Showing posts with label Góc Suy Ngẫm. Show all posts
Showing posts with label Góc Suy Ngẫm. Show all posts

Mưa Và Nổi Nhớ Trong Tim

Có người từng hỏi nó: "Tại sao em thích mưa?"

Nó trả lời lại thản nhiên: "Vì mưa buồn... nhưng đẹp!"

Thực ra, có rất nhiều người nói mưa buồn. Thế nên có những người yêu nắng, yêu sự khô ráo hơn là cái cảm giác ẩm ướt. 

Chẳng hiểu sao nữa, nó cứ thích mưa, mà phải là cơn mưa rả rích mấy ngày trời, để một chiều nọ trời vẫn mưa, một chiều thu nao lòng người, nó sẽ ngồi trong khoảng không yên lặng bên cửa sổ và ngắm từng cơn mưa lá vàng thổi tung bay trong bầu trời.
Mưa Và Nổi Nhớ Trong Tim
Có người bảo, người ta ghét mưa lắm, vì mưa buồn quá. Mưa như thể là ngày đến ông trời cũng buông niềm vui mà khóc một trận. Có những ngày mưa có trong giấc ngủ say, nó nghe tiếng lòng thổn thức. sáng dậy thì hoá ra đúng là mưa cuốn cánh bằng lăng rơi tím đầy sân. Sáng ấy trời trong veo.

Cảm giác ông trời đã trốn đi lúc nhân gian ngủ say mà khóc, mà xả hết tâm tư. và cũng có thể là ông trời ngại việc bị người ta nhìn ra mắt mình hoen đỏ, có hôm trời buồn miên man, sau cơn mưa, trời không hửng nắng, âm u, mịt mù mây xám xịt. Nhìn trời như thế, tự dưng mắt cũng lăn vèo một giọt nước, chẳng rõ nguyên nhân, chẳng hiểu tại sao? Có lẽ bản thân mình giờ mới định nghĩa được giây phút nào gọi là an lành. 

Có những lần không vui, khóc ngon lành trong chiều mưa ấy. Đợi mưa như thể đợi lí do để mình lại là cái đứa yếu mềm như ai thôi, chẳng cần mạnh mẽ hay sợ làm mọi người lo lắng nữa. Và thế là nhẹ lòng, khóc tu tu.

Nhưng mưa có buồn, mưa vẫn đẹp phiêu lòng. Nếu để ý sẽ nhận ra thôi, mấy bài nổi bật trên blog cộng đồng hiếm bài nào viết về nắng lắm, toàn mưa sầu thiên thu, không thì mưa làm lòng người chùng chình. Ngày bé dẫu ham chơi là thế mà vẫn thích mưa. Nó yêu mưa làm con người cứ phải hối hả tìm chỗ dừng chân, khiến con người nhớ lối về nhà.

Lớn rồi nó yêu cả bão, cái chuông gió gỗ trên tầng ba kêu lọc cọc. gió càng rít thì tiếng gọi lòng ấy càng gấp nhịp. Mưa thì hay mất điện, mà mất điện lại được thả mình chìm vào bóng tối. Bóng tối mà đương nhiên mình thấy, không giống mọi lần có ngủ mẹ vẫn bắt bật đèn cầu thang để nửa đêm nhóc em biết tìm đường đi vệ sinh. Nó chẳng yêu bóng tối, nó cũng chả cuồng mưa dông. Chỉ là yêu yêu, và xếp mưa vào danh mục những điều bắt buộc không thể thiếu trong cuộc đời. Yêu hai hôm nay trời mưa... nhẹ lòng...

Gần đây, mỗi khi thấy mưa, nó không khóc nữa. Cũng mong mình đừng hơi tí là khóc nữa, nếu không một ngày sẽ có người cho mình vào dẫn chứng của chủ đề "Mưa không tốt". Sắp thi rồi, nhịp sống lại hơi "quay quay" như nó hằng mong muốn. nên nhìn mưa, giờ còn chả kịp lên lịch cho bộ não là mình tìm ra kí ức nào không hay để tự kỉ đây nữa, chỉ kịp băng qua mưa. 

Có ngẩn ngơ đứng nhìn đã bị đứa bạn kéo đi cho kịp chuyến bus đi học thêm. Không phải không còn yêu mưa, không phải không còn thói quen nhìn mưa nữa. cũng chẳng phải nó quên mưa đâu, mà chỉ là tạm thời không nhớ thôi mà. Để một khi nào lòng thanh thản, lại nhìn mưa, và cười toe như nắng nhạt đầu đông.

Không phải mưa là thứ u buồn như ai đó nghĩ, cũng chẳng có nỗi đau nào bi luỵ mà nhân gian cứ hát tình buồn về mưa, chỉ là tạo hoá sinh ra mưa để có cớ cho con người nhẹ lòng hơn thôi. Vì đến tận ông trời cũng có lúc phái khóc mà, có riêng gì ai đâu...
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Nếu là người thứ ba

Có những người thứ ba rất đáng thương, có những người thứ ba lại rất đáng trách, nhưng phần lớn họ - những kẻ loay hoay trong một chuyện tình đã không còn đủ chỗ - đều vừa đáng trách, lại càng đáng thương.

Thực ra, ai sinh ra cũng có quyền được yêu, nhưng trái tim lại không biết nên yêu ai thì đúng? 

Nó vẫn chỉ mãi đi theo lý lẽ của nó, bỏ mặc lý trí, bỏ mặc hết những đúng sai. Một khi trái tim đã nhầm đường, yêu thương sai hướng, nó vẫn lỳ lợm bỏ ngoài tai hết những lời cảnh báo về tổn thương, về những quẩn quanh, những giằng xé. 

Khi nó đi nhầm vào mê cung, lạc vào một ma trận tình yêu đã chật chỗ, nó mới bàng hoàng, lý trí mới hoảng hốt sực tỉnh. Mình là kẻ đến sau!

Con đường nào và hạnh phúc nào nữa, cho những kẻ thứ ba?

Dẫu lờ mờ nhận ra mình đang mắc kẹt giữa đớn đau, lý trí lạnh ngắt nói không nhưng con tim vẫn run lên vì nhớ! Ngổn ngang giữa đứng lại và ra đi, lối thoát nào cũng không có cái kết vẹn tròn cho một niềm tin đã đổ vỡ. Một tình yêu nhầm chỗ, một khao khát lạc đường. 

Ai phân trần cho những người thứ ba đáng thương? Ai bỏ tù cho những trái tim trót chen ngang chân vào vũng lầy hạnh phúc?

Tình yêu không hề có đúng hoặc sai, chỉ có yêu sai người hoặc yêu không đúng lúc! Ai cũng rõ điều đó, nhưng ai cũng vô tình hoặc cố ý để mình sai. 
Nếu là người thứ ba
Chẳng có lời biện minh nào công bằng cho những người thứ ba, bởi tình yêu chỉ hai người đã là quá đủ. Ít hơn hai trái tim, cuộc tình đơn phương vẫn đẹp. Nhưng số ba, là quá thừa thãi cho một mối tình.

Nên những người đến sau, hoặc chọn yêu một mình, ru tình trong câm nín; hoặc nhắm mắt rút lui, dẫu trái tim đã bị cứa đôi bật khóc! Yêu nhưng không thể giữ, nhớ nhưng không thể kêu, đau nhưng không thể khóc, cùng quẫn đến ngạt lòng. 

Kiếp thứ ba, xa xót! Người thứ ba, đầy rẫy những xót xa!

Những bàn chân rón rén kiếm tìm niềm vui trong tình yêu đã không còn chỗ để chen chân, không thể ngang nhiên hét lên rằng mình đang hạnh phúc… Và họ cũng đâu được quyền hạnh phúc, khi mang danh là kẻ cướp tình yêu!

Họ đến sau, nên chỉ được phép nhận lấy nỗi đau. Hạnh phúc trên đời không dư thừa cho những kẻ chậm chân, và yêu trong mù quáng. Tình yêu không có tội, nhưng họ đáng bị buộc tội. Lỗi của họ, là lỗi đến sau!

Nếu muốn được an ủi, hãy đổ lỗi cho thời gian. Thời gian trôi quá chậm để người thứ ba gặp được người họ yêu đúng lúc. Chỉ vì sai thời điểm, chỉ vì không thể kịp lúc. Nên chua xót, họ phải tự gánh mang về.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Cho ta nhớ người một chút thôi...

Càng khi cô đơn con người ta mới biết rằng mình đang nhớ quắt quay một điều gì đó, một người đặc biệt nào đó đã hoặc đang đi bên cuộc sống của mình.

Vì đâu mà nỗi nhớ có sức mạnh vô hình đến kỳ lạ. Có thể len lỏi vào những giấc mơ, có thể hiện hữu ngay cả khi ta đang nói cười với một ai đó khác, thậm chí, có thể vu vơ ùa vào trong suy nghĩ những phút ta nhìn đời, nhìn người chơi vơi lạ…

Trong một cuộc tình, yêu đương dù là kẻ chậm chân đến sau hay là người nhanh chân đến trước, dẫu có yêu gần gũi hay xa xôi, vẫn cứ là đó một khoảng trời đong đầy nỗi nhớ.

Khi đem lòng yêu thương một ai đó là khi trái tim ta dành trọn cho một người vốn chẳng phải người thân, không phải bạn bè, chỉ đơn thuần là một người xa lạ. Nhưng người xa lạ ấy làm ta ngơ ngẩn, làm ta vui vu vơ và thành hình một nỗi nhớ vu vơ. 
Cho ta nhớ người một chút thôi...
Khoảng thời gian yêu là khoảng thời gian đẹp nhất, là vô tình đong đầy kỉ niệm trên những góc phố ta qua, là những đêm trời mây lặng gió nhưng lòng ta như nổi bão. Nếu người không đến, nếu người không có một câu trả lời, nếu người không hiện diện… lòng ta hẳn sẽ nổi bão mất rồi. Một cơn bão lòng của ngập tràn thương nhớ…

Sau những yêu thương mặn nồng, những ngọt nhạt nơi đầu môi, tình ta rơi vào khoảng nào xa xăm lắm. Mối tình thơ trôi xa dần, tay ta mỏi mệt buông lơi. Kể cả khi chuyện tình hồng kết thúc, phía cuối con đường chỉ còn mình ta độc bước, ai đó thân thuộc đã rời đi, đã chọn cho riêng họ một lối rẽ khác không ta… Thì khi ấy, vẫn còn đó những nỗi nhớ cút côi, nhớ đến hoang hoải trong những kiếm tìm yêu thương vụn vặt… 

Ta say người từ những nỗi nhớ, người ơi!!!

Nỗi nhớ về người là nỗi nhớ người ta yêu thương, từng khờ dại đem yêu thương nhấn chìm tất cả. Những nỗi nhớ chẳng có nổi một bóng hình trọn vẹn, nhưng cứ vô tình bóp nghẹt tim ta…

Nỗi nhớ về người là những nỗi nhớ xót xa, xót xa cho một thời ta mê mải. Ta còn đó những nỗi khờ vụng dại, nhưng nếu chọn lại một lần, vẫn chọn là người mà ta đã yêu thôi.

Nỗi nhớ về người là nỗi nhớ sẽ trôi, một ngày nào đó sẽ trôi, chỉ là ngày ta chưa biết trước. Ta không phiền ôm thương nhớ một mình ta, vẫn đi qua ngày tháng sau chuyện tình chia xa đầy nước mắt. Ta có thể mạnh mẽ đến độ gom yêu thương và gửi nỗi nhớ đi một chiều. Cho đến khi ta mỏi mệt, nỗi nhớ kia cũng tự khắc hóa nhạt nhòa…

Nỗi nhớ chẳng của riêng người, chẳng của riêng ta, nhưng ta giữ khư khư cho riêng ta một nỗi nhớ. Ta ôm trọn vẹn nỗi nhớ vào lòng và sống mạnh mẽ qua những ngày tháng đơn côi, ta không cố gắng chất chồng thêm những mảnh tình hờ, không cố lướt đi nhanh qua những tháng ngày rêu phong cũ. Ai đó cười ta, chê ta… Ừ ta khờ, đến nỗi nhớ cũng khờ khạo giống ta, cứ mải mê gắn với bóng hình người ở đó… 

Ta sẽ quên, sẽ lại dành thương nhớ cho một ai đó khác, nhưng hiện tại, cứ để ta nhớ người, dù chỉ là một chút, một chút thôi… 
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Bản án tình yêu - Kì 1

Tiếng gào khóc và những thanh âm lạ lẫm cứ liên tục gõ leng keng vào tâm trí cô như một vết dao cứ cứa đi cứa lại vào thành tim đang chảy máu.

Mùa đông, có tuyết. Và sự ra đi đột ngột

Như đã không còn cơ hội gặp Vũ nữa rồi. Kể từ khi người ta tìm thấy xác cậu trong phòng ký túc xá vương vãi toàn thuốc an thần và loang lổ vệt máu rỉ ra từ cổ tay. Như đón cậu ở sân bay hoàn toàn là chiếc bình vô tri lạnh ngắt được phủ một tấm vải lụa trắng. 

Mẹ Vũ như người mất hồn, còn bố cậu chỉ sau hai ngày bỗng chốc già sọm đi. Cái ngày thời tiết ảm đạm, chỉ có gió ùa về thổi tung hết cả một khoảng trống trong đầu Như, để lộ ra khoang ký ức tràn ngập hình ảnh khi xưa của Vũ.
Bản án tình yêu - Kì 1
Tiếng gào khóc và nhưng thanh âm lạ lẫm cứ liên tục gõ leng keng vào tâm trí cô như một vết dao cứ cứa đi cứa lại vào thành tim đang chảy máu. Cô nghe thấy tim mình vỡ vụn, phảng phất như rơi xuống một chiếc hố đen ngòm mà không tìm thấy cách nào lên trở lại mặt đất.

Như thậm chí còn không thể khóc. Dường như cô không thể đành tâm nhận lấy sự thật khốc liệt ấy. Vũ chết rồi ư? Khi chẳng kịp để lại cho cô cái gì. Kể cả một lời tạm biệt, hay nhắn nhủ, kể cả một vật kỷ niệm. Tất cả đều không. 

Một người mà mới vài ngày trước thôi vẫn gọi điện thoại đường dài quốc tế với cô, buôn đủ thứ về chuyện sinh hoạt, học hành, nghe cô ca cẩm về thời tiết cũng như những chuyện điểm chác nhỏ nhặt, về khoản học bổng mới trượt khỏi tay, về những ý định còn mịt mờ xa tít tắp.

Một người bạn thân thiết như thế, một người mà có thể san sẻ mọi điều mà không cần dè chừng như thế, ấy vậy mà trong khoảnh khắc đã biến mất khỏi cuộc đời cô, không dấu vết. 

Không cách nào để níu kéo, hay kiếm tìm.

Cũng không cách nào để coi đây là một cơn ác mộng để gắng sức lôi tâm thức tỉnh lại. Chỉ là một sáng chợt tỉnh dậy mới cảm nhận được rõ rệt sự mất mát là như vậy. 

Tự tử!

Có hàng trăm lý do để con người ta tự tử, cũng có hàng trăm lý do để con người ta sẵn lòng bỏ lại tất cả những người thân để đột ngột ra đi vĩnh viễn như thế. Ra đi một cách đơn độc, và cô đơn biết chừng nào. 

Thậm chí Như cũng không thể tưởng tượng ra hình ảnh của Vũ khi đưa dao lam lên mạch máu xanh ngắt ở cổ tay, rạch một đường sắc nhọn để nhìn máu chảy xuống cho đến lúc tim ngừng đập. Chính vì không biết nên cô không ngừng tưởng tượng hình ảnh ấy. Rồi sau cùng là đau lòng, và mệt mỏi đến suy kiệt. 

Mặc cho mọi sự phản đối của gia đình, cộng thêm sự ngăn cấm của Huy – bạn trai của Như, cô vẫn quyết tâm đặt vé máy bay đi Úc. Để ít nhất có thể tìm thấy những thứ còn sót lại cuối cùng của Vũ, ở đấy, dù chỉ là một chút thôi. Để ít nhất có thể biết lý do rõ ràng nhất cho việc cậu ra đi. Để ít nhất có thể giữ lại được một vài hình ảnh của cậu ấy, rồi mới đủ tự tin luyện tập cách dũng cảm chấp nhận sự thật.

- Như, em đừng như thế, Vũ đã chết rồi, đó là sự thật và em kể cả có cố gắng không muốn tin, thì đó cũng là sự thật!

- Em biết chứ, Huy, nhưng em không thể thuyết phục được bản thân mình. Em luôn nghĩ rằng có thể cậu ấy chỉ là đang đùa với em thôi, hoặc cậu ấy đang giận dỗi mọi người. Lúc nào em cũng có cảm giác cậu ấy ở quanh quẩn đâu đó quanh đây, nhìn em cười, nhìn em khóc. 

-…

- Những ngày này em không ngủ nổi, vì cứ chợp mắt lại là nhìn thấy cậu ấy đang giơ tay về phía em, đang cười với em, gọi tên em. Vậy thì làm sao em có thể chấp nhận nổi sự thật này đây? 

- Anh biết, em đã rất mệt mỏi, nhưng đó chỉ là trạng thái cảm xúc tạm thời thôi, em đừng tiếp tục dằn vặt bản thân như thế!

- Nhưng nếu em không trực tiếp đối mặt với sự thật, em sẽ không thể từ bỏ được, Huy, hãy cho em đi!

Rồi cuối cùng thì Như cũng chiến thắng. Không biết là do sự cố chấp của bản thân, hay là do vốn dĩ đó là kết thúc của mọi sự mệt mỏi của những người xung quanh cô. Hôm ra sân bay, bố mẹ Như không theo cô ra tiễn, chỉ có Huy trao cho cô chiếc vali hành lý nhẹ tênh cùng ánh mắt phức tạp khó diễn tả thành lời.

- Hay là anh đi cùng em? Làm sao anh có thể an tâm để em đi một mình đến nơi xa như thế?

- Đừng, chỉ một mình em thôi, một mình em đi, và em sẽ trở lại. Vũ cũng đã từng một mình tới nơi ấy như thế, em cũng sẽ làm được thôi!

- Lỡ em không giữ lời hứa với anh, không trở lại nữa thì sao?

- Đừng ngốc vậy Huy, em có lý trí, em sẽ không như vậy đâu, em sẽ không chết theo Vũ, em chỉ muốn tìm hiểu lý do cậu ấy ra đi, rồi em sẽ trở lại, sống thật tốt, và để cho cậu ấy yên nghỉ.

- Anh có thể tin em không? Anh không thể an tâm để em đi như thế được, dù là lý do gì và dù em có hứa hẹn thế nào.

- Em đâu phải là đứa trẻ con, em có trách nhiệm với lời nói của em. Huy, nếu yêu em thì xin anh hãy tôn trọng quyết định của em.

- Vậy được, hứa với anh, sẽ sớm trở về.

- Em hứa!
***
Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Canberra của nước Úc, Như xốc lại cổ áo, từng đợt gió mang theo hơi tuyết thổi đến hất tung mái tóc dài. Canberra đang ở thời điểm cuối mùa đông, nhưng mùa đông ở đây không quá rét mướt, không quá lạnh lẽo như Như vẫn tưởng. 

Chỉ là những đợt gió tuyết li ti bám vào áo khoác, trải dọc những con đường trắng xóa ở mọi ngóc ngách bình lặng nhất nước Úc. Mùa đông nhuốm màu đơn độc và chỉ khiến con người ta nảy sinh cảm giác mong muốn tự bấm bàn chân qua từng lớp tuyết mỏng để một mình bước qua khắp nẻo đường Canberra. 
Trong bản kết luận điều tra cục cảnh sát Canberra (Úc) cung cấp, Vũ tự sát sau một thời gian dài sử dụng quá liều thuốc an thần để điều trị chứng hoang tưởng do sử dụng ma túy tổng hợp, cơ thể rơi vào trạng thái suy nhược, mệt mỏi, sinh ra tâm lý hỗn loạn không thể điều chỉnh, cộng thêm áp lực trong nhiều ngày. 

- Hoang tưởng? Ma túy tổng hợp? Tại sao cậu ấy lại dính vào những thứ đó? Còn nữa, rõ ràng khi liên lạc về nhà, cậu ấy vẫn rất bình thường cơ mà?

Như sửng sốt khi nhận kết quả từ phía cảnh sát. Một thời gian dài khi trước, Vũ đã mắc chứng hoang tưởng do sử dụng ma túy và đã phải trải qua quá trình trị liệu ư? Tại sao cô không hề biết, thậm chí cậu còn không để lộ bất cứ điểm nghi ngờ nào cho Như biết.

- Lý do cậu ta bị hoang tưởng cũng như sử dụng ma túy không nằm trong phạm vi cần điều tra của chúng tôi, thưa cô. Và rõ ràng đây là một vụ tự sát, không phải mưu sát. Hơn nữa, đã từng có nhiều du học sinh không chịu được áp lực học hành hay cuộc sống xa đất nước nên đã tự sát, không có gì khó lý giải. Vì vậy chúng tôi đã đóng hồ sơ và quyết định không điều tra gì thêm. Mong cô hiểu cho. 

Viên cảnh sát nhún vai giải thích chậm rãi cho Như. Rõ ràng với những người ở đây thì việc tự sát không phải là vấn đề nghiêm trọng gì lắm, hơn nữa, lại còn là một du học sinh nước ngoài, họ hoàn toàn có quyền làm qua quýt rồi xếp lại một chỗ. 

Như tìm đến ký túc xá của Vũ, mở cửa đón cô là một cậu bạn người Trung Quốc khá kiệm lời và tỏ vẻ xa cách rõ rệt. Mặc dù có vẻ đang bận việc gì đó nhưng cậu vẫn dẫn cô vào phòng ở chung của họ, chỉ cho cô vị trí mà gần nửa tháng trước vẫn thuộc quyền sở hữu của Vũ. Anh ta mang những nét đẹp thường thấy của người con trai Á Đông, từng đường nét trên khuôn mặt tuy sắc đến lạnh người nhưng lại rất cuốn hút. Anh ta là Lâm Chính.

Dường như mọi thứ của Vũ vẫn còn được giữ lại y nguyên kể từ sau khi cậu ấy mất, chiếc ga trải giường màu lam là màu ưa thích của cậu, chiếc gối ôm Như tặng lúc hai người từ biệt ở sân bay, tấm hình chụp chung với bố mẹ, và tấm hình chụp chung với cô được đặt gọn gàng trên chiếc bàn nhỏ dùng để đọc sách. Cả chiếc mô hình máy bay mà cậu quý nhất cũng được đặt ở đó. Như có thể tưởng tượng Vũ đã từng đi ra đi vào nơi đây, đọc sách, nghe nhạc, ngắm những người thân của mình, nhớ đến cô. 

Một cuốn sách rơi xuống khi cô cầm chiếc gối ôm lên, hình như là cuốn “Cuốn theo chiều gió” mà cô đã từng rất thích, phía mép phải lộ ra một tấm thiệp mỏng. Chưa kịp cầm lên đã bị một bàn tay giật lấy.

- Đừng tùy tiện động vào đồ đạc ở đây, cuốn sách này là Vũ để lại cho tôi!

Lâm Chính lạnh lùng nhìn Như nhưng vẫn không giấu được vẻ hoảng loạn đôi chút trong ánh mắt, hơi thở phập phồng quay nghiêng thân người về phía Như. Cuốn sách được giấu đằng sau lưng rất cẩn thận, dường như không muốn để Như động vào nó lần nữa.
Bất ngờ, một giọng nữ khá cao vang lên từ ngoài cửa. Như giật mình nhìn ra, là một cô gái Việt Nam dáng người nhỏ bé đang đứng dựa vào thành cửa.

- Ồ, nghe nói có bạn của Vũ đến đây, là cậu sao?

Cô gái mặc một chiếc quần bò thụng, và chiếc áo khoác có phần hơi bụi so với hình dáng và khuôn mặt. Chiếc mũi hơi hếch lên và gò má lộ rõ lúm đồng tiền, lúc nào cũng như đang cười chính là điểm thu hút ngay từ khi người ta nhìn thấy cô. Nhưng rõ ràng gương mặt có phần nhợt nhạt và cặp mắt lộ thần sắc mỏi mệt đã không thể che giấu tâm trạng hiện giờ của cô lúc này. Như thầm đánh giá cô bạn một lượt, chắc hẳn là một trong số những người bạn của Vũ ở đây. 

- Gọi tôi là An, trong thời gian tới có chuyện gì cần cứ tìm tôi. Nhưng hãy nhớ, tất cả những gì cậu biết chỉ là vỏ bọc bề ngoài, sự thật mà cậu còn chưa rõ ấy đáng sợ hơn cậu tưởng rất nhiều. Nếu không muốn rơi vào nguy hiểm, hãy quay về đi.

An đảo mắt nhìn sang Lâm Chính, một tia lửa như bùng lên rồi lại nhanh chóng được nén xuống. Trong đó có cả sự phẫn nộ, sợ hãi, đau đớn và cả hoảng loạn. Nhưng tất cả chỉ xảy ra rất nhanh, sự xáo trộn Như đã cảm nhận được bỗng biến thành ảo ảnh để đánh lừa thị giác. An chỉ giới thiệu ngắn gọn và rời đi, như thể một nghĩa vụ phải làm, như thể người mộng du. 

- Cô ấy trước đây đã từng là bạn gái của Vũ một thời gian, có lẽ sau sự ra đi đột ngột của Vũ nên rơi vào khủng hoảng, hay nói năng linh tinh và có những hành động điên rồ. Cô đừng nên nghĩ nhiều làm gì. 

Lâm Chính quẳng lại một câu, rồi lại tiếp tục công việc của mình trước khi Như đến. Cuốn truyện cũ đã biến mất khỏi tay cậu ta từ lúc nào. Dường như nơi đây chứa quá nhiều điểm kỳ lạ, những nghi vấn cứ xuất hiện đột ngột trong đầu Như khiến cô hoang mang. Và cái chết của Vũ, có thể sẽ không đơn giản chỉ là tự tử, có thể sau đó là những chuỗi khúc mắc nữa. Trong ánh mắt hoảng loạn một thoáng chốc của Lâm Chính, trong đôi mắt thất thần vô hồn của An và cả thái độ của cô với anh bạn cùng phòng Vũ kia, trong cách nói chuyện của hai người họ. Nhất định, có cái gì đó không bình thường.

“Nhất định có một bí mật lớn đằng sau cái chết của Vũ!”

Còn tiếp...
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Là vì tớ thương ấy một cách ngốc nghếch, phải không?

Có người nói với tớ rằng: “Hãy yêu một người có thể ở bên cạnh khi cậu cần…”. Vậy mà, chưa kịp chờ một người yêu như thế thì tớ đã yêu ấy như thế đấy, ấy ạ!

Này ấy, tớ luôn muốn dành nhiều thời gian cho ấy. Cho dù đôi khi điều đó làm tớ phải đánh đổi một vài thứ.

Này ấy, tớ muốn lúc nào mình cũng rảnh rang nhất để khi nào ấy cần, muốn gặp hay ôm tớ, tớ đều có thể sẵn sàng. Có lẽ, từ chối ấy là một việc cực kì khó khăn với tớ.

Vì sao ấy biết không? Vì tớ thương ấy…

Thương thay cho những nỗi lo của ấy…

Thương thay cho những căng thẳng, mệt mỏi của ấy sẽ tích tụ một ngày nhiều… Biết đâu, vòng tay của tớ, đôi vai của tớ có thể làm ấy bớt đi những lo âu muộn phiền ấy… Ừ, tớ đã nghĩ thế đấy!
Là vì tớ thương ấy một cách ngốc nghếch, phải không?

Thương không lấy sự ích kỉ để đong đếm mà đơn giản chỉ là nụ cười ấy sẽ là hạnh phúc của tớ.

Thương không quan tâm đến con đường dài hay ngắn, chỉ cần ấy luôn đứng bên tớ, hạnh phúc cũng đủ đầy.

Thương là thứ vô hình giá trị nhất mà tớ có thể dành riêng cho ấy.

Để khi ấy cần luôn có tớ kề bên.

Để khi cả thế giới quay lưng với ấy thì tớ vẫn ở đây, ngay bên cạnh ấy này.

Để khi với ấy mọi giá trị vật chất quay cuồng, ấy nhận ra mình là tinh thần của tớ.

Và để khi ấy có yêu một người khác, ấy vẫn biết rằng có một người đã thương ấy, yêu ấy hơn tất thảy mọi thứ trên đời này. Dù cho điều đó có xứng đáng hay không?

Tớ chẳng có thời gian để chăm lo cho ấy từng chút một…

Tớ chẳng thể lo thay cho nỗi lo của ấy…

Tớ chẳng thể nào giúp ấy giải tỏa hết những căng thẳng bực bội của ti tỉ thứ trên đời này…

Những gì tớ có thể làm chỉ là có thể ở bên ấy khi ấy cần tớ, thì dù có phải từ bỏ tất cả tớ cũng có thể làm được ấy ạ. 

Và ngay khi tớ viết cho ấy chữ thương này, nó đã dài hơn rất nhiều so với chữ yêu tưởng rằng đã trở thành vĩnh cửu.

Ừ, chỉ là vì tớ thương ấy một cách ngốc nghếch mà thôi.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn

Ta học cách chấp nhận đau khổ, bởi chỉ khi biết chấp nhận ta mới tìm được liều thuốc đúng cho nỗi đau mà ta đang gánh chịu. Thế là chỉ cần thời gian, ta có thể xóa mọi vết thương, kể cả vết thương lòng.

Một ngày mưa, ta cầm ô tìm đến một quán quen nơi góc đường, cửa kính trong suốt khiến ta có thể cảm nhận mưa như đang tưới mát cả tâm hồn ta giữa bao tháng ngày ngột ngạt. 

Nhâm nhi tách coffee không đắng ngắt vì có thêm vị sữa, ta mỉm cười hít thật sâu hương vị coffee ngon. Thật ra thì ta cũng không biết định nghĩa coffee ngon là như thế nào đâu, chỉ vì nơi ta đang ngồi là quán quen, thứ ta uống là thứ quen, vì vậy ta thấy ngon, chỉ thế thôi.

Tiếng chuông gió leng keng mỗi khi có khách vào. Trời mưa, nhịp độ của chuông kêu nhiều hơn vì có những vị khách không mục đích bước vào, chỉ tại trời mưa và cần một nơi trú mưa. Ta mỉm cười với chị chủ quán, ngầm ý nói: “Chị phải cảm ơn ông trời vì đã thả mưa!”

Ta lại đưa tách coffee lên môi, nhấp một ngụm rồi đưa lên trước khung cửa kính, cảm giác như mưa đang nhỏ từng giọt tinh khiết vào trong tách, kì diệu đến lạ lùng. Rồi ta lại đưa tách theo bước chân người đi đường, coffee sóng sánh trong tách vì ta đưa theo không kịp, những bước chân vội vàng, cuống cuồng tránh mưa. Ta mỉm cười tự thấy đời ta sao nhàn rỗi quá.

Mấy ai cảm thấy đời này nhàn rỗi khi không còn là một đứa trẻ. Bởi cuộc sống là một guồng quay, quay mãi, quay mãi cho đến khi ta hoàn thành xong một kiếp người. Ta vẫn bước đấy, ta vẫn quay đấy, nhưng sức mỗi người khác nhau, ai đi kịp thì nhẹ nhàng, ai yếu đuối tất nhiên phải thấy mệt mỏi, chán nản và đôi khi bỏ cuộc giữa chừng.
Một ngày mưa, ta lại hẹn hò với cô đơn
Ta học cách cảm nhận cuộc sống theo hướng ngược lại trong từng khoảng khắc. Khi ta đang vui bên bạn bè, ta lại nghĩ đến một ngày không có bạn bè ở bên. Thế là ta biết phải trân trọng giờ phút ấy.

Ta học cách chấp nhận đau khổ, bởi chỉ khi biết chấp nhận ta mới tìm được liều thuốc đúng cho nỗi đau mà ta đang gánh chịu. Thế là chỉ cần thời gian, ta có thể xóa mọi vết thương, kể cả vết thương lòng.

Ta học cách tha thứ cho những người mà ta đã từng gọi bằng hai chữ “kẻ thù”. Bởi có kẻ thù thì ta mới phân biệt được đúng sai, tốt xấu trong cuộc đời này. Đến cuối cùng ta lại muốn ôm họ, cảm ơn họ vì đã cho ta biết thêm sắc màu cuộc sống.

Ta học cách hài lòng với những gì ta đang có. Vốn dĩ có câu nói rất đúng: “Ta không được phép lựa chọn nơi ta sinh ra, nhưng ta có quyền lựa chọn ta sống như thế nào”, thế nên trước khi biết phải sống như thế nào, ta hài lòng với thứ ta đang có, là gia đình, là bạn bè, là hình dáng… ta còn học cách yêu những điều ấy. Bởi ta nhận ra, tình yêu thương luôn làm nên những điều kì diệu.

Ta học… ta vẫn đang học từng điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống này. Để biết được rằng ta vẫn bước, vẫn đi, vẫn quay theo cuộc sống chứ không dừng và không là một điểm chết.

Mưa vẫn rơi, đường vẫn nhiều người quá lại. Tách coffee của ta chỉ còn đủ cho ta uống trong một ngụm. Tiếng cười nói trong quán mỗi lúc một nhiều, ta nhìn quanh và nhận ra bàn nào cũng nhiều người, chỉ có mỗi chỗ ta ngồi là một mình ta. Cô đơn. Phải rồi, ta vẫn đang hẹn hò với cô đơn.

Một ngày mưa, rồi lại hẹn hò với cô đơn, nhưng ta cảm thấy hài lòng, thanh thản xen lẫn bình yên. 
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Con đường đến với ước mơ của tôi!

4h sáng lọ mọ cầm máy ảnh ra ngoài chụp trộm vì họ không cho chụp. 

Có khổ không? Bị họ từ chối phỏng vấn và cung cấp thông tin, làm thế nào để lấy được đây? Bạn có cách, tôi cũng có cách...

Hẳn rằng bạn cũng như tôi, lúc nhỏ ít ai biết và xác định rõ ràng cho mình rằng sau này lớn lên sẽ theo nghề gì.

Tôi chỉ nhớ ngày nhỏ ở nhà cứ bắt chước cầm phấn viết viết về bài cô giáo đã giảng trên lớp đầy nhoe trên những cánh cửa sổ và cửa ra vào. Rồi có ai hỏi “lớn lên cháu thích làm nghề gì?”, thường thì tôi hay các bạn chỉ nhắc đến công an, giáo viên, bác sỹ, kỹ sư,… ít ai nói rằng “lớn lên cháu sẽ là một nhà báo giỏi”.

Tôi đọc báo, đọc rất nhiều, từ báo họa mi, nhi đồng, tuổi trẻ,… từ lúc học cấp 1, và lớn lên theo các anh chị đọc hoa học trò, sinh viên, các loại tạp chí,… Nhưng tôi chỉ đọc vì báo cho tôi hay nhiều điều, hẳn rằng bạn cũng như tôi, ít ai biết được rằng “sau này tôi sẽ làm ra những thứ này”.

Năm học lớp 4, lần đầu tiên được đăng một mẩu truyện cười trên báo nhi đồng. Còn nhớ lúc đấy sung sướng lắm, đi khoe khắp nơi, giữ tờ báo cẩn thận. Tôi chỉ biết rằng có tên trên báo là “giỏi lắm”, nhưng cũng chẳng biết được lớn lên phải làm thế nào, phải làm nghề gì mới được có tên trên báo.

Chẳng ai biết được mình có duyên với nghề nào, mà chắc gì có duyên đã có thể đến được với nó. Năm học lớp 10, tôi được đăng bài trên tạp chí Hóa học và Ứng dụng. Niềm hạnh phúc vì thấy tên mình trên báo ùa về. Lúc đó, tôi đã biết, mình phải làm gì: “Tôi thích báo chí, tôi muốn trở thành một nhà báo, và tôi thi vào trường Báo chí”.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Ai cũng nói, mà tôi cũng nghĩ, làm một nhà báo thích lắm, được đi đây đi đó khắp nơi, được biết đủ điều. Bài học đầu tiên về một nữ nhà báo: hình ảnh một cô gái mặc chiếc áo khoác ba lỗ đầy túi trong túi ngoài. Trên vai khoác chiếc ba lô, cổ đeo máy ảnh, tay cầm bút, tay cầm sổ, mắt lúc nào cũng nhìn nhìn, ghi ghi chép chép.

Đẹp lắm, đầy mơ mộng và khao khát… nhưng, thực tế, không phải con đường nào cũng trải thảm đỏ và rải đầy hoa hồng…

Bạn phải đi rồi bạn mới biết, ngày nắng, ngày mưa, đừng nói ngại bạn nhé, tôi và bạn đều phải đi, đi và đi, đôi chân không ngừng mỏi mệt…

Da mặt bạn cần dày hơn một chút. Này nhé, tôi là người nhạy cảm, chỉ cần bị người khác chửi mắng thôi là tự ái rồi. Nhưng không, bạn và tôi, muốn làm một nhà báo, phải cố gắng mà nghe, mà chịu đựng… nếu tôi không nói quá rằng chúng ta đang chai lì.

Bạn nhát ư? Nếu vậy thì bạn là một nhà báo tồi. Bạn chẳng khai thác được gì nếu cứ e thẹn và ngại ngùng khi gặp đối phương.

Nữ nhà báo, bạn khác với nam nhà báo nhé, bạn chắc rằng mình có thể đi đêm, về khuya, có thể quên ăn cả ngày chứ? Niềm tin bạn có, nghị lực bạn có, nhưng hẳn rằng sức khỏe bạn sẽ hơn họ? Bạn và tôi đều phải cố gắng nhiều đấy.
Nhà báo giỏi, biết nhiều thứ, nhiều lĩnh vực, thích thật đấy. Tôi cũng ao ước mình sẽ trở thành một nhà báo giỏi. Nhưng không phải ngẫu nhiên mà có đâu bạn. Tính tò mò và ham tìm tòi sẽ giúp bạn nhiều cho vốn kiến thức của mình đấy!

Bạn đừng nghĩ rằng mọi người luôn ngưỡng mộ một nhà báo, thì họ sẽ giúp đỡ bạn. Cuộc sống không phải màu hồng, và không phải luôn theo ý mình muốn, bạn phải tự tìm cách tháo gỡ vướng mắc cho mình.

Tôi, không phải một nhà báo, không phải một phóng viên,… Tôi, chỉ là một sinh viên báo chí. Khó khăn chưa là gì, nhưng đã nhiều lần tôi nản lòng, tôi tự nhủ rằng: “Nghề báo không hợp với mình, có thể tôi thích nhưng tôi không có duyên, tôi không thể vượt qua được những thử thách để đến với ước mơ của mình, tôi sẽ phải có lựa chọn khác cho mình”…

… Nhưng, bạn biết không… Đó chỉ là suy nghĩ phút chốc, rồi niềm đam mê lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi, và tôi biết chỉ cần đam mê, ước mơ sẽ đạt được. Niềm vui thật sự chỉ có khi làm được điều mình muốn. Đã có lúc tôi nhận thấy, tôi đã tìm được niềm vui thật sự của mình…

Lần đầu tiên tôi được thấy tên mình trên báo, vui sướng, hạnh phúc đến ngần nào, đó là niềm vui thật sự của tôi…

Là một sinh viên, bạn có phải đi tác nghiệp báo đến 12h đêm, rồi hì hục viết lách, chỉnh sửa đến 3h sáng? Mệt lắm phải không? Vâng, tôi mệt, nhưng bạn làm được và tôi cũng làm được. Tôi sung sướng, và đó là niềm vui thật sự của tôi…
4h sáng lọ mọ cầm máy ảnh ra ngoài chụp trộm vì họ không cho chụp. Có khổ không? Bị họ từ chối phỏng vấn và cung cấp thông tin, làm thế nào để lấy được đây? Bạn có cách, tôi cũng có cách. Và tôi làm được, làm được cái điều không phải dễ, tôi vui biết nhường nào, và đó là niềm vui thật sự của tôi…

Đôi chân lúc nào cũng phải đi, phải tìm tòi và khám phá, chẳng phải mệt lắm sao. Nhưng đổi lại, tôi và bạn đang có được cái điều mà mình vẫn mong muốn đấy thôi, được đi nhiều, được biết nhiều, đó chẳng phải là niềm vui thực sự của tôi và bạn đó sao?

Để trở thành một phóng viên, một nhà báo giỏi không phải dễ. Con đường lúc nào cũng đầy chông gai, thử thách, tôi chỉ mới bước một bước đi rất nhỏ trên chiếc thảm gai đó thôi nhưng cũng đã tìm ra được niềm vui thực sự cho mình và biết được mình sẽ phải qua rất nhiều chặng đường gai còn sắc nhọn hơn nữa. Nhưng tôi tin chắc chỉ cần có ước mơ, theo đuổi ước mơ đó đến cùng, nhất định chặng đường đầy gai góc vẫn có nhiều hoa hồng.

Sau mỗi khó khăn bạn có thể nản lòng, nhưng sau mỗi khó khăn mà bạn vượt qua được, nó sẽ là niềm vui thực sự của bạn và tiếp thêm nghị lực cho bạn. Tôi cũng vậy.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Cô đơn cũng là một câu chuyện cổ tích, phải không em?

Em đừng vội rời bỏ cô đơn để trong tay với những điều chóng vánh. Hãy biết kiên nhẫn chờ đợi để thấy mình viên mãn trong câu chuyện cổ tích của riêng em...

Khi bé, em được nghe bà và mẹ kể những câu chuyện cổ, chuyện về tình yêu giữa Hoàng tử và nàng Lọ Lem… Em thích đấy, mộng mơ đấy, em phủ màu hồng lên gam cuộc sống xinh tươi. Với em, cuộc sống quá đỗi ngọt ngào, đến độ tuổi môi em hồng, tim em khác lạ, em cũng mon men đi tìm miền hạnh phúc.

Em trải qua cuộc tình đầu tiên, với người con trai dành nhiều thời gian theo đuổi, cho em những giận hờn vô cớ, cho em những vui cười hồn nhiên. Và em cảm nhận tình yêu đầu đời như khối pha lê trong suốt, lấp lánh màu, đẹp đến lung linh kỳ ảo…

Tình tan, khối pha lê biến mất, em rớm máu trong những rạn vỡ thuở ban sơ. Em khóc cười với niềm đau, em chắt chiu thương nhớ… Với em, cuộc sống đã bớt một mảng hồng xinh hơn trước, bởi cuộc sống vô tình làm tim em sứt mẻ mất rồi…

Em có thêm những mối tình sau, những mối tình mà phần nào em đoán trước. Em bỏ qua những buồn đau khờ dại, em mở lòng để yêu và đón nhận một ai đó khác. Cuộc sống của em có đôi lần sóng gió, có đôi lần yếu tay vụt mất một người-lạ-từng-quen… Nhưng em vẫn vững vàng trên đôi chân em bước. Dẫu đời có lắm bấp bênh em cũng gắng chông chênh để không là kẻ bị tụt lùi.

Đôi lần em khóc, má hây hây hồng, tôi ru em thổn thức…

Vì cuộc đời không phải là giấc mơ cổ tích đâu em.

Nói em nghe,…

Cổ tích cũng chỉ đi theo hoàng tử và công chúa một đoạn đường, cho đến khi họ gặp nhau, yêu nhau, đến được với nhau… Nhưng sau một cái kết có hậu vô cùng viên mãn, có cổ tích nào khám phá tiếp cuộc sống hôn nhân giữa hoàng tử và công chúa đâu em? Không giấc mơ cổ tích nào tô hồng quãng đời sau đó, bởi một lẽ đơn giản, chẳng ai chắc rằng hoàng tử sẽ cùng công chúa răng long đầu bạc đến suốt một đời…

Em hãy nghĩ rằng, cuộc sống mỗi người là một phép nhiệm màu. Sao em không vững lòng tin rằng chúng ta sinh ra là để sống? Sống chứ không đơn thuần là tồn tại. Và bấy giờ em sẽ thấy, câu chuyện cổ tích vẫn đồng hành cùng em mỗi ngày, mỗi bước em đi, mỗi chặng đường em qua, mỗi khó khăn em nhận được. Phép màu nằm ở sự lựa chọn và niềm tin mãnh liệt nơi em. Chẳng có bất cứ khó khăn sóng gió nào không thể vượt qua.

Kể cả trong chuyện tình yêu cũng thế…

Em thất bại đôi ba lần, em mất niềm tin và rơi vào tuyệt vọng, em cho rằng không có một ai đó xứng đáng hay phù hợp. Nhưng đừng ngần ngại yêu thương và trao đi yêu thương đủ nhiều, vì sẽ có một ngày, đến một lúc nào đó, người đặc biệt sẽ đến đúng lúc mà em cần. Phải, người đặc biệt có thể không phải là người mà em yêu nhất, nhưng sẽ là người đến bên em khi em cần họ nhất. Đó chẳng phải là phép màu của cuộc sống hay sao?

Sẽ không có gì quý giá hơn việc nhận ra giá trị của bản thân mình trong mắt một người khác. Đó mới chính là câu chuyện cổ em hằng mong. 

Đừng tiếp tục thở than và trách móc với số phận, đừng vội nản lòng cho rằng “duyên số” bỏ rơi em…
Cô đơn cũng là một câu chuyện cổ tích, phải không em?

Em có thể ghét bỏ sự cô đơn, có thể tránh né bằng mọi cách… nhưng có một điều em nên hiểu, rằng khi trải qua những chuỗi ngày cô đơn ấy, em sẽ nhận ra giá trị của hạnh phúc to lớn nhường nào. Và rồi tự nhiên nhất có thể, em sẽ khum tay nâng niu thứ hạnh phúc em mang.

Bởi thế, cô đơn cũng là một câu chuyện cổ tích, giữa đời thường, giữa bao số phận, cô đơn vẫn luôn là một câu chuyện đẹp, với sứ mệnh làm cho ai sở hữu nó nhận ra được giá trị thật của tình yêu.

Em đừng vội rời bỏ cô đơn để trong tay với những điều chóng vánh. Hãy biết kiên nhẫn chờ đợi để thấy mình viên mãn trong câu chuyện cổ tích của riêng em, một câu chuyện mà em đủ mạnh mẽ để tin, để yêu, để mong chờ và đón nhận bằng tất thảy trái tim mình.

Vậy em này, cô đơn cũng là một câu chuyện cổ tích, phải không em?

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Bố của con!

Bố của con… chẳng bao giờ khen con trước mặt, nhưng con vẫn biết, khi bố kể về con với bất cứ ai, ánh mắt đều rạng rỡ nét tự hào! Và giờ đây khi con kể về bố, là với một niềm biết ơn!

Bố của con… năm xưa con bé tí vẫn luôn bênh vực, dỗ dành con trước roi vọt của mẹ, ngay cả khi con có lỗi.

Bố của con… khi đúng ngày sinh nhật con, mẹ dẫn con đi chơi, không may bị chó cắn, bố đã lo lắng đến phát cáu với mẹ.
Bố của con… chẳng bao giờ khen con trước mặt, nhưng con vẫn biết, khi bố kể về con với bất cứ ai, ánh mắt đều rạng rỡ nét tự hào! Và giờ đây khi con kể về bố, là với một niềm biết ơn!

Bố của con… chẳng cầm roi đánh con một lần, nhưng lại cho con biết rằng, khi bố mắng tức là chuyện nghiêm trọng lắm rồi đấy!

Bố của con… bởi em gái thức dậy sớm nên chẳng khi nào quên khẽ khàng: “Vén màn lại cẩn thận, để cho chị ngủ thêm!”

Bố của con… vẫn luôn nhắc đứa con gái "chấy rận" đi học xa gọi điện nhiều về cho mẹ đỡ buồn hay năng đến chơi với ngoại: “Giờ ông bà, thì con chỉ còn mỗi ngoại thôi!”. Bố dẻo tay lắm. Ngày Tết, thấy con say sưa với bức tranh màu nước treo tường đến hàng chục tiếng, bố vẫn nói: “Bà bảo bà thích con vẽ cho bà bức tranh Rồng nữa đấy. Cố gắng vẽ đi rồi bố tô màu giúp cho!”.

Bố của con… mỗi dịp con về quê, thậm chí còn chăm chút bữa ăn của con hơn cả mẹ: “Con ăn gì, bố mua? Thèm bánh cuốn, bún chả không? Thịt chó, hay lòng lợn nào? Mua kem hay mua mít đây?!...” (đó là những món con thích ăn).

Bố của con… vẫn luôn giấu mẹ, “dúi” thêm cho con vài trăm nghìn trước khi ra Hà Nội và nháy mắt “Bố ủng hộ sự đầu tư của con vào sách, nhưng cần biết chọn!” 

Bố của con… chẳng bao giờ khen con trước mặt, nhưng con vẫn biết, khi bố kể về con với bất cứ ai, ánh mắt đều rạng rỡ nét tự hào! Và giờ đây khi con kể về bố, là với một niềm biết ơn!

Bố của con... "Hãy kiên nhẫn trước một bài toán mà em làm sai, hay đề văn con giảng em vẫn còn chưa thấu, như bố mẹ đã từng kiên nhẫn với tuổi niên thiếu của con. Và sau này là đến lũ trẻ của con! ... Con cũng hãy bao dung trước những vụng về trong cử chỉ, xấu xí trong dáng hình tóc bạc da mồi, cả những bước đi chậm chạp mang nặng vết thời gian của bố mẹ khi về chiều..."

Bố của con … rằng rất thế này và rất thế kia!

Mấy ngày hôm nay, con rất nhớ nhà! 

Sắp đến ngày của bố - 16/6, con chúc bố luôn mạnh khỏe và vui vẻ bên cả gia đình, bố nhé!

Bố không phải người hoàn hảo, nhưng bố đã luôn yêu con theo cách hoàn hảo nhất có thể! 

Con sẽ lớn khôn.

Con vẫn lớn khôn!

“Điều tuyệt vời nhất trong đời, điều thực sự mang lại hạnh phúc cho con, là một ngày nào đó, con có thể nhìn lại và mỉm cười, rằng con đã trở thành người phụ nữ như mình mong muốn!” 

Cảm ơn bố, vì tất cả!

P.s: Con gái “bia rượu” của Bố.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Teen đã hiểu hết về “Ngày của Cha”?

Bạn biết không, bố mẹ chẳng cần một ngày kỉ niệm nào cả, điều họ cần nhất chính là niềm hạnh phúc được mang đến từ con cái.

Trong năm, ngày kỉ niệm cho nữ giới thường nhiều hơn phái mạnh, thế nên, các ông bố đôi khi sẽ có “tị nạnh” với các bà mẹ. Thế nhưng, hôm nay là “Ngày của cha”, sẽ là dịp để các ông bố được hưởng đặc quyền của mình và cũng là ngày để chúng mình làm một điều gì đó đặc biệt cho tình phụ tử đấy!
Teen đã hiểu hết về “Ngày của Cha”?

Lịch sử Ngày của cha – Father’s day

Việc ăn mừng Ngày của cha sớm nhất được biết đến đã diễn ra ở Fairmont, Tây Virginia vào ngày 5 tháng 7 năm 1908. Sự kiện được bà Grace Golden Clayton tổ chức, với mong muốn vinh danh cuộc đời của 210 người cha bị mất vài tháng trước trong Thảm họa Monongah Mining ở Monongah, Tây Virginia, vào ngày 06 tháng 12 năm 1907. Tuy nhiên, sự kiện đó bị lu mờ bởi các sự kiện khác trong thành phố. Tiểu bang Tây Virginia không chính thức công nhận ngày lễ này, và nó không được tổ chức trở lại. 

Một dự luật công nhận Ngày của cha là ngày lễ quốc gia được đưa lên Quốc hội Mỹ vào năm 1913. Năm 1916, Tổng thống Woodrow Wilson đến Spokane để nói chuyện trong lễ kỷ niệm Ngày của cha và muốn công nhận nó chính thức, nhưng Quốc hội phản đối, vì sợ rằng nó sẽ bị thương mại hóa. Tổng thống Mỹ Calvin Coolidge đề nghị vào năm 1924 rằng nên đưa Ngày của cha vào diện ngày được quan sát bởi quốc gia, nhưng chưa phát hành một công bố quốc gia.

Năm 1957, Thượng nghị sĩ Margaret Chase Smith viết một kiến nghị buộc tội Quốc hội đã phớt lờ Ngày của cha suốt 40 năm, trong khi tôn vinh 

các bà mẹ, do đó "chỉ tôn vinh 1 trong 2 phụ huynh của chúng ta". Năm 1966, Tổng thống Lyndon B. Johnson là tổng thống đầu tiên đưa ra lời loan báo tôn vinh những người cha, và chỉ định dành ngày Chủ nhật thứ ba trong tháng 6 làm Ngày của cha.

Sáu năm sau, ngày này đã được chính thức trở thành ngày nghỉ lễ trên toàn quốc ở Mỹ sau khi Tổng thống Richard Nixon ký nó thành luật vào năm 1972.

Yêu thương bằng hành động

Thay vì nói yêu cha, chúc hết cái này cái nọ trên facebook, viết bao nhiêu status bày tỏ sự ngưỡng mộ và biết ơn của mình nhưng bố bạn lại không hề biết, như thế có đáng buồn không? Không ai cấm bạn thể hiện tình cảm của mình ở mạng xã hội, nhưng trước tiên, hãy nói trực tiếp điều đó với bố bạn, hãy để bố biết, với bạn, bố tuyệt vời như thế nào! Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng hôm nay là một cơ hội tốt để bạn nói “con yêu bố” trực tiếp đấy!

Và hơn hết, mọi lời nói đều sẽ không có ý nghĩa gì khi nó không đi kèm hành động. Hãy cố gắng để “ngoan” hơn mọi ngày! Tạm hoãn các cuộc tụ tập với bạn bè cuối tuần đi, hãy dành thời gian cho gia đình nhiều hơn nữa. Tự tay “đạo diễn” bữa trưa hoặc cùng mẹ vào bếp làm những món ăn mà bố thích. Dành buổi chiều để cùng bố dạo phố, nghe những câu chuyện từ ngày xửa ngày xưa khi bình thường bạn vẫn lắc đầu quầy quậy. Xem thời sự cùng bố để cùng “đàm đạo” chuyện quốc gia đại sự, hoặc nếu có thể thì hãy chơi cờ hoặc đi chơi thể thao cùng bố. Hãy dành nhiều thời gian để ở bên bố và làm những việc trước nay hai người chưa bao giờ làm cùng nhau.

Một món quà ý nghĩa cũng sẽ là một gợi ý hay ho. Áo sơ mi, cà vạt, thắt lưng, ví da… là những món quà nhỏ nhưng rất thích hợp trong ngày này đấy. Hãy dành cho bố một sự bất ngờ.

Ngày nào cũng là Ngày của cha

Chẳng có niềm vui nào sánh được với nụ cười của bố mẹ khi con cái luôn ngoan ngoãn và vâng lời. Vậy thì, hãy biến bất cứ một ngày bình thường nào cũng trở thành Ngày của me, của cha. Đừng để đến lúc cả thế giới kỉ niệm bạn mới “tá hỏa” để làm một điều gì đó. 

Bạn biết không, bố mẹ chẳng cần một ngày kỉ niệm nào cả, điều họ cần nhất chính là niềm hạnh phúc được mang đến từ con cái. Ngày của cha chỉ là một ngày đặc biệt hơn chút xíu, trong vô số những ngày luôn chan chứa yêu thương từ bạn dành cho cha mình, đúng không?

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Kẻ thua cuộc, là kẻ luôn nghĩ mình đã “mất”!

Họ ném hiện tại bằng u ám, than thở và tuyệt vọng. Họ tiếc nuối quá khứ, chán nản hôm nay và mờ mịt về ngày mai. Nghĩa là họ đã “mất”.

Dù cuộc đời này có đẩy bạn đi đến đâu, dù số mệnh có cướp đi của bạn bất cứ thứ gì và ông trời có đưa người bạn thương yêu đứng bên người khác đi chăng nữa, thì cũng đừng hét lên cho cả thế giới biết “tôi không còn gì!”. Người không còn gì, chính là người không biết những gì mình có, dù bạn đã trắng tay!
Kẻ thua cuộc, là kẻ luôn nghĩ mình đã “mất”

Bởi có một thứ luôn luôn tồn tại, đó chính là bản thân ta, và mãi mãi nằm trong quyền sở hữu của chính ta, chẳng ai có quyền tranh cướp. 

Bạn chỉ “mất”, khi bạn nghĩ mình không “được”. Và bạn sẽ luôn “được”, nếu bạn nghĩ mình vẫn còn. 

Thực ra, cuộc đời vốn chỉ là một trò đùa trớ trêu đánh vào cảm giác. Bạn ngắm nhìn xung quanh bằng mắt, nhưng sẽ nhận thức bằng cái đầu và cảm nhận bằng trái tim. Đừng dễ dãi làm nhòe ánh mắt mình bằng một vài giây phút xốc nổi của con tim, mà đầu độc lý trí mình bằng những điều không tích cực. 

Thôi nào, đừng để cái đầu xoay theo vòng tuần hoàn của trái tim nữa! Hãy làm điều ngược lại. Bạn sẽ không thua đâu.

Kẻ thắng cuộc, là người biết dùng một đôi mắt để quan sát bằng nhiều ánh nhìn, rồi khéo léo điều tiết được nhịp tim và nhịp não đồ. Kẻ mạnh, có thể không phải lúc nào cũng “được”, nhưng họ biết mình không bao giờ “mất”. Họ có năng lực biến những thứ không còn thành vũ khí! 

Còn kẻ thua, là kẻ luôn nghĩ mình đã “mất”, và không biết mình đang có những gì. Họ ném hiện tại bằng u ám, than thở và tuyệt vọng. Họ tiếc nuối quá khứ, chán nản hôm nay và mờ mịt về ngày mai. Nghĩa là họ đã “mất”.

Cuộc đời quẩn quanh, đôi khi muốn chọc ghẹo bạn đôi chút. Có những lúc, bạn cần tỉnh táo để biết mình “được” hay “mất”. Bởi ranh giới giữa hai điều này, thực ra chỉ cách nhau một cái tâm thật vững, nhưng có mấy ai hiểu ra. Cũng vì lẽ đó, mà khối kẻ vung vãi bị quan cho những điều chẳng đáng. 

Khi bản thân không biết rõ về những thứ mình đang có, thì họ cũng đã đánh mất rất nhiều. Còn tìm ở đâu, trách ai và oán than điều gì? Khi có không lo giữ, mất lại xoẵn xuýt đi tìm!

Khi bản thân ỷ lại vào những gì mình “được”, mà lãng quên về tiên đề “chẳng có gì là mãi mãi”, thì họ cũng là một con người đáng thương, dù có thể họ thắng. Bởi không có, sẽ không đau như việc có mà để rơi! Mà có ai cướp đâu, chỉ vì mình tự tin rằng bàn tay mình có thể nắm chặt mọi thứ!

Bạn “được”, thì bạn cũng có thể “mất”. Bạn “mất”, thì vẫn có thể đi tìm. Nên, đừng quá tin tưởng vào bàn tay đủ mạnh để giữ, và cũng đừng tin quá vào ánh mắt đủ sáng để đi tìm! “Được” – “mất”, “có” – “không”, trò chơi này, thắng hay thua là do bạn quyết!
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau…

Người ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với tình yêu, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng. Hay nói đúng hơn là không đành lòng.

"Tay trong tay là tình còn ấm

Tay buông tay rồi tình lạnh thiên thu..."
Trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau…

Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng buông tay và nhìn nhau như người lạ trên phố? 

Làm sao mà bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi, làm sao mà dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?

Ngay cả khi người ta biết bóng hình đó đã không còn thuộc về mình nữa. Ngay cả khi từ trong sâu thẳm trái tim, người ta biết rất rõ cái mình đang níu giữ là cái không có thực, nó chỉ là cái bóng của tình yêu đã từng có, là chút hương thơm đọng lại của đóa hoa đã phai tàn mà thôi …

Tôi vẫn nghĩ người ta yêu, rồi chia tay nhau hẳn là buồn lắm. Buồn đến nỗi ra phố cũng nhớ dáng người kia bước đi thế nào, uống một ly cafe cũng nhớ cách người ấy vẫn cầm chiếc cốc ra sao, ngước lên trời thấy mây trắng bay cũng nhớ màu áo cũ, đưa mắt nhìn xuống tay cũng thấy trống vắng những ngón đan cài. 

Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu, thì khi hết yêu cũng buồn đến bấy nhiêu. Cũng bởi vì Tình yêu đẹp quá. Nào ai muốn để cho những điều đẹp đẽ trở thành hoài niệm bao giờ. Lại càng chẳng ai muốn mất tình. Cho dẫu người tình đã đi xa cả một đoạn đường dài không sao chạm vào nhau được nữa. 

Chỉ còn lại đây, một trời lá bay chia lìa, một hạnh phúc tưởng chừng đến tay rồi chợt vỡ, một tình yêu vẹn tròn rồi chia xa, và những hẹn hò từ từ khép lại…

Thực ra, điều đáng buồn và tiếc nhất, đôi khi không phải Người yêu, mà chính là Tình yêu. Ta có thể yêu rồi không yêu ai đó nữa. Một người yêu có thể là người quan trọng nhất, và rồi ngày nào đó, là người bạn cũng không. Nhưng Tình yêu thì còn lại. 

Nó có thể ngủ yên vĩnh viễn, mà cũng có thể tỉnh thức một lúc nào đó. Tình yêu mãi mãi vẫn là Tình yêu đó, là Tình yêu mà ta đã tha thiết, say đắm, và cả đớn đau. Không thể nói là không gì cả cho một Tình yêu, dù đã xa xôi và mờ ảo vô cùng đi nữa. Chính vì thế mà người ta dẫu không còn yêu nhưng vẫn cứ giữ mãi một lòng nhớ nhung. Giữ mãi một Tình yêu đã không còn có thực.

Đâu đó trong cuộc đời, người ta vẫn gặp nhau, yêu nhau, chia tay nhau, lãng quên và nhung nhớ. Để trải dài suốt là dư âm của sự lỡ làng. Ta có thể đợi nhau, nhưng cuộc đời không đợi ta. Vì thế mà đã có rất nhiều Tình yêu đẹp trong cuộc đời, nhưng chẳng biết có bao nhiêu trong số đó, đi trọn vẹn được đến cuối đường.

Thì trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau …
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hãy để quá khứ ra đi

Sống như là đọc một cuốn sách, cần phải biết lật sang một trang mới khi cần thiết…


Cho những ai đã từng yêu, đang nhớ người cũ và sẽ còn nhớ họ 

Tình duyên mà, đâu phải muốn là được, phải không? Khi con tim đã mách bảo, thì dù lí trí có cố gắng đến mấy, cũng trở nên lù mờ và mộng mị. 
Hãy để quá khứ ra đi

Nó như một thứ gì đó đầy ma lực, làm con người ta mê muội. Tình duyên mà, đâu phải ai cũng may mắn tìm thấy nhau sau bao ngày dài đợi chờ và nhớ mong?

Vậy nên khi cơn mơ còn đang dang dở, khi tình vẫn còn đang đương nồng, đôi lứa lại phải chia lìa, vì lý do này hay lý do khác, thì đó cũng là một nỗi buồn. Nó không đau đớn tột cùng như mất đi một người thân nào đó, cũng không phải chỉ là nỗi buồn vu vơ chợt đến rồi chợt đi, nó là một thứ gì đó, lạ lắm. Người còn đó, mà tình không còn. Lòng còn đó, mà không dám tới nói vài câu, dù chỉ là những lời hỏi thăm.

Bạn ạ, cuộc tình đã qua, đó như là một câu chuyện của quá khứ, xin hãy gác nó lại, tạm mỉm cười với những gì của hiện tại. Bởi quá khứ, luôn là thứ không bao giờ có thể với đến, kéo đến, hay thay đổi. Quá khứ vẫn mãi chỉ là quá khứ, và con người ta, mỗi lần nhắc đến quá khứ, thường lại tiếc nuối nhiều hơn là thở phào nhẹ nhõm.

Nếu còn mãi vương vấn quá khứ, con tim sẽ không thể nào chịu đón nhận một con người khác để thay thế, lấp đầy khoảng trống hiện tại. Biết đâu đó sẽ là một người tốt hơn thì sao? Bạn đâu có dám chắc bạn đã từng yêu một người tốt nhất trên thế gian này, phải không .

Và bạn ơi, hãy yêu quý lấy bản thân mình. Dù bạn không phải là là một con người hoàn hảo, nhưng bạn lại là một người tuyệt vời trong mắt bạn bè, trong mắt tớ, trong mắt một ai đó chẳng hạn . Bạn là chính bạn, không ai khác, đó chính là món quà lớn nhất của tạo hóa rồi đấy, biết không :x. Với mình, không nên nghĩ lại việc sẽ quay lại với người cũ. Mình từng đọc đâu đó, rằng "Quá khứ rồi sẽ lặp lại, bởi đó là bản tính của con người".


Việc quay lại với nhau, phải cần một sự tha thứ rất lớn, một lí trí sáng suốt vô cùng để quên đi những thứ đã từng xảy ra, những lỗi lầm và những nỗi đau đã gây ra cho nhau. Còn không? Hai bạn sẽ lại kết thúc như chính lần đầu hai người quyết định đi đến kết thúc của một mối quan hệ!

Mình đã từng đọc được câu này ở lời mở đầu của một cuốn sách: “Sống như là đọc một cuốn sách, cần phải biết lật sang một trang mới khi cần thiết…” và mình thấy nó hoàn toàn đúng với cách sống của mình. Mình luôn nghĩ, quá khứ luôn tốt đẹp, hãy cố gắng giữ gìn nó, nhưng giữ gìn không có nghĩa là van xin nó ở lại bên minh, Nếu đã đến lúc quá khứ phải trở vào đúng vị trí trong quá khứ, thì nên để nó ra đi.

Vậy nên, hãy để quá khứ ra đi, bạn nhé!

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Niềm tin - Cuộc Sống

Dường như tất cả mọi người đều sống và trở nên cảnh giác quá nhiều, khi họ không thể đặt niềm tin để bấu víu vào bất cứ ai, bất cứ thứ gì tồn tại xung quanh mình.


Hóa ra, chọn lựa tin tưởng một ai đó lại là một việc khó khăn đến thế. Có lẽ bởi cảm giác nghi kỵ vốn đóng rễ trong lòng từ rất lâu, nên sinh ra cảnh giác thật nhiều. 

Lúc nào cũng tự đương đầu một mình, tự chống đỡ một mình, đến khi mệt mỏi, muốn tìm chỗ dựa cũng không thể toàn tâm toàn ý mà tin tưởng, dựa vào mà không một gợn lăn tăn lo lắng.
Niềm tin - Cuộc Sống

Khi con người ta luôn luôn ở vào trong trạng thái thiếu cảm giác an toàn, họ phải luyện tập cho mình chỉ được tin tưởng vào bản thân. Sợ hãi cho rằng chỉ cần bị phản bội một lần nữa thôi, có thể sẽ bị suy sụp, sẽ bị đổ gục, chứ không cứng cỏi đứng dậy được mạnh mẽ như bây giờ được nữa. Vẫn biết nhiều chuyện chỉ có thể nhắm mắt đưa chân, nhưng không tài nào bước nổi. Thà từ bỏ một lần cơ hội, còn hơn phải do dự, bất an.

Có ai đó đã từng nói, niềm tin là thứ xa xỉ nhất trên đời, nhưng để có được nó lại không khó, chỉ cần đủ chân thành. Tôi thì lại không nghĩ như vậy. Niềm tin là cả một quá trình thấu hiểu, chia sẻ, cảm thông rồi thành thật qua lại lẫn nhau, từ đó mới sinh ra. Bạn không thể tùy tiện tin tưởng bất cứ ai, càng không thể bỗng dưng nhìn thấy một người để sau đó đặt toàn bộ niềm tin vào họ.


Niềm tin làm sao có được, khi mà ngày ngày con người ta vẫn giả dối với nhau, đeo biết bao nhiêu lớp mặt nạ rồi cười cười nói nói, thậm chí chỉ cần quay đi là ngay lập tức chuyển một khuôn mặt khác, với một lớp mặt nạ khác.

Niềm tin làm sao có được, khi mà người ta vốn đã quá quen với việc lừa dối nhau, chỉ cần hở ra là biện bạch, chỉ cần sẩy một chân là trí trá. Chẳng cần nghĩ tới cảm nhận của người khác, chỉ chăm chăm giữ lại lợi ích của bản thân.

Niềm tin làm sao có được, khi mà người ta sau những lần vạch trần, thất vọng, trông thấy sự thật quá phũ phàng mà thành ra cảnh giác, nghi ngờ hoặc chẳng còn dũng khí để tin bất cứ ai.

Niềm tin làm sao mà có được, khi người ta có sống thật với nhau đâu?

Chỉ là trong một giây phút nào đấy thấy lòng nặng trĩu, nhìn quanh quất mãi cũng chẳng tìm thấy một ai. Cảm giác chơ vơ giữa dòng người rộng lớn đủ để hóa thành sự đơn độc giết chết mọi thứ cảm giác. Nhiều lúc bên cạnh có thật nhiều người mà không thể có một người để gửi gắm niềm tin nương tựa, chỉ biết ngoảnh mặt đi, tự vỗ về để mong tâm trạng chóng vánh mau qua.

Vậy thì, muốn đừng cô độc, hãy biết tin tưởng. Và trước khi biết tin tưởng, cần học cách làm người khác tin tưởng. Để chỉ cần có niềm tin bên cạnh là không còn cảm giác đơn độc.

Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Em nhớ anh... là em nói thật

Em loay hoay với tình yêu hiện tại, anh yêu là cho ngày mai. 


Anh cho đi nhung nhớ còn em rụt rè nói nhớ thương. Là anh yêu sai hay do em sợ hãi tình yêu?

Tình yêu chỉ có một, cái na ná giống nó thì hàng trăm nhưng cảm xúc thì cũng chỉ có một. Đến khi nào em lại được gặp anh, hai con người đã rẽ theo hai hướng đi khác nhau. 
Em nhớ anh... là em nói thật

Em ước mình có đủ tỉnh táo và can đảm để một lần thử nắm lấy tình yêu nơi anh. ai bảo em là một cô gái đã từng tổn thương trong tình yêu, hả anh?

Em nhớ anh, nhớ ánh mắt tha thiết lúc nhìn em, nụ cười làm tim em loạn nhịp.

Em nhớ anh, nhớ cái ôm siết chặt từ đằng sau, nhớ đôi bàn tay ấm áp.

Em nhớ anh, nhớ gương mặt hiền lành, nhớ từng cử chỉ âu yếm anh dành cho em.

Em nhớ anh, nhớ cái cách anh ghen với người con trai nào ân cần với em.

Em nhớ anh… là em nói thật.

Tình yêu chỉ có một, cái na ná giống nó thì hàng trăm nhưng cảm xúc thì cũng chỉ có một. Đến khi nào em lại được gặp anh, hai con người đã rẽ theo hai hướng đi khác nhau. Em ước mình có đủ tỉnh táo và can đảm để một lần thử nắm lấy tình yêu nơi anh. ai bảo em là một cô gái đã từng tổn thương trong tình yêu, hả anh?

Em nhớ anh, nhớ ánh mắt tha thiết lúc nhìn em, nụ cười làm tim em loạn nhịp.

Em nhớ anh, nhớ cái ôm siết chặt từ đằng sau, nhớ đôi bàn tay ấm áp.

Em nhớ anh, nhớ gương mặt hiền lành, nhớ từng cử chỉ âu yếm anh giành cho em.

Em nhớ anh, nhớ cái cách anh ghen với người con trai nào ân cần với em.

Em nhớ anh, nhớ lúc anh tức giận vì em biếng ăn, em thức khuya.

Em nhớ anh, nhớ từng dòng tin nhắn, nhớ những cuộc điện thoại hỏi han trong vội vã.

Em nhớ anh, nhớ giọng nói nồng nàn và mạnh mẽ.

Nhưng em không dám, không dám một lần thử đối mặt với tình yêu của anh.

Em trách anh, trách anh sao yêu em, yêu một cô gái đã từng tổn thương để cô ấy luôn nghi ngờ, không dám tiếp nhận.

Em trách anh, trách anh yêu một cô gái từng bị bỏ rơi để giờ đây cô ấy nhìn đâu cũng thấy giả tạo, ai tốt với cô ấy, tối về cô ấy cũng phải suy nghĩ.

Em trách anh, trách anh yêu một cô gái ngây ngô trong tình yêu chỉ biết yêu và yêu, yêu không tính toán so đo…

Em trách anh, trách anh quan tâm em quá, dịu dàng với em quá, trách anh lo lắng chăm sóc em nhiều quá.

Em trách anh, trách anh nuông chiều em quá, yêu thương em quá.

Em trách anh, trách anh không hiểu em, trách anh vội vàng tin vào những lời em nói dối, nói “em không yêu".

Em loay hoay với tình yêu hiện tại, anh yêu là cho ngày mai. Anh cho đi nhung nhớ còn em rụt rè nói nhớ thương. Là anh yêu sai hay do em sợ hãi tình yêu? 

Em sợ tình yêu là giả dối nhưng “Em nhớ anh… là em nói thật”, anh biết không?
Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Người quan tâm em nhất

Người quan tâm em nhất không phải là người em yêu nhất, cũng không phải người sẽ theo em suốt cuộc đời, nhưng để lại cho em những ấn tượng vô cùng đặc biệt.


Là người không nhắn tin yêu em mỗi ngày nhưng sẽ gọi em dậy đi học mỗi sáng, dặn dò cẩn thận những thứ cần làm và không quên chúc em một ngày tuyệt đẹp.
Người quan tâm em nhất

Là người không thông minh nhất nhưng đủ khả năng trả lời tất tần tật các câu hỏi của em về bài học, cho dù câu hỏi ấy hóc búa mức nào, người này sẵn sàng ngồi hàng giờ ở thư viện để tìm lời giải.

Là người cáu nhặng lên khi em chưa học bài đã đi chơi, sẵn sàng dành hàng giờ để nói cho em về ý nghĩa của việc học. Là người ngồi dạy em cẩn thận những bài em không hiểu rồi thở phào khi em trả lời "e thuộc hết rồi"

Là người update status của em liên tục nhưng ra vẻ "không biết gì". Thỉnh thoảng nhắn những tin như "Em dạo này cũng ghê gớm nhỉ" để mặc em ngơ ngác nhắn lại "Sao ạ, em không hiểu gì cả". 

Là người lắng nghe những rắc rối trẻ con của em. Lắng nghe nhưng luôn im lặng để em tự giải quyết vấn đề của mình. Bởi người này biết cần để em tự trải nghiệm, tự lớn lên, tự vấp ngã. 

Là người sẵn sàng bỏ giờ làm khi em gọi điện cầu cứu hay bỏ cả đống việc để ngồi cạnh em khi em suy sụp.

Là người đau đáu suy nghĩ "Vì một người mà hành hạ bản thân có đáng không" khi thấy em thất tình, bỏ ăn bỏ ngủ

Là người cho em mượn vai khi em buồn, ôm em khi em khóc, an ủi em khi em khó nhọc và giúp đỡ âm thầm mà không để ai hay.

Là người hét ầm lên khi em cắt tóc bởi "tóc em đang đẹp, không được cắt", xót xa nhìn mái tóc em ngày xưa giờ ngắn ngủn, nhìn thấy em cười mà mặt vẫn méo xệch "em thích là được, nhưng anh vẫn thích tóc em ngày xưa hơn". 

Là người duy nhất nhận ra áo em rách hay giày em hỏng, dành cả buổi đi shopping mua đồ cho em dù khi tặng thì tỏ vẻ "Không có gì, chỉ tình cờ thấy cái này đẹp nên mua".

Là người nhớ sinh nhật em, dành cả buổi mua quà cho em dù lúc ấy em đang bên người khác.

Là người luôn xuất hiện bên em kịp thời, giải nguy cho em những khi em mắc kẹt hay gặp nguy hiểm.

Là người biết tất cả mọi sở thích lẫn thói quen của em, biết em hay đi ăn ở đâu, có tật xấu gì, nhắc em không được ăn thứ này thứ kia vì "Không tốt cho sức khỏe".

Là người khoe khoang thành tích của em, dù khi bạn bè hỏi "Cô bé này là gì của mày?" thì không trả lời được.

Là người gọi điện cho em khi em đang ở mình mình vì "Ngoài trời đang mưa, anh biết em sợ sấm".

Người nhường cho em suất ăn của mình và sẵn sàng mua thêm nếu em nói "Anh ơi em đói".

Người mặc áo cho em khi em lạnh, còn mình chịu rét run.

Người thích xoa đầu em và gọi em là nhóc hay cả khi em đang học đại học.

Người có thể không quá yêu em, nhưng trong tim luôn cho em vị trí số một.

Người đó có thể là bạn bè, thầy cô, gia đình, có thể là anh trai, anh kết nghĩa, hay...người đặc biệt. Đó có thể không phải là người em yêu nhất, cũng không phải người sẽ theo em suốt cuộc đời, nhưng sẽ để lại những ấn tượng vô cùng đặc biệt...

Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Khi anh chạm vào môi cô ấy

Chắc có lẽ điều đau lòng nhất đối với em không phải là khi anh quay đi mà là khi anh-hôn-cô-ấy. 


Em cảm giác thứ ngọt ngào em lôi từ trong tiểu thuyết ra để tôn sùng nay lại trở thành vệt dài những nỗi đau trong em.
Khi anh chạm vào môi cô ấy

Anh có biết đằng sau mỗi thứ em thêm vào tình yêu đơn giản chỉ là sự nhẫn nại.

Nhẫn nại yêu thương.

Nhẫn nại ghen tuông.

Nhẫn nại mong nhớ.

Nhẫn nại đợi chờ.

Khi sâu trong đôi mắt anh là nơi em biết mình luôn thuộc về thì dù cho khúc tình ca cũ kĩ có lạc nhịp hay sắc môi em có héo úa thì chân thành em dành cho anh đôi lần liều lĩnh sánh ngang hàng cùng vĩnh cửu.

Chắc có lẽ điều đau lòng nhất đối với em không phải là khi anh quay đi mà là khi anh-hôn-cô-ấy. Em cảm giác thứ ngọt ngào em lôi từ trong tiểu thuyết ra để tôn sùng nay lại trở thành vệt dài những nỗi đau trong em.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - anh đã gián tiếp phản bội một quá khứ yên bình trong tim em.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - là tình yêu anh dành cho em rơi tõm vào khoảng không vô định nơi anh thể không níu và em không thể giữ.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - em hiểu thứ hiện tại xa xỉ này đã không còn dấu chân của chúng ta.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - ngân hà kia bỗng chốc sụp đổ trong mắt em ngấn lệ xót xa. Là do ai em gục ngã?

Khi anh chạm vào môi cô ấy - là giây phút em biết mình nên ngừng cố gắng vì những điều em từng rất yêu thương.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - em đặt xuống trả lại anh những lời hứa vốn chẳng thể giữ, em sẽ quên như anh chưa từng hứa.

Khi anh chạm vào môi cô ấy - là môi em run lên nỗi tái tê chạy thắt sâu vào đáy tim rồi tự khắc chết lặng.

Em luôn muốn ôm lấy anh sau tất cả, em luôn muốn dù con đường muôn ngả anh sẽ quay về duy nhất trong em... nhưng đôi khi anh biết không, cố tích lại không có thật, chúng ta vẫn đến và yêu nhau nhưng rồi ngã rẽ là một kết thúc chả ai ngờ.

Bầu trời này chưa bao giờ là của chúng ta, một phần nó là của anh, một phần nó là của em, nay anh lấy chia thêm cho cô ấy.

Nơi em bầu trời vẫn xanh, thế còn nơi anh?

Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hóa ra cuộc sống thật đơn giản

Hóa ra sống vui vẻ thật đơn giản, có thiếu thốn chút ít đi nữa thì vẫn không sao!


1. Có một người vào thi để xin việc làm trong một công ty nọ, khi đi dọc hành lang đến phòng thi, anh thấy có mấy tờ giấy vụn dưới đất, liền cúi xuống nhặt lấy và bỏ vào thùng rác. 
Hóa ra cuộc sống thật đơn giản

Người phụ trách thi vấn đáp vô tình trông thấy từ xa, đã quyết định nhận anh ta vào làm việc cho công ty. Hóa ra để được trọng dụng thật là đơn giản, chỉ cần tập những thói quen tốt.

2. Có một cậu bé vào tập việc trong một tiệm sửa xe đạp, có người khách đem đến một chiếc xe đạp hư, cậu bé không những sửa lại cho thật tốt, mà còn lau chùi cho chiếc xe cho sạch đẹp. Những người đang học việc khác cười nhạo cậu bé đã dại dột, đã chẳng được thêm chút tiền công nào lại còn tốn sức. 

Hai ngày sau, người khách trở lại, thấy chiếc xe đạp vừa tốt vừa đẹp như mới mua, cậu bé liền được người khách nhận đưa về hãng của ông ta để làm việc với mức lương cao. Hóa ra để thành đạt trong đời thật đơn giản, chỉ cần cố gắng chịu thiệt thòi một chút…

3. Có một em bé nói với mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ rất đẹp!” Bà mẹ hỏi: “Ơ, sao con lại khen mẹ như thế?” Em bé trả lời: “Bởi vì hôm nay mẹ… không nổi giận như mọi ngày!”. Hóa ra muốn có một vẻ đẹp khả ái cũng thật đơn giản, chỉ cần không nổi giận là được.

4. Có một huấn luyện viên quần vợt nói với học sinh: “Nếu quả bóng rơi vào trong đám cỏ, thì làm thế nào để tìm nó?" Một người nói: “Bắt đầu từ trung tâm đám cỏ mà tìm”. Một người khác nói: “Bắt đầu từ nơi chỗ đất trũng nhất mà tìm”. Lại một người khác nói: “Bắt đầu từ trong đám cỏ cao nhất mà tìm”. Huấn luyện viên tuyên bố đáp án chính xác nhất: “Làm từng bước một, từ đám cỏ này đến đám cỏ kia”. Hóa ra phương pháp để tìm thành công thật đơn giản, cứ tuần tự, từ số 1 đến số 10 không nhảy vọt là có thể được.

5. Có một cửa hàng thương nghiệp đèn đuốc thường sáng trưng, có người hỏi: “Tiệm của anh thường dùng loại đèn nào vậy, tôi thấy rất bền, lúc nào cũng sáng, chẳng thấy chiếc bóng nào hư!?”. Người trông coi cửa hàng nói: “Đèn của chúng tôi cũng hay bị cháy lắm, chẳng qua là chúng tôi thường thay ngay bóng đèn mới khi bóng đèn cũ vừa bị hư mà thôi”. Hóa ra để duy trì ánh sáng thật đơn giản, chỉ cần thường xuyên thay đổi là được.

6. Con nhái ở bên ruộng nói với con nhái ở bên vệ đường: “Anh ở đây quá nguy hiểm, dọn qua chỗ tớ mà ở”. Con nhái ở bên đường trả lời: “Tớ đã quen rồi, hơn nữa, cũng thấy ngại, làm biếng không muốn dọn nhà”. Mấy ngày sau con nhái ở bên ruộng đi thăm con nhái ở bên đường, phát hiện nó đã bị xe chạy ngang qua cán chết rồi, xác nằm bẹp dí bên đường đi. Hóa ra phương pháp nắm giữ vận mệnh thật đơn giản, tránh xa lười biếng là xong.

7. Có một con gà con đang tìm cách phá vỏ trứng để chui ra, nó chần chừ e ngại thò đầu ra ngoài ngó nghiêng sự đời xem sao… Ngay lúc ấy có một con rùa chậm chạp lết ngang qua đó. Thế là con gà con quyết định rời khỏi cái vỏ trứng ngay lập tức, không do dự chi nữa. Hóa ra muốn thoát ly gánh nặng trầm trọng thật đơn giản, chỉ cần dẹp bỏ óc thành kiến cố chấp là có thể được.

8. Có mấy em bé rất muốn làm thiên thần, Thượng Đế trao cho mỗi bé một cái chân đèn bằng đồng, và bảo chúng trong lúc chờ Ngài trở lại, hãy giữ cái chân đèn sao cho luôn được sáng bóng. Nhưng rồi một tuần đã trôi qua đi mà vẫn chưa thấy Thượng Đế trở lại, tất cả các em bé đã nản chí, không còn chúi bóng chân đèn của mình nữa. Một hôm, Thượng Đế đột nhiên đến thăm, chân đèn của mỗi đứa bé lười nhác đều đã đóng một lớp bụi dày, chỉ duy có em bé mà thường ngày cả bọn vẫn kêu bằng thằng ngốc, dù cho Thượng Đế chưa thấy đến, hằng ngày bé vẫn nhớ lời dặn, lau chùi cái chân đèn sáng bóng. Kết quả em bé ngốc này được trở thành thiên thần. Hóa ra làm thiên thần thật đơn giản, chỉ cần có một tấm lòng thật thà tận tụy.

9. Có một con heo nhỏ đến xin làm môn đệ của một vị thần, vị thần ấy vui vẻ chấp nhận. Lúc ấy có một con trâu nghé từ trong đám bùn lầy bước ra, toàn thân đầy lấm lem đầy bùn dơ bẩn, vị thần nói với con heo nhỏ: “Heo ơi, con hãy đến giúp con nghé tắm rửa cho sạch sẽ đi.” Con heo nhỏ trố mắt ngạc nhiên: “Con là môn đệ của thần, sao lại có thể đi phục vụ một con nghé bẩn thỉu như thế chứ?” Vị thần bảo heo con: “Con không đi phục vụ kẻ khác, thì kẻ khác làm sao biết được con là… môn đệ của Ta?” Hóa ra học hành tập luyện để nên giống một vị thần thật đơn giản, chỉ cần đem lòng thành thật ra mà phục vụ là được.

10. Có một đoàn người đãi vàng đang đi trong sa mạc, ai nấy bước đi nặng nhọc, chỉ có một người bước đi một cách vui vẻ, người khác hỏi: “Làm sao anh có thể vui vẻ được chứ?” Người ấy trả lời: “Bởi vì tôi mang theo hành trang thật gọn nhẹ.” Hóa ra sống vui vẻ thật đơn giản, có thiếu thốn chút ít đi nữa thì vẫn không sao!
Theo: Kenh14.vn