không hỏi hay nói chạm đến cô để không làm cô tổn thương. Nắng bắt đầu lên cao làm khô những vũng nước nhỏ đọng lại sau mưa, từng vạt nắng chiếu xuống làm mặt hồ như một tấm gương lớn phản chiếu được cả lòng người.

6. 9h đúng, cô có mặt ở khách sạn. Anh đưa cô về rồi lại đi vì có việc. Cô thả mình xuống giường, mắt nặng trĩu vì đã khóc. Một nửa trong cô hy vọng sẽ có tiếng gõ cửa, một nửa cảm thấy sợ cái sự lừa dối của người yêu. Cô trút bỏ bộ váy lúc sáng, mặc bộ đồ đơn giản là quần jean và áo sơ mi. Có tiếng gõ cửa phòng, cô bước ra mở cửa với tâm trạng hết-sức-bình-thản. Người đứng trước mặt cô chính là anh – là anh ta – người lúc sáng đi cùng một cô gái vào quán. 

- Chào em! Có quá ngạc nhiên khi nhìn thấy anh không?

- Cũng có! 

- Em muốn đi đâu, anh sẽ dành buổi trưa hôm nay cho em. Chiều anh có hẹn với thầy giáo rồi.

- Trùng hợp quá! Chiều em cũng có hẹn với bạn, trưa nay em hứa sẽ đi ăn với họ rồi nên em chỉ có một tiếng để dành cho anh thôi! – Cô lạnh lùng nói.
- Thôi cũng được. Vậy mình đi ăn sáng nhé! Anh sẽ chỉ ngồi nhìn em ăn thôi, hạnh phúc lớn nhất của anh là nhìn người yêu mình ăn đấy! – Quân cười, nụ cười này sẽ khiến cô hạnh phúc đến chết ngất nếu như cô không chứng kiến cảnh lúc sáng.

“Chẳng phải vì anh đã ăn sáng rồi sao?” – An nghĩ và muốn hỏi Quân, nhưng cô không thể.

- Em không muốn ăn sáng, em muốn nói chuyện với anh.

- Vậy… mình đi uống nước rồi nói chuyện. Từ sáng đến giờ anh chạy khắp khoa để xin nghỉ một buổi này, dành riêng cho em thôi. Bạn anh thấy thế còn hỏi đùa anh sao lại yêu xa cho mệt, cần thì nó giới thiệu cho vài em ở gần, nhưng làm sao mà được, vì tình yêu đâu có dễ dàng muốn là được em nhỉ? Giờ anh cũng thấy hơi khát nước, mình ra quán nước gần đây rồi nói chuyện nha em.

Cô nghe như đang nuốt chửng từng lời của Quân, vị giả tạo xen lẫn vị dối trá khiến cô chỉ muốn dùng hết sức mình mà cho anh ta một cái tát. Cô đóng cửa phòng, im lặng đi xuống cầu thang theo người con trai ấy.
7. - Mình… chia tay thôi anh!

- Hả? Em vừa nói gì? Chia tay là sao?

- Em và anh quen nhau thế nào, anh còn nhớ không? Chúng ta quen nhau qua yahoo, qua mạng xã hội… Khi được anh nói yêu, em đã hạnh phúc lắm. Anh đừng cười em, vì đây là lần đầu tiên em yêu và được người khác yêu, có lẽ vì thế mà em không phân biệt được thật giả, đúng sai. 

- Ý em là…

- Em ra Hà Nội với ý muốn xác minh tình cảm của mình dành cho anh, nếu nó đủ lớn, đủ sâu đậm thì em sẽ chấp nhận làm đau trái tim em, làm phiền nỗi nhớ của em để yêu anh, yêu xa. Nhưng khi đặt chân đến đây, em biết mình không thuộc về nơi này và tình yêu của anh không hợp với em. 

- Thì anh đã nói em đừng ra đây! Nếu em không ra đây, có lẽ… 

- Có lẽ, em vẫn mù quáng mà yêu, mà chờ đợi một người không thật lòng yêu em. Phải không anh? Đừng nhìn em khó hiểu như vậy, em không phải đứa con gái thông minh, nhưng em biết dừng đúng lúc điều mà nó không thuộc về em. Đừng tỏ ra đang ban ơn cho em, vì em không cần một tình yêu ban ơn. Giờ em nhận ra thế giới ảo và hiện thực khác xa nhau lắm. Thế giới ảo ngọt ngào bao nhiêu thì thực tại lại giết chết con người ta dễ bấy nhiêu. Em nghĩ anh cũng không cần em nói thẳng lý do, anh cũng biết em đang nói về chuyện gì. Nếu anh chưa hiểu, em sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện em nhìn thấy vào sáng nay tại quán Y. 

- Quán Y… Em… Em đã nhìn thấy…?

- Đâu cần em phải kể nữa anh nhỉ? Hết một tiếng của em rồi, em có hẹn nên em đi trước. Tiền nước em trả xem như phí thuốc sáng mắt, sáng cả trái tim em. Tạm biệt anh.

An đặt tiền xuống bàn rồi đứng lên, đi thẳng ra khỏi quán mà không nhìn lại.

- Em đứng lại! Em theo dõi anh phải không? – Quân nắm chặt lấy tay An, anh không quan tâm đến việc đang xiết chặt tay cô, rất đau.

- Em không hành nghề thám tử, cũng chẳng cuồng anh đến mức phải theo từng bước anh đi. Chỉ là ông trời có mắt, giúp em nhận ra sự thật sớm hơn mà thôi. Sự thật là với em, anh không là gì cả.

- Em nói dối! Em đang giận anh. Anh không là gì với em ư? Vậy em ra Hà Nội làm gì? Chẳng phải để gặp anh sao?

An cúi mặt, đến giờ phút này cô không biết phải nói dối người đối diện và dối lòng mình như thế nào nữa. Lúc nụ cười đắc thắng của Quân vừa lộ ra cũng là lúc có một bàn tay kéo lấy tay An lùi lại phía sau mình, sau đó hào phóng đặt lên mặt Quân một cái đấm đủ làm Quân choáng váng. Mọi người xung quanh nhìn cả ba người, hầu như ai cũng ngầm hiểu đang có chuyện gì xảy ra nên chỉ sau vài giây, ai cũng lo làm công việc của mình. Quân tức giận, nổi khùng nắm lấy cổ áo người lạ:

- Mày là ai?

- Tao là người lạ, nhưng không phải loại đê tiện như mày, khiến một cô gái phải tổn thương.

- Người yêu tao thì tao có quyền, không liên quan đến mày. Không muốn chết thì biến!

- Đồ đê tiện! – Một cái tát khuyến mãi cho Quân, nhưng là của An, cô đứng sau người lạ và tay thì đã nắm chặt từ lâu. – Anh có quyền gì thế? Quyền được đùa cợt với tình cảm của người khác à? Thế thì anh chọn nhầm đối tượng rồi, trò chơi kết thúc!
An quay đi, một lần nữa cô đánh rơi những giọt nước mắt xuống Hà Nội, thứ mà không nhặt được cũng không thể lấy lại được. Cô không biết mình làm đúng hay không khi cư xử với mối tình đầu kéo dài hơn 2 năm của cô như vậy, dù chỉ là trên thế giới ảo, nhưng tình cảm của cô là thật, trái tim thổn thức này là thật. Cô bước một mình trên đường phố Hà Nội xa lạ, không biết điểm đến là đâu, nhưng cô bắt đầu đau, nỗi đau như bị ai đó cướp mất thứ mà cô đã nâng niu, hy vọng từ lâu. 

Yêu xa, những tưởng nếu chia tay nỗi đau sẽ nhanh nguôi ngoai, nhưng… cô đã nhầm. Cái nỗi đau không thể gọi thành tên, không thể viết thành dòng và không thể nói thành lời nó còn tệ gấp trăm ngàn lần một cái tát, một cơn nóng giận rồi chia tay. Anh đi đằng sau, khi đêm đủ đậm, đường phố đủ đông giờ tan tầm, anh đi nhanh lên phía trước rồi thật nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

8. Đêm hồ Tây, có một cô gái ngồi mượn bờ vai của chàng trai lạ mà khóc. 

An đã kể hết mọi chuyện với Duy – người lạ đi cùng chuyến bay, ở cùng khách sạn với cô và còn giúp có đủ can đảm để chấp nhận sự thật khi anh đến nơi cô nói chia tay với Quân. Tổn thương đầu đời về một mối tình trong thế giới ảo khiến cô chỉ biết khóc. Duy không nói gì, chỉ im lặng ngồi nghe cô kể rồi nắm lấy bờ vai nhỏ của cô mà vỗ về. 

- Em có muốn nghe anh kể về Hàn Quốc không? Thật ra anh cũng rất yêu đất nước ấy như em yêu Hà Nội, anh cũng nuôi hy vọng sẽ qua đó và khám phá những điều anh được học. Rồi biết đâu anh sẽ yêu một cô gái người Hàn, sẽ có những đứa con mang dòng máu Việt – Hàn… Nhưng ước mơ là ước mơ, đôi khi nó là giấc mơ em ạ. Biết đâu sẽ có lúc anh phải rơi nước mắt khi đặt chân lên nơi mà anh muốn đến bởi những điều không như anh nghĩ. Nhưng tất cả là trải nghiệm, là bước đệm để anh đến gần hơn với điều anh yêu quý thật sự. Thế nên em hãy coi như em vừa đi qua một chướng ngại vật, vấp ngã cũng khá đau đấy, nhưng đứng lên được rồi thì em sẽ trưởng thành hơn…

Duy nói rất nhiều, lúc này An lại chỉ lắng nghe anh kể mà không đáp lại, cô cảm giác bình yên khi được anh khoác thêm chiếc áo của anh lên người mình. Càng về khuya, Hà Nội càng yên tĩnh, không giống với Sài Gòn sống về đêm. Đêm Hà Nội, để lòng người lắng đọng với muôn vàn nỗi niềm.

9. Duy đưa An ra sân bay, hai người nói lời tạm biệt vì Duy còn vài việc phải giải quyết ở Hà Nội. 

- Em có tin anh và em sẽ gặp lại nhau lần nữa không?

- Câu trả lời của em là… nếu mình có duyên!

Không có một lời hứa hẹn nào, nhưng cả hai đều biết sẽ có ngày gặp lại, dù ở Sài Gòn hay Hà Nội hay bất cứ đâu. Trước đây An không tin vào chữ “duyên”, nhưng biết đâu đấy, người ta thường nói “Ba lần không duyên cũng nợ” mà…

Tạm biệt Hà Nội, trở về với Sài Gòn náo nhiệt, cô gái đợi chờ một chữ “duyên”.

(Hết)
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Yêu xa (Kỳ 1)

Yêu xa, những tưởng nếu chia tay nỗi đau sẽ nhanh nguôi ngoai, nhưng… cô đã nhầm. 

Nỗi đau ấy không thể gọi thành tên, không thể viết thành dòng và nó còn tệ gấp trăm ngàn lần một cái tát, một cơn nóng giận rồi chia tay.

An đi vào trong sảnh chờ sân bay, cô lóng ngóng tìm cửa số 10 như chị bán vé đã hướng dẫn. Đúng là lần đầu tiên của bất cứ việc gì cũng khiến con người ta bỡ ngỡ, nhất là những điều mà mình đã mong muốn từ lâu. An sắp rời Sài Gòn để đến với Hà Nội, thành phố từ nhỏ cô đã mong sẽ có dịp nhìn thấy tận mắt chứ không phải qua màn hình tivi, qua internet hay những dòng trạng thái của bạn bè trên facebook. Hà Nội với An là gì nhỉ?

Là có hương hoa sữa mà các nhà thơ nổi tiếng hay nhắc đến trong các tác phẩm của họ. Là có hồ Gươm đã để lại dấu ấn sâu sắc qua từng trang sử. Là những ngôi nhà cổ kính, đẹp kì ảo đến nao lòng… Với An, Hà Nội đẹp lắm, kỳ diệu lắm. 

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng tưởng tượng của An, là Nam – cậu bạn chung lớp và ở cùng dãy trọ với cô.

- “Bầu trời tư cách” của tôi ơi, nàng lên máy bay chưa?

- Lên mà vẫn nghe điện thoại được à, hỏi gì mà “thiếu muối tiêu” thế! 

- Ừ nhỉ! Quên. Mà lần đầu tiên cậu đi máy bay phải không? Cảm giác thế nào? Hồi hộp không?

- Lo chết đi được. Mà cậu từng đi máy bay rồi phải không? Thế… thế lên máy bay có được ăn uống gì không? 

- Trời ơi, cậu cứ suốt ngày ăn với uống, thảo nào người như con chim cút. Được, vẫn được ăn uống, nhưng xì tiền ra thì sẽ có các cô chân dài phục vụ nàng tới tận miệng.
Yêu xa (Kỳ 1)
Nam cười, cười cô bạn to xác nhưng tư tưởng không khác gì một đứa trẻ đang ở cái tuổi “ẩm thực là niềm đam mê”. Cậu biết sau câu trả lời của cậu, An sẽ chẳng dám nuôi hy vọng được ăn uống miễn phí khi đi máy bay như trên phim Hàn. Mà phim cũng không phải là lừa đảo, nhưng diễn viên toàn đi ghế hạng sang, có nghĩa là ăn uống được phục vụ không cần mua, vì dù sao cũng đã có trong tiền vé. Nhưng sinh viên nghèo thì lấy đâu ra tiền mà đi vé hạng sang, chỉ riêng vé khứ hồi lần này An cũng đã phải mất cả ba tháng lương làm thêm của cô.

- Nàng đi Hà Nội làm gì đấy? Sao gấp gáp thế? Đùng một phát tự dưng bảo ra Hà Nội, ngoài ấy lại không có người thân, có chuyện gì gấp lắm hả?

- Có gì đâu, đi tìm bình yên thôi. 

- Đây không tin một người bủn xỉn như cô lại có thể bỏ ra ba tháng lương chỉ để vi vu ở Hà Nội hai ngày. Chẳng lẽ có anh nào ngoài ấy?

- Chuẩn! – An cười lớn làm mọi người xung quanh nhìn về phía cô. Cô ngượng đỏ mặt, hạ giọng – Đùa thôi, ra Hà Nội để chơi thôi, thế cậu không biết “bầu trời tư cách” của cậu nói là làm, thích là nhích à?

- Thế mà không rủ tớ đi cùng, buồn muốn giận luôn. Khi về nhớ mua quà nhé. Mà ra đấy cậu ăn ở làm sao?

- Ăn không khí! Ở cầu Long Biên. Đùa chứ ra đấy tớ đặt khách sạn giá rẻ, tớ có gọi điện đặt trước, cậu đừng lo. Không sao đâu, Hà Nội dễ thương của tớ sao mà đánh lừa tớ được. Tớ sẽ đi nguyên vẹn, về lành lặn cho cậu xem.

- Ừm, thế thì đi cẩn thận nha.

Nam cúp máy, trút ra một tiếng thở dài. Cậu lo cho An. Cậu gọi cô là “bầu trời tư cách” không phải vì cô là một sinh viên ưu tú của trường, cũng không phải vì cô luôn có những triết lý đúng đắn mà vì cú đấm đầu năm nhất cô dành cho cậu. 

Hồi ấy, với tư tưởng của một tân sinh viên đạt mức điểm đủ trở thành thủ khoa của ngành, cậu vênh váo bước vào trường và cũng chẳng muốn tiếp xúc với những người như An – vào học vì rớt nguyện vọng 1. Cho đến khi mật độ xuất hiện trước mặt cậu của An nhiều dần vì cô là lớp trưởng lớp nguyện vọng 2, phải thường xuyên gặp lớp trưởng nguyện vọng 1 – là cậu – để nói chuyện về việc ghép hai lớp làm một. Dĩ nhiên là với tư tưởng “phân biệt đối xử” của Nam, cậu không chấp nhận và viết hẳn một bản “Từ chối ghép lớp” đưa cho cô chủ nhiệm, rồi lại tiếp tục vênh mặt để chứng tỏ cậu là người vào cửa chính, còn An chỉ là cửa phụ dù cả hai đều là lớp trưởng. 

Một cú đấm vào giữa mặt Nam trong buổi hẹn gặp mặt “lần cuối” của hai lớp trưởng, vì cô chủ nhiệm đã đồng ý để riêng hai lớp. Nam nhớ như in hình ảnh một cô gái không nói năng gì 15 phút liền, chỉ ngồi nhìn, cặp mắt xoáy sâu vào mặt cậu rồi đập bàn đứng dậy tung cú đấm, sau đó thì một tràng “lời hay, ý đẹp” tuôn ra: 

“Cậu nghĩ cậu là con ếch đang ngồi đáy giếng hay sao mà lại có suy nghĩ và tư tưởng thối nát như vậy hả? Ai bảo nguyện vọng 2 là yếu kém hơn nguyện vọng 1? Chúng tôi chỉ vì không đạt được cái đích cao nhất của mơ ước nên mới đi con đường thứ 2. Ít nhất chúng tôi là những người biết tạo ra cơ hội sau thất bại, còn hơn những kẻ chỉ mới thành công một lần mà tỏ ra không ai bằng mình.” 

Giọng nói của An vang khắp phòng học, cũng may lúc đó sinh viên đã ra về hết, nếu không thì… Nam chỉ có nước độn thổ. Dĩ nhiên với độ hiểu biết như cậu thì những gì An nói, quyện với cú đấm vài giây trước đang dần ngấm sâu vào trong cậu. Bị đau thì ai chẳng tức, ngay lúc đó cậu cũng đập bàn đứng dậy, chỉ gằn giọng:


“Không thèm chấp con gái” rồi bỏ về. 

Nhưng đêm hôm ấy, lớp trưởng nguyện vọng 1 đã gọi điện cho cô chủ nhiệm để nói về việc đồng ý ghép lớp trong sự ngỡ ngàng của cô giáo. Cũng từ lúc đó, An trở thành “bầu trời tư cách” của Nam, vì cô đã cho cậu kịp nhận ra điểm dừng của thành công nhất thời.

18h30, giọng nói ngọt ngào của chị phát thanh vang lên, An nghe chữ được chữ mất vì đang gật gù ngủ. Đến lúc một bà chị ngồi bên cạnh tru tréo lên: “Trời ạ, sao lại delay chuyến bay đến hơn 10 giờ đêm chứ!” thì cô mới giật mình ngồi dựng dậy. Có nghĩa là sẽ bay muộn, có nghĩa là cô phải ngồi chờ gần bốn tiếng nữa mới được lên máy bay, có nghĩa là… cô ra Hà Nội muộn hơn rất nhiều so với dự định. Cô vò đầu, bứt tóc vì mớ suy nghĩ đang rối bòng bong trong đầu thì có một bàn tay đủ lớn để nắm gọn tay cô đặt lên đầu cô, vỗ vỗ: 

- Không sao đâu “nhóc” à. Ra muộn cho mát mẻ, giờ này Hà Nội đang nóng lắm.

Cái giọng bắc nghe ngọt ngọt, êm êm như mật rót vào tai An, nhưng ngay lập tức đánh gục cảm xúc của cô vì cái kiểu giống bị xác định nhầm giới tính. Mà cũng có lý khi người ta gọi cô như vậy, tóc tém, quần sooc nam, áo phông nam… một phong cách rất chi là “men” thì lấy đâu ra chất nữ tính để người ta gọi tiếng “em gái” cơ chứ. Nhưng vẫn phải cho mình cơ hội thanh minh về giới tính, An quay lại tính đính chính sự thật:

- Ơ ơ, em…

- Ra muộn không có chỗ ở phải không? Anh cũng đang lo đây, khách sạn thì đặt rồi, nhưng người ta chỉ cho người đón lúc trước 9h đêm thôi, bây giờ chuyến bay bị delay đến hơn 10h, có nghĩa là gần 12h đêm mới đến nơi. 

- Vâng. – Giọng An bé hẳn đi như tìm được người bạn đường cùng cảnh ngộ, nhưng cô cũng quên mất sự kiện chính. Anh tiếp lời.

- Nhìn nhóc anh đoán… nhóc ra Hà Nội thi đại học à? Đi một mình sao? – Anh tự đoán, tự suy diễn rồi trợn tròn mắt ngạc nhiên. Còn An thì không quan tâm vế đầu mà chỉ gật gù trả lời vế sau. Anh tiếp tục: 

- Dũng cảm thật đấy, anh ngày trước đi thi đại học toàn phải bố mẹ đưa đón, không dám đi một mình vì sợ lạc đường. Bọn trẻ bây giờ…

- Ơ, em là sinh viên năm hai anh ơi. – Đến giờ An mới tỉnh táo để nhớ lại vế đầu câu nói trước của anh, cô ngắt ngang lúc anh nói.


- Sinh viên năm hai? – Anh ngân dài câu hỏi mang tính chất cảm thán – Nhưng sao giọng em…

- Em là con gái anh à. – Cô đưa vẻ mặt và ánh mắt buồn không thể tả về phía anh. Còn anh thì đỏ mặt, không nói được gì chỉ cười trừ cho qua. An quay lên, thở dài ngao ngán. Cô đeo phone nghe nhạc, cũng có phần nào đó thông cảm với sự hiểu nhầm của anh, cũng tại cái phong cách ăn mặc quái dị của cô khó mà tránh khỏi sự hiểu nhầm. 15 phút trôi qua trong bản nhạc I’m yours của Jason Mraz – dĩ nhiên là chỉ mình An nghe, bất ngờ từ phía sau lại một bàn tay vỗ vào vai cô, cô bỏ phone ra, quay lại:

- Anh xin lỗi nhé! Anh không cố ý gọi em như thế, anh cứ tưởng…

- Không sao đâu anh, vẫn có nhiều người nhầm em là con trai mà! Tại em ăn mặc hơi quái thì phải. – Cô nở một nụ cười đủ để cho người đối diện biết rằng họ nhận được sự thông cảm.

Chuyến bay cất cánh, lơ ngơ mãi An mới biết đường để lên. 

“D, E, F… Thôi ngồi đại!”. Dù chị tiếp viên hàng không xinh đẹp đã hướng dẫn đường đi đến chỗ ngồi, nhưng khi đứng trước ba cái ghế ghi D, E, F thì An lại chẳng biết ngồi ghế nào. Lần đầu tiên đi máy bay, chọn chỗ ngoài cửa sổ có lẽ là tốt nhất, nghĩ thế cô liền ngồi sát vào trong. Nhìn ra ngoài cửa sổ bé tí, Sài Gòn vẫn còn to lắm, cô đang chờ đợi cảm giác được lên cao và muốn dùng tay che cả thành phố Sài thành – nơi đối với cô nó rộng lớn vô cùng. Nhưng niềm hạnh phúc ngắn ngủi của cô khép lại khi một bàn tay đặt lên vai cô và tiếng nói cô không thể hiểu cất lên.

Đó là một chị người Hàn, cô đoán thế qua vẻ ngoài của chị, nước da trắng, mắt một mí và cái câu có nghĩa là “Xin lỗi” tiếng Hàn cô vẫn thường hay nghe trên phim thốt ra từ miệng chị ấy. An lúng túng nhìn theo tay chị ấy, chị ấy chỉ lên trên các ký tự D, E, F rồi nói gì đó bằng tiếng Hàn mà cô không hiểu. Đang xanh mặt và toát mồ hôi vì viễn cảnh diễn ra trước mắt thì người ấy lại xuất hiện – cái người nhầm cô là một cậu nhóc lúc ngồi ở sảnh chờ. 

- Cô ấy nói với em là chỗ em đang ngồi chính là chỗ của cô ấy. Chỗ em là ở giữa, ghế E.
Rồi anh quay sang nói gì đó với chị người Hàn, nói bằng tiếng Hàn. An ngại ngùng gật đầu lia lịa, lúng túng đứng dậy đi ra ngoài nhường chỗ cho chị người Hàn. Cô chuyển vào ngồi ghế giữa, chưa kịp hết ngỡ ngàng thì bất ngờ lại đến, anh ngồi xuống cạnh cô. 

- Ơ ơ… Anh ngồi đây à?

- Anh ngồi đây không được sao? Hay là em thích ngồi chỗ của anh?

- À không… - Cô cúi mặt – Em không nghĩ lại trùng hợp thế này.

- Duyên cả đấy em ạ! – Anh cười, để lộ chiếc răng khểnh đúng lúc An liếc nhìn lên. Cô quay vội về phía chị người Hàn, miết cằm suy nghĩ: “Thật lòng mà nói thì anh ta là người thứ ba mình cảm thấy cũng ưa nhìn. Dĩ nhiên là sau ba và anh ấy”. Dứt dòng suy nghĩ, cô quay lại:

- Em chẳng tin vào duyên phận.

- Nói vậy thôi chứ anh cũng không tin lắm, nhưng trùng hợp thì cứ tạm gọi là duyên đi.

- Cũng được anh ạ. Mà anh biết tiếng Hàn ư? – An liếc qua chị người Hàn.

- Anh là giáo viên dạy tiếng Hàn em à.

- Woa! Hèn chi. Kiểu này có khi anh sẽ làm chồng ở sứ kim chi cũng nên. 

Anh lại cười, nhưng không nói gì nữa. Sau khi chị tiếp viên hàng không xinh đẹp nào đấy nói trên loa phát thanh về những điều cơ bản khi đi máy bay, máy bay bắt đầu khởi hành. An hối tiếc vô cùng vì không biết trước để mà mua vé ngồi cạnh cửa sổ, cho nên cô cứ cố gắng nhoài người về phía cửa sổ để nhìn rõ hơn viễn cảnh đang diễn ra bên ngoài. Chị người Hàn có vẻ cũng dễ tính nên không nói gì lúc An động trúng người chị ấy, còn An thì ước gì mình biết nói tiếng Hàn để có thể cầu xin: “Chị làm ơn cho em ngồi cạnh cửa sổ, đây là lần đầu tiên em đi máy bay, em thích lắm. Nhưng chị lại ngồi ghế đó rồi, chị đổi chỗ cho em được không? Chị sẽ được ngồi cạnh người mà có thể là chồng tương lai của chị…” 
Nhưng không được, vì đến câu ấy nói bằng tiếng anh – thứ tiếng cô học gần 10 năm trời mà còn chưa được, huống hồ tiếng Hàn chỉ biết mỗi mấy câu “Em yêu anh”, “Xin chào”, “Xin lỗi”… Giờ thì cô đã ngộ ra cái chân lý của sự ngăn cách về ngôn ngữ. Mặc dù người ngồi bên cạnh cô – là anh – biết tiếng Hàn, nhưng nếu nói với anh đây là lần đầu cô đi máy bay, lại còn hăm hở muốn ngồi cạnh cửa sổ thì mất sĩ diện con gái lắm, rồi anh lại sẽ nghĩ cô chỉ là một đứa con nít ranh. Cô không thích thế và rồi, cô quyết định an phận thủ thường.

Máy bay bắt đầu cất cánh, lúc mới lên cao, An cảm giác thấy hơi ngợp. Cô phải nắm chặt hai thành ghế để giữ bình tĩnh, nếu không cô sẽ nhảy cẫng lên vì sung sướng mất, lần đầu tiên đi máy bay và cũng là lần đầu tiên thực hiện được cái ước mơ đến với Hà Nội. Lúc máy bay đã lên cao, cô trút một hơi thở dài như vừa tận hưởng một điều hồi hộp nhất trong đời, nhưng cô nhận ra có gì đó không đúng lắm. Thành bên trái của ghế nó hơi ấm và còn mềm hơn bên phải. Cô nhìn xuống, “a” lên một tiếng rồi vội rút tay về. Thì ra nãy giờ cô nắm lấy cánh tay anh mà cô không hề hay biết, mặt cô nóng đỏ lên. Anh hiểu ý, cười xòa:

- Không sao em ạ, nếu buồn ngủ anh có thể cho mượn luôn bờ vai này, còn tay anh cho em dùng miễn phí.

- Em xin lỗi, em không để ý.

- Có gì đâu, coi như huề vụ lúc chiều anh nhận nhầm em là con trai. Huề nhé! Không cần áy náy đâu.

Chẳng biết là duyên hay là oan gia nữa, hết lần này đến lần khác đụng độ nhau – Cô nghĩ thế và tự cười, nụ cười có phần thẹn khi nghĩ thêm về cái nắm tay “vô tình” lúc nãy. 

- Alo, em xuống sân bay rồi anh ạ, anh ra đón em được không?

- Trời! Sao em xuống muộn thế, anh nhớ em nói với anh là em bay lúc 7h tối cơ mà… Ừm! Giờ đã gần 1h sáng rồi… Anh… chắc anh không ra được đâu, giờ này đi làm phiền bác chủ nhà lắm! Em… em tự bắt taxi về khách sạn nhé. Anh sẽ đến khách sạn đón em lúc 8h sáng nhé!

- Ơ, nhưng mà…

- Thế nhé! Anh ngủ đây, chúc em ngủ ngon. Bao giờ đến nơi thì nhắn tin cho anh!

- Ơ, vâng, em biết rồi… Anh ngủ ngon.

Giọng An xìu xuống, cô vừa trút ra một tiếng thở dài cũng là lúc những giọt nóng hổi rớt xuống mặt đường Hà Nội bỏng rát. Phải rồi, cô đang đứng ở Hà Nội, nơi cô mơ ước được đến và là nơi có người yêu “bí mật” của cô. Cô quen Quân như một trò đùa định mệnh, cô không tin vào tình ảo và cũng không muốn yêu một người ở xa, nhưng rồi cô không thoát khỏi cái vòng mà cô loại trừ nó ra khỏi đời cô. Bởi vì giờ đây, anh chính là một người ở xa và cũng là người yêu của cô. 

An không nhớ rõ cô đã yêu Quân từ khi nào, nhưng những câu chữ của anh trên khung chat yahoo luôn khiến cô xao xuyến, cứ như chính con người thật của anh đang ngồi bên cạnh cô, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô rồi thì thầm vào tai cô những câu yêu thương có cánh. Sự đời vẫn thế, kẻ càng cho rằng mình là người tỉnh táo thì khi say, họ càng dễ quên lối về nhà hơn những kẻ suốt ngày say mèm trong men rượu. Cô chính là kẻ tỉnh táo, nhưng đã say tình ảo với một trái tim thật và tình cảm cũng là thật.

Nhưng ngay lúc này đây, đứng trên mảnh đất cô muốn đến từ lâu, sao lòng cô có phần hụt hẫng. Khác quá! Quân khác với những lần hai người nói chuyện ở khoảng cách xa gấp nhiều lần bây giờ. An biết giờ đây hai người ở không xa nhau, nhưng sao anh lạnh lùng quá mức khiến tim cô hơi tê buốt, cảm giác thật khó chịu. Đứng thêm một lúc, cô gạt đi những giọt nước vô ích và tự trấn an mình “Ai bảo số mình không may, ra muộn quá người ta làm sao đi đón được! Thôi cứ tìm cách về khách sạn đã, mai tính.”

Không hiểu là ông trời đang đùa với cô hay tại Hà Nội không muốn chào đón cô, một cơn mưa như trút ào xuống, cô không kịp tránh. Nỗi buồn xen lẫn tủi hờn, cô òa khóc, mưa cứ thế kéo tuột những giọt nước mắt mặn đắng của cô một cách nhanh hơn, nhiệt tình hơn. An thật sự muốn gọi cho anh, nhưng lòng kiêu hãnh của một đứa con gái không cho phép cô làm vậy, đôi lúc cô muốn vứt quách cái lòng kiêu hãnh dở hơi của mình đi để có thể nói cho anh nghe mọi điều cô nghĩ, mọi chuyện cô đang gặp phải… nhưng không thể, nó quá khó đối với cô.

- Sao lại đứng đấy? Mưa to thế sao không vào tìm chỗ trú. Hay là em chưa bắt được xe?

Một chiếc taxi dừng lại trước chỗ An đang đứng, màn kính kéo xuống, cô lờ mờ nhận ra người con trai lúc tối cô đã gặp hai lần. Bờ môi run rẩy của cô không thốt nên lời, anh nói tiếp:

- Giờ em đi đâu? Có lên đi chung xe với anh được không? Đưa địa chỉ đây anh xem rồi có gì anh nói tài xế đưa em đến nơi. – Anh vừa nói, vừa bước xuống xe, mặc trời đang mưa.

An ngẩng mặt lên nhìn anh, mắt vẫn đọng nước, là cả nước mắt và nước mưa. Cô lấy trong túi áo ra tờ giấy đã ướt mèm vì nước mưa để đưa cho anh.

- Khách sạn X… Ôi em ơi, là chỗ anh đến mà. May quá, thế thì lên xe luôn nhé, đưa vali đây cho anh.

Không đợi cô kịp phản ứng, anh kéo chiếc vali đã ướt về phía đuôi xe. Một lúc sau, An chợt tỉnh, cô nhận ra mình đang ngồi trong xe và bên cạnh là một người lạ cô không quen biết. Bỗng cô giật mình, người luôn tỉnh như cô sao lại có thể tin người lạ và bước lên xe ở một nơi lần đầu tiên đặt chân đến thế này. Cô chưa kịp đòi xuống xe thì xe đã dừng trước khách sạn X, cô thở phào nhẹ nhõm, nhìn sang bên cạnh thấy người con trai lạ đang nhìn cô mỉm cười. “Anh ấy cũng hiền, chắc là người tốt!” – Cô thầm nghĩ.

Còn gì hạnh phúc hơn với một đứa tiết kiệm tiền đến mức không dám ăn đủ bữa là việc không phải trả tiền taxi. Mặc dù cô đã cố gắng năn nỉ anh chia đôi tiền taxi, nhưng anh không chịu, cũng phải thôi, làm gì có người con trai nào lại nỡ lòng chia đôi tiền taxi với người đang buồn vì tình chứ. Cũng không đúng, anh đâu biết cô buồn vì chuyện gì, chỉ thấy cô thẫn thờ như người mất hồn thôi, chắc tại anh nghĩ cô mất tiền nên không bắt cô trả tiền. 

- Anh xách đồ giúp em nhé, đừng ngại, cùng lỡ đường giúp đỡ nhau thôi, anh không gạt em đâu mà lo. – Cắt ngang dòng suy nghĩ vớ vẩn của An, anh kéo hai chiếc vali đi vào, một của anh và một của cô.

Ngoài trời mưa vẫn rơi, cô cuộn mình trong chăn như con cún nhỏ vừa đi ngoài trời mưa. Nhưng cũng nhờ cơn mưa, cô kịp nhận ra và lấy lại được niềm kiêu hãnh mà cô suýt nữa thì đánh mất vì Quân. Sau khi nhắn tin cho Nam rằng cô đã đến nơi an toàn, cô quyết định tắt máy và sẽ ngủ một giấc dài, không nhắn tin hay gọi điện cho Quân để coi như là sự trừng phạt dành cho việc không quan tâm hết lòng đến người yêu. 

Khoảng cách thật gần, nhưng sao nỗi nhớ dài đến vô tận. Mưa đang vỗ về cây lá, nhưng không làm vơi đi nỗi buồn đang ngự trị trong lòng An.
(Còn nữa)
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/