Showing posts with label tuyen chon. Show all posts
Showing posts with label tuyen chon. Show all posts

SỐNG VỚI YÊU THƯƠNG!

Hôm trước tình cờ được đọc một bài viết mang tên”Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần?“. 

Thực sự, mình cảm nhận được không nhiều do lâu nay có điều kiện sống bên cạnh gia đình. Song mình đã suy ngẫm rất kỹ, và nghiệm ra một điều lý thú. Điều quan trọng không phải là bao nhiêu lần bạn gặp người thân, mà là lúc ở bên cạnh họ, bạn làm gì?

Hãy tưởng tượng, bạn có 30 phút bên cạnh một cô gái xinh xắn hay một anh chàng dễ thương, bạn rất muốn làm quen. Nhìn chung, nếu mong muốn đủ mạnh, đa số chúng ta sẽ tìm ra cách khiến cho đối phương ấn tượng, cảm thấy thoải mái, cảm thấy được quan tâm. 

Có thể bắt đầu từ một nụ cười thân thiện, một lời khen hợp lý, dẫn dắt hai người tích cực tham gia vào một câu chuyện. Khi không khí cởi mở, hai người sẽ có cơ hội trao đổi thông tin liên lạc, rồi hẹn một dịp nào đó gặp lại. Sau khi chào tạm biệt, người đó cảm thấy rất vui vì gặp một người thú vị. Còn bạn, có khi còn phấn khích hơn nhiều, đến tận vài ngày sau, đầu óc vẫn còn miên man nghĩ… về người ấy.
SỐNG VỚI YÊU THƯƠNG!
Còn bây giờ, cũng với 30 phút đó, hãy xem bạn sẽ làm gì khi ở cạnh người thân, có thể là anh chị em, đặc biệt là ba mẹ mình? Có bao giờ bạn muốn tìm cách để khiến họ cảm thấy thoải mái nhất, hạnh phúc nhất khi ở bên bạn?

Không biết có ai đã từng như mình trước đây không, thực sự mình đã muốn lảng tránh, vì nghĩ rằng họ thật phiền toái. Có thể đối với những người sống xa nhà, cả năm mới về thăm bố mẹ được may ra một lần thì khoảng thời gian đó là vô cùng quý báu, và họ sẽ trân trọng nó, họ sẽ tìm mọi cách để làm nó trở nên có ý nghĩa nhất. 

Do đó, có lẽ những người suốt ngày bên cạnh người thân thì cũng nên cố gắng làm như vậy. Hoàn toàn đúng, song thực tế thì…?

Mình tin rằng nhiều bạn cũng có hoàn cảnh tương tự mình, đi học, đi làm về, đều có điều kiện quây quần bên gia đình vào mỗi tối, được ba mẹ “quan tâm” đến từng bữa ăn, từng giấc ngủ… thậm chí là từng buổi đi chơi “Lại đi hả con? Đi đâu thế? Đi với ai? Mấy giờ về? Về cho sớm đấy!“. 

Rồi cả chuyện tương lai “Nên học trường này trường kia, ngành đó bố mẹ quen biết, có đầu ra con ạ“, cho đến những việc hệ trọng “Này con, đã đến tuổi rồi đấy, con xem con bé, anh chàng này này, bố mẹ thấy nó được lắm…” Về phần người con, nhiều lúc cảm thấy không thoải mái, vì cái mà “Không có gì quý hơn” như Bác Hồ đã nói, là sự “Độc lập, Tự do” có vẻ như đang bị lung lay.

Có nhiều phụ huynh coi “quan tâm” là dành thời gian để lo lắng, dành tiền bạc để mang lại những gì mà họ cho là tốt nhất với con cái. Rất đáng hoan nghênh, họ đã hết mình vì con. Song nhiều lúc sự yêu thương hết mình đó lại bị lầm sang thành kiểm soát, mầm mống của nhiều rắc rối. 

Bởi đơn giản:“Trao đi yêu thương với một ai đó theo cách của bạn, không có nghĩa là họ sẽ cảm nhận được”, mà có khi lại là cảm giác bị kiểm soát, bị giữ chặt khư khư như kho báu. Lý do là, trong thế giới quan của mỗi người, quan niệm về yêu thương rất khác nhau. Cũng giống như hiện tượng ngôn ngữ, nếu bạn hét “I love you” với người không biết tiếng anh, có thể họ sẽ lầm hiểu sang quát mắng, lớn tiếng.

Có người thì quan niệm yêu thương là được âu yếm, hỏi thăm, lo lắng từng li từng chút một, có người thì nghĩ yêu thương là được tặng hoa, tặng quà, có người thì cho rằng khi có ai đó lắng nghe mình, để mình giãi bày tâm sự mới là yêu thương, có người lại cho rằng cùng hỗ trợ nhau, làm việc cùng nhau tạo ra những thứ lớn lao, mới là yêu thương… cho nên, nếu chúng ta cứ nghĩ rằng ai cũng giống nhau, và cứ “Yêu theo cách riêng của mình” thì sớm muộn cũng sẽ đem lại đau khổ. Tình thương thì có thể có thật đấy, song chúng ta đã không hiểu ngôn ngữ của nhau, nên không biết trao đi thế nào cho hợp lý, hoặc là phải đợi đến khi quá muộn…

Tại một buổi hội thảo, người ta đã đưa ra cho khán giả một loạt các câu hỏi về ba mẹ. Câu hỏi đầu tiên, và có lẽ là dễ nhất “Bạn có tin rằng mình yêu ba mẹ không?” Ngay lập tức, cả hội trường nhốn nháo “Tất nhiên rồi, không yêu họ thì còn yêu ai, hỏi gì kì vậy.“. Câu hỏi tiếp theo “Bạn đã làm những gì để thể hiện tình yêu đó?” Hàng loạt cánh tay giơ lên “Ờ thì dịp lễ tết mua hoa, mua quà tặng, rồi về thăm, rồi chia sẻ, tâm sự, thi thoảng đỡ đần việc nhà, việc cửa” có người thì chia sẻ thành thật “Tôi ở xa nhà nên thường xuyên gửi tiền về, hỏi xem ông bà thích gì thì mình mua cho, rồi thuê ôsin để phục vụ, hàn huyên cho ông bà đỡ buồn, tôi nghĩ đó là tốt lắm rồi”…

Câu hỏi tiếp theo “Bao nhiêu người nhớ đến sinh nhật của ba mẹ và tặng quà, hoặc những lời chúc tốt đẹp?” Số cánh tay lần này đã ít đi, “Bao nhiêu người biết đến ngày cưới của ba mẹ, và giúp ba mẹ tổ chức lễ kỉ niệm?” nhiều người đã lắc đầu, số cánh tay giảm hẳn. “Bao nhiêu người hay tâm sự với ba mẹ, biết đến ước mơ, niềm đam mê, sở thích hồi bé của ba mẹ, và thông cảm nếu họ chưa thực hiện được?” Chỉ còn vài cánh tay sót lại. 

Câu hỏi cuối cùng, “Bạn đã bao giờ ôm ba mẹ, và nói rằng con yêu ba, con yêu mẹ, xin lỗi về những điều con đã sai, và cảm ơn tất cả những gì mà ba mẹ đã làm cho con?” Không còn cánh tay nào, tất cả đều im lặng.

Vị diễn giả nói tiếp “Có thể, ở đây, có nhiều bạn nghĩ là ba mẹ đã không đối xử tốt , thậm chí tệ bạc với các bạn. Song bạn có bao giờ nghĩ rằng, họ đã làm một điều tuyệt vời nhất, là sinh ra các bạn, là cho các bạn quyền được sống, và nuôi các bạn đủ lớn không? 

Trong khi đã có biết bao ông bố bà mẹ vị thành niên, đã chót lỡ làng mà phá thai, và vứt con mình, máu mủ của mình vào sọt rác ở bệnh viện?” Nói đến đây, đã có người bắt đầu khóc, một trong số họ chia sẻ “Tôi đã ở với mẹ tôi suốt hơn 30 năm qua, nhưng đã không còn làm kịp những điều anh nói nữa, dù chỉ là một lời cảm ơn, mẹ tôi vừa mới mất đột ngột cách đây ít lâu”…

Bạn à, có những thứ chúng ta tưởng như tất yếu, tưởng như đương nhiên mà chưa chắc đã phải vậy. Hãy thử nghiệm lại xem, sự kiện sóng thần Tsunami, đâu có ai nghĩ rằng một ngày đẹp trời vậy, lại là thời điểm kết thúc của biết bao vận mạng. 

Sự kiện 11/9, đâu có ai nghĩ hệ thống an ninh chặt chẽ vậy, mà lại để thảm họa xảy ra. Vậy liệu ai trong số chúng ta, với tai trần mắt thịt, có thể chắc chắn 100% là ngay ngày mai thôi, khi bạn tỉnh dậy, mọi thứ vẫn bình yên. Sẽ không có một máy bay rơi, quả bom nổ, một hòn đạn, mũi tên bay lạc, hay thậm chí là động đất, sóng thần.. Sẽ không có một điều tồi tệ nào đó xảy đến với người bạn thân yêu, hoặc chính bản thân bạn?

Vì vậy, đơn giản là đừng chờ đợi, hãy sống hết mình, yêu thương hết mình cho ngày hôm nay. Hãy làm những việc mà bạn cảm thấy cần thiết, trước khi quá muộn. Dù cho thế nào đi nữa, tất cả chúng ta đều nợ anh chị em mình, ba mẹ mình, ít nhất là một lời cảm ơn chân thành, một cái ôm thật chặt, hoặc một lời xin thứ được lỗi, cảm thông. 

Cách đây ít lâu, mình đã phá bỏ rào cản, để tâm sự với mẹ mình những điều bao năm giấu kín, và thân thiện hơn với ông anh ruột, rồi lần đầu tiên sau hơn 10 năm chung sống, mình đã khóc, và ôm ba mình, nói lời yêu thương. Một cảm giác rất tuyệt vời, hãy đơn giản là hành động. Và đừng quên để ý đến ngôn ngữ yêu thương của mọi người xung quanh nhé!

Hoathuytinh
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tổng hợp những câu nói hay về tình yêu trên facebook phần 2

Cùng đọc những câu nói hay về tình yêu trên facebook phần 2 bạn nhé- những câu nói hay nhất về tình yêu

câu nói hay về tình yêu
Tổng hợp những câu nói hay về tình yêu trên facebook phần 2

Cuộc sống giống như 1 chiếc Piano …

- Những phím trắng giống như những khoảnh khắc vui vẻ hạnh phúc.◕ ◡ ◕

- Những phím đen giống như những lúc ta đau buồn, thất vọng

- Nhưng phím đen bao giờ cũng ngắn hơn những phím trắng...

- Nhưng hãy nhớ rằng 2 phím đó phải luôn đi cùng với nhau mới taọ nên thành 1 bản nhạc hoàn chỉnh ◔◡◉

Nhớn rồi.... phải biết che dấu cảm xúc....
Ném đá... thì phải dấu tay...
Thủ đoạn rất hay....
Nhưng phải tỏ ta là mình bị hại :))
Nếu cần thì em sẽ diễn vai ác ..
Để dẫm nát những đứa thích đóng vai hiền :))
Em Không phải nai tơ ....
Không ngoan hiền và chẳng ngu ngơ ...
Em sắc xảo .. đa đoan .. và cực kì ích kỉ ...
Em sẽ không hiền với những kẻ cơ hội...
Muốn thay thế em để yêu anh...
Em không giả tạo và ra vẻ thanh cao .. em là cáo !...
Và đôi khi còn bố láo hơn cả hồ ly ^^!
status hay trên facebook về tình yêu

" Con gái nè...
• Đừng vì một thằng lăng nhăng...
- Mà nghĩ rằng trên đời này...
- Không còn tình yêu thật sự...
• Đừng vì một thằng đồi bại ...
- Mà nghĩ là không có đàn ông tốt...
• Đừng vì một kẻ lạnh lùng...
- Mà nghĩ rằng :
- Yêu thương trao đi... cũng chỉ là
ngu xuẩn ...
~ Và...
• Đừng vì một tên ích kỉ mà nghĩ
rằng :
- Tình yêu chỉ là thứ xa xỉ...
• Bởi vì tình yêu thật sự
- Sẽ đến với những người còn niềm
tin...
- Cho dù rằng họ đã từng bị tổn
thương! "lh

♫ Đã lâu rồi :

• Anh không hút thuốc...
• Anh không uống rượu...
• Không sa đà - Những cám dỗ gần xa...

♫ Nhưng hôm nay :

• Anh đã uống quá nhiều...
• Xin lỗi em - Anh say rồi thì phải...
♫ Anh muốn uống :
• Uống cho bản thân anh...
• Uống thêm cả phần cho em nữa...
• Uống cho tan nỗi buồn - Cho quá khứ ngủ yên...
♫ Uống cho say :
• Anh như lại nhớ em...
• Những yêu thương - Tưởng chừng anh đã lấp...
♫ Uống cho say :
• Anh muốn gọi tên em...
• Nghe giọng em - Tưởng quên rồi Lạnh Nhạt...

Đừng mang cho ai đó hơi ấm
rồi sau đó bỏ đi
Đừng mang cho ai đó niềm tin
Rồi sau đó lừa dối
Đừng mang cho ai đó hi vọng
Rồi sau đó đập tan
Đừng nói yêu ai đó
Rồi sau đó nói là ngộ nhận
Đừng hứa mãi mãi tên ai đó
Rồi sau đó tay trong tay với người khác

Con trai :

• Không nên..
• Nói hai từ – Mãi Mãi…
• Với một người con gái…
• Khi mà :
• Chính bản thân mình…
• Cũng còn không thể chắc chắn…Bởi vì :
• Con gái…
• Họ sẽ luôn tin điều đó…
• Cho đến tận cuối đời
– Tội lắm…

-♥-

- Gọi nhau 2 tiếng "Vk-Ck"
- Nghĩa là nguyện ước 1 lòng đắp xây!
- Đắp cho hạnh phúc đong đầy!
- Cho ngày cho tháng vững tay 1 lòng!
- Đắp cho duyên Vk, duyên Ck !
- Bạc đầu ân ái 1 lòng ko phai!
- Đắp xây hạnh phúc ngày mai!
- Trọn tình, trọn nghĩa sánh vai đồng lòng

status hình ảnh hay trên facebook về tinh yêu

Nếu sự thật làm tổn thương…

...Tôi sẽ học cách nói dối!...
Nếu nói dối cũng làm tổn thương...
...Tôi sẽ im lặng...
Nếu Im lặng vẫn tổn thương...
...Vậy thì...
...Tôi chấp nhận rời xa...
Có những thứ...không phải là......
...Bản thân muốn thì sẽ có được...
Có những thứ...cho dù luyến tiếc...
...Bạn vẫn phải buông tay!..
...
Con trai khóc...khi anh ta yêu thật lòng...
Con gái khóc...khi cô ấy thực sự buông tay!...
...Yêu một người...
Không chắc sẽ có được người đó...
Nhưng khi có được nó...
Thì hãy học cách trân trọng và nâng niu!

Người ta nói : ” Đau rồi tự khắc sẽ buông ! “

Nhưng vẫn có những người . . .
Đau lắm rồi mà mãi chưa chịu
buông...
Vì sao à ?!!!
Vì họ còn yêu và . . . yêu rất
nhiều !!...

Đừng bao giờ cố gắng yêu lại người yêu cũ...
.
Vì yêu lại 1 người mình đã từng yêu …
Cũng giống như đang đọc lại cuốn tiểu thuyết mình đã từng đọc...
.
Bạn biết chắc cái kết của nó như thế nào!...
.
Kết thúc thì vẫn là kết thúc ko bao giờ thay đổi!...
.
Quá khứ đã trôi qua... làm sao mà xóa...

Hạnh phúc qua rồi...Cố níu cũng lại trôi!...
trong tình yêu liệu có gì đảm bảo cho 2 chữ thật lòng ?

EM sợ Anh yêu người khác

Em sợ Anh quan tâm người khác
Em sợ Anh thân thiết với người khác
Em....sợ nhiều lắm
Nhưng chẳng biết làm gì để giữ Anh lại cả....
Bởi vì cái gì đã vốn không thuộc về mình
....Thì mình phải để nó đi thôi.
Miệng Em nói Em Buông Tay
Nhưng thật tâm Anh có hay rằng Em vẫn cố nắm giữ lấy!!
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Nấm xôi của ngoại

Khi bắt đầu nhận thức được cuộc sống, bắt đầu tò mò về những việc xung quanh mình thì điều con thắc mắc đầu tiên: tại sao ngoại là đàn ông mà gánh xôi đi bán!

Mỗi lần con hỏi ngoại luôn cười và bảo: “Thế con có muốn đi bán thay ngoại không?”. Những lúc như thế con thường chu miệng và lắc đầu: “Con còn đi học mà”.

Thật ra, hồi đó con chẳng thích ngoại làm công việc này chút nào cả. Mỗi khi ngoại gánh xôi qua trường con, tụi bạn cứ chọc con hoài. Nhưng sau đó thì khác rồi ngoại ạ! Tuổi 16 giúp con hiểu rằng ngoại gắn bó với gánh xôi cũng chỉ vì con.

Hồi ấy, người bán xôi ở làng mình là bà Ba, còn ngoại thì đi gánh nước thuê. Một lần đi bán về, bà Ba nhặt được một đứa bé gái bị bỏ rơi nơi bụi dứa đầu làng. Mọi người xúm xít quanh bà để coi đứa nhỏ ra sao. Ai cũng cám cảnh cho thân phận đứa bé nhưng không ai dám nhận nuôi vì cuộc sống của mọi người khi đó còn nhiều khó khăn.

Không chút ngần ngại, ngoại đứng ra nhận nuôi đứa bé.

Người trong làng ai cũng biết ngoại mất vợ sớm, chưa bao giờ chăm sóc trẻ con nhưng rồi họ vẫn đồng ý vì không có cách nào khác. 

Con đã đến với ngoại như thế đấy.Từ hôm ấy mọi người thấy đèn nhà ngoại để khuya hơn, trong nhà thường hay nghe tiếng khóc của trẻ con và tiếng võng ầu ơ của ngoại. Cũng bắt đầu từ đấy ngoại chuyển sang nghề bán xôi mà theo như lời ngoại bảo: “Gánh nước chỉ đủ nuôi miệng tôi, có thêm con bé thì phải khác chứ!”.
Nấm xôi của ngoại
Cũng vào thời điểm ấy, bà Ba bán xôi nghỉ bán và theo con lên thành phố sống. Ngoại trở thành người bán xôi duy nhất ở làng. Con lớn lên từ những gánh xôi của ngoại. Từng cây viết, cuốn tập, chiếc áo, chiếc quần của con đều được đổi bằng những tháng ngày vất vả của ngoại.

Bao giờ trước khi đi bán ngoại cũng luôn xới phần xôi ngon nhất để vào cặp cho con.Mười mấy năm ăn xôi nhưng ngoại ơi, con chưa bao giờ cảm thấy chán bởi đó là những hạt xôi chứa cả lòng yêu thương của ngoại. Con chưa kịp bày tỏ lòng mình và báo đáp công lao trời bể của ngoại thì ngoại đã mãi mãi đi xa.

Con gào thét, vật vã vào cái ngày mà trong chiếc cặp nhỏ nhắn của con không có gói xôi quen thuộc của ngoại. Ngoại nằm đó bất động bên gánh xôi còn chờ đôi vai ngoại ghé vào. Ngày ngoại mất con khóc thật nhiều, con tưởng đất trời sụp đổ và cô đơn vô cùng. Mãi mãi không còn ai lau nước mắt cho con mỗi khi con khóc.Ngoại ơi! 

Con cảm thấy trách bản thân mình nhiều lắm. Con giận mình vì chưa kịp nói lời cảm ơn ngoại.Hôm nay đã tròn một năm ngày ngoại mất...

( Trích báo tuổi trẻ )
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tâm sự cuối ngày…

Tỉnh dậy vào buổi sáng, tôi liên tục kiểm tra email vì người phỏng vấn việc hôm trước nói hôm nay sẽ gửi thư trả lời. 

Phải nói thêm là sau buổi phỏng vấn tôi đã vui vẻ trở về nhà với một suy nghĩ khá tích cực và bắt đầu mơ mộng về công việc sắp tới đây mình sẽ phải làm thế nào và nên bắt đầu từ đâu.

Hơn 10h sáng, email đến và sau chữ xin chào “hi” khá tích cực, là chữ “sorry”. Nguyên nhân là: xin lỗi tôi đã tìm được một cô gái Phần Lan có đầy kinh nghiệm (kinh nghiệm về mảng này của tôi chỉ có một chút ít) và chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn.
Tâm sự cuối ngày…
Thẫn thờ một lúc vì buồn chán và thất vọng, tôi ngồi nghĩ tại sao. Tôi quay sang đổ lỗi vì mình không phải người Phần Lan nên mới vậy. Tại sao người ta phải thuê một người nước ngoài khi có người Phần Lan cũng xin làm công việc đó.

Sau một hồi, tôi nghĩ lại và thấy cũng không hẳn thế. Người phỏng vấn tôi nói là cô nhận được 14 đơn xin việc và mỗi nước cô chọn ra một người để phỏng vấn. Cô là giám đốc marketing một công ty lớn của Phần Lan, chẳng tội gì mà phải mất thời gian nếu cô ấy chỉ muốn chọn ngay một người Phần Lan. Cuối cùng tôi kết luận, một lý do đó là có lẽ trong buổi phỏng vấn tôi đã không làm tốt như mình nghĩ. Và một lý do khác đó là người phỏng vấn nghĩ tôi nên làm một công việc khác. Thứ ba đó là tôi phải đi hỏi Chúa thôi!!!

Tôi ngồi yên lặng và buồn trong vài tiếng đồng hồ rồi quyết định nói cho một vài người bạn. Họ động viên và khuyên tôi cứ từ từ thôi không cần phải nóng vội. Một cánh cửa đóng lại, cánh cửa khác sẽ mở ra. Nói ra được tôi cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút.

Rồi tôi bắt đầu đi đọc blog và Facebook của mọi người để xem ngày hôm nay có gì đáng chú ý. Mỗi blog lại cho tôi một cảm giác khác lạ về cái tôi của mỗi người. Thật thú vị. Tôi mở FB chat và nói chuyện với những người bạn kể từ thời xa xưa, đến những người mới quen thôi. Tôi có thể liệt kê một vài chuyện dưới đây:

Hai người bạn thời thơ ấu sắp lấy chồng.

Một em bạn gái của cậu bạn cùng lớp cấp 3 đang vật lộn với việc xin việc.

Cô bạn thân thời đi học của tôi đang khá sốt ruột đi lấy chồng.

Một cậu bạn giám đốc đang muốn mở rộng công ty mà kinh tế hạn hẹp quá chưa cho phép.

Một cậu bạn khác quyết định đi làm ở tận Trung Đông đầy rẫy nguy hiểm và xung đột để tìm cơ hội mới.

Một cô bạn thân thời đại học than phiền vì dạo này mình quá gầy so với tôi và một cô bạn khác.

Rồi bạn Alex của tôi thì vẫn đang mải mê nhậu nhẹt sau khi nhận bằng thạc sỹ vào ngày hôm qua.

Còn ai nữa nhỉ? cô em gái sắp về nhà ở hẳn với bố mẹ sau vài năm đi học nước ngoài và cô em họ đang ngồi trên đống lửa chờ điểm thi đại học.

Một em mới quen trên FB chia sẻ về việc chọn trường đi du học…

Lâu lâu, những câu chuyện như thế làm cho một ngày trôi qua thật vui và ý nghĩa hơn. Rồi bỗng dưng tôi cũng chẳng thấy ngại ngần khi chia sẻ về cuộc sống hiện nay của mình.

Kể cũng lạ, phần còn lại của ngày hôm nay trôi qua một cách nhanh chóng và chẳng hề nặng nề như lúc sáng. Đã từ lâu rồi có lẽ tôi không mở lòng mình ra đến thế. Tôi chẳng chuyện trò nhiều, cứ để thời gian trôi đi trong yên lặng. Đã từ lâu rồi tôi không tự dành cho mình thời gian để tìm hiểu về cuộc sống của những người bạn mình đến thế.

Và rồi một người bạn cùng nhà rủ tôi đi dạo tiện thể đi chợ mua đồ ăn về nấu cùng nhau vì hôm nay là cuối tuần. Hai đứa đều rảnh rỗi. Rồi bạn cũng giới thiệu cho tôi xem một bộ phim pha lẫn sự hài hước và cảm động về tình yêu. Tôi cảm ơn bạn nhiều lắm!

Quay trở lại với chiếc máy vi tính, tôi ngồi nghĩ đã đến lúc phải viết thêm một bài mới cho blog của mình. Dự định của tôi đó là không để mỗi ngày trôi qua mà blog mình không có thêm điều gì mới. Mở blog và tôi lại nhận được tin nhắn từ những người bạn mới quen. Cảm giác vui hơn vì mình thực sự đang chia sẻ và được chia sẻ.

Cả một ngày hôm này là một ngày để chia sẻ suy nghĩ, tình cảm, và cảm nhận của tôi về cuộc sống. Trước khi viết những dòng này, tôi quyết định gửi một lá thư tới một người mời phỏng vấn khác mà mình gần như đã định bỏ qua, cứ viết rồi xóa, viết rồi xóa… vì sợ hãi.

Có thể tôi sẽ được nhận công việc này hoặc không, nhưng ít nhất tôi đã dũng cảm để đối mặt với nó. Đây có thể cũng là lần thử cuối cùng của “kế hoạch sau tốt nghiệp lần thứ nhất” của tôi, trước khi tôi chuyển sang một kế hoạch mới , nhẹ nhàng dễ chịu hơn, và có lẽ chưa bao giờ tôi thực hiện được cả:

______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Cảm ơn vì anh đã 'nỡ' chia tay em

Em từng tự tin, thậm chí cao ngạo là anh sẽ không bao giờ phụ em, tin rằng ai chứ anh sẽ không bao giờ lừa em đâu. Không thể hiểu nổi tại sao con người lại có thể thay đổi tình cảm nhanh đến thế.


Đã 5 tháng rồi kể từ ngày anh đặt dấu chấm hết cho mối tình 4 năm của chúng mình anh nhỉ? Thế là mối tình bắt đầu từ cái thủa học trò ngây thơ, trong sáng ấy đã qua thật rồi. Em suy nghĩ rất nhiều và quyết định viết lá thư này mặc dù không biết anh có đọc được không nữa.

“Không nỡ” đầu tiên là khi em đã không bỏ anh ở lớp vào ngày em đề nghị chúng mình tạm chia tay để tập trung cho việc học. 

Thật ra lúc đó em rất sợ, sợ yêu rồi em sẽ học kém đi và không thi được đại học, nhưng em sợ hơn hết là đã vội vàng trong chuyện tình cảm, em muốn có thời gian để suy nghĩ lại. Vào lúc anh níu tay em lại ấy, nhìn anh khóc, em đã không biết phải làm sao để đối diện với người con trai đang khóc vì mình cả. Em ở lại với anh.
Cảm ơn vì anh đã 'nỡ' chia tay em
“Không nỡ” lần thứ hai là khi em không đủ kiên quyết tắt máy vào lần thứ hai em bảo mình chia tay. Trên điện thoại, giọng anh nghẹn ngào, anh đã khóc và hỏi em tại sao.

 Em nghĩ rất nhiều và thấy không thể làm tổn thương một chàng trai hiền lành, dễ mến như anh vào giai đoạn quan trọng đó được, vì em sợ điều đó sẽ làm ảnh hưởng đến tinh thần học của anh, rồi đến cả tương lai anh nữa. Sau đó, em đã không nói chia tay thêm lần nào nữa, nhưng em vẫn sợ nên quyết định tìm hiểu về các trường đại học trong TP HCM để nếu có thể em sẽ xin NV2 vào đó học, em muốn có khoảng cách với anh.

“Không nỡ” lần thứ ba là khi mình nhận kết quả thi đại học. Em đỗ còn anh không. Khi ấy, anh bảo làm sao em có thể rời xa vào lúc anh đang buồn và tự ti như thế đây. Em không nỡ nên mình vẫn bên nhau. Thời gian trôi, chúng mình cũng dần trải nghiệm cuộc sống sinh viên cũng là trải nghiệm tình yêu. Em chìm đắm trong cảm giác và suy nghĩ mình được yêu rất nhiều. 

Giọng nói của anh, ánh mắt nhìn làm em tin như thế. Em cũng hiểu tình cảm của mình, em quý mến anh, muốn nói chuyện với anh, muốn ôm anh nhưng lại không có đủ rung động, có đủ nhớ nhung. Em bận là có thể quên mấy ngày không nhắn tin cho anh, mấy tháng mình không gặp nhau.

Thời gian đầu, em vẫn còn dự định sẽ chia tay anh như thế nào, em tính đợi học xong đại học, đến lúc đó cả hai đứa cùng trưởng thành rồi mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, ít ảnh hưởng hơn. Có lần em nói với bạn, nếu như anh nói có tình cảm với một bạn gái khác, em sẽ thấy nhẹ nhàng biết bao nhiêu, điều đó chứng tỏ anh không quá lệ thuộc vào tình cảm của em, vì anh luôn nói anh không thể sống thiếu em và em tin điều đó.

Thế rồi niềm tin vào tình cảm của anh cứ lớn dần, em bắt đầu tính đến tương lai của mình, trong đó có anh. Em nghĩ rằng không yêu ai thì tại sao không lựa chọn bên anh, một người yêu em nhiều như thế. Em đã tính toán là sau này ra trường mình sẽ làm gì, cố gắng như thế nào vì anh luôn muốn “ở nhà nấu cơm, chăm con cho vợ đi làm”. 

Con gái ai cũng muốn được dựa vào chồng, có chồng là trụ cột cho mình, vậy mà anh lại thích ở nhà hơn. Em biết vậy nhưng chính vì “không nỡ” lần thứ tư ấy, em đã làm cho anh xuất hiện nhiều hơn trong kế hoạch tương lai của mình.

“Không nỡ” lần thứ năm là khi anh bảo mình chia tay cách đây khoảng 8 tháng. Anh bảo chia tay vì cảm thấy mệt mỏi, em đồng ý. Em thấy nhẹ nhàng vì anh là người nói. 

Thế nhưng sau đó 3 giờ anh lại gọi điện nói xin lỗi. Anh đã bảo là “anh không thể tưởng được khi không có em sẽ như thế nào, nói chia tay rồi mới thấy yêu em nhiều”. Lẽ ra lúc đó em nên dứt khoát và phân tích rõ cho anh hiểu tình cảm của mình nhưng em lại một lần nữa “không nỡ”.

“Không nỡ” lần thứ sáu cũng là không nỡ lần cuối cùng của em với anh. Mình chia tay được 2 tháng em lại “không nỡ” làm người xa lạ. Em muốn không yêu vẫn có thể làm bạn. Lúc đó em tin anh thấy mệt mỏi với tình yêu nhạt nhòa của chúng mình nên nói chia tay vì để tốt cho cả hai và không có người thứ ba. Anh hờ hững với đề nghị của em nhưng em vẫn quyết tâm không để cho chúng mình đi một vòng rồi tình bạn ban đầu cũng đánh mất.

Đến khi nhìn thấy ảnh của anh trên Facebook, em đã khóc vì không hiểu tại sao mình lại không đáng để anh đối xử như một người bạn, em khóc vì không nghĩ sẽ bị anh cư xử như người xa lạ thế, em khóc cho tình cảm gắn bó đã qua giữa chúng mình. 

Anh bảo “Không phải tại em mà do anh thôi, em đừng khóc nữa rồi khi nào có thời gian anh sẽ nhắn tin cho em, đừng để anh không trả lời tin nhắn của em”. Em đã tin vì cho là anh cần thời gian để có thể bình thường với em, vì dù sao cũng từng là người yêu, làm bạn không dễ.

Em ước gì những “không nỡ” ấy mãi không tồn tại, vì nếu như thế bây giờ em cũng không phải hối tiếc, thất vọng và chán ghét bản thân như thế này. Em từng tự tin, thậm chí cao ngạo là anh sẽ không bao giờ phụ em, tin rằng ai chứ anh sẽ không bao giờ lừa em đâu, em tin tưởng tuyệt đối vào cảm giác của mình. 

Có lần, bạn bè bảo: “Không biết hai đứa còn yêu nhau không mà trên Facebook có nhiều ảnh anh chụp với con gái lắm”. Anh không giải thích nhưng em tin đó chỉ là ảnh của những người bạn bình thường. Bây giờ rõ ràng là ‘không bình thường’ rồi đúng không anh?

Em ghét cảm giác bị phản bội và lừa đối, nên nếu anh có thích ai khác thì bảo với em chứ đừng không nói gì mà lừa em. Vậy anh có cảm giác gì khi em hỏi “chia tay có phải vì người thứ ba không” và anh trả lời là “không”? 

Anh “đã dám làm thì dám nhận” cơ mà. Đọc lại những tin nhắn anh gửi còn trong điện thoại và trong hộp chat của em, em băn khoăn không thể hiểu nổi tại sao con người lại có thể thay đổi tình cảm nhanh đến như thế, mới cách có hai tháng mà đã từ tình cảm “không thể thiếu em” trở thành “vô cảm với em”. Thật ra, con người không thể thay đổi tình cảm nhanh đến như thế, mà do tình cảm đó vốn không tồn tại, chỉ là lừa dối mà thôi. Cảm ơn vì anh đã “nỡ” chia tay em.

Mèo xù
Theo: Vnexpress.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Cảm động bộ tranh "Cha yêu con theo cách của cha"

Bộ tranh mang tên "Cha yêu con theo cách của cha" đang chiếm được tình cảm yêu mến của rất nhiều cư dân mạng.

Với thông điệp "Tình yêu của Cha đôi khi khó nhận ra, nhưng không có nghĩa là không tồn tại. Người vẫn yêu chúng ta theo cách của riêng Người...", bộ tranh "Cha yêu con theo cách của cha" quả thực là một điểm nhấn nhắc nhở những người con luôn biết ơn công lao dạy dỗ, tình yêu thương vô bờ bến mà thầm lặng của những người Cha vĩ đại. 

Bên cạnh dòng sữa ngọt ngào, sự chăm sóc tảo tần, những giọt nước mắt, cái xiết chặt thương con của Mẹ, nhiều người còn được lớn lên trên bờ vai vững chắc, bên những giọt mồ hôi thầm lặng của Cha. Vậy nhưng, có đôi khi trong cuộc đời, chúng ta lại không thấu hiểu và cảm nhận được hết tình thương yêu của Cha, để rồi có những lời nói, hành động khiến Cha đau buồn.

Theo những dòng chia sẻ của thầy Khắc Hiếu, dù Cha ít khi chuyện trò tâm sự, nhưng không có nghĩa là Cha không cần con gần gũi sẻ chia... Dù cha luôn nghiêm khắc, kỷ luật nhưng đó là cách dạy dỗ của riêng cha. Dù có khi Cha nặng tay đánh con, nhưng đằng sau những đòn roi ấy, nước mắt Cha cũng đang lặng lẽ tuôn rơi.

Bộ tranh đang nhận sự chú ý và chia sẻ rất nhiều từ các cư dân mạng. Nét vẽ đơn giản nhưng nội dung lại ẩn chứa hàm ý sâu xa, bộ tranh là một bài học đáng nhớ về tình mẫu tử dành cho tất cả mọi người. Dù cách thể hiện tình cảm của Cha, của Mẹ có khác nhau, nhưng hãy biết trân trọng và thấu hiểu nỗi lòng của cả Cha và Mẹ.
Cảm động bộ tranh "Cha yêu con theo cách của cha"
Cảm động bộ tranh "Cha yêu con theo cách của cha" 1

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Và con tim đã vui trở lại

Một ngày do vận động quá mạnh ta bị giãn dây chằn sau gối. 

Đi bác sĩ bảo không được vận động nhiều trong vòng hai tuần và phải uống thuốc đều đặn, ta nhói lòng vì bài biểu diễn của học trò nếu thiếu ta chúng không thể hoàn thành tốt, khi mà chúng chưa thể đá những đòn nâng cao. 

Ta không nghe lời bác sĩ và dấu học trò, mặc võ phục ra sân biểu diễn như bình thường. Đá vài cái thì chân ta đau buốt, nhưng phải cố gắng không được gục ngã. Kết thúc với những tràn pháo tay và sự chúc mừng của mọi người cũng là lúc ta gục ngã đến độ không còn cảm giác.

Hôm nay là ngày ta phải trải qua một trải nghiệm rất khác, một cảm giác rất khác để ta cảm thấy trân trọng cuộc đời hơn. Ngồi một chỗ trên chiếc xe lăn, ta cảm nhận vạn vật trôi qua tay mà mình không thể nắm bắt được. 

Nếu còn chạy nhảy, ta đã có thể chạy theo chú bướm mà cố bắt cho bằng được, để chú cựa quậy trong đôi tay mà cảm giác một sinh linh đang cần sự sống. Vậy mà bây giờ, dưới ánh nắng rực rỡ một ngày đông, ta phải ngồi nhìn chú bướm bay lượn vòng quanh khóm hoa cúc bé xíu, chợt chạnh lòng chua xót. 

Chợt nhận ra được rằng, cùng là một sự việc sự vật, nhưng mỗi gốc độ nhìn nhận sẽ khác nhau… Cũng như sự việc đang trôi qua từng ngày trong trái tim ta…
Và con tim đã vui trở lại

Ta đã từng yêu say đắm và nồng nàn một người, ta yêu như thể không còn ai khác trong mắt ta dù rằng người ấy đã không còn trên đời này nữa. Ta yêu và bảo thủ cho tình yêu của mình bằng cách tự chui vào vỏ ốc sợ yêu. Hay nói cách khác ta chỉ có thể mở lòng với một vài người mà ta cảm nhận rằng họ có chút gì đó giống “nụ cười răng khểnh”, và ta đã say nắng hắn vì lời văn thể hiện tâm hồn hắn rất giống người ấy…

Đến hôm nay, khi cảm nhận sâu sắc cái nhìn cuộc đời bằng nhiều gốc độ, ta cay đắng nhận ra rằng thời gian qua vô tình ta đã làm tổn thương hắn. Ta đã cho hắn biết tình cảm của mình, ta đã dành cho hắn những lời văn ngọt ngào và bỏng rát khát khao bên cạnh hắn, nhưng song song đó ta cũng hờ hững cho hắn nhận ra ta thích hắn chỉ vì qua hình bóng của người ấy. 

Ta xót xa đặt mình vào hoàn cảnh của hắn để đau nhói. Ta muốn gửi gió lời xin lỗi của chính mình dành riêng cho hắn dù ta biết rất rõ hắn sẽ không để bụng vì chuyện này. Và từ bây giờ, ta sẽ nhìn nhận hắn, và những người xung quanh bằng con mắt rất khác, con mắt cảm nhận mỗi người đều có một điểm đáng quý đáng trân trọng rất riêng. Ta thú vị vì điều đó …. Đâu đó có người nói rằng khi thật sự vấp ngã, ta mới hiểu hết những người xung quanh mình.

Ta đã trở lại… Trở lại là chính mình, trở lại bằng con tim tuy không còn nguyên vẹn do vết sướt của tình đầu, nhưng ta tin chắc chắn rằng ta sẽ đến với một người ta sắp yêu bằng con tim của ta và bằng tất cả những gì người đó có được, dù rằng bây giờ thật sự người đó chưa xuất hiện trước mặt ta. Nhưng ta tin rằng… ta sẽ gặp được người đó vào một ngày không xa….

Và con tim đã vui trở lại để đón nhận một người….. Và con tim đã vui trở lại, nên người ơi hãy đến với em …

Câu Chuyện Thứ 2
Tôi gặp em tại một trung tâm cai nghiện trong chiến dịch mùa hè xanh. 

Một cô bé trăng tròn với khuôn mặt rất xinh không ai ngờ lại là một con nghiện... 

Em gây chú ý cho tôi bởi ở em có một nét gì rất đặc biệt, em không muốn hoà chung vào tập thể, tránh những câu hỏi thăm của mọi người, em như cố thu mình vào một góc nào đó trước đám đông. 

Tôi cố bắt chuyện nhưng em cũng chỉ trả lời cho qua. Em càng cố tránh tôi càng muốn gần em hơn, không hiểu vì sao tôi lại chú ý tới em nhiều như thế.

Hình như sự quan tâm của tôi đã được đáp trả, sau một vài lần đến với trung tâm em đã dành cho tôi một nụ cười, một cái chào xã giao rất giản dị. 

Rồi em cũng đã chịu nói chuyện với tôi, như với một người bạn, tôi cảm nhận được một chút nội tâm đằng sau những ngập ngừng khi tôi hỏi về hoàn cảnh của em. Sợ em buồn và mặc cảm nên tôi không dám đi sâu hơn. Một tháng trôi qua tại trung tâm tôi đã có cho mình biết bao điều nghĩ suy, đã có những người bạn rất đặc biệt, và trong số đó có cả em.

Quay trở về thành phố, tôi lại tiếp tục lao vào việc học, còn em đã xin địa chỉ của tôi sau khi tôi đến chào tạm biệt. Em viết thư cho tôi thường xuyên, tự dưng trong những bức thư ấy em lại kể về những bí mật của mình. 

Tôi thật phẫn nộ khi biết rằng em đến với ma tuý sau một cú sốc - bị cha dượng hãm hiếp. Tôi lặng người khi nghĩ đến những đau đớn mà em phải gánh chịu. Em đã bỏ nhà ra đi, tìm đến với những đứa bạn hư hỏng, hàng đêm em đã kiếm sống bằng nghề Cave, ước mơ làm cô giáo của em đã tan dần theo làn khói của chất chết trắng.

Đã có lúc em mất đi niềm tin vào cuộc sống

Em nói, có những khi muốn chết cho xong nhưng không hiểu sao lại không thể làm được. Em đến với trung tâm sau một đợt truy quét tệ nạn xã hội. Em tâm sự, em rất muốn sống cuộc sống thật yên bình và hạnh phúc nhưng không biết sau khi ra trại em có cơ hội để làm điều đó không, em không biết mọi người sẽ đối xử với em thế nào khi biết về những tháng ngày lẫm lạc trước đây của em.

Tôi đã hiểu nhiều hơn về em, hiểu được nỗi niềm em đeo mang. Việc tôi làm được cho em lúc này là gửi đến em những lời động viên, những tấm thiệp ngộ nghĩnh tự tay mình làm. 

Tôi hứa sẽ đến thăm em sau kỳ thi học kỳ 1. Nụ cười và ánh mắt của em đã khiến tôi day dứt mãi - tại sao cuộc đời lại đưa đẩy em theo một hướng đi nghiệt ngã như vậy. Nhưng tôi lại rất vui vì tôi tin bản chất lương thiện sẵn có trong con người ấy sẽ trỗi dậy một lần nữa nếu được đánh thức và quan tâm đúng mức.

Và con tim đã vui trở lại

Tôi đã quay lại thăm em đúng như đã hẹn. Khác với khuôn mặt né tránh buổi ban đầu, giờ đây em niềm nở, đón tôi bằng những câu chuyện rôm rả, em kể đã biết may quần áo, còn hứa sẽ may tặng cho tôi một chiếc áo. Em còn kể, đã yêu một người bạn cùng trung tâm, bạn ấy cũng rất yêu em. Tôi thật vui, thật xúc động vì những gì em đang có, tự đáy lòng tôi nguyện cầu hạnh phúc sẽ mỉm cười với em.

Cuộc đời vẫn luôn dang tay rộng mở với những trái tim biết hối lỗi, vẫn còn những cánh tay yêu thương chân tình mà mọi người không ngừng trao cho nhau.

Giờ tôi đã đi làm, em vẫn viết thư cho tôi, em và người bạn trai của mình đã ra trại, hiện đang đi làm công nhân cho một công ty liên doanh. Em còn báo tin mừng, cuối năm nay em dự định sẽ làm đám cưới.

Tình yêu và tình người có sức mạnh diệu kỳ, hai em giờ đã thật sự tìm được một con đường đúng lối, con đường ấy sẽ dẫn họ đến bến bờ yêu thương đang vẫy gọi phía trước. Tôi thấy lòng hân hoan, rộn rã, từ hai em đã giúp tôi thêm vững tin vào những điều tốt đẹp đang hiện hữu. 

Có những phút giây khổ đau tưởng chừng như không gì xoa dịu nổi nhưng nếu ta không chịu nằm lì, vẫn vươn lên bằng tất cả tin yêu, hy vọng thì chắc chắn ta sẽ hạnh phúc.

Em đã cho tôi những trải nghiệm này - "Và con tim sẽ vui trở lại" là món quà tôi dành tặng cho em, chúc em hạnh phúc, thật hạnh phúc em nhé!.
Tổng Hợp Internet
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Người xưa - Góc Yêu Thương

Người ta không níu kéo vì tự cho mình cao thượng, nhưng tất cả chỉ là ngụy biện cho sự tự tôn của họ. Họ chẳng mảy may biết rằng khi ai quay bước đi chính là lúc người đó muốn được níu lại nhất.

Đung đưa chiếc thìa bạc lanh canh trong tách café latte, cô bâng quơ nhìn ra bầu trời đằng sau khung cửa sổ. Bầu trời hôm nay bàng bạc, không xám ngoét nhưng vừa đủ lạnh lùng. 

Thời gian trôi chầm chậm qua kẽ tay, luồn qua mái tóc như làn gió thổi nguội tách café, thổi nguội đi cả hơi ấm bên trong trái tim cô, thổi nguội cả một niềm đau thổn thức hai năm về trước, một mối tình chạm đất vỡ tan.

Hơi lạnh mùa thu Seoul từ bên ngoài chỉ vừa đủ mạnh để đập vào cửa sổ và tan biến trở lại hòa vào con phố vắng teo, bên trong quán, bất chấp máy sưởi vẫn chạy rù rì, đánh lừa con người bằng một sự ấm áp giả tạo, cô co ro kéo lại chiếc áo len mỏng.

Thời gian mải miết trôi, công việc ngập đầu, khiến người ta sống nhanh hơn và nhạt đi. Để rồi, một sáng bạc thếch, người ta ngồi lại trong quán café, vứt hết đi để tĩnh lại trong khoảnh khắc, để thấy mình đã sống vội vã thế nào và cả biết tại sao ta lại cố lao thật nhanh trong cuộc sống! Sống thật nhanh, thật vội để tránh né những lúc thế này, chậm lại một chút thôi thì bao nhiêu thứ lại ùa về khiến con tim yếu đuối và khờ dại lại run rẩy vì những ký ức… 

- Em…

Cô chuyển ánh mắt từ khung trời bàng bạc sang phía giọng nói cất lên, và cô chạm vào ánh mặt ấy. Ánh mặt ấm áp, lạnh lùng, gần gũi, lạ lẫm, vui tươi, đau buồn…
Người xưa - Góc Yêu Thương

Ánh mặt cô không thể quên, vẫn thường mơ thấy nhưng chẳng mong gặp lại. Là cậu…
***
Cả hai ngồi đối diện nhau trong quán cà phê bên một khung trời bàng bạc. Cậu dường như không đổi thay chút nào kể từ lần cuối cả hai gặp nhau. Vẫn mái tóc dày, bồng bềnh trong ánh nắng xám lạnh một ngày giữa thu.

Gương mặt phảng phất một nét buồn lãng mạn. Duy chỉ có, ánh mắt chẳng còn nhìn thẳng vào cô mà cúi nhìn chăm chăm vào ly mocha lạnh lẽo bên dưới. Nếu đó là 1 ly cà phê đen đặc quánh, có lẽ cô đã có thể nhìn thấy đôi mắt ấy phản chiếu trên bề mặt sóng sánh đen và đắng ngắt ấy, nhưng lớp bọt béo ngậy của Mocha đã che mất đôi mắt cậu trong chiếc cốc, cô chẳng thể nhìn thấy và cũng chẳng dám suy đoán bây giờ đôi mắt ấy màu gì? Màu đau thương hay màu trầm tĩnh như không…

- Em biết không? Lớp bọt của Mocha chẳng đủ để làm ngọt ngào một ngày của anh…

-…

Cô chẳng nói gì thêm. Cậu cũng chỉ im lặng. 

Hai năm về trước, cũng chính sự im lặng này nhưng nó lại mang một sắc tươi vui và đượm màu hạnh phúc. Hai năm trôi qua, sự im lặng đó chỉ còn lại một vị đắng của những điều xưa cũ còn sót lại.

Nghĩ về quá khứ, trái tim cô khẽ đập lên một nhịp hạnh phúc vụn vỡ. Ngày xưa, cô và cậu yêu nhau nhiều đến mức nào…

Những buổi chiều mùa thu se lạnh và yên tĩnh, ngồi cùng nhau trong một quán café, sánh bước trên con đường rợp lá vàng, nằm cạnh nhau thật lâu trên chiếc giường trắng để mặc những tia nắng yếu ớt xuyên qua cửa và nhảy nhót trên gương mặt cả hai, chẳng ai cần nói điều gì, một ánh nhìn, một nụ cười, một cái chạm khẽ cũng đủ để giữ sợi dây liên kết siêu hình giữa họ.

Cuộc tình của họ ngọt ngào và êm dịu như một ly Mocha mùa thu. Nhưng, cả cô và cậu đều để lớp bọt ngọt ngào ấy che đi tất cả những điều sâu kín giữa họ. Cà phê không thể chỉ có một lớp bọt kem ngọt ngào bên trên. 

Nhiều mùa thu đi qua, cuộc tình cứ thế nhạt nhòa và tan dần đi. Ly Mocha của họ giờ chỉ còn đọng lại lớp bọt kem trơ trọi.
***
Bao nhiêu ngày tháng qua, trái tim cô thổn thức, hụt hẫng và thiếu sót, cô vẫn mong đến ngày hôm nay, ngày gặp lại cậu. Để rồi khi điều đó trở thành hiện thực, cô biết cô nên thức tỉnh. Mọi thứ chẳng bao giờ còn như trước cả. 

Có lẽ còn quá sớm để họ quên được nhau, nhưng đã quá trễ để bắt đầu lại từ đầu…

Chuyện tình giữa họ mãi mãi là thứ chẳng thể và chẳng nên níu kéo nữa. Cô bật dậy và lao đi thật nhanh ra cửa, trước khi cô kịp vỡ tung. Thoát khỏi, hơi ấm giả tạo bên trong, cái lạnh bên ngoài ôm chầm lấy cô. Cô cố chạy trốn thật nhanh để rồi cảm thấy cổ tay mình đã bị giữ lại và đằng sau là đôi mắt ấy: sâu thẳm, bí ẩn và bi thương.

- Em, cho phép anh hôn em nhé…

Không cần đợi câu trả lời, cậu rút ngắn khoảng cách và đôi môi gặp nhau. Cảm giác vẫn ngọt ngào, mê đắm và nhân nhẫn đắng như những ngày ấy. Cô bị cuốn vào nụ hôn êm ái ấy, thả mình và nương theo sự dẫn dắt của cậu. Cô nhận ra cho dù cô có cố gắng chôn chặt cậu vào một góc sâu thẳm trong trái tim, cố xếp chồng lên đó bao nhiêu cuộc tình khác, thì cậu vẫn ở đó, khác biệt với tất thảy. Nụ hôn này là niềm hy vọng và sự khát khao, là nỗi ám ảnh và là bi kịch của cô.

Cả hai tách nhau ra và nhìn nhau thật lâu giữa con đường mùa thu ngập lá vàng và gió lạnh.

- Xin lỗi em. Nụ hôn ngày hôm nay đã khác rồi, anh chẳng còn cảm xúc như xưa nữa. Có lẽ, tình cảm giữa chúng ta bây giờ chỉ còn là những người bạn thôi…

Cô khẽ gật đầu tán thành:

- Phải! Là bạn, hết yêu nhau thì là bạn. Người yêu cũ cũng chỉ là bạn thôi nhỉ? Tạm biệt anh.

- Tạm biệt em.

Cô ấy quay đi, dáng lưng bé nhỏ, lẻ loi và lạc lõng giữa hai hàng cây đang dần rụng hết lá. Cứ xa dần, xa dần và biến mất khỏi bức tranh héo úa của mùa thu. Cô chẳng bao giờ có thể thấy đằng sau một giọt nước mắt lăn dài trên má và rớt xuống lớp lá vàng buồn hiu.

Ký ức...

- Sau này nếu em quay bước đi, anh sẽ chạy theo mình chứ?

- Nhất định. Anh sẽ chạy theo, nhưng sẽ không níu lại

- Tại sao?

- Vì anh cao thượng. Vì anh không tốt nên em mới muốn bỏ đi và khi đó anh chẳng còn đủ tư cách níu em lại nữa rồi. Nếu em đã muốn quay bước đi, anh sẽ chẳng ngăn cản làm em khó xử.

Cậu đã không bao giờ níu cô lại. Ngày hôm nay, cũng như 2 năm về trước.

- Xin lỗi em. Với anh, nụ hôn ấy chẳng bao giờ thay đổi cả… 

Người ta không níu kéo vì tự cho mình cao thượng, nhưng tất cả chỉ là ngụy biện cho sự tự tôn của họ. Họ chẳng mảy may biết rằng khi ai quay bước đi chính là lúc người đó muốn được níu lại nhất.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.

Một người con gái phải làm thế nào để chấp nhận một thứ tình cảm không giống bình thường?

Khi hai con người vốn dĩ ở hai thế giới, bắt đầu một tình yêu từ những điều giản dị nhất trên đời. Từng bài học để trở thành con người dần dà tạo nên giữa hai người họ một thứ tình cảm gọi là tình yêu. Cứ thế thôi, những cảm xúc giản dị nhất, chính là sự chân thật nhất trong con người.

Chỉ cô gái ấy mới có thể khiến cậu ngoan ngoãn khống chế bản năng động vật, chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu cất lên tiếng nói đầu tiên trong đời, và cũng chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu kiên trì học cách hành động như một con người.

Sức mạnh của tình yêu có thể biến những điều không thể thành có thể. Có những chuyện tưởng chừng như chỉ có trong cổ tích, hóa ra lại xuất hiện ở đời thực. Tình yêu, vốn dĩ không phải là dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất hay sao?

Nhưng hiện thực cuộc đời lại như một đoạn đường cắt ngang. Tình yêu có đẹp đến mấy cũng vẫn là phải rời xa những gì đã có. Những ngày tháng tuổi trẻ, gặp gỡ và yêu để rồi một ngày nào đó, vẫn phải gạt nước mắt rời xa. Mạnh mẽ cắt đứt cũng chỉ là muốn bảo vệ người ấy, lặng lẽ rời bỏ cũng là vì người ấy mà thôi. Khóc hết nước mắt cũng bởi vì có những lý do, bắt buộc phải buông tay.


“Đừng đi!”. Nguyện ước cuối cùng của một tình yêu không thể thành hiện thực, khi tiếng khóc xé ruột như là lần từ biệt cuối cùng. Lần đầu tiên cậu biết nói, biết khóc, biết níu giữ như một người bình thường, vậy mà lại đổi lấy vẫn là sự chia ly.

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.

Một thứ tình yêu mà mặc dù đã nuốt nước mắt vì quá nhiều đau khổ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể được ở bên nhau.

Rốt cuộc thì bạn vẫn phải học cách chấp nhận, không phải cứ yêu sâu đậm là có thể mãi mãi ở bên nhau.

Có những lúc là vĩnh biệt, có những lúc là đợi chờ.

Nhưng chờ đợi không khó, quan trọng là chờ đợi đến bao lâu?

Bức thư viết vội, chiếc đàn gãy dở, quyển vở đã ố màu thời gian. Cuộc sống đâu hẳn cứ yêu là có thể ở bên, đôi khi buông tay mới là cách thức để yêu thương đến tận cùng.

Có những người đã từng như thế, họ sống và yêu bằng những cách giản đơn mà thật khác. Họ cho nhau những điều chân thật nhất để rồi đồng loạt giành phần tổn thương về mình, gắng sức để bảo vệ người mình yêu.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...

Có những tình yêu như thế, thậm chí còn không có một dấu chấm hết. Mãi mãi vẫn là sự lơ lửng của số phận bởi vốn dĩ ngay từ đầu không nên ở bên nhau. 

Kể cả chia ly, kể cả chờ đợi, kể cả lãng quên, kể cả quay về. Nếu như nói rằng, như thế không phải là yêu, vậy thì cái gì mới là yêu? 
Quá trình bên nhau gian nan chính là mối tình khắc sâu trong tâm trí, sau khi đi gần hết quãng đường đời mới thấy rằng chỉ có những ngày ấy mới đúng là tình yêu đích thực. Khoảng thời gian mà hạnh phúc song hành cùng khổ đau, những ngọt ngào đầu đời không bao giờ tan biến.

Tiếng gọi trở về quá khứ mãnh liệt như hình ảnh bóng hình thân quen ấy mang toàn bộ ký ức xưa trở về. Hóa ra, đi gần hết cuộc đời, mới biết quá khứ đã xa chính là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, thế nhưng, vẫn không cách nào có thể quay về.
Trở lại, rồi vẫn cứ rời xa, chiếc xe lăn bánh dọc con đường đầy tuyết đưa hình ảnh người con gái cậu yêu đến một nơi cậu chẳng thể nào biết đến. Đoạn ký ức dở dang tuyệt đẹp, có lẽ, cậu ấy sẽ dần dần thực hiện. Dẫu rằng trùng phùng chỉ cách nhau một cánh cửa, những lời hứa có thể thực hiện, nhưng vẫn là không thể. Và mọi thứ lại chỉ như một giấc mơ, chỉ có trong mơ mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.

Thôi thì cứ tin tưởng vào sự tồn tại của một mối tình như thế, để biết rằng mỗi ký ức trong quá khứ đều là điều đáng trân trọng. Có những tình yêu là vì chia ly, cách thức từ giã có đớn đau nhiều, một ngày nào đó cũng sẽ trở thành câu chuyện đẹp nhất cuộc đời. 

Dù thời gian trôi có để lại trên người bạn những dấu tích đớn đau như thế nào, chỉ cần nhớ rằng, vẫn có một câu chuyện đẹp như thế, chờ bạn ở cuối con đường. 

______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Còn yêu không có nghĩa là sẽ quay về

Một lần nữa em lại chọn việc đi ngược với những mong muốn của bản thân, buông tay anh ra và tiếp tục bước đi trên con đường không có anh…

Đã hơn nửa năm kể từ ngày em quyết định rời xa anh cũng là hơn nửa năm em gói gém mọi cảm xúc yêu thương của chính mình vào một góc khuất trong tâm hồn em. 
Còn yêu không có nghĩa là sẽ quay về

Mỗi ngày, em tự nói với chính mình em cần phải quên đi anh, quên cả những gì vui vẻ nhất và cả những điều đau lòng nhất mà anh đã mang đến cho em. Em đã “tạo” cho mình một cuộc sống không anh bằng những ngày bù đầu tối mặt với công việc, những tối cafe với bạn bè và từ bỏ thói quen quan tâm đến những gì đang xảy ra quanh anh…

Nhưng rồi….

Có những hôm em quay trở về nhà sau một ngày vất vả, những tối em chọn sự yên tĩnh trong căn phòng nhỏ của mình thay vì sự huyên náo ngoài kia cùng bạn bè, nỗi nhớ anh trong em lại hiện hữu nhiều hơn bao giờ hết. Em mở máy và ngồi nhìn chăm chăm vào nó, em đã ước rằng có thể nhìn thấy anh trên màn hình laptop dù rằng em chẳng thể chạm vào, tay anh lại nắm lấy tay em dù rằng chỉ là chạm vào cái màn hình, và được nghe 2 tiếng gọi “vợ yêu”…

Nhưng mà, sự cao ngạo trong con người em lại quá lớn, lớn đến mức em không bao giờ cho phép bản thân em click vào cái nick yahoo đang sáng kia của anh, không cho phép em cầm điện thoại lên mà gửi cho anh đến một tin nhắn… Và rồi, em âm thầm giấu đi những ước mong đấy của mình như cái cách mà em giấu đi những giọt nước mắt trong em….

Có những đêm loay hoay chẳng tài nào chợp mắt, em lò mò nghịch nghịch cái mớ ảnh hỗn độn trong máy tính, để rồi vô tình nhìn thấy những bức ảnh có anh và có em, những bức ảnh được chụp vào lúc mà bọn mình hạnh phúc nhất. Và em nhận ra rằng, nụ cười trong những bức ảnh này khác hẳn với nụ cười trong những bức ảnh mà em đã chụp trong suốt thời gian không anh. Bởi vì đây, mới là nụ cười mà em đang không ngừng tìm kiếm - "nụ cười từ tim”

Từ ngày không anh, em không cần phải bó buộc mình trong bất kì cái gì gọi là trách nhiệm của một người bạn gái. Em thoải mái lựa chọn cho mình người có thể cùng em ăn một bữa tối, nhâm nhi 1 tách cafe hoặc đi xem 1 bộ phim… Em cũng đã gặp rất nhiều người, họ săn đón và chiều chuộng em như một “nàng công chúa”. Họ sẵn sàng thỏa hiệp bất kì điều gì chỉ để làm em vui và họ thì có thể làm một trò ngớ ngẩn chỉ để em bật cười…

Nhưng em, em thì vẫn cứ như một tảng băng mang hình mặt cười, em có thể đi chung, có thể nói chuyện, có thể làm bạn với họ nhưng em thì không bao giờ đón nhận họ như cái cách mà em đã đón nhận anh…

Một số người cho rằng em quá khó tính và kén, một số người khác lại bảo em khá kiêu, một số người khác nữa thì cho rằng là vì em chưa tìm được người phù hợp nhưng em biết, em không thể đón nhận bởi vì em còn yêu bởi vì tình yêu trong em chưa bao giờ hết chẳng qua là em giấu nó hoặc em thể hiện nó theo một cách khác đi…

Em đã từng nghĩ rằng em sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh, hoặc chính xác là chẳng có lí do gì để em phải gặp lại anh và anh thì cũng đã chẳng muốn nhìn thấy em. Em dựa vào suy nghĩ đó để buộc bản thân mình từ bỏ bất kì mong muốn nhỏ nhoi nào có liên quan đến anh. Nhưng cuộc sống thì không bao giờ như mình nghĩ, em và anh chúng ta gặp lại nhau tại nơi mà lần đầu tiên em biết đến có một người như anh tồn tại trên thế giới này…

Khi em nhìn thấy anh, khi tay anh nắm lấy tay em, khi anh ôm em vào lòng những giọt nước mắt trong em lại rơi. Em luôn như thế, nhỏ bé và mong manh trước anh một đứa con gái bình thường cũng muốn yêu và được yêu như bao đứa con gái khác và hơn hết, em muốn được yêu thương bởi chính cái người đang đứng trước mặt em lúc này đây bất chợt, em nhận ra rằng em chưa bao giờ hết yêu anh….

Em lại nghĩ giá như em đừng là đứa con gái mà chỉ dùng trái tim để cảm còn dùng lý trí để hành động. Giá như em có thể bỏ đi cái ranh giới giữa đúng và sai, giữa nên và không nên, hoặc là em là người có thể xem tình yêu là tất cả để ngay lúc đây em có thể nói với anh rằng em vẫn đang yêu anh nhiều đến như thế nào… Và em, một lần nữa em lại chọn việc đi ngược với những mong muốn của bản thân, buông tay anh ra và tiếp tục bước đi trên con đường không có anh…

Còn yêu không có nghĩa là sẽ quay về, đúng không anh?

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Những câu chuyện nhỏ

Những câu chuyện nhỏ trong cuộc sống mong các bạn hài lòng khi đọc nhé!!!

Chuyện trời mưa

Tác giả: Zee - Duong Tung Lam 

Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt? Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v... Nhưng suốt cuộc đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa chưa? 
Những câu chuyện nhỏ

Câu trả lời chắc chắn là có, đúng không các bạn? Và thưa các bạn, nỗi buồn trong lòng chúng ta cũng như thế. Dù bạn là ai, là người cao sang quyền thế hay tài giỏi xuất chúng thì trong cuộc đời bạn, bạn vẫn không thể tránh khỏi được nỗi buồn. Như vậy thì nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, bạn cũng đừng quá u sầu và than trách cuộc đời mà hãy can đảm đối diện nó, lúc đó bạn sẽ bãn lĩnh hơn, sáng suốt hơn và vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn dễ dàng hơn. 

Cũng như khi bị mắc mưa, nếu bạn không thể tìm được cách cho mình đừng bị ướt, có phải là bạn đành chấp nhận dầm mưa về nhà không? Khi ấy có phải bạn có thấy sự bực bội khi bị ướt sũng không còn nữa hay không? Đúng như thế, vì lúc ấy bạn đã tìm cách giải quyết được vấn đề của mình rồi. 

Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của cuộc sống. Hãy mạnh mẽ và yêu đời lên, bạn nhé?

Chiếc hộp tình yêu 

Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy nhưng lại vô tình bỏ qua.

Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.

Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.

Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.

Người Bạn

Dan Clark 

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đo,ù có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy?" cậu bé hỏi. 

Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30 cho tới $50." 

Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không?" 

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy?" 

Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó." 

Người chủ nói rằng "Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn." 

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng "Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền." 

Người chủ phản đối "Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác." 

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!"

Giấc Mơ
Ashley Hodgeson 

Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m. 

"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau. 

Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua. 

"Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những người kia không muốn chờ để mình chạy tới đích." Nhưng cuối cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy cuối cùng tôi đã chạy trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không thể thắng nổi cái cô bé đã thắng tôi đến hai lần. 

Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Có gì vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai." 

Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi. 

Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!" 

"Nếu tôi thì đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?" 

Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình. 

Vào hôm đó tôi học được hai điều: 

Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều. 

Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua. 

Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.

Bài học đáng giá
Petey Parker 

Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của mình. Thời gian đối với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy bay, chạy tới gặp khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về. Một chiếc taxi đón tôi. Người tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho tôi ngồi thoải mái trong xe rồi mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall Street Journal bên cạnh tôi nếu tôi muốn đọc. Anh ta lại còn đưa ra một loạt các băng nhạc khác nhau cho tôi chọn loại nhạc tôi thích. Trời ạ, tôi nhìn quanh xem có phải tôi ở trên xe của trong chương trình Candid Camera không (chương trình được quay lén để lừa người không biết). Tôi không thể tin nổi vào dịch vụ mà tôi đang được phục vụ. "Chắc là anh tự hào về công việc của mình," tôi hỏi người lái xe. "Anh chắc phải có một câu chuyện kể về mình." 

"Tôi từng làm việc cho Corporate America," anh ta bắt đầu. "Nhưng tôi mệt mỏi khi nghĩ rằng những sau cố gắng của mình, tôi vẫn chưa được coi là đủ tốt, đủ nhanh, và không được đánh giá đúng mức. Tôi quyết định kiếm cho tôi một chỗ thích hợp để tôi có thể cảm thấy tự hào vì những gì mình làm được. Tôi biết tôi không phải là nhà khoa học giỏi hay gì gì ghê gớm, nhưng tôi thích lái xe, phục vụ người khác và cảm thấy mình đã làm việc cả ngày bận rộn và đã làm tốt công việc của mình. 

Sau khi xem xét khả năng của mình, anh ta quyết định trở thành tài xế taxi. "Không phải chỉ trở thành người tài xế thuê mướn mà còn trở thành lái xe taxi chuyên nghiệp," anh ta nói. "Một điều mà tôi biết chắc chắn là để có thể thành công trong công việc, tôi phải vượt lên trên mọi sự chờ đợi của hành khách. Tôi muốn trở thành tuyệt vời chứ không phải chỉ trung bình mà thôi." 
Tôi tin chắc anh ta sẽ thành công.

VẾT THƯƠNG
Không rõ tác giả 

Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ. 

Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào. 

Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần. 

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. 

Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."

Một câu chuyện cảm động

Tại Thế Vận Hội đặc biệt Seatte (dành cho những người tàn tật) có chín vận động viên đều bị tổn thương về thể chất hoặc tinh thần, cùng tập trung trước vạch xuất phát để tham dự cuộc đua 100m. 

Khi súng hiệu nổ, tất cả đều lao đi với quyết tâm chiến thắng. Trừ một cậu bé. Cậu cứ bị vấp té liên tục trên đường đua. Và cậu bật khóc. Tám người kia nghe tiếng khóc, giảm tốc độ và ngoái lại nhìn. Rồi họ quay trở lại. 

Tất cả, không trừ một ai! Một cô gái bị hội chứng Down dịu dàng cúi xuống hôn cậu bé: 

- Như thế này, em sẽ thấy tốt hơn. 

Cô gái nói xong, cả chín người cùng khoác tay nhau sánh bước về vạch đích. 

Khán giả trong sân vận động đồng loạt đứng dậy. Tiếng vỗ tay hoan hô vang dội nhiều phút liền. Mãi về sau, những người chứng kiến vẫn còn truyền tai nhau câu chuyện cảm động này. 

Tận trong sâu thẳm, chúng ta luôn ý thức chiến thắng không phải là tất cả, mà ý nghĩa thật sự của cuộc sống là ở chỗ ta giúp đỡ người khác cùng chiến thắng dù ta có phải chậm một bước.

Bài học cho tình bạn

Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn... 

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình: 

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!! 

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:

-Bạn ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!! 

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói: 

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây! 

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng: 

-Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. 

Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói..
Theo: Petalia.org
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

26 cột mốc cần vượt qua khi tình yêu tan vỡ

Nếu bạn mới chia tay người ấy thì hãy chú ý những cột mốc này vào để đánh dấu và "ăn mừng" khi bạn vượt qua nhé!


Sau một mối tình tan, làm quen với những thay đổi để tiếp tục sống là điều không dễ. Đặc biệt khi lúc này hay lúc khác, vẫn có những yếu tố khiến bạn tưởng mình đã đứng lên được lại thêm một lần ngã quỵ.

Để hồi phục hoàn toàn, sẽ có những cột mốc bạn cần dần vượt qua. 
Vượt qua được một dấu mốc, bạn sẽ có động lực để chinh phục mốc tiếp theo (Ảnh minh họa)
Chia tay rất đau buồn, nhưng bạn sẽ từng bước vượt qua được (Ảnh minh họa)
Điều bạn nên làm là đừng đánh mất niềm tự hào về bản thân, hãy ăn mừng với mỗi cột mốc bạn đã đạt tới, và nếu có lúc nào yếu mềm, hãy cố gắng nhìn về phía trước để chinh phục cột mốc tiếp theo, cho đến khi tình yêu kia không còn là nỗi đau với bạn...

Những cột mốc bạn sẽ vượt qua là:

1. Buổi sáng đầu tiên bạn thức dậy, thấy mình không còn nghĩ ngay về anh ấy nữa.

2. Đêm đầu tiên anh ấy không còn là người bạn tơ tưởng khi cố gắng chìm vào giấc ngủ.

3. Một tiếng đồng hồ đầu tiên trôi qua mà bạn không hề kiểm tra điện thoại để xem liệu anh ấy có gọi…

4. Ngày đầu tiên trôi qua.

5. Tuần đầu tiên trôi qua.

6. Tháng đầu tiên trôi qua!

7. Khi bạn tiếp tục sống và xóa số của anh ấy trong điện thoại của mình.

8. Khi bạn “de-friend” (xóa tên khỏi danh sách bạn) anh ấy khỏi Facebook và thôi không còn theo dấu người ta trên Twitter.

9. Khi bạn thôi không dò la những người bạn chung của hai người về tình hình anh ấy, để biết anh ấy có người mới hay chưa.

10. Khi bạn nhìn thấy kỷ vật nào đó anh ấy bỏ quên ở chỗ mình mà nước mắt không rơi.

11. Lần đầu tiên bạn va phải anh chàng nào đó trên đường và cả hai cùng rối rít “ôi, tôi xin lỗi”.

12. Lần đầu tiên bạn liếc mặt đưa tình với một người đàn ông khác bởi thấy thực sự bị cuốn hút chứ không phải để chứng minh mình vẫn đang tồn tại.

13. Khi âm nhạc đột nhiên chuyển sang bài hát tình yêu một thời mà bạn không khóc.

26 cột mốc cần vượt qua khi tình yêu tan vỡ

14. Buổi hẹn đầu tiên của bạn với một người khác, cho dù có tệ đi chăng nữa.

15. Buổi hẹn đầu tiên thực sự thú vị của bạn với một ai đó khác

16. Lần đầu tiên bạn gọi cả cái pizza và ăn hết mà không phải chỉ ăn có một nửa như chàng vẫn muốn bạn làm.

17. Buổi sáng đầu tiên bạn thức dậy, thoải mái lăn lộn trên cả chiếc giường chứ không phải co ro một bên. Cả cái giường bây giờ là của bạn và bạn thích thú vì điều đó.

18. Buổi tiệc đầu tiên của một người bạn chung mà bạn và anh ấy đều tham dự. Tất nhiên, bạn dành 3 tiếng đồng hồ để làm đẹp cho thật lộng lẫy, và cả 3 giờ nữa để khóc khi tiệc tàn, nhưng cuối cùng bạn vẫn sống sót phải không?

19. Ngày bạn va phải anh ấy mà thực lòng không thấy ngại dù mình vừa bước ra từ phòng tập thể dục thẩm mỹ.

20. Khi bạn đang thay pijama đi ngủ thì bất chợt nhận ra rằng chiếc áo sơ mi bạn mặc cả ngày hôm nay là do chàng mua tặng ngày trước. Thế mà sáng nay bạn thậm chí không nhận ra điều này.

21. Kỳ nghỉ lễ dài ngày đầu tiên bạn thoải mái với mỗi một mình.

22. Khi sếp khen về những thành quả bạn đạt được trong công việc gần đây (sự nghiệp thường thăng hoa khi bạn không còn bị mất tập trung bởi “bi kịch” tình cảm).

23. Khi bạn mua một chiếc ghế tựa mới đặt vào phòng khách, một con cún con hay làm bất cứ điều gì cho chính tương lai của bạn chứ không phải cho ai khác.

24. Đám cưới đầu tiên bạn tham dự một mình.

25. Khi cuối cùng bạn cũng công nhận là mình thực sự không còn muốn ở bên anh ấy nữa.

26. Khi bạn nghe qua những người bạn chung về việc anh ấy có bạn gái mới và thấy mừng cho người ta.

Mỗi lúc bạn trải qua một cột mốc như thế này, hãy chiều chuộng bản thân chút nhé, một chiếc bánh kem chẳng hạn. Vượt qua nỗi buồn tình cảm không dễ dàng và tốn rất nhiều năng lượng mà.

_________________________________________________ 

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/