Showing posts with label goc trai tim. Show all posts
Showing posts with label goc trai tim. Show all posts

Teen đã hiểu hết về “Ngày của Cha”?

Bạn biết không, bố mẹ chẳng cần một ngày kỉ niệm nào cả, điều họ cần nhất chính là niềm hạnh phúc được mang đến từ con cái.

Trong năm, ngày kỉ niệm cho nữ giới thường nhiều hơn phái mạnh, thế nên, các ông bố đôi khi sẽ có “tị nạnh” với các bà mẹ. Thế nhưng, hôm nay là “Ngày của cha”, sẽ là dịp để các ông bố được hưởng đặc quyền của mình và cũng là ngày để chúng mình làm một điều gì đó đặc biệt cho tình phụ tử đấy!
Teen đã hiểu hết về “Ngày của Cha”?

Lịch sử Ngày của cha – Father’s day

Việc ăn mừng Ngày của cha sớm nhất được biết đến đã diễn ra ở Fairmont, Tây Virginia vào ngày 5 tháng 7 năm 1908. Sự kiện được bà Grace Golden Clayton tổ chức, với mong muốn vinh danh cuộc đời của 210 người cha bị mất vài tháng trước trong Thảm họa Monongah Mining ở Monongah, Tây Virginia, vào ngày 06 tháng 12 năm 1907. Tuy nhiên, sự kiện đó bị lu mờ bởi các sự kiện khác trong thành phố. Tiểu bang Tây Virginia không chính thức công nhận ngày lễ này, và nó không được tổ chức trở lại. 

Một dự luật công nhận Ngày của cha là ngày lễ quốc gia được đưa lên Quốc hội Mỹ vào năm 1913. Năm 1916, Tổng thống Woodrow Wilson đến Spokane để nói chuyện trong lễ kỷ niệm Ngày của cha và muốn công nhận nó chính thức, nhưng Quốc hội phản đối, vì sợ rằng nó sẽ bị thương mại hóa. Tổng thống Mỹ Calvin Coolidge đề nghị vào năm 1924 rằng nên đưa Ngày của cha vào diện ngày được quan sát bởi quốc gia, nhưng chưa phát hành một công bố quốc gia.

Năm 1957, Thượng nghị sĩ Margaret Chase Smith viết một kiến nghị buộc tội Quốc hội đã phớt lờ Ngày của cha suốt 40 năm, trong khi tôn vinh 

các bà mẹ, do đó "chỉ tôn vinh 1 trong 2 phụ huynh của chúng ta". Năm 1966, Tổng thống Lyndon B. Johnson là tổng thống đầu tiên đưa ra lời loan báo tôn vinh những người cha, và chỉ định dành ngày Chủ nhật thứ ba trong tháng 6 làm Ngày của cha.

Sáu năm sau, ngày này đã được chính thức trở thành ngày nghỉ lễ trên toàn quốc ở Mỹ sau khi Tổng thống Richard Nixon ký nó thành luật vào năm 1972.

Yêu thương bằng hành động

Thay vì nói yêu cha, chúc hết cái này cái nọ trên facebook, viết bao nhiêu status bày tỏ sự ngưỡng mộ và biết ơn của mình nhưng bố bạn lại không hề biết, như thế có đáng buồn không? Không ai cấm bạn thể hiện tình cảm của mình ở mạng xã hội, nhưng trước tiên, hãy nói trực tiếp điều đó với bố bạn, hãy để bố biết, với bạn, bố tuyệt vời như thế nào! Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng hôm nay là một cơ hội tốt để bạn nói “con yêu bố” trực tiếp đấy!

Và hơn hết, mọi lời nói đều sẽ không có ý nghĩa gì khi nó không đi kèm hành động. Hãy cố gắng để “ngoan” hơn mọi ngày! Tạm hoãn các cuộc tụ tập với bạn bè cuối tuần đi, hãy dành thời gian cho gia đình nhiều hơn nữa. Tự tay “đạo diễn” bữa trưa hoặc cùng mẹ vào bếp làm những món ăn mà bố thích. Dành buổi chiều để cùng bố dạo phố, nghe những câu chuyện từ ngày xửa ngày xưa khi bình thường bạn vẫn lắc đầu quầy quậy. Xem thời sự cùng bố để cùng “đàm đạo” chuyện quốc gia đại sự, hoặc nếu có thể thì hãy chơi cờ hoặc đi chơi thể thao cùng bố. Hãy dành nhiều thời gian để ở bên bố và làm những việc trước nay hai người chưa bao giờ làm cùng nhau.

Một món quà ý nghĩa cũng sẽ là một gợi ý hay ho. Áo sơ mi, cà vạt, thắt lưng, ví da… là những món quà nhỏ nhưng rất thích hợp trong ngày này đấy. Hãy dành cho bố một sự bất ngờ.

Ngày nào cũng là Ngày của cha

Chẳng có niềm vui nào sánh được với nụ cười của bố mẹ khi con cái luôn ngoan ngoãn và vâng lời. Vậy thì, hãy biến bất cứ một ngày bình thường nào cũng trở thành Ngày của me, của cha. Đừng để đến lúc cả thế giới kỉ niệm bạn mới “tá hỏa” để làm một điều gì đó. 

Bạn biết không, bố mẹ chẳng cần một ngày kỉ niệm nào cả, điều họ cần nhất chính là niềm hạnh phúc được mang đến từ con cái. Ngày của cha chỉ là một ngày đặc biệt hơn chút xíu, trong vô số những ngày luôn chan chứa yêu thương từ bạn dành cho cha mình, đúng không?

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Sự lựa chọn của gió

Quá khứ là quá khứ, hãy cứ để cho nó qua đi, bởi mỗi khi đào xới lại, không chỉ là cố tình gợi ra những vết thương loang lổ, còn vô tình làm tổn thương đến hiện tại.

Cô đã từng trăm nghìn lần tưởng tượng ra viễn cảnh sẽ gặp lại mối tình đầu. Có thể là chạm mặt nhau trong cái thành phố nhỏ xíu với quá nhiều điều trùng hợp ngẫu nhiên, có thể là trong một quán café vắng vẻ trong một ngày chẳng mấy cảm xúc, hoặc những lần vô tình đi ngang qua trên những con đường đông đúc người, chỉ cần liếc mắt là có thể chạm tới nhau.
Sự lựa chọn của gió

Nhưng, chưa một lần Phương tưởng tượng, sẽ gặp lại anh ở đây, trên chiếc sô pha màu trắng sữa trong căn phòng khách ấm áp. Anh ngồi đối diện cô, khẽ nhấp tách café nồng nồng vị đắng nguyên chất, gương mặt anh, kể từ khi cô bước vào nhà chỉ là một thoáng ngạc nhiên khẽ khàng trong thoáng chốc, sau đó lại điềm nhiên lộ ý cười khách sáo đúng chuẩn cuộc gặp gỡ đầu tiên của hai con người xa lạ. Cuộc sống này nhiều khi thật nực cười, đã đưa đẩy hai con người từng có thời gian yêu nhau sâu đậm nay lại ngồi lại cùng nhau, buộc phải tỏ ra xa lạ để lảng tránh một mối quan hệ đã lùi vào quá khứ. 

- Hoàng, đây là Phương, bạn gái em! 

Hải cười cười, giới thiệu đơn giản bạn gái cho anh trai mình. Khuôn mặt anh bộc lộ niềm hạnh phúc và một chút tự hào con trẻ. Mối tình của anh với Phương chỉ vừa mới chính thức khi Phương nhận lời anh sau một thời gian dài anh điên cuồng theo đuổi. 

- Chào em! 

Bỏ tách café còn nóng rực xuống bàn, Hoàng cố nặn ra một nụ cười kiểu mẫu nhất với cương vị một ông anh trai của người yêu để tránh né những cảm xúc hỗn loạn đang ùa đến. Những rối loạn và nghi hoặc cứ dính lại với nhau khiến anh không thể mở miệng để đối đáp thêm vài câu theo lẽ thông thường.

- Đây là anh trai của anh, Hoàng!

- Chào anh! Em là Phương.

Phương nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, tươi cười tự giới thiệu một cách chua chát. Vốn dĩ họ đâu cần phải ngồi đây và tự giới thiệu khô khốc về bản thân thế này? Họ đã trải qua một quãng thời gian ngọt ngào ngập tràn kỷ niệm yêu đương. Nhưng giờ, đối diện với hiện thực, cô không cho phép mình mở tung cánh cửa quá khứ, để những cơn gió ký ức tự động lùa vào. Cuộc sống có trớ trêu đến mấy, cô vẫn phải tìm cách đương đầu.



Hải đương nhiên không biết tâm sự của hai con người bên cạnh anh. Từ nhỏ, anh lớn lên trong sự nuông chiều của cả gia đình, mối tình đầu của anh, là Phương, cô gái này đã khiến một chàng trai ương bướng là anh lần đầu tiên biết cảm giác yêu thương khó diễn tả. Nhưng, Phương luôn là một cô gái rất khó nắm bắt, mặc dù cô đã nhận lời yêu anh, anh vẫn hoàn toàn không thể hiểu hết được con người cô.

***

Người ta vẫn thường nói, con gái vẫn nhớ mãi không quên những người con trai đã từng khóc vì họ, còn con trai thì sẽ chỉ nhớ về những người con gái đã từng để lại vết thương trong lòng họ.

Có lẽ, Phương và Hoàng, cả hai người đều đúng với câu nói trên. Cho nên mới có thể day dứt mãi không quên, mới có thể cố chấp mà dành một khoảng trống trong tim để cứ mãi đắn đo về một người như thế. 

***

Ngồi trong quán café quen thuộc nằm trên tầng của một căn nhà cổ nằm lọt thỏm trong một con hẻm nhỏ. Radio phát ra tiếng nhạc Trịnh, thi thoảng lại vang lên tiếng máy xay sinh tố ù ù vọng lại từ quầy pha chế, Hoàng chợt thấy trống rỗng.

Dường như trong thâm tâm anh vẫn còn dành chỗ cho một cô bé của ngày xưa, cô bé đã gắn liền với cả một khoảng lặng ký ức đã vĩnh viễn nằm im và được anh khóa kỹ càng. Thế nhưng bây giờ, khi cô xuất hiện với tư cách bạn gái của em trai anh, chiếc khóa ấy đã bị bung ra kéo theo toàn bộ ký ức trở lại. Hoàng thừa nhận cho đến bây giờ anh vẫn không quên được Phương, không quên được tất cả những dư vị cả ngọt ngào lẫn đắng chát của mối tình tưởng như đã bị vùi sâu trong bụi thời gian.

Vớ vội lấy chiếc điện thoại, Hoàng bấm số điện thoại mà mặc dù chẳng cần lưu, nhưng 5 năm nay anh vẫn còn thuộc làu. Dù không biết, Phương còn dùng số cũ không, nhưng anh vẫn thử.

Tiếng nhạc chờ vang lên. Một ca khúc hơi đanh của Lê Cát Trọng Lý. Một lúc sau mới thấy tín hiệu bắt máy, vẫn giọng nói vui vẻ, hoạt bát ngày nào.

- Alo! Phương đây! Xin hỏi ai ở đầu dây thế?

- Là anh … 

- …

- Phương, là anh! Hoàng…

- Em biết, có chuyện gì không anh?

- Em bận không? Mình gặp nói chuyện một lát nhé? Anh đợi em ở “Xưa”.

- …

- Nếu em bận thì để hôm khác cũng được, dù sao cũng không có chuyện gì quan trọng lắm.

- Không! em rảnh. Vậy thì hẹn gặp anh 5 rưỡi chiều, ở “Xưa”, giờ đó em mới tan lớp.

- Ừ, cũng được, vậy hẹn gặp lại em!

- Tạm biệt anh!

Phương cúp điện thoại, đầu óc rối bời. Quả thực cô đã từng suy nghĩ đến việc sẽ gặp lại Hoàng lần nữa, nhưng không ngờ anh lại chủ động hẹn gặp cô. Cô nên nói gì đây? Một mối tình cũ mà đến giờ cô vẫn chưa quên, khúc mắc và mâu thuẫn giữa họ đứt đoạn khi đó vẫn chưa được giải đáp. Và bây giờ thì, cô lại trong vai người yêu của em trai anh. Cảm giác đó, cô hoàn toàn hiểu. Mặc dù cô đã hạ quyết tâm sẽ xây một ranh giới giữa cô và anh, nhưng nghĩ mãi cô vẫn không làm được. 


Cô thấy có lỗi với Hải, nhưng trước tình cảm thì cảm giác có lỗi đơn thuần không thể chiến thắng nổi cảm xúc.

Kết thúc giờ học chuyên ngành nhàm chán, Phương vẫn trong trạng thái suy tư và mông lung về cuộc điện thoại trưa nay, và cả cuộc hẹn gặp sắp tới. Những gì cô đang nghĩ trong đầu cứ rối mòng mòng, không chắc khi gặp Hoàng cô có thể mở miệng. Chợt chuông điện thoại reo trong túi xách. Là Hải.

- Cô bé! Anh đã nói hôm nay tan học sẽ đến đón em.

Tiếng Hải ở đầu dây bên kia đượm ý cười, và thật dịu dàng. Phương chợt nhớ đến giao hẹn của hai người, và cả cuộc hẹn gặp với tình đầu một cách bất đắc dĩ kia.

- Đương nhiên em nhớ rồi, nhưng mà hôm nay em phải ở lại trường có chút việc. Hay là để ngày mai anh nhé?

Phương nói dối. Chợt ngẩn người. Cô đang nói dối một cách rất trơn tru, nói dối để hủy cái hẹn đã giao ước với người yêu hiện tại, chỉ để gặp gỡ người CŨ.

- Ừm… - Hải ậm ừ, giọng nói pha chút ngạc nhiên lẫn tiếc nuối – Vậy thì sáng mai anh đón em.

- Được, mai gặp lại anh!

- Ừ, mai gặp!

Buông điện thoại, Hải thẫn thờ nhìn bóng cô gái đang đờ đẫn lấy xe đi ra cổng. Anh vốn định chia sẻ một điều bất ngờ đặc biệt cho cô. Nhưng, cô lại nói dối anh. Nhìn bóng dáng thất thần của cô, chắc hẳn phải xảy ra chuyện gì ghê gớm lắm. Vậy mà cô đã giấu anh.

“Chắc hẳn cô ấy gặp chuyện gì”, Hải nghĩ thầm, sau đó anh lặng lẽ phóng xe đi theo Phương theo bản năng. Dù cô có xảy ra chuyện gì, với tư cách là bạn trai, anh cũng có quyền biết và san sẻ cùng cô. Nhất là anh không yên tâm việc cô cứ để hồn vía đi đâu khi chạy xe ngoài đường. Rất nguy hiểm!

***

Café Xưa

Một bản nhạc Jazz êm ả đang trôi đi từ chiếc loa ở góc quán. Hoàng lấy tay rờ vào viền tách café bằng sứ trắng muốt, mắt đăm chiêu nhìn theo vệt nắng nhàn nhạt, đỏ quạch hất xuống chiếc bàn gỗ đựng vài cái ly tách kiểu cổ thêm nữa là vỏ một chiếc máy ảnh cơ từ vài thập niên trước. Mùi hoa dành dành thơm mát hòa cùng hương trà ướp hoa bưởi, lẫn trong vị café đặc quánh của buổi chiều muộn. Phố phường ồn ã ngoài kia dường như chẳng liên quan gì tới khung cảnh quán café này, trước nay vẫn vậy. 

Khách vắng. Có lẽ trong thời buổi hàng quán mọc lên đầy rẫy, thì các quán café được mở ra nhan nhản cũng chẳng phải là cây hái ra tiền như những năm về trước được nữa. Café Xưa cũng vắng như chính cái dáng vẻ bên ngoài của nó vậy, với cái địa thế khó nhận biết mặc dù nằm trên mặt đường, đi xe máy thường dễ dàng lướt qua. Ấy vậy mà bấy nhiêu thời gian, quán vẫn không thay đổi, cũng không đến nỗi sập tiệm, đóng cửa. Phong cách đặc trưng và mùi hương đặc trưng vẫn được duy trì như cái nếp vốn sinh ra đã có.

Đâu phải tất cả mọi thứ đều chịu thua cuộc trước lẽ đời vô thường đâu?


Chí ít, như quán café này. Chí ít, như chị chủ quán nhàn tản ngồi xem tạp chí phía sau quầy thu ngân này. Chí ít, như Hoàng. À không, Hoàng thì không thể tính vào. Vì Hoàng và cô gái mà anh yêu, trước đây rất lâu đã từng chịu thua cuộc. Và kết quả là họ đã lạc mất nhau. Sau khi gặp lại chỉ là một hoàn cảnh trớ trêu, với những cảm xúc trớ trêu cứ len lỏi không ngừng vào tâm trạng đã quá đỗi phức tạp.

Tiếng chuông gió leng keng. Và âm thanh của phố phường vọng vào từ bên ngoài đã cắt đứt chuỗi suy nghĩ lan man cùng với chất đặc sánh yên tĩnh bên trong quán café. Hoàng ngẩng đầu lên nhìn, là Phương. Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro và chiếc quần bò vén gấu đơn giản, mái tóc óng mượt lòa xòa thường ngày được cột lên trên đỉnh đầu bằng một sợi dây xanh chấm bi rất đáng yêu. So với hình ảnh khi xưa, Phương chẳng khác gì mấy. Chỉ là cái ánh mắt hơi trầm tĩnh của một sinh viên năm cuối Đại học có khác đi vài phần so với ánh mắt lanh lợi của cô học sinh cấp 3 thuở nào. Hoàng cảm thấy hơi hẫng. Phương và anh đã không gặp nhau 5 năm rồi. 

5 năm, quãng thời gian không thật sự là dài, nhưng nó là một khoảng thời gian đủ để thay đổi hoàn toàn một mối quan hệ. Nghĩ đến đó, Hoàng khẽ thở dài.

Rất nhanh chóng, Phương tìm được vị trí ngồi của anh và ngồi xuống phía đối diện.

- Có việc gì mà anh cần gặp riêng em? 

Phương đi thẳng vào vấn đề. Cô không đoán ra được mục đích gọi cô ra đây của Hoàng, càng không biết phải ứng xử ra sao trong trường hợp này. Trải nghiệm cảm xúc rối loạn đang khiến tâm trạng bức bối này, cô thà lấy dũng khí để hỏi trước. Hoàng vẫn như xưa, thậm chí ngay cả nước da trắng của anh cũng không bị thời gian làm sạm đi, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, hệt như những năm trước, khi hai người vẫn dựa vào nhau trong quán café vắng người này, cùng nghe những bản nhạc nhẹ, cô thì đung đưa chân trong khi tay uể oải vẽ những nét nguệch ngoạc ra các hình thù kì dị, còn anh thì mỉm cười vuốt tóc cô. Nhưng tất cả điều này đã là 5 năm về trước rồi, còn đối diện với cô bây giờ, chỉ có duy nhất một Hoàng của hiện tại, không còn thuộc về cô nữa.

- Phương, gặp lại em, anh rất bất ngờ! – Hoàng thành thật. Mắt anh dịu dàng dán chặt vào mắt cô, tìm kiếm không ngừng hình ảnh của mình trong đó.

- Em cũng rất bất ngờ, vào một ngày đẹp trời, em lại có thể gặp anh, với tư cách bạn gái của em trai anh.

Phương tự chế giễu mình. Cô không thể tìm ra giải pháp nào khác ngoại trừ việc cố tình đục khoét vào tâm trạng rối bời của mình. 

- Đừng nói thế, Phương! Anh biết giữa chúng ta khoảng thời gian trước có hiểu lầm. Chính vì thế em đã rời xa anh. Thật ra anh không đủ tự tin và cũng không thể chứng minh cho em thấy sự thật khi đó. Anh đã chỉ biết đứng im lặng nhìn em hoàn toàn biến mất ra khỏi cuộc sống của anh, đến lúc mất dạng mới giật mình nghĩ, chúng ta còn yêu nhau như vậy, không thể chia tay như thế được. Thời gian qua anh đã cố nghĩ, hay là bỏ cuộc, dù sao khi ấy anh và em cũng chưa đủ trưởng thành để hiểu hết mọi chuyện, và bao dung cho nhau. Em biết đấy, anh …

- Thôi được rồi, anh Hoàng ạ! - Phương nhẹ nhàng ngắt lời, ánh mắt của cô dịch chuyển từ khuôn mặt anh sang vết sẹo trên mu bàn tay trái của anh. Một vết sẹo rất dài, chưa xuất hiện khi hai người còn ở bên nhau – Em không muốn gặp anh để gợi lại chuyện cũ. Mặc dù tình thế của em bây giờ khá trớ trêu, nhưng kể cả như vậy, em cũng không muốn vạch lại quá khứ để tiếp tục khổ sở bởi những chuyện đã chấm dứt. Giữa anh và em đã kết thúc từ 5 năm về trước, không thể nói là lỗi của riêng ai, thời gian qua rồi, hãy cứ cho nó qua đi. Em không muốn làm những người xung quanh mình chịu tổn thương.

- Phương, em vẫn chưa hiểu ý của anh, anh thật sự vẫn còn mang cảm giác hối hận, và anh vẫn chưa thể nào quên được em.

- Ồ, vậy ý anh là muốn em và anh bắt đầu lại? Hoàng ạ, nực cười lắm! Tại sao một chuyện xảy ra 5 năm về trước anh không thể từ bỏ đi? Huống hồ em và em trai của anh mới yêu nhau. Anh không nghĩ đến cảm nhận của em, chắc phải nghĩ đến cảm nhận của Hải chứ? Anh định sẽ giới thiệu với anh ấy: “Đây là bạn gái cũ của anh! Anh chưa quên cô ta, và giờ anh muốn bắt đầu lại” ư? Không thể! Cuộc sống là sự lặp đi lặp lại những trật tự, một khi anh đã ngoặt hướng sang con đường khác, nghĩa là anh không thể nào quay trở lại con đường đã đi ngày trước nữa.

- Nhưng, anh có thể tìm chỗ giao nhau giữa hai con đường, để tiếp tục quay về con đường cũ. 

- Còn Hải thì sao? – Phương hỏi vặn – Anh muốn em chia tay với anh ấy, và làm lại với anh?

- Không phải như thế, Phương! Chúng ta có thể tìm ra giải pháp khác, anh …


- Anh quá ích kỷ, Hoàng ạ! Thậm chí anh chưa từng nghĩ qua cảm nhận của em, tình cảm của em, càng chưa nghĩ đến cảm giác của em trai anh. Anh từ đầu đến cuối chỉ để ý đến cảm nhận của mình. Không cần anh phải vạch ra cho em nên cân nhắc chuyện tình cảm của mình thế nào, càng không cần anh tự mở cửa trái tim em ra, nhìn xung quanh một lượt và nói, trong đấy vẫn còn để chỗ cho anh. Kể cả em còn tình cảm với anh đi chăng nữa, thì 5 năm rồi, em vẫn sẽ không thể chọn anh được nữa. Xin lỗi!

- Phương …

- Đừng nói gì nữa, em nghĩ là anh hiểu hết những gì em vừa nói. Người em yêu bây giờ là em trai anh, là anh Hải, chứ không phải là anh. Xin anh đừng mang chuyện quá khứ ra để thúc ép em, em đã sớm xóa bỏ sạch những tiếc nuối ngày xưa ấy rồi.

***

Hải lững thững quay trở ra, từ góc độ của anh khi nãy có thể chứng kiến toàn bộ hai người trong ô cửa kính đang nói chuyện với nhau. Anh trai anh nhìn Phương với ánh mắt dịu dàng pha lẫn vẻ đau xót, còn Phương quay lưng lại với phía anh nhìn, bóng lưng cô từ góc độ này thật yếu đuối. Rốt cuộc hai người họ đã quen nhau từ trước, đã từng rất thân mật, thậm chí có thể là một mối quan hệ như anh và cô bây giờ. Ráng chiều đỏ quạch hắt lên bóng lưng đơn độc của cậu. Hà Nội đang bước vào mùa bàng thay lá, những cô gái tíu tít rủ nhau đi chụp ảnh, có cả một cặp cô dâu chú rể đi chụp ảnh cưới. Thì ra, anh trai anh mới là người cô không thể quên.

Kết thúc cuộc nói chuyện như rút cạn sức lực, Phương chợt cảm thấy lòng nhẹ tênh. Trái tim cô đã không còn lỡ nhịp khi gặp lại mối tình đầu nữa, cũng không còn lấn cấn giữa những sự lựa chọn khó khăn nữa. Cô biết, hiện tại cô dành tình cảm cho ai, và cũng cần có ai trong cuộc sống của mình.

Nhấc điện thoại gọi cho Hải. Có lẽ cô cần thẳng thắn đối diện với anh về vấn đề này. Cô không thể để một bí mật lớn dần lên và phá hỏng mối quan hệ của hai người. Với mối quan hệ éo le đến nực cười này chỉ có thể chọn cách trực tiếp đối mặt. Cô tôn trọng anh, cũng tôn trọng sự lựa chọn của anh.

***

Chuông điện thoại reo. Là Phương. Hải cười khổ. Cô định gọi anh để chấm dứt chuyện của hai người? Hay là tiếp tục nói dối anh?

- Ừ, anh đây!

Đầu dây bên kia là giọng nói thật dịu dàng.

***

Những ngày Hà Nội heo hắt gió mùa, dọc đường Phan Đình Phùng chỉ toàn màu vàng lạo xạo của lá khô. Hai bóng người dắt tay nhau qua những gánh hàng hoa dạo rực rỡ một khoảng trời. Chàng trai mua tặng cô gái bó Hướng Dương buộc lại đơn giản bằng sợi ruy-băng. Nụ cười của cô gái còn rực rỡ hơn những cánh hoa. 

Quá khứ là quá khứ, hãy cứ để cho nó qua đi, bởi mỗi khi đào xới lại, không chỉ là cố tình gợi ra những vết thương loang lổ, còn vô tình làm tổn thương đến hiện tại.


“Em chạy về tìm lại môi anh

Những bỡ ngỡ đầu tiên còn run trong ký ức

Em ra khỏi giấc mơ để quay về hiện thực

Vẫn còn mùi hương xưa trong khoảng gió đời mình…”
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hãy tự mình bước qua nỗi đau

Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi.

Bởi vì ngoài bạn ra, chẳng ai có thể cảm nhận được rõ ràng những vết thương đang ứa máu chảy ra từ chính tim bạn, và chẳng ai có thể kiên trì chạy đến nâng bạn dậy, dìu bạn chầm chậm bước qua quãng thời gian trúc trắc những bất an, và sự trống rỗng như một lỗ hổng lớn sâu hoắm cứ kéo bạn chìm vào trong tuyệt vọng.
Hãy tự mình bước qua nỗi đau

Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi. 

Một ngày kia bạn sẽ bỗng nhận ra rằng, kể cả xung quanh có những người sẵn sàng yêu thương mình vô điều kiện, nhưng họ cũng chẳng thể nào luôn ở bên cạnh để giúp bạn chữa lành những vết thương.

Vậy nên có đau thương đến mấy, điều bạn phải đối mặt vẫn chỉ là chính bản thân mình. Bước qua nỗi đau, nghe thì có vẻ hoa mĩ, nhưng thực chất chỉ là vượt qua bản thân mình, để rồi có cái nhìn khác hơn về cuộc sống, để chọn đương đầu chứ không phải là thỏa hiệp, để chọn chấp nhận chứ không phải buông xuôi, để chọn dũng cảm hơn chứ không phải cứ mãi hèn nhát, để chọn bình tĩnh hơn trước mọi vấn đề chứ không phải chỉ biết trốn chạy.

Chẳng cần phải đặt mục tiêu là bất cứ ai, chỉ cần mang niềm tin rằng bạn đang thay đổi, vì chính mình.

Quá trình trưởng thành gian nan biết bao, cứ mỗi lần vấp ngã, đứng lên, lại thấy suy nghĩ của mình dài rộng hơn một chút. Sau này nhìn lại mới thấy, hóa ra quãng thời gian lớn lên gian nan ấy, đã học được cách bình thản đối diện với hiện thực, không còn là cô bé ngày nào vẫn hay òa khóc mỗi khi vấp ngã, chỉ biết ôm riết lấy những vết thương để đau khổ một mình, nuốt cạn những tổn thương để u uất trong nỗi ấm ức chẳng thể nguôi ngoai nổi.

Ai chẳng tồn tại trong lòng một quãng thời gian như thế, chỉ là một lúc nào đấy sẽ thấy thích ứng dần với hiện thực để rồi biết tự mình bước qua những nỗi đau.

Bạn đang ở thời hiện đại, không phải là cô Tấm trong truyện cổ tích ngày xưa hay cô bé Lọ Lem đáng thương trong tiểu thuyết, để mà chỉ biết ngồi khóc trước những khắc nghiệt của cuộc đời. Bạn cần một trái tim mạnh mẽ, một lòng kiên định và sự dũng cảm để bản lĩnh chấp nhận những xáo trộn của cuộc sống, để không ai có thể làm bạn tổn thương hay rơi nước mắt.

Quan trọng là, chỉ bạn có thể tự làm chủ bản thân, để biết chọn lựa đánh cược và sẵn sàng chấp nhận chịu thua nếu thất bại. Rồi sau đó mới có thể bình tĩnh làm lại, và kiêu hãnh ngắm nhìn thành quả của mình.

Biết sống độc lập hơn, biết kiên định coi mọi nỗi đau đã qua chỉ là quá khứ đã vĩnh viễn lùi lại phía sau, biết cứng cỏi hơn để không dễ dàng gục ngã, biết tỉnh táo hơn để không cho người khác có thêm cơ hội làm tổn thương mình.

Thế đấy, cuộc sống luôn có nhiều sự chọn lựa, vậy bạn chọn sẽ tự mình vượt qua thất bại hay vĩnh viễn nằm lại nơi ấy để chờ đợi người đến kéo bạn lên? 

Niềm vui cũng từ bản thân mà có, tổn thương cũng từ trái tim mà ra, chính vì thế mà những người trưởng thành đều phải trải qua tất cả những hạnh phúc, bất ngờ rồi đau thương, tuyệt vọng để rồi mới biết trân trọng bản thân mình như thế nào, để rồi mới biết bảo vệ mình cho tốt, để rồi biết trân trọng cái tôi vốn có và quá khứ đầy nước mắt đã tự khô từ khi nào.

"Một cánh cửa khép lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra". Trong quá trình vấp váp, tự đứng dậy, bạn sẽ thấy những điều tuyệt diệu đằng sau cánh cửa đã vĩnh viễn đóng chặt ấy. Tiếp tục bước đi hay vẫn cứ đứng yên tại chỗ, quyết định là do bạn.

Những gì đã đi qua chỉ là nền tảng cho bước chân hiện tại của bạn, bởi vì kể cả có tổn thương đến mấy cũng không thể chết, cũng không thể buông xuôi tất cả. Đối diện với vòng quay không dừng lại, đối diện với cả thế giới vận động, đối diện với cuộc sống nhiều màu sắc phía trước mặt, đối mặt với lòng tin xuất phát từ chính mình, bạn có bằng lòng tự mình vượt qua tất cả hay không? 
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Em nhớ anh... là em nói thật

Em loay hoay với tình yêu hiện tại, anh yêu là cho ngày mai. 


Anh cho đi nhung nhớ còn em rụt rè nói nhớ thương. Là anh yêu sai hay do em sợ hãi tình yêu?

Tình yêu chỉ có một, cái na ná giống nó thì hàng trăm nhưng cảm xúc thì cũng chỉ có một. Đến khi nào em lại được gặp anh, hai con người đã rẽ theo hai hướng đi khác nhau. 
Em nhớ anh... là em nói thật

Em ước mình có đủ tỉnh táo và can đảm để một lần thử nắm lấy tình yêu nơi anh. ai bảo em là một cô gái đã từng tổn thương trong tình yêu, hả anh?

Em nhớ anh, nhớ ánh mắt tha thiết lúc nhìn em, nụ cười làm tim em loạn nhịp.

Em nhớ anh, nhớ cái ôm siết chặt từ đằng sau, nhớ đôi bàn tay ấm áp.

Em nhớ anh, nhớ gương mặt hiền lành, nhớ từng cử chỉ âu yếm anh dành cho em.

Em nhớ anh, nhớ cái cách anh ghen với người con trai nào ân cần với em.

Em nhớ anh… là em nói thật.

Tình yêu chỉ có một, cái na ná giống nó thì hàng trăm nhưng cảm xúc thì cũng chỉ có một. Đến khi nào em lại được gặp anh, hai con người đã rẽ theo hai hướng đi khác nhau. Em ước mình có đủ tỉnh táo và can đảm để một lần thử nắm lấy tình yêu nơi anh. ai bảo em là một cô gái đã từng tổn thương trong tình yêu, hả anh?

Em nhớ anh, nhớ ánh mắt tha thiết lúc nhìn em, nụ cười làm tim em loạn nhịp.

Em nhớ anh, nhớ cái ôm siết chặt từ đằng sau, nhớ đôi bàn tay ấm áp.

Em nhớ anh, nhớ gương mặt hiền lành, nhớ từng cử chỉ âu yếm anh giành cho em.

Em nhớ anh, nhớ cái cách anh ghen với người con trai nào ân cần với em.

Em nhớ anh, nhớ lúc anh tức giận vì em biếng ăn, em thức khuya.

Em nhớ anh, nhớ từng dòng tin nhắn, nhớ những cuộc điện thoại hỏi han trong vội vã.

Em nhớ anh, nhớ giọng nói nồng nàn và mạnh mẽ.

Nhưng em không dám, không dám một lần thử đối mặt với tình yêu của anh.

Em trách anh, trách anh sao yêu em, yêu một cô gái đã từng tổn thương để cô ấy luôn nghi ngờ, không dám tiếp nhận.

Em trách anh, trách anh yêu một cô gái từng bị bỏ rơi để giờ đây cô ấy nhìn đâu cũng thấy giả tạo, ai tốt với cô ấy, tối về cô ấy cũng phải suy nghĩ.

Em trách anh, trách anh yêu một cô gái ngây ngô trong tình yêu chỉ biết yêu và yêu, yêu không tính toán so đo…

Em trách anh, trách anh quan tâm em quá, dịu dàng với em quá, trách anh lo lắng chăm sóc em nhiều quá.

Em trách anh, trách anh nuông chiều em quá, yêu thương em quá.

Em trách anh, trách anh không hiểu em, trách anh vội vàng tin vào những lời em nói dối, nói “em không yêu".

Em loay hoay với tình yêu hiện tại, anh yêu là cho ngày mai. Anh cho đi nhung nhớ còn em rụt rè nói nhớ thương. Là anh yêu sai hay do em sợ hãi tình yêu? 

Em sợ tình yêu là giả dối nhưng “Em nhớ anh… là em nói thật”, anh biết không?
Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Chỉ xa em một chút thôi, anh nhé!

Ở khoảng cách mà em có thể quay lại là nhìn thấy, để có thể an tâm mà bước về phía trước, với một niềm tin rằng anh vẫn luôn ở trong tầm với của em.


Anh!

Chúng ta quyết định để dành cho mỗi người một kỳ nghỉ dài mà không có nhau, khi những cuộc cãi vã, căng thẳng chẳng đầu chẳng cuối cứ lung lay mãi cái gốc rễ của mối quan hệ mà anh và em đã tận tâm vun vén thật nhiều. 
Chỉ xa em một chút thôi, anh nhé!
Đọc Thêm...

Đã “ế” đâu, vội yêu làm gì?

Độc thân và “ế”, vế nào cũng là khuyết “người yêu”, nhưng độc thân là chưa muốn yêu, còn “ế” là muốn nhưng mà chưa thể. Bạn có thể độc thân, nhưng đừng làm mình “ế”!


Độc thân là mỉm cười với những người đi ngang qua cuộc đời mình, biết ai sẽ thuộc về mình và mình thuộc về đâu. Còn “ế” là chỉ nhìn họ đi qua, từ bỏ cơ hội để yêu thương dù biết rằng mù quáng. 
Đã “ế” đâu, vội yêu làm gì?

Độc thân là tự tin, còn “ế” là ghen tị xếp chồng nhau và loay hoay không biết hài lòng với cuộc sống.

Độc thân là biết chờ đợi tình yêu nhưng không bị động, còn “ế” là vội vã và cuống quýt với những thứ vốn sinh ra đã không dành cho mình.

Độc thân là biết kiêu hãnh với chính mình, còn “ế” ngoài tự bi lụy bản thân ra, thì chẳng còn gì khác.

Độc thân là biết lúc nào “cần” yêu và “nên” yêu, còn “ế” chỉ biết ngồi nhìn tình yêu đi qua và tiếc rẻ!

Độc thân là lựa chọn, còn “ế” là vì “không thể khác”!

Độc thân là khôn ngoan, “ế” là ngơ dại! Hay cùng vì ngơ dại, nên bạn “ế”, dễ hiểu thôi!

Vậy bạn sốt sắng yêu đương làm gì, là bạn nhận mình ế, hay vẫn còn độc thân?


Cơ hội yêu đương sẽ không chia đều cho cả hai, nếu bạn tự mình đứng vào hàng “ế”. Vì bạn không biết nhìn ra giá trị của chính mình, nên bạn “ế”, sẽ là điều hiển nhiên!

Thế bây giờ, bạn sẽ nhận mình ế, hay mỉm cười và chấp nhận hai chữ “độc thân”? Nếu là độc thân, thì đã “ế” đâu, vội yêu làm gì?

Chầm chậm thôi, để chờ một tình yêu đích thực. Một tình yêu không xáo trộn bởi những nghi hoặc của vội vàng, một tình yêu bình lặng và giản đơn bởi không cần tô vẽ, một tình yêu an yên nhưng đắp đầy hạnh phúc vì bạn tìm được đúng người. Và vì hạnh phúc đến muộn, nên hạnh phúc này sẽ tự biết trưởng thành để giữ lấy nhau.

Cuống quýt làm gì, vốn dĩ trên đời này luôn tồn tại một nửa của cuộc đời ta. Chỉ là đang lạc nhau ở một nơi nào đó, chỉ là chưa tìm thấy, chứ không phải không còn.

Hối hả làm gì, khi tình yêu chớp nhoáng chỉ thỏa mãn những xúc cảm nhất thời. Nóng vội làm gì, khi người yêu ta vẫn còn ở phía trước?

Độc thân mà, đã “ế” đâu! Vội yêu làm gì, để rồi cũng vội chia tay? 
Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tháng Năm - mùa chia tay!

Hè đổ lửa rồi, tháng Năm cũng đã lững lờ ngoài cửa như cô bé đỏng đảnh mới yêu. 


Sáng nay thấy phượng đỏ rực trong những bức ảnh trên Facebook người bạn mới đăng, nghĩ mà thấy bồi hồi…
Tháng Năm - mùa chia tay!

Tháng Năm!

Cô bé ẩm ương

Nhớ cậu học trò trèo tường… đi mất

Nghiên mực chông chênh

Bút lăn dài

thẫn thờ

khô khốc!

Bài thơ còn hoài dang dở

đỏng đảnh

... chờ người viết tiếp.

Ai cũng có trong mình một tháng Năm kỷ niệm, tháng Năm chia tay. Tôi nhớ vô cùng từng đợt xà cừ đổ xuống sân trường mà nghe thời gian rất gần, rất gấp. Nhớ trò nhảy dây, lò cò, đuổi bắt, nhớ lúc nghịch ngợm trèo tường chui vào lớp buổi đi học trễ giờ…

Tháng Năm của Mười Hai thần tiên, lúc này đầu óc bạn và tôi đang bị lấp đầy bởi dãy công thức “Quang, Cơ, Lượng, Giác” dày đặc và chằng chịt hay sáng ngày sốt vó khi chưa đọc cho vanh vách “Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập…”. Có bao lâu nữa đâu mà, cái buổi học cuối…

Phút chia tay thiêng liêng, bản nhạc nào cất lên mà du dương, réo rắt, như những giấc mơ tươi đẹp chắp cánh. Mắt nhòe, lệ rơi, bàn tay bạn nắm bàn tay tôi, bỏ hết đi những giận hờn bé bỏng. Phía trước là cả cuộc đua dài, chỉ biết nguyện cầu thành công cho bạn và tôi. Một chút ngập ngừng thương ai khó nói. Một chút ngổn ngang… “Chút nữa xa rồi!”.

Thời gian cứ mải miết trôi, thảng thốt khi nghĩ về một tháng Năm ngông nghênh và khờ khạo, chênh vênh giữa cái ranh giới “trẻ con và người lớn”. Giật mình hệt như có một bàn tay vô hình nào đó, bất ngờ xô ta vào một dòng cuộc sống khác, mưu toan, tính toán hơn; phải biết “note” từ cuộc sống nhiều hơn là những dòng ghi nhớ cô giáo in đậm trong sách vở.

Tuổi học trò qua đi, ta thấm thía rằng đó chính xác là quãng thời gian đẹp đẽ, trong sáng nhất, khi những gì ban và tôi dành cho nhau là trinh nguyên nhất, không mảy may vụ lợi. Sẽ chỉ có duy nhất một lần trong đời, cái thời bao cấp bố cho bạn mượn chiếc áo trắng mới, bạn bè mẹ nhường nhau miếng đậu, lạng thịt, cái thời bạn ngược cả đoạn đường nắng chói chang chở tôi đi học trên chiếc xe đạp phượng hoàng… Một lần thôi!

Thi thoảng ngồi ngẫm lại, tôi vẫn thấy tiếc một vài người bạn của cái tháng Năm ngày xưa... Có những mối quan hệ tưởng như “thiên trường địa cửu”, hóa ra cũng dễ dàng trôi tuột đâu mất. Bạn đó, tôi đây, gần mà ngỡ như xa lắc, rộng hoác!

Cả hai đều vin vào sự trưởng thành, khi mà những “cơm, áo, gạo, tiền” cứ như một đám mạng nhện rối rắm cuốn chúng ta vào, dẫn theo nhiều phía! Ừ, biết là mỗi người có một trí hướng riêng, một mối quan tâm khác nhau, biết là chẳng thể giữ mãi nhịp đập đồng điệu xưa cho những trái tim vốn dĩ thiếu kiên định lại còn non nớt, nhưng sao vẫn nặng một tiếng thở dài…

Tháng Năm mùa chia tay!…
Theo: Kenh14.vn

Gọi cho em một lần!

Gọi cho em một lần đi anh, khi em chẳng đủ dũng khí mặc dù chỉ là lí nhí cất lời xin lỗi anh, mặc dù chỉ là đến gần anh và tựa nhẹ vào anh một chút. Em sợ anh đã không quan tâm đến em nữa.


Mặc dù em biết, mối quan hệ của chúng ta đã nói là chấm dứt. Và em chỉ là người vẫn chưa thể dứt khi cứ níu kéo những suy nghĩ về anh. Một cuộc tình làm sao có thể là chết, nếu như một người vẫn chưa đành tâm buông bỏ…
Gọi cho em một lần!

Nhưng anh à, em biết anh cũng như em. Tất cả những mâu thuẫn của cả anh và em, trong một mối tình dây dưa mà kẻ cứng đầu là em chỉ luôn muốn chiến thắng trong mỗi cuộc cãi vã. Có thể nhiều người nói chúng ta còn chưa đủ yêu nhau đậm sâu để có thể khoan thứ vô điều kiện cho nhau. Trong mắt đối phương, chúng ta vẫn còn trẻ con lắm.

Vậy thì, thay vì kết thúc sau lần trót bực tức mà nói lời chia tay, thì chúng mình có thể bắt đầu lại không anh? Chẳng lẽ, anh không tiếc nuối mối tình này? Không tiếc nuối cả một khoảng ký ức đã vấn vương quá đậm nét hình ảnh đối phương? Không tiếc cả tình yêu dành cho em? 

Anh à, em nhớ anh lắm, hãy gọi cho em một lần đi anh!

Gọi cho em một lần đi anh, khi em đang cắn răng từng ngày chờ tiếng chuông quen thuộc vang lên, chỉ để hỏi em đã ăn sáng chưa? Có tùy ý bỏ bữa hay không? Có bị cảm sốt vì thời tiết thất thường hay vì vẫn giận dỗi mà lãng quên việc chăm sóc bản thân.

Gọi cho em một lần đi anh, khi em đang ngồi đếm từng ngày chúng ta tuyên bố chia tay, và tự trách bản thân mình. Giá mà em để tâm đến cảm nhận của anh hơn, giá mà em chịu mềm mỏng, dịu dàng và hiểu chuyện một chút để trở thành một cô gái đáng yêu hơn trong mắt anh. Nhưng cuối cùng em vẫn chỉ là môt con nhóc cần anh che chở.

Gọi cho em một lần đi anh, khi em đang sắp tuyệt vọng trong cái mớ suy nghĩ trong đầu, em đương nhiên là một kẻ hay suy diễn, bất cứ chuyện gì em đều có thể đoán ra rất nhiều chiều hướng, rồi sau đó lại tự kìm kẹp mình trong hàng tá cơ sở em tự đặt ra.

Gọi cho em một lần đi anh, khi em không cách nào để mở lời nói hòa giải, khi em chính là đứa mở miệng đòi chia tay, khi em quậy phá khiến anh điên đầu. Và giờ bảo em xuất hiện trước mặt anh, sao em đủ tự tin?

Vì anh ơi, em vốn dĩ chỉ là một cô bé ương ngạnh và lắm khuyết điểm. Chỉ biết tỏ ra ương bướng vì chưa đủ trưởng thành, chỉ biết gây chuyện kiếm cớ với anh, chỉ biết dựa dẫm vào anh. Và em biết chứ, nhiều người sau lưng em, vẫn thường nói với anh rằng em căn bản chỉ là một cô gái không hiểu chuyện, và chia tay em đi là việc mà anh nên làm. Nhưng anh đã chỉ cười với họ. Khi đó em biết, anh đã bao dung và yêu thương em nhiều đến mức nào.

Ấy vậy mà em vẫn đẩy mối quan hệ của chúng ta tan vỡ, em không biện minh cho hành động của mình, em đã sai rồi, và kể cả anh có không tha lỗi cho em, em vẫn không dám trách cứ anh.

Thời gian chúng ta xa nhau, em đã nhận ra thật nhiều điều. Mỗi một cô gái luôn cần thời gian để trưởng thành trong tình yêu, để biết cách yêu mà không vô tình gây tổn thương hoặc áp lực cho người mình yêu thương. Và có lẽ, em đã học được cách để yêu anh như cách anh đã yêu em khi trước. Không ngang ngược, không cố chấp, cũng không giận hờn vô cớ nữa.

Chỉ cần gọi cho em, chào đón anh sẽ là một nụ cười, và anh sẽ nhận ra, cô gái của anh đã khác rồi!

Theo: Kenh14.vn

Liệu có phải anh không, tình đầu?

Mình xa nhau bao mùa? Em không nhớ nổi nữa. 


Em loay hoay đếm trên từng ngón tay, thấy dường như đã nhiều lắm, em đã chẳng còn nhớ gương mặt, nhớ nụ cười, ánh mắt của anh nữa đâu...

Nhưng dường như tình yêu ấy, những nghĩ suy, những thổn thức của trái tim lần đầu lỗi nhịp như vẫn vẹn nguyên hình hài. 
Liệu có phải anh không, tình đầu?

Khi xưa có một người đàn ông đã cùng em ngắm những buổi chiều hoàng hôn, người ấy luôn muốn em được cười vui, cảm xúc được bình ổn như áng mây nhẹ trôi giữa trời. 

Khi xưa có một người đàn ông đã cùng em đứng trước biển, hai đứa đã cùng nhau thả những lọ ước trôi theo dòng xa. Người ấy bảo, làm như vậy mọi điều em mong muốn sẽ thành hiện thực.

Cũng là ngày xưa, mỗi lần xa em, người ấy nói: "Nhớ mái tóc bay bay mỗi chiều tan học em đứng đợi người ấy tới đón ở cổng trường quện mùi thơm của giọt nắng đầu hạ. Người ấy ấp ủ yêu thương qua từng cái vuốt tóc, xoa đầu khi em nói lời lém lỉnh."

Nhớ chiếc áo trắng tinh khôi thơm mùi mưa, mỗi lần rong ruổi bờ Hồ rồi ướt như chuột lột vì gặp mưa giữa đường. Tay cầm kem bông, em vẫn cười ngả nghiêng, híp mí.

Nhớ đôi bàn tay thơm mùi cỏ mật, những lần cùng nhau về quê, nắm tay em rong chơi, đuổi bướm, hái hoa trên cánh đồng cải trắng. 

Nhớ hơi thở, vòng tay ấm nồng của em thơm mùi lo âu, mong chờ mỗi lần người ấy đi công tác xa về. 

Nhớ nụ hôn chứa chan hy vọng về một điều tưởng như vĩnh cửu trong ngày kỷ niệm tình yêu của hai đứa.

Người đó…

Liệu có phải là anh không, tình đầu?

Anh đã bỏ đi về miền xa xứ, sao không ngoảnh lại một lần để thấy em đang chênh vênh trong những mùa ảo vọng do chính anh tạo nên?

Trong mảnh trời cũ, người đã trao cho em những nụ hôn vụng dại, những cái thẹn thùng nắm tay vào những buổi hẹn hò vội vàng trên phố. 

Vậy mà có những ngày, em để tay buông, mong chờ được một bàn tay khác nắm chặt, khi bóng em đổ dài phía sau lưng một cách đơn lẻ, khi xung quanh chỉ còn lại một khoang không đen đúa, cô tịch đến đáng sợ thì phải làm sao hả anh?

Khi lọ ước đã được thả đi rất nhiều nhưng có một điều duy nhất em mong chẳng thể thành hiện thực được thì phải làm sao hả anh?

Khi áng mây bị dịu dàng bỗng chốc bị cuốn đi trong một buổi chiều trở gió thì phải làm sao hả anh?
Em bất lực, ôm chặt mảnh tình yêu đã vỡ mà chẳng thể nào tìm được một loại keo để tình yêu được trở về nguyên vẹn dáng hình như xưa. Khi giọt buồn cứ mãi đong đầy cùng những giọt nước mắt thì phải làm sao hả anh?

Em biết đem yêu thương vụng dại gửi trao cho anh nhưng em chưa thể đánh vần từ QUÊN LÃNG được anh ạ!

Dù tiếc nuối và giận hờn nhiều lắm nhưng em vẫn luôn muốn cảm ơn anh - người đã đến và cho em những thổn thức ban đầu mà có lẽ chỉ được gặp một lần duy nhất trên đoạn đường đời!
Theo: Kenh14.vn

Bức thư của Abraham Lincoln gửi thầy giáo con trai

Bức thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học.


Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. 
Bức thư của Abraham Lincoln gửi thầy giáo con trai

Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có những con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố...

Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.

Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.

Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Bức thư của Abraham Lincoln gửi thầy giáo con trai 1

Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.

Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...

Xin hãy dạy cho cháu khoanh tay làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng…

Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.
Theo: Kenh14.vn

Ừ thì, em yêu anh đấy!

Tình yêu là hình tròn, bởi vì tình yêu không bao giờ có bắt đầu và kết thúc. Đến một lúc nào đó những người yêu thương nhau sẽ tìm về với nhau.

Không biết tình yêu do một đấng siêu nhiên hay do một con người vĩ đại nào tạo ra mà nó tuyệt vời thế. Nó đến với mọi người, mọi lứa tuổi một cách nhẹ nhàng, mềm mại nhưng đôi khi cũng mãnh liệt đến cháy lòng. 





Em không rõ đó có phải tình yêu không…

Nhưng em biết rằng mỗi khi nhìn thấy anh tim đập nhanh và mạnh hơn khi em nhìn thấy một cậu bạn cùng tuổi. 

Em không rõ đó có phải là tình yêu không…

Nhưng em luôn muốn gửi tin nhắn cho người đầu tiên em nghĩ đến mỗi sớm mai là anh, mỗi tối trước khi đi ngủ em đều muốn nói “ngủ ngon anh nhé”.

Em không rõ đó có phải là tình yêu không…

Nhưng em luôn muốn là người ngồi cạnh anh trong mọi cuộc đi chơi, mọi buổi cafe, mỗi khi ngồi trà chanh chém gió bên vỉa hè.

Em không rõ đó có phải là tình yêu không…

Nhưng em muốn được ngồi sau xe anh, nghêu ngao hát vài câu trong một bài hát nào đó mà anh thích rồi em chỉ khẽ mỉm cười mà có lẽ anh không thể biết được gương mặt vui sướng của em lúc đó.

Em không rõ đó có phải là tình yêu không…

Nhưng em ghét tất cả mọi cô gái xuất hiện bên cạnh anh dù là ai đi nữa, những lúc đó em chỉ muốn chạy đến mà xô họ ra để giành lại “vị trí” của mình.
Tình yêu là hình tròn, bởi vì tình yêu không bao giờ có bắt đầu và kết thúc. Đến một lúc nào đó những người yêu thương nhau sẽ tìm về với nhau.  Không biết tình yêu do một đấng siêu nhiên hay do một con người vĩ đại nào tạo ra mà nó tuyệt vời thế. Nó đến với mọi người, mọi lứa tuổi một cách nhẹ nhàng, mềm mại nhưng đôi khi cũng mãnh liệt đến cháy lòng.    Em không rõ đó có phải tình yêu không…   Nhưng em biết rằng mỗi khi nhìn thấy anh tim đập nhanh và mạnh hơn khi em nhìn thấy một cậu bạn cùng tuổi.   Em không rõ đó có phải là tình yêu không…   Nhưng em luôn muốn gửi tin nhắn cho người đầu tiên em nghĩ đến mỗi sớm mai là anh, mỗi tối trước khi đi ngủ em đều muốn nói “ngủ ngon anh nhé”.   Em không rõ đó có phải là tình yêu không…   Nhưng em luôn muốn là người ngồi cạnh anh trong mọi cuộc đi chơi, mọi buổi cafe, mỗi khi ngồi trà chanh chém gió bên vỉa hè.   Em không rõ đó có phải là tình yêu không…   Nhưng em muốn được ngồi sau xe anh, nghêu ngao hát vài câu trong một bài hát nào đó mà anh thích rồi em chỉ khẽ mỉm cười mà có lẽ anh không thể biết được gương mặt vui sướng của em lúc đó.   Em không rõ đó có phải là tình yêu không…   Nhưng em ghét tất cả mọi cô gái xuất hiện bên cạnh anh dù là ai đi nữa, những lúc đó em chỉ muốn chạy đến mà xô họ ra để giành lại “vị trí” của mình.     Em không rõ đó có phải là tình yêu không…   Nhưng em buồn lắm mỗi khi thấy anh hướng ánh mắt và nụ cười cho một ai khác ngoài em. Em sẽ về trút hết mọi bực tức lên con gấu bông nhỏ mà anh tặng em rồi vuốt ve nó vào lòng mà ngủ quên lúc nào không biết.   Em không rõ đó có phải là tình yêu không…   Nhưng em luôn ăn nhiều hơn, tập thể thao nhiều để nhanh chóng trở thành một cô gái trưởng thành đấy.    Em không rõ đó có phải là tình yêu không…   Nhưng người em rung lên, mặt em đỏ ửng khi anh khẽ búng nhẹ vào mũi em mà bảo “nhanh lớn mà yêu anh nhé nhóc”.      Ừ thì em là nhóc, là một con bé kém anh đến 8 tuổi, là con bé nhà kế bên luôn được anh dẫn đi chơi khi còn bé, là con bé luôn bực tức mỗi khi có ai trêu ghẹo, ăn hiếp, bắt nạt anh, là một con bé muốn ôm anh vào lòng khóc nức nở mỗi khi có chuyện buồn. Em vẫn mãi là con bé thôi, em không thể nào bắt mình nhanh lớn để đuổi kịp anh, đuổi kịp những cảm xúc yêu thương trong em.   Chúng chạy nhanh quá anh nhỉ, có thể em sẽ không thể nào bắt mình nhanh lớn thêm từng ngày nhưng trong tình yêu thì em sẽ nhanh hơn bất cứ ai. Anh sẽ không thể gọi em là “nhóc”, “cô bé” được nữa bởi vì em không muốn làm cô bé mãi lẽo đẽo theo anh, điều em muốn bây giờ là được bước bên anh trên quãng đường dài, rộng phía trước.   "Ừ thì, Em yêu anh đấy”. Anh có dám yêu con nhóc này không ?

Em không rõ đó có phải là tình yêu không…

Nhưng em buồn lắm mỗi khi thấy anh hướng ánh mắt và nụ cười cho một ai khác ngoài em. Em sẽ về trút hết mọi bực tức lên con gấu bông nhỏ mà anh tặng em rồi vuốt ve nó vào lòng mà ngủ quên lúc nào không biết.

Em không rõ đó có phải là tình yêu không…

Nhưng em luôn ăn nhiều hơn, tập thể thao nhiều để nhanh chóng trở thành một cô gái trưởng thành đấy. 

Em không rõ đó có phải là tình yêu không…

Nhưng người em rung lên, mặt em đỏ ửng khi anh khẽ búng nhẹ vào mũi em mà bảo “nhanh lớn mà yêu anh nhé nhóc”.


Ừ thì em là nhóc, là một con bé kém anh đến 8 tuổi, là con bé nhà kế bên luôn được anh dẫn đi chơi khi còn bé, là con bé luôn bực tức mỗi khi có ai trêu ghẹo, ăn hiếp, bắt nạt anh, là một con bé muốn ôm anh vào lòng khóc nức nở mỗi khi có chuyện buồn. Em vẫn mãi là con bé thôi, em không thể nào bắt mình nhanh lớn để đuổi kịp anh, đuổi kịp những cảm xúc yêu thương trong em.

Chúng chạy nhanh quá anh nhỉ, có thể em sẽ không thể nào bắt mình nhanh lớn thêm từng ngày nhưng trong tình yêu thì em sẽ nhanh hơn bất cứ ai. Anh sẽ không thể gọi em là “nhóc”, “cô bé” được nữa bởi vì em không muốn làm cô bé mãi lẽo đẽo theo anh, điều em muốn bây giờ là được bước bên anh trên quãng đường dài, rộng phía trước.

"Ừ thì, Em yêu anh đấy”. Anh có dám yêu con nhóc này không ?
Theo: Kenh14.vn

Mãi mãi là bao xa?

Dù cho thực tế chẳng ai bắt ta phải tin vào điều đó, dù ta có cân nhắc lí trí đến thế nào, thì con tim ta vẫn luôn hy vọng vào một điều gì đó phù phiếm… Vậy, mãi mãi là bao xa?

Đôi khi, ta vu vơ tự chợt hỏi với mình rằng “Mãi mãi là bao xa?”

Thực tế, trong tiềm thức ta vốn đã tự nhận ra chẳng có điều gì là mãi mãi… Nhưng ta dù vô tình hay cố ý, vẫn tự huyễn bản thân mình rằng sẽ có kì tích xảy ra thôi nếu một lần nào đó ta may mắn…





Trong cuộc đời, ta sung sướng khi được Thượng đế trao tặng một thứ được gọi là tình yêu. Và cụm từ “mãi mãi”, bỗng chốc được khai sinh ra như một quy luật tự nhiên hằng tồn tại.

Ngay từ thưở lọt lòng, cha mẹ đã hứa với ta rằng sẽ luôn ở bên ta mãi. Và thời gian cứ thế trôi qua, ta vẫn luôn thắc mắc trong mình rằng “mãi” ấy là khi nào. Để rồi cuối cùng, ngay cả khi họ đã vĩnh viễn rời xa ta, ta vẫn chẳng thể nào định nghĩa được cụm từ ấy…

Mãi mãi là bao xa?

Có lẽ, mãi mãi là khi tình yêu thương dạt dào vẫn chôn chặt đến tận đáy lòng dù đã bị cuộc đời chua cay nhẫn tâm cắt… Là khi nước mắt chẳng thể nào ngừng tuôn rơi… Là khi nỗi đau vẫn còn nhói lại mỗi khi nhắc đến chẳng nên lời…

Và rồi, ta biết là ta ngốc, ta biết là ta sai, nhưng vì ta biết là ta đang tồn tại, nên ta vẫn tiếp tục dấn thân vào cái “bẫy” mang tên tình cảm của thế gian này…

Một người nào đó, xa lạ mà thân thuộc, hồn nhiên đến bên đời ta, trao cho ta bao yêu thương, trao cho ta bao hy vọng, trao cho ta bao niềm hy vọng sống, và một lần nữa, cũng trao cho ta hai từ “mãi mãi”.

Ta ngây ngô tin vào điều đó, ngây ngô đón nhận, để rồi cũng ngây ngô để mất đi…

Ta tức giận, ta căm hờn, ta thù hận vào điều gì đó mang tên “mãi mãi”…

Ta nực cười vì tất cả chỉ là dối trá. Ta đau xót khi nhận ra “mãi mãi” vốn là một khái niệm không hề tồn tại.

Nhưng dù cho thực tế chẳng ai bắt ta phải tin vào điều đó cả, dù ta có cân nhắc lí trí đến thế nào, thì con tim ta vẫn luôn hy vọng vào một điều gì đó phù phiếm…

Vậy, mãi mãi là bao xa?

Mãi mãi là khi tình cảm giữa đôi ta vẫn nguyên vẹn tròn đầy dù cho không còn ở bên nhau chăng nữa…

Mãi mãi là khi ta cảm nhận được hơi ấm của nhau dù đã để hình bóng của ai rời xa mất…

Và mãi mãi… là sẽ chẳng bao giờ rời xa nhau cho dù ta, một lần nữa, đã không còn tồn tại…

Vì vậy, đừng bao giờ đánh mất niềm tin của bản thân, niềm tin vào những thứ kể cả khi ta tưởng chừng như đó là một giấc mơ hoang đường… Vì hai từ mãi mãi , luôn tồn tại ở trong ta nếu ta đủ can đảm và nghị lực để giữ lấy chúng…
Theo: Kenh14.vn