Showing posts with label Cơn mưa. Show all posts
Showing posts with label Cơn mưa. Show all posts

HẬN TÌNH TRONG MƯA

Khi con tim.. đã tan biến như những hạt mưa…

Người tình đi xa mãi nơi chân trời…
Trời u tối, mùa đông đang đi tới ngày dài quá dài. Mưa đã rơi mù khơi, mưa tơi bời…
Từng giọt mưa rơi trên mái ngói nghe như lời, lời tôi khóc cho tôi…..

Em có hay…Một ngày nào bước đi thật xa về nơi đó, lặng nhìn tình yêu lãng quên và bay cùng cơn gió… 

Buồn vì sao những năm bên nhau, chỉ là nỗi thương đau, một mình lang thang biết đi về đâu. Ngày nào mình trao chiếc hôn tình yêu thật say đắm, ngày nào em đã bước đi để anh mãi âm thầm, và người đâu hay biết tình yêu đó, chỉ dành riêng cho, mỗi riêng em mà thôi. 

Chợt nghe nỗi nhớ như dâng đầy, nghe buốt giá con tim này, khi nhựng dấu yêu xa vòng tay. Bóng tối như đọa đày phủ kín đôi vai gầy, có lẽ em đã đổi thay …
HẬN TÌNH TRONG MƯA
Còn mãi nồng nàn…vì anh đã yêu dại khờ,hay vì em hững hờ? Tình yêu đến trong vội vàng, rồi cũng đã vụt tan. Ngày em bước đi xa rời,căn phòng xưa giá lạnh.

Dường như mất nhau muôn đời,còn đây niềm đau với duyên ta. Chợt thấy cô đơn ngập lối… Từng phút yêu thương làn mây trôi… người đã xa xôi….

Sao tình còn chưa phai phôi…?

Căn phòng… đêm nay sao mưa rơi lạnh buốt vai gầy… sao cô đơn buồn hơn bao ngày…Có những phút đắm đuối cứ ngỡ 1 đời….Cố giấu bao cay đắng, cố giữ giọt nước mắt. Cố níu bao ngày tháng hạnh phúc bên nhau…Những ký ức ngọt ngào ấm áp hôm nào…làm sao anh quên người ơi…

Sẽ chẳng ai thương nhớ,
sẽ chẳng ai lo lắng,
sẽ chẳng ai chia sớt những nỗi buồn vui…..

Từ đây thôi nhé… Đếm những tiếng tí tách mưa rơi lạnh giá… lòng chợt nghe đau nhói..

Từ đây thôi nhé, những dấu yêu xưa nhạt phai.. Từ đây thôi nhé, nhớ nhung quên đi người hỡi… Xoá dấu vết hôm nao khi tim mình bên nhau….

Khóc thương đâu được gì?

Từ đây thôi nhé . bao nhiêu ước mơ đã xa tầm tay…

(DuongTrieuVu)
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

MƯA RƠI CHO NỖI NHỚ VUN ĐẦY

Thế là, mưa cũng đã rơi, những cơn mưa đầu tiên mang đầy mùi của đất (cái mùi mà anh rất yêu), vương chút nắng và gió, vương chút ngỡ ngàng của ai đó khi mưa vô tình làm ướt áo ai bay.

… Bất chợt… nhớ!

Nhớ những cơn mưa đầu mùa Hè năm ngoái, khi anh nắm tay nó lần đầu tiên, run run, ngại ngùng; anh nhìn nó trìu mến, hôn lên mái tóc nó đang bay, đôi tay anh khẽ đan vào tóc nó, dịu dàng biết bao, anh thì thầm khe khẽ: “Hương tóc em thật ngọt ngào”. Mưa lạnh, mà sao trái tim nó ấm lạ lùng…
MƯA RƠI CHO NỖI NHỚ VUN ĐẦY
Nhớ những buổi chiều hẹn hò cùng anh, ngồi sau xe anh chở, bình yên nép mình vào lưng anh vững chắc, gió thổi mưa khẽ bay, dang rộng đôi tay, nó tinh nghịch hát vang, vòng tay ôm chặt anh, nó mỉm cười thấy anh đỏ mặt ngại ngùng. Anh như cái ô to, hứng hết mưa cho nó… mưa lạnh, mà sao ấm như nắng ban mai.

Nhớ những buổi tan học về có anh ra đón, anh chờ nó ngay dưới cổng trường, tay cầm sẵn ô che mưa cho nó khỏi ướt, nó vô tư, nghịch ngợm những giọt nước mưa từ ô rơi xuống, mặc cho anh lo lắng, sợ nó ướt mưa sẽ bệnh. Nó cười vang, hát vang, nhẹ yêu cái cảm giác yên bình khi bên anh, và cả bên mưa nữa. Mưa lạnh, mà nó không thấy lạnh chút nào.

Nhớ những ngày mưa, anh loay hoay nấu cho nó chén cháo nóng, chỉ vì nó không nge lời anh, tung tăng chạy theo dòng nước, đôi chân trần của nó nhỏ nhắn, thoăn thoắt, lon ton… làm anh chạy theo một quãng dài. Nằm trên giường bệnh mà nó còn chọc anh; nó đâu để ý, trên trán anh mồ hôi lấm tấm, đôi mắt anh lo âu vì nó mà mệt mỏi thật nhiều. Mưa ở ngoài thật lạnh, trong mền êm, nó sao thấy lạnh được?

Nhớ chiều mưa (lại mưa) đầy những mây xám, anh nhìn nó yêu thương, nhưng cái nhìn mỏi mệt. Tiếng sấm sét đánh ầm, nó nghe trong tiếng ấy là lời anh nói chia tay. Nó gục xuống, hỏi anh vì sao. Anh trả lời đơn giản là vì anh thấy nó hờ hững quá đối với tình yêu anh dành cho nó. Mưa to hơn, rơi lạnh đôi vai gầy, nó khóc nức nở, nước mắt hòa cùng mưa, nhẹ (vẫn nhẹ) rơi xuống, tan cùng dòng nước nhỏ dưới chân. Anh choàng lên vai nó chiếc áo khoác, khẽ ôm nó vào lòng, nghe tiếng trái tim nó thổn thức. Anh siết chặt nó hơn trong vòng tay rộng lớn. Nó nhỏ nhắn quá, mỏng manh quá trong đất trời, trong những giọt mưa… và trong vòng tay anh nữa. Lần đầu tiên bên anh, nó thấy mưa sao lạnh quá.

Có dòng nước ấm rơi xuống từ khóe mắt anh…

Hôm nay, mưa lại rơi, ừ, lại rơi… nó chợt nhận ra một điều, mưa cũng như anh, luôn bên nó; mưa cũng như anh, lạnh mà ấm áp vô cùng; mưa cũng như anh, nhanh đến rồi lại nhanh đi; mưa cũng như anh, hứng trọn trong đôi bàn tay rồi chợt tan đi mất… Nó yêu mưa, nhưng không biết cách giữ mưa, nó yêu anh, mà không biết cách giữ anh…

Có cơn gió nhẹ thổi qua, làm cho không ai nhận ra nó vừa thở dài một tiếng. Nó thì thầm trong cơn mưa “ước gì…”. Nó đâu biết, cách nơi nó đứng không xa, anh nhìn nó, mỉm cười. Tay nó đang cầm một chiếc ô…

Thằn Lằn – Yume
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Mưa Và Nổi Nhớ Trong Tim

Có người từng hỏi nó: "Tại sao em thích mưa?"

Nó trả lời lại thản nhiên: "Vì mưa buồn... nhưng đẹp!"

Thực ra, có rất nhiều người nói mưa buồn. Thế nên có những người yêu nắng, yêu sự khô ráo hơn là cái cảm giác ẩm ướt. 

Chẳng hiểu sao nữa, nó cứ thích mưa, mà phải là cơn mưa rả rích mấy ngày trời, để một chiều nọ trời vẫn mưa, một chiều thu nao lòng người, nó sẽ ngồi trong khoảng không yên lặng bên cửa sổ và ngắm từng cơn mưa lá vàng thổi tung bay trong bầu trời.
Mưa Và Nổi Nhớ Trong Tim
Có người bảo, người ta ghét mưa lắm, vì mưa buồn quá. Mưa như thể là ngày đến ông trời cũng buông niềm vui mà khóc một trận. Có những ngày mưa có trong giấc ngủ say, nó nghe tiếng lòng thổn thức. sáng dậy thì hoá ra đúng là mưa cuốn cánh bằng lăng rơi tím đầy sân. Sáng ấy trời trong veo.

Cảm giác ông trời đã trốn đi lúc nhân gian ngủ say mà khóc, mà xả hết tâm tư. và cũng có thể là ông trời ngại việc bị người ta nhìn ra mắt mình hoen đỏ, có hôm trời buồn miên man, sau cơn mưa, trời không hửng nắng, âm u, mịt mù mây xám xịt. Nhìn trời như thế, tự dưng mắt cũng lăn vèo một giọt nước, chẳng rõ nguyên nhân, chẳng hiểu tại sao? Có lẽ bản thân mình giờ mới định nghĩa được giây phút nào gọi là an lành. 

Có những lần không vui, khóc ngon lành trong chiều mưa ấy. Đợi mưa như thể đợi lí do để mình lại là cái đứa yếu mềm như ai thôi, chẳng cần mạnh mẽ hay sợ làm mọi người lo lắng nữa. Và thế là nhẹ lòng, khóc tu tu.

Nhưng mưa có buồn, mưa vẫn đẹp phiêu lòng. Nếu để ý sẽ nhận ra thôi, mấy bài nổi bật trên blog cộng đồng hiếm bài nào viết về nắng lắm, toàn mưa sầu thiên thu, không thì mưa làm lòng người chùng chình. Ngày bé dẫu ham chơi là thế mà vẫn thích mưa. Nó yêu mưa làm con người cứ phải hối hả tìm chỗ dừng chân, khiến con người nhớ lối về nhà.

Lớn rồi nó yêu cả bão, cái chuông gió gỗ trên tầng ba kêu lọc cọc. gió càng rít thì tiếng gọi lòng ấy càng gấp nhịp. Mưa thì hay mất điện, mà mất điện lại được thả mình chìm vào bóng tối. Bóng tối mà đương nhiên mình thấy, không giống mọi lần có ngủ mẹ vẫn bắt bật đèn cầu thang để nửa đêm nhóc em biết tìm đường đi vệ sinh. Nó chẳng yêu bóng tối, nó cũng chả cuồng mưa dông. Chỉ là yêu yêu, và xếp mưa vào danh mục những điều bắt buộc không thể thiếu trong cuộc đời. Yêu hai hôm nay trời mưa... nhẹ lòng...

Gần đây, mỗi khi thấy mưa, nó không khóc nữa. Cũng mong mình đừng hơi tí là khóc nữa, nếu không một ngày sẽ có người cho mình vào dẫn chứng của chủ đề "Mưa không tốt". Sắp thi rồi, nhịp sống lại hơi "quay quay" như nó hằng mong muốn. nên nhìn mưa, giờ còn chả kịp lên lịch cho bộ não là mình tìm ra kí ức nào không hay để tự kỉ đây nữa, chỉ kịp băng qua mưa. 

Có ngẩn ngơ đứng nhìn đã bị đứa bạn kéo đi cho kịp chuyến bus đi học thêm. Không phải không còn yêu mưa, không phải không còn thói quen nhìn mưa nữa. cũng chẳng phải nó quên mưa đâu, mà chỉ là tạm thời không nhớ thôi mà. Để một khi nào lòng thanh thản, lại nhìn mưa, và cười toe như nắng nhạt đầu đông.

Không phải mưa là thứ u buồn như ai đó nghĩ, cũng chẳng có nỗi đau nào bi luỵ mà nhân gian cứ hát tình buồn về mưa, chỉ là tạo hoá sinh ra mưa để có cớ cho con người nhẹ lòng hơn thôi. Vì đến tận ông trời cũng có lúc phái khóc mà, có riêng gì ai đâu...
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

MƯA VÀ CHỦ NHẬT

Hôm nay là chủ nhật. Đã lâu lắm rồi, từ cái ngày chủ nhật xa xôi ấy, ngày mà tôi chia tay mối tình đầu. mùa dễ chịu. 

1. Nhìn những giọt mưa ngoài cửa sổ, tôi bất chợt đưa tay hứng lấy và ước gì tôi được yêu thêm một lần nữa. Cho dù là đau khổ hay chỉ là một khoảnh khắc ngắn thôi cũng được. Chỉ cần được yêu là đủ rồi.
Hôm nay là chủ nhật. Đã lâu lắm rồi, từ cái ngày chủ nhật xa xôi ấy, ngày mà tôi chia tay mối tình đầu. mùa dễ chịu.
Hôm nay là chủ nhật. Đã lâu lắm rồi, từ cái ngày chủ nhật xa xôi ấy, ngày mà tôi chia tay mối tình đầu. Tôi đã khép trái tim mình lại và cảm giác yêu một ai đó cũng dần bị lãng quên.

-vì trái tim em yêu anh nhiều lắm…

Điện thoại reo lên bài hát quen thuộc. Là Thanh, con bạn thân của tôi.

-alo, chồng nghe vợ yêu!

-Chồng ơi..chủ nhật..buồn..cà phê chồng nhé !

-Trời mưa mà ?

-Kệ, vợ xuống liền.

Tôi chưa kịp trả lời, nó đã tắt máy. Thanh vốn là vậy đó, nhanh nhẹn và đáng yêu. Nó luôn sợ tôi buồn.

Đợi mãi chẳng thấy nó đâu. Sao hôm nay nó chậm chạp thế không biết. Rồi cũng nge tiếng xe của nó. Nó chạy xộc vào nhà, lôi tôi đi :

-Đi nhanh..

-Từ từ nào, biết là đợi bao lâu rồi không? Tôi cáu lên

-Bận xíu mà..Rồi nó cười hì hì.

2. Chủ nhật, nhưng có lẽ do trời mưa, quán vắng lắm.Tôi thấy có một người ngồi ở góc bàn khuất phía sau. Thanh dắt tôi đi thẳng về phía ấy.

-hi, anh ! Nó chào người con trai đang ngồi trước mặt.

-Chào hai em !

Người con trai ấy đứng dậy kéo ghế cho chúng tôi. Tôi ngồi xuống và im lặng. Bỗng Thanh vỗ vai tôi:

-Ê, chồng !Làm mai cho chồng đó.

Tôi giật mình ngước mắt nhìn anh. Anh không đẹp, nhưng ở anh có một nét dễ thương cuốn hút đến lạ lùng. Tôi nghe tim mình đập mạnh, cái cảm giác lạ lùng mà quen thuộc sau bao năm bỏ tôi đi lại ùa về.

-Chào em. Anh tên Duy, em tên là gì? Anh nhìn tôi và cười.

-Dạ...dạ..

Tôi ấp úng rồi mặt đỏ bừng. Trời ơi, mình sao vậy nè, tim càng đập mạnh hơn. Tôi thấy máu trong người như đang sôi sục. Tôi cố gắng tự nhủ mình phải bình tĩnh lại.

-Dạ, nó tên Vy. Con bạn tôi nhanh nhảu trả lời thay.

Bên ngoài trời vẫn mưa. Ba chúng tôi nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Đôi lúc cứ cảm thấy anh đang nhìn mình, làm tôi ngượng ngùng.

3. Chuyện tình của tôi bắt đầu từ cơn mưa đầu mùa ấy. Mưa đã mang anh đến bên tôi, mưa đã làm cho điều ước của tôi thành hiện thực…

Tôi được biết anh là một kỹ sư cơ khí ở thành phố này. Gia đình anh đang ở ngoài quê nên anh phải ở trọ. Anh nói anh đã từng yêu một người, nhưng người ta đã bỏ anh. Hai năm nay, anh vẫn đang tìm kiếm hạnh phúc của mình. Anh nói, tôi chính là hạnh phúc anh đã tìm thấy.

Tôi đã mở rộng trái tim và yêu thêm lần nữa.

Rồi chúng tôi hẹn hò. Anh hay dẫn tôi đi cà phê và dạo biển. Anh nói, anh thích dạo biển với người yêu và thích được ngắm tôi cười. Những lần trốn mẹ đi chơi với anh, cảm giác vừa vui vừa lo sợ xen lẫn, làm tôi đã rất hạnh phúc. Anh giành nhiều thời gian cho tôi, nhưng chỉ trừ chủ nhật. Anh bảo rằng, anh bận trực.

Tôi đã tin và yêu anh hết lòng.

4. Tình yêu tôi cứ lớn dần. Một tháng trôi qua nhanh. Mai là chủ nhật, là sinh nhật của anh nhưng tôi không thể gặp anh rồi. Anh hẹn tôi tối nay.

Cả ngày hôm nay, tâm trạng của tôi cứ lo lắng. Tôi không hiểu vì sao nữa. Đâu phải là lần đầu hẹn hò với anh , sao hồi hộp thế này. Chiều nay nhà tôi có khách. Anh chị hai ghé qua chơi. Chợt nhớ ra anh hai làm cùng công ty với anh. Tôi đã hỏi anh hai có biết anh không. Anh hai có vẻ như biết nhiều về gia đình anh. Chị hai tôi hỏi đùa: “ Thế nó có vợ chưa ? ”. Anh hai lắc đầu, anh hai không biết. Vì anh mới vô làm.

Tôi đã cười vì câu nói đùa của chị hai. Chẳng nhẽ, mình lại đi yêu người đã có vợ rồi sao ? Anh luôn giành thời gian cho tôi mà.

Rồi trời cũng tối. Tôi cảm thấy nhớ anh quá, tôi nhắn tin cho anh :

-Anh ơi, anh đang làm gì vậy ? Hồi chiều, anh chị hai em có ghé qua chơi. Có vẻ anh hai biết nhiều về anh lắm. Anh hai em làm cùng công ty với anh đó.

-Uh, anh hai có nói gì không em?

- Dạ, thì nói về gia đình anh. Chị hai em còn nói đùa, hỏi rằng anh đã có vợ chưa nữa.

Đợi mãi, 15 phút sau mới thấy anh nhắn tin lại. Tôi sốt ruột.

-Em nè, em có tin lời chị hai nói không ?

Tôi cười, trả lời anh :

-hi, thế em hỏi anh đã có vợ chưa nè ?

Anh lại im lặng. 5 phút sau :

-em à, để anh kể cho em nghe một câu chuyện nha

Rồi anh kể tôi nghe câu chuyện cuộc đời anh. Anh và người ấy quen nhau từ thời học phổ thông. Lên đại học, hai người học chung một trường. 

Hai người đều rất thích biển. Có lẽ vì lý do đó nên anh hay cùng tôi đi dạo biển. Và có lẽ tôi có nét gì đó giống người anh đã yêu. Học xong đại học, người ấy đã không một lý do mà bỏ anh đi lấy chồng. Anh đã rất đau khổ và suy sụp. Lúc ấy anh chỉ muốn chết thôi. Anh làm bạn với men rượu để quên đi ngày tháng. 

Nhưng càng uống anh lại càng đau. Lúc ấy, mẹ anh và mọi người đã bảo anh hãy lấy vợ đi, rồi anh cũng sẽ quên được người ấy. Anh cũng không biết vì sao anh đã đồng ý. Và anh lấy một người anh không yêu theo sự sắp đặt của mẹ.

5. Ngoài trời bỗng đổ cơn mưa. Gió lạnh ùa vào cửa sổ làm trái tim tôi càng thêm tan nát. Mặc cho mưa cứ đổ trên đầu như trút nước, tôi lao ra đường. Mưa đang rơi hay nước mắt tôi rơi mà sao khóe mi tôi cay như thế này. Tôi đã khóc. Khóc cho sự ngu ngốc của bản thân, khóc vì lại một lần nữa đặt trái tim nhầm chỗ. Tôi không thấy hận anh mà hận chính bản thân mình hơn.

Một bàn tay lạnh buốt nắm lấy vai tôi, tôi giật mình quay lại. Là anh, là con người đã lừa dối tôi. Tôi ôm chầm lấy anh, nhưng tôi thôi không khóc nữa. Tôi nhìn anh thật lâu và rồi tôi cười. Cười để che giấu nỗi đau đớn khôn cùng, để trước mặt anh tôi luôn là người mạnh mẽ. 

Nhưng rồi để làm gì ? Tại sao tôi phải lừa dối bản thân vì một người chưa bao giờ thuộc về tôi. “Chưa bao giờ”, ba từ ấy càng làm tim tôi thêm đau nhói. Anh nói, anh xin lỗi tôi. Anh nói, anh cũng đã lừa dối Thanh. Anh nói, anh đã cưới vợ nhưng anh không hề yêu cô ấy. Anh nói, từ ngày gặp tôi, trái tim anh đã thực sự sống lại. Anh nói, anh yêu tôi là thật lòng…

Tất cả cũng chỉ là anh nói. Từ lúc đầu đến lúc kết thúc, từ lúc anh làm quen tôi cho đến lúc anh kể sự thật đau lòng ấy, cũng chỉ là anh nói…Tôi đã tin anh, đã đặt niềm tin vào anh quá nhiều mà không hề suy ngĩ. Và lần này tôi lại cố tin lời anh nói, cố gắng thông cảm cho anh, để cho vơi bớt nỗi đau trong lòng, dù tôi biết đây cũng chỉ là sự dối trá của anh. Bây giờ, tôi mới biết được tôi ngu ngốc đến mức nào.

-"Tôi là một con ngốc..."

Tôi hét lên rồi đẩy anh ra. Tôi đã chạy trốn sự dối trá của anh dưới màn mưa. Lần này, anh đã không đuổi theo tôi như những khi tôi giận hờn lúc trước. 

6. Ngoài trời mưa vẫn rơi. Mưa đã mang anh đến bên tôi và lại cướp anh đi mất. Mưa cho tôi hạnh phúc ngắn ngủi, rồi mang lại niềm đau lớn như thế này. Tôi không trách mưa, vì mưa đã thực hiện đúng điều ước của tôi. Thực sự, tôi cũng không biết nên vui hay nên buồn đây nữa. Khi điều ước của bạn trở thành hiện thực, thì bạn nên cười phải không ? 

Tôi đã cười và thầm cảm ơn mưa. Mưa đã mang anh đến bên tôi vào ngày chủ nhật, nhưng thật may mắn, mưa đã mang anh đi trước một ngày. Với tôi, chủ nhật là kí ức buồn, nhưng với anh, chủ nhật là ngày anh hạnh phúc bên vợ con. Ngày tôi gặp anh, là ngày chủ nhật duy nhất mà anh giành cho tôi. Thôi thì không trách anh nữa, vì hôm nay đâu phải là chủ nhật.

Thời gian sẽ trôi đi và vết thương cũng sẽ lành. Tôi phải mạnh mẽ để bước tiếp trên con đường đầy chông gai phía trước. Nhưng tôi sẽ mãi không bao giờ quên được mưa và ngày chủ nhật. Và tôi biết dù thành công hay vấp ngã trong cuộc đời, đó cũng chưa phải là điểm dừng cuối cùng của tôi. Những ai đã từng ở hoàn cảnh như tôi hay là một nỗi đau khác, cũng hãy cứng rắn lên nha. Để chứng minh cho mọi người thấy, con gái đâu phải lúc nào cũng yếu mềm.

Tiểu Vy
Theo: Blog.tamtay.vn 
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn

Ta học cách chấp nhận đau khổ, bởi chỉ khi biết chấp nhận ta mới tìm được liều thuốc đúng cho nỗi đau mà ta đang gánh chịu. Thế là chỉ cần thời gian, ta có thể xóa mọi vết thương, kể cả vết thương lòng.

Một ngày mưa, ta cầm ô tìm đến một quán quen nơi góc đường, cửa kính trong suốt khiến ta có thể cảm nhận mưa như đang tưới mát cả tâm hồn ta giữa bao tháng ngày ngột ngạt. 

Nhâm nhi tách coffee không đắng ngắt vì có thêm vị sữa, ta mỉm cười hít thật sâu hương vị coffee ngon. Thật ra thì ta cũng không biết định nghĩa coffee ngon là như thế nào đâu, chỉ vì nơi ta đang ngồi là quán quen, thứ ta uống là thứ quen, vì vậy ta thấy ngon, chỉ thế thôi.

Tiếng chuông gió leng keng mỗi khi có khách vào. Trời mưa, nhịp độ của chuông kêu nhiều hơn vì có những vị khách không mục đích bước vào, chỉ tại trời mưa và cần một nơi trú mưa. Ta mỉm cười với chị chủ quán, ngầm ý nói: “Chị phải cảm ơn ông trời vì đã thả mưa!”

Ta lại đưa tách coffee lên môi, nhấp một ngụm rồi đưa lên trước khung cửa kính, cảm giác như mưa đang nhỏ từng giọt tinh khiết vào trong tách, kì diệu đến lạ lùng. Rồi ta lại đưa tách theo bước chân người đi đường, coffee sóng sánh trong tách vì ta đưa theo không kịp, những bước chân vội vàng, cuống cuồng tránh mưa. Ta mỉm cười tự thấy đời ta sao nhàn rỗi quá.

Mấy ai cảm thấy đời này nhàn rỗi khi không còn là một đứa trẻ. Bởi cuộc sống là một guồng quay, quay mãi, quay mãi cho đến khi ta hoàn thành xong một kiếp người. Ta vẫn bước đấy, ta vẫn quay đấy, nhưng sức mỗi người khác nhau, ai đi kịp thì nhẹ nhàng, ai yếu đuối tất nhiên phải thấy mệt mỏi, chán nản và đôi khi bỏ cuộc giữa chừng.
Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn
Ta học cách cảm nhận cuộc sống theo hướng ngược lại trong từng khoảng khắc. Khi ta đang vui bên bạn bè, ta lại nghĩ đến một ngày không có bạn bè ở bên. Thế là ta biết phải trân trọng giờ phút ấy.

Ta học cách chấp nhận đau khổ, bởi chỉ khi biết chấp nhận ta mới tìm được liều thuốc đúng cho nỗi đau mà ta đang gánh chịu. Thế là chỉ cần thời gian, ta có thể xóa mọi vết thương, kể cả vết thương lòng.

Ta học cách tha thứ cho những người mà ta đã từng gọi bằng hai chữ “kẻ thù”. Bởi có kẻ thù thì ta mới phân biệt được đúng sai, tốt xấu trong cuộc đời này. Đến cuối cùng ta lại muốn ôm họ, cảm ơn họ vì đã cho ta biết thêm sắc màu cuộc sống.

Ta học cách hài lòng với những gì ta đang có. Vốn dĩ có câu nói rất đúng: “Ta không được phép lựa chọn nơi ta sinh ra, nhưng ta có quyền lựa chọn ta sống như thế nào”, thế nên trước khi biết phải sống như thế nào, ta hài lòng với thứ ta đang có, là gia đình, là bạn bè, là hình dáng… ta còn học cách yêu những điều ấy. Bởi ta nhận ra, tình yêu thương luôn làm nên những điều kì diệu.

Ta học… ta vẫn đang học từng điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống này. Để biết được rằng ta vẫn bước, vẫn đi, vẫn quay theo cuộc sống chứ không dừng và không là một điểm chết.

Mưa vẫn rơi, đường vẫn nhiều người quá lại. Tách coffee của ta chỉ còn đủ cho ta uống trong một ngụm. Tiếng cười nói trong quán mỗi lúc một nhiều, ta nhìn quanh và nhận ra bàn nào cũng nhiều người, chỉ có mỗi chỗ ta ngồi là một mình ta. Cô đơn. Phải rồi, ta vẫn đang hẹn hò với cô đơn.

Một ngày mưa, rồi lại hẹn hò với cô đơn, nhưng ta cảm thấy hài lòng, thanh thản xen lẫn bình yên. 
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tháng sáu mưa ngâu

Giá trời đừng mưa anh đừng nhớ

Trời không mưa và anh không nhớ anh còn biết làm gì?...

Sau mưa

Những câu thơ buồn da diết ấy đã trở thành câu hát (*) mà khi cất lên, không ai khỏi nao lòng. Tháng sáu mưa nhiều, những cơn mưa mùa hạ đến và đi thật nhanh, nhưng đủ làm người ta bật lên một nỗi buồn, một nỗi nhớ… Nắng mưa là việc của trời, ấy vậy mà người ta vẫn cứ vui buồn theo mưa nắng vậy.
Tháng sáu mưa ngâu
Tháng sáu mưa ngâu
Tháng sáu là tháng nóng nhất của mùa hè. Tháng sáu nắng chói chang… Và tháng sáu cũng mưa như để dịu đi những oi bức, làm dịu cả những tâm hồn. Những ồn ào phố xá, những bộn bề cuộc sống trở nên lắng lại, dịu dàng và bình yên. Những con phố sạch hơn, những hàng cây xanh hơn và nhịp sống thì như chậm lại; cái nhìn hình như cũng khác - khúc xạ qua lăng kính của mưa.

Một buổi chiều nào đó, cơn mưa kéo đến; người ta hối hả, vội vã trong một khoảnh khắc để tránh mưa, rồi lại thư thái, thảnh thơi như thể cuộc sống vốn dĩ là như thế. Ai đó ngồi trầm tư bên cửa sổ nhìn mưa rơi thả hồn lãng đãng, ai đó ngồi ở hiên nhà nghe giọt gianh tí tách, ai đó ngồi trong quán cà phê ngắm dòng người xuôi ngược trong mưa… 

Tất cả hình như đều nhớ. Mưa bao giờ cũng gợi nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy có thể là day dứt, nhưng chắc hẳn nó không làm con người ta buồn đến bi luỵ. Cũng như trời có khi mưa khi nắng, thì cuộc đời cũng có buồn có vui. Có những nỗi buồn làm người ta sống đẹp hơn!

Tôi vẫn nhớ về tuổi thơ với những trò nghịch dưới mưa: tắm mưa, lội nước, đá bóng, thả thuyền… Ngày ấy trẻ con còn có nhiều chỗ chơi, nhiều chỗ để nghịch. Tháng sáu là tháng nghỉ hè, và lũ trẻ có vô vàn trò để vầy khi trời đổ mưa. Ngày ấy, mọi thứ cũng đơn giản hơn bây giờ, đơn giản lắm… 

Rồi sau này khi đã biết cái gọi là cảm xúc lãng mạn cộng thêm cái tính dở hơi của tuổi mới lớn, tôi cũng như nhiều bạn bè khác hay tự cho cái cảm giác đi - trong - mưa - mà - không - mặc - áo - mưa (dù có áo). Về nhà có bị cằn nhằn nhưng không sợ như thời trẻ con nghịch nước. Cái cảm giác ấy còn đọng mãi. Bây giờ là người lớn, hình như không còn được phép làm điều đó nữa??? Ôi, thời gian…

Tháng sáu, mưa… Lại có người ngồi trầm ngâm ngắm những con phố loáng uớt, những bàn chân, vòng xe vội vã trong mưa; hay bâng khuâng trước những giọt nước long lanh còn đọng lại đâu đó… Nỗi nhớ và kỷ niệm chợt ùa về.
Cây cành làm chứng cho cơn mưa vừa đi qua
Hối hả
Đi trong mưa để chuốc cảm giác
Sáng lên sau cơn mưa
 KTS Nguyễn Trần Đức Anh
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Những thứ khiến ta "thích thú" từ cơn mưa

Tranh vẽ, ảnh chụp và nghệ thuật sắp đặt "mát mẻ" lấy cảm hứng sáng tạo từ cơn mưa...

TRANH VẼ SIÊU THỰC VỀ CƠN MƯA

Có thể bạn không tin, nhưng những tấm hình dưới đây đã chụp lại tranh vẽ màu nước của họa sĩ Elizabeth Patterson. Nghệ thuật siêu thực trong tác phẩm sáng tạo của Elizabeth mang đến những tưởng tượng thực tế và trừu tượng về cơn mưa mùa hạ.
(Nguồn tham khảo: Colossal)
TRANH VẼ SIÊU THỰC VỀ CƠN MƯA

TRANH VẼ SIÊU THỰC VỀ CƠN MƯA 1

TRANH VẼ SIÊU THỰC VỀ CƠN MƯA 2





NHIẾP ẢNH: PHẢN ỨNG THÚ VỊ TRONG CƠN MƯA

Khi cơn mưa tới, có bao giờ bạn để ý con người trở nên hối hả như thế nào? Ắt hẳn, rất ít khi chúng ta kịp nhận ra bởi còn quá bận bịu với việc tìm chỗ trú mưa... 

Nhiếp ảnh gia Danny Santos đã mang đến series hình chụp phản ứng thú vị của con người trong cơn mưa, mang đến những biểu cảm khác nhau của mỗi chúng ta khi gặp phải hiện tượng thiên nhiên thường ngày này.
(Nguồn tham khảo: VisualNews)








NHIẾP ẢNH: PHẢN ỨNG THÚ VỊ TRONG CƠN MƯA

NHIẾP ẢNH: PHẢN ỨNG THÚ VỊ TRONG CƠN MƯA
Cận cảnh căn phòng mưa thú vị qua video:
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa...

Viết tiếp những nhớ thương, cho thương nhớ rơi vào dĩ vãng. Viết tiếp những bản vấn vương, cho vương vấn mãi không thức dậy…


Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa, và mưa vẫn thế nhẹ lắm như tình yêu của em, chỉ là cơn mưa thoáng qua. Một con bé như em chỉ thích kiểu như nắng vàng, gió nhẹ, mây bay bay. Nhưng từ ngay yêu anh em lại thích mưa hơn. 

Vì mưa đến em có thể lấy cớ mà núp mãi sau lưng anh, được đứng với anh lâu hơn khi những cơn mưa nặng hạt, được anh dùng đôi bàn tay to rộng của mình mà nắm chặt tay em, được anh lau những giọt mưa vương trên tóc em. Những lúc đó em thấy yêu mưa vô cùng, và em cũng yêu anh vô cùng.
Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa...

Rồi cái anh nói lời chia tay, nước mắt của em cũng đã rơi như mưa chiều hôm nay. Giọt mưa vội vã, bất ngờ làm mắt em cay cay. Mưa vẫn lặng lẽ rơi, lạnh lùng đến tàn nhẫn. mưa xóa nhòa những gì êm đẹp nhất về mối tình đầu của em, tình đầu nhung nhớ và tình đầu khó quên. Với em mưa giờ chỉ như kí ức…

Em không còn thói quen nhìn ngắm những giọt mưa rơi tích tách, mỉm cười nhớ đến anh 

Em không còn gọi điện thoại cho anh chỉ để nói với anh rằng em yêu mưa và em yêu anh

Em không còn cớ để nằm cuộn tròn trong chăn mà đợi tin nhắn yêu thương từ anh nữa.

Em không còn sợ những cơn mưa bất chợt làm quần áo em lấm lem.

Em không còn đợi anh đến đón sau những buổi tan trường,

Em bắt đầu ghét mưa, ghét cái âm thanh rả rích ấy, ghét cái cách con người ta vội vã tìm chỗ trốn những hạt mưa, ghét những làn hơi lạnh buốt thổi len qua em. Mưa giờ thật rắc rối và không còn thú vị như em tưởng.

Và em cũng thôi không còn thắc mắc tại sao mưa lại luôn kèm theo gió và mưa luôn có quy luật của nó. Mưa có ẩm ướt, lạnh lẽo đến đâu rồi mưa cũng sẽ tạnh, cầu vồng cũng sẽ xuất hiện.
Theo: Kenh14.vn

Tình yêu đầu, cơn mưa mùa hạ

Mình xa nhau cũng được một năm rồi. Cái nhộn nhịp của Sài Gòn làm tớ quên bẵng đi mọi chuyện buồn.

Mấy hôm nay trời mưa nhiều lắm, mưa bất chợt đến rồi cũng bất chợt đi, như mối tình đầu của tớ, nhiều tiếc nuối...

Tớ yêu mưa, thích nghịch mưa vào những buổi chiều tan học. Cũng chính ngày mưa ấy, tớ biết được tớ thích cậu. Học chung một lớp, dừng lại ở mức bạn cùng lớp, thỉnh thoảng chúng ta có nói chuyện với nhau. Năm mưới một, bạn bè trong lớp ghép đôi tớ và cậu, điều đó làm tớ khó chịu. Mỗi lần mọi người nói chuyện với tớ y như rằng sẽ hỏi cậu. Tớ quyết liệt phản đối và sẽ gây chuyện nếu đứa nào còn làm thế. Trái lại với tớ, cậu chỉ cười và lắc đầu, không hề có phản ứng gì. 
Tình yêu đầu, cơn mưa mùa hạ

Có thể cậu là người điềm tĩnh, còn tớ hãy còn trẻ con. Một buổi chiều trời mưa, tớ lơ đễnh thả hồn ra cửa sổ, nhìn những hạt mưa bay bay ngoài sân. Không hiểu vô tình hay cố ý, ánh mắt tớ nhìn về hướng cậu, bắt gặp gương mặt hơi cười của câu, cũng nhìn mưa rơi. Tự dưng trong lòng tớ cảm thấy có điều gì đó mới mẻ. Cũng kể từ ngày ấy, tớ chú ý đến cậu nhiều hơn.

Năm cuối cấp, áp lực học tập chồng chất làm tớ mệt mỏi vô cùng. Trong lớp, có vài cặp bắt đầu thích nhau, bị thầy cô nhắc nhở nhiều nhưng cũng không có tác dụng nhiều. Tớ vẫn nghĩ tình cảm của tớ dành cho cậu chỉ là một chút xuyến xao của tuổi mới lớn nhưng khi cậu rụt rè nói với tớ cậu cũng để ý đến một cô bạn chung bàn của tớ, tớ lại nghẹn lời. 

Ừ, cậu thích ai sẽ chẳng liên quan gì đến tớ nhưng không hiểu sao tớ lại giận dỗi với cậu. Rất buồn cười nhưng cậu vẫn xin lỗi tớ mặc dù cậu không biết vì sao tớ giận. Cậu cũng như tớ, thích nhưng chỉ biết giữ trong lòng, không một ai nói ra. Còn tớ, tớ bắt đầu ghét mưa, mưa làm tớ nghĩ đến cậu nhiều hơn.

Những tưởng rồi mọi chuyện sẽ dừng lại ở đó. Sau kì thi đại học, cả lớp tụ họp lại một bữa để chính thức chia tay. Ai cũng buồn, tớ còn muốn khóc. Mọi người thi nhau nói hết những điều giấu kín trong lòng trong thời gian qua. Không ai ngại ngùng vì sẽ chẳng còn nhiều cơ hội để gặp nhau nữa. Nhưng, có lẽ tớ là người nhút nhát nhất, tớ chỉ lặng lẽ ngồi nghe mọi người nói chứ không nói chuyện mình giấu từ lâu. 

Thỉnh thoảng tớ nhìn về cậu, cũng bắt gặp ánh mắt cậu nhìn tớ, tớ mỉm cười chứ không biết nói gì. Cậu cũng thế, cậu cũng không nói điều gì. Cô bạn chung bàn của tớ đột nhiên làm cả lớp ồ lên, cô ấy bảo người cô ấy để ý nhiều nhất là cậu. Tớ nghe như tim mình không còn đập được nữa. Tớ cũng như mọi người nhìn về cậu.

Trái lại với suy nghĩ của tớ, cậu chỉ mỉm cười rồi lắc đầu, vô tư như không có chuyện gì. Cô bạn không dừng lại ở đó, cô ấy hỏi cậu có thích cô ấy không. Tớ sợ, tớ sợ câu trả lời của cậu. Cậu đưa mắt nhìn tớ, tớ cũng nhìn cậu, đôi mắt rưng rưng. Nhờ đêm tối nên chắc cậu không nhìn thấy rõ đôi mắt tớ. Tớ chỉ mỉm cười khích lệ cậu. Và cậu trả lời, từ trước thì chưa nhưng bây giờ thì có. Tớ không hiểu câu nói ấy. Mọi người lấn át suy nghĩ của tớ, ùa lên chọc hai người.

Đêm đó, tớ về nhà với tâm trạng phức tạp. Moi thứ chẳng còn gì để lưu luyến. Tớ là người nhập học sớm nhất. Đồ đạc tớ đã chuẩn bị từ mấy hôm trước. Tớ online, muốn tìm ai đó để nói chuyện cho đỡ buồn. tình cờ cậu nhảy ra. Tim tớ đập nhanh cùng với bao nhiêu nỗi buồn. Cậu bảo tớ không có gì muốn nói với cậu sao. Tớ run run không gõ nên chữ. Chờ một chặp lâu, câu bắt đầu nói. Thật ra, lần đó cậu nói với tớ thích cô bạn chung bàn của tớ là cậu nói dối, người mà cậu thích là tớ, cậu chỉ thử thái độ của tớ. Tớ vỡ lẽ cùng bao nhiêu nuối tiếc. Cuối cùng, tớ gõ một dòng, mai tớ chờ cậu.

Mọi người tiễn tớ ra bến xe, trời lại đổ mưa làm tâm trạng của ai cũng buồn. Có thể tớ là người chia tay sớm nên tâm trạng càng bịn rịn. Chờ rất lâu nhưng cậu không đến. Mưa thì đổ, bến xe thì điều hiu, lòng tớ càng buồn vô tận. Cuối cùng cậu cũng đến nhưng tay cậu lại đan vào tay cô bạn ấy. Đó là hành động thay cho câu trả lời. Tớ ra đi, không còn gì vướng bận. Mắt tớ nhòe đi, may mà không ai phát hiện tớ khóc vì một điều khác.

Chiều nay, mưa lại đổ, mọi thứ ngày xưa cùng bao nhiêu nuối tiếc. Tớ từng nghĩ nhiều về giá như, nhưng cần chi phải giá như khi tất cả đã muộn. Tớ chưa có can đảm để bình thường lại với cậu. Nhưng một ngày nào đó tớ lại yêu mưa, sẽ nắm tay một cậu bạn nào có, có lẽ không phải là cậu...

Theo Mực Tím

Cơn mưa mùa hạ năm ấy...

Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã.

1. Nàng vô cùng bướng bỉnh, lúc nào cũng thích đứng trên nhiều người khác. Việc nàng xuất hiện trong tim hắn cũng khiến hắn giật mình thon thót. Đôi khi là sợ. Sợ nàng quá chủ động và sợ nàng quá kiêu hãnh để yêu thương một người. Câu nói mà hắn ấn tượng nhất bởi nàng là câu:
Cơn mưa mùa hạ năm ấy...

- Tớ có thể yêu cậu, tớ cũng có thể quên cậu, ngay lập tức!

Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Tim hắn run bắn như lần đầu bị điểm kém và sợ bố mẹ vạch mông cho ăn roi. Lần này, trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã.

- Cậu về đi, tớ ổn!

Nàng quay đi, bóng nước chạy theo từng gót chân của nàng. Đôi giây búp bê màu đỏ ướt sũng, mái tóc màu hạt dẻ buộc đuôi gà ướt sũng, hắn tần ngần.

“Này, đừng đi chứ! Chờ tớ!”

Nàng vẫn đi, bước không nhanh không chậm. Trời vẫn mưa, hạt không to không nhỏ. Mọi thứ đều đều như một bức tranh nửa tĩnh nửa động. Hắn đứng im trong một bầu xám xịt. Xám xịt mưa và xám xịt của tâm hồn trống rỗng.

Sinh nhật tuổi mười tám, hắn cùng mưa. Và nàng đi mất.

2. Hắn là một tên con trai cao ráo, khỏe mạnh, rắn rỏi. Hắn truyền cả những nhiệt huyết và sôi nổi đối với trái bóng tròn cho tim nàng khẽ hát. Nàng thích hắn, thích cái cách hắn suy tư trầm ngâm, thích cái cách hắn đỏ lựng mặt khi bị trêu chọc. Hắn là con trai mà dễ thương như con gái, má cũng hây hây hồng. Nàng thích lắm.

Nàng khác với những cô gái vây quanh hắn, bởi nàng không xinh nổi bật, không khéo nổi trội. Nàng rất bình thường. Nàng chỉ là người biết cách chủ động mà thôi.

Chiều lá bay, nắng vàng nhạt, sân trường nhấp nhô nắng, nàng chạy lại ghế đá hắn đang ngồi, mở tay hắn ra và đặt vào đó một nhành cỏ bốn lá.

- Cho cậu này! May mắn vào sáng mai nhé!

Nàng chờ hắn bỡ ngỡ một lúc rồi mỉm cười chạy vụt đi. Chiến thuật gây thương nhớ bắt đầu từ giây phút đó. Nàng lém lỉnh dõi theo hắn, nàng cất nhắc từng chút một khi xuất hiện trước mặt hắn. Lúc nào cũng là vô tình nhưng cố ý, lúc nào nàng cũng thấy vui vui, rồi dần dần niềm vui ấy trở nên thân thiện quá đỗi. Nàng vờ hờn.


- Cậu cứ để tớ theo cậu mãi thế? Đuổi theo tớ một lần có được không?

3. Hắn không nhớ rõ mình và nàng đã quen nhau chính xác từ lúc nào. Nhưng trong trí nhớ của hắn, lúc nào cũng là nàng xuất hiện nổi bật trước tất cả. Những đứa con gái khác khen hắn tài giỏi, làm quen với hắn bằng những lá thư trong ngăn bàn. Chỉ riêng nàng chạy đến, vỗ vai và đặt vào tay hắn cái thứ mà hắn đang cần. Chỉ có vậy, buổi chiều đó ghi dấu một nụ cười đẹp như thiên thần…

Cho đến khi nàng khóc. Nàng ấm ức vì ai đó bóng gió sau lưng, vì ai đó khen chê một đôi đũa lệch. Với hắn, điều đó không quan trọng. Hắn là con trai, hắn thích người yêu hắn vô tư, hắn thích vẻ hồn nhiên và tinh nghịch nơi nàng. Nhưng cũng vì hắn là con trai, nên hắn vô tâm đến mức chẳng nhận ra nàng buồn như thế nào, nàng tủi ra sao.

Hắn có lần còn bông đùa những chuyện rất vặt vãnh, kiểu như:

- Chia tay cậu tớ còn nhiều sự lựa chọn khác mà, thế nên hãy giữ lấy tớ đi, nhé!

Hắn đùa, nhưng hắn không biết nàng đau. Cái cách hắn nói mà khuôn mặt cười toe khiến nàng rơm rớm. Vậy là chiều đó mưa to, hắn bị nàng cho vài thụi vào lưng, ủn xuống xe giữa đường, nàng phóng một mạch về tận nhà, bỏ mặc hắn lếch thếch đi bộ, vừa đi vừa tự hỏi: “Mình vừa nói gì sai?”
Sinh nhật tuổi mười bảy, hắn cùng mưa. Và nàng đi mất.

4. Nàng từng bắt gặp hắn đi trên phố với một ai đó, không phải bạn gái trên lớp, không phải chị em gái ở nhà. Là một-người-rất-lạ…

Nàng bâng quơ nghĩ đến chuyện rời xa hắn một thời gian. Bởi lẽ hắn dù vẫn yêu thương nàng đấy, vẫn quan tâm nàng đấy, nhưng có phần hời hợt. Nàng tự nghĩ liệu có phải vì mình là người chủ động quá nhiều nên hắn đâm ra chán ngán? Liệu có phải vì nàng đã trao đi yêu thương trước tiên và nhiều hơn hẳn để rồi nàng mới là người phải suy nghĩ về chuyện của cả hai?

Hắn lúc nào cũng cười toe, lúc nào cũng đỏ lựng má khi nói về chuyện tình cảm. Chỉ có cái nắm tay của hắn mới khiến nàng đủ dũng cảm để tin rằng hắn thật ra có yêu nàng. Bởi cái nắm tay ấy rất ấm, mạnh mẽ và rắn rỏi. Từ những lần chạm tay đầu tiên, nàng đã mỉm cười vì biết mình tìm đúng một bàn tay để nắm.

Chỉ có điều, nàng sợ đến một khi nào đó, khi mà nàng không đủ sức để nắm tay hắn chặt hơn nữa… thì hắn sẽ tự buông…

Ngày sinh nhật nàng trùng với ngày thi thử đại học lần một, cả lớp tất bật bài vở, hắn cũng không ngoại lệ. Và hắn đã quên. 

Sinh nhật thứ mười tám, nàng cười trên nụ đắng. Bàn học ở nhà là bình hoa của mẹ, gói quà trên giá sách là của lũ bạn thân. Tuyệt nhiên chẳng có hắn tồn tại. 

5. Sau chiều mưa vuột mất bàn tay nàng, hắn thấy mình vẫn ổn. Hắn chỉ sốt ba mươi tám độ năm, chỉ chút cháo nóng của mẹ và cái khăn lạnh đắp lên trán là khỏi. Hắn vẫn tung tăng trên sân với bóng và lũ bạn. Chỉ thiếu nàng ở hàng ghế người cổ vũ. Hắn có mông lung đôi chút, tim có nhói và hẫng đi nhiều nhịp, nhưng hắn vẫn ổn. Hoặc là cố làm ra mình có-vẻ-ổn.

Gặp nàng trên lớp, cái nhìn của nàng nửa hời hợt nửa quan tâm. Hắn thì lạnh nhạt hẳn. Hắn ghét cái kiểu khiến hắn phải chạy theo, khiến hắn phải lo lắng và nhẫn nại. Nàng là con gái, nàng được quyền đỏng đảnh, nhưng nàng quá lạnh lùng với tình cảm của hắn. Hắn có thể ngốc nghếch, có thể nhút nhát, nhưng chẳng lẽ qua cách thể hiện nàng chưa đủ tự tin về tình cảm của hắn? Có lẽ nàng muốn hắn chứng minh nhiều hơn thế, hoặc là nàng đã… chán hắn rồi.


Nghĩ tới đây hắn thấy hơi nhói. Hắn không dám nghĩ nữa, bởi những kỉ niệm với nàng đẹp như bài thơ mà nàng đang đọc, ấm áp như đám nắng đậu trên tán bàng già trên sân, nhẹ nhàng như những cơn gió vờn qua làn tóc mây của nàng mỗi chiều tan học. Hắn nhớ, nhớ ơi là nhớ!

“Này cậu, đừng bướng bỉnh rời xa tớ nhé?”

6. Sắp đến đợt thi thử lần hai, hắn vẫn bận tối mắt tối mũi để dành chút thời gian quan tâm đến cảm nghĩ của nàng. Nàng nhớ hắn cái kiểu nhớ rất lạ. Lúc nào cũng nhìn thấy hắn đâu đó trong tầm mắt, lúc nào cũng nghe thấy tiếng hắn dặn dò bên tai, thậm chí còn cảm giác được khoảnh khắc hắn lồng bàn tay to bản vào bàn tay nhỏ bé của nàng. Nói chung nỗi nhớ về hắn hiện hữu nhiều hơn nàng vẫn tưởng.

Và hóa ra, nàng không quá bướng bỉnh để biết cách tự quên đi một người. Thay vì học cách quên đi, nàng ôm thành nỗi nhớ. Nàng chỉ còn biết hai thứ trong suốt thời gian ôn thi: Đỗ đại học. Và hắn!

Tan giờ thi môn cuối của đợt thi thử thứ hai, nàng ra nhà xe lấy xe và ngóng một bóng hình quen thuộc. Thời gian trôi qua kẽ tay, mọi thứ đến nhanh hơn nàng nghĩ. Chuyện với hắn, thấm thoắt đã hai năm. Cho đến lúc nàng bắt đầu thấy mỏi mệt, nàng cảm giác mình đang dần là người chùn bước, thì nàng nghĩ đến chuyện buông tay.

Buông tay giống như giải thoát cho cả hắn và nàng. Như một cái kết dù không đẹp nhưng vẫn trọn vẹn cho chuyện tình thời áo trắng. Nàng có thể chờ hắn thêm một thời gian nữa, khi hắn đủ tự tin để khẳng định với tất cả rằng hắn yêu nàng chứ không đơn giản chỉ chứng minh cho một mình nàng. Nhưng liệu rằng hắn có muốn ngày ấy xảy ra không? Nói cách khác, hắn có thực sự còn tình cảm để quay trở lại với nàng như nàng hằng mong không?

Ra đến cổng trường gặp hắn, hắn gãi đầu gãi tai cười xòa.

- Cậu làm bài tốt không?

- Cũng ổn, thi thử thôi mà, không quan trọng lắm!

- Ừm…

- Sao chưa về nữa? Cậu đợi ai à?

- Ừ, đợi cậu.

- …

- Cùng đi đi!

Hắn và nàng dắt xe đi bộ song song trên con đường bằng lăng tím biếc. Hắn nhảy lên cao một đoạn, ngắt nhành bằng lăng nhỏ cài lên tóc cho nàng. Khoảnh khắc nàng ngước mắt lên chạm vào cái nhìn của hắn, nàng thấy giọt tròn chực tràn khỏi mi, còn hắn, tiến lại gần nàng hơn một chút. 

- Mình dừng lại ở đây, nhé!

- …

- Sau kì thi này tớ đi du học rồi. Xin lỗi cậu vì tất cả.

- …

- Khi xa tớ đừng quá bướng bỉnh và kiêu kỳ, hãy để cơ hội cho đứa con trai nào đó tốt hơn tớ ở bên cạnh quan tâm cậu, lo lắng và chăm sóc cho cậu. Khi xa tớ cũng đừng lì lợm thức quá khuya, đừng ăn mì tôm vào buổi tối chỉ vì mẹ vắng nhà. Khi xa tớ chăm chỉ tập thể dục đều đặn mỗi sáng để giữ gìn sức khỏe. Được không? Hứa với tớ được không?


Hắn nói với ánh mắt hoe đỏ, bàn tay nắm lấy tay nàng tự lúc nào, hờ hững chứ không nắm chặt, nàng bất giác thấy lạnh, thấy cô đơn và thấy mình chìm trong một khoảng không chới với. 

- Lo lắng cho tớ à? Sợ tớ không quên được cậu à?

Hắn ôm nàng vào lòng, kéo đầu nàng tựa lên vai hắn, vuốt tóc đuôi gà buộc cao bởi một sợi dây nơ màu đỏ.

- Tớ có thể yêu cậu, tớ cũng có thể quên cậu, ngay lập tức!

Cơn mưa mùa hạ vội vã, hắn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, siết chặt thật chặt, mắt môi mờ nhạt bởi những hạt mưa. Tim hắn run bắn như lần đầu bị điểm kém và sợ bố mẹ vạch mông cho ăn roi. Lần này, trước mặt một cô gái, hắn thấy mình gục ngã.

- Cậu về đi, tớ ổn!

Nàng quay đi, bóng nước chạy theo từng gót chân của nàng. Đôi giây búp bê màu đỏ ướt sũng, mái tóc màu hạt dẻ buộc đuôi gà ướt sũng, hắn tần ngần.

“Này, đừng đi chứ! Chờ tớ!”

Nàng vẫn đi, bước không nhanh không chậm. Trời vẫn mưa, hạt không to không nhỏ. Mọi thứ đều đều như một bức tranh nửa tĩnh nửa động. Hắn đứng im trong một bầu xám xịt. Xám xịt mưa và xám xịt của tâm hồn trống rỗng.

Sinh nhật tuổi mười tám, hắn cùng mưa. Và nàng đi mất.

***

Hắn sau thời gian du học có trở về Việt Nam và tìm gặp lại nàng. Song nàng vẫn là cô gái như xưa, bướng bỉnh và kiêu kỳ đến mức không cho phép bất cứ chàng trai nào bước vào trái tim mình trừ khi nàng thực sự muốn thế và thực sự là người chủ động.

Hắn không định tìm cách làm quen lại với nàng vì hắn nghĩ mình không xứng đáng. Song đâu đó trong những câu chuyện với bạn bè, nàng vẫn hay kể về mối tình thời áo trắng, về một người con trai đầu tiên cho nàng biết cảm giác mật ngọt và vị đắng của tình yêu.

- Thật ra tình yêu không quá khó như chúng ta vẫn nghĩ đâu, còn có cái gì đó nhẹ nhàng và bình yên hơn thế nhiều lắm. Tao ấn tượng nhất là lúc hắn sắp bỏ rơi tao, hắn khuyên tao đủ thứ, nghe ấm lòng mà xót lắm mày ạ. Thế là từ lúc đó tao chỉ biết có hắn để yêu thôi. Kể cả khi hắn đi xa cả nửa vòng trái đất. Tao thật ngốc, mày nhỉ?

Cô gái ngồi trà chanh cùng những người bạn nói chuyện ở ngay sát bên cạnh, hắn mỉm cười vì nghe đâu đó thi vị giống như chuyện của mình. Hắn đã tin tưởng rằng đó là một ai đó không phải nàng. Bởi nàng sẽ không thừa nhận yêu hắn như thế, nàng sẽ nói rằng vì ghét hắn mới chờ hắn về để trả thù. Cô gái ấy đáng yêu và giống hệt nàng, nhưng chắc chắn không thể là nàng. Hắn vẫn đinh ninh là thế.

Cho đến lúc hắn quay người lại, cô nàng cũng những người bạn cũng lên xe đi mất. Tóc đuôi gà buộc bằng sợi dây nơ màu đỏ, đôi giày đỏ, chiếc vòng tay hình cỏ bốn lá…

Hắn bần thần nhận ra điều gì đó rất đỗi thân quen. Vậy là, hắn cố sức để đuổi theo. Còn chuyện hắn có đuổi theo để tìm gặp lại nàng được hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Ai đó sẽ tin rằng hắn gặp được nàng, ai đó sẽ cho rằng hắn nhận nhầm người, và ai đó nghĩ rằng hắn đã quá muộn để bắt kịp được hạnh phúc một lần nữa.
Theo: Kenh14.vn