Showing posts with label Góc trái tim. Show all posts
Showing posts with label Góc trái tim. Show all posts

Kẻ thua cuộc, là kẻ luôn nghĩ mình đã “mất”!

Họ ném hiện tại bằng u ám, than thở và tuyệt vọng. Họ tiếc nuối quá khứ, chán nản hôm nay và mờ mịt về ngày mai. Nghĩa là họ đã “mất”.

Dù cuộc đời này có đẩy bạn đi đến đâu, dù số mệnh có cướp đi của bạn bất cứ thứ gì và ông trời có đưa người bạn thương yêu đứng bên người khác đi chăng nữa, thì cũng đừng hét lên cho cả thế giới biết “tôi không còn gì!”. Người không còn gì, chính là người không biết những gì mình có, dù bạn đã trắng tay!
Kẻ thua cuộc, là kẻ luôn nghĩ mình đã “mất”

Bởi có một thứ luôn luôn tồn tại, đó chính là bản thân ta, và mãi mãi nằm trong quyền sở hữu của chính ta, chẳng ai có quyền tranh cướp. 

Bạn chỉ “mất”, khi bạn nghĩ mình không “được”. Và bạn sẽ luôn “được”, nếu bạn nghĩ mình vẫn còn. 

Thực ra, cuộc đời vốn chỉ là một trò đùa trớ trêu đánh vào cảm giác. Bạn ngắm nhìn xung quanh bằng mắt, nhưng sẽ nhận thức bằng cái đầu và cảm nhận bằng trái tim. Đừng dễ dãi làm nhòe ánh mắt mình bằng một vài giây phút xốc nổi của con tim, mà đầu độc lý trí mình bằng những điều không tích cực. 

Thôi nào, đừng để cái đầu xoay theo vòng tuần hoàn của trái tim nữa! Hãy làm điều ngược lại. Bạn sẽ không thua đâu.

Kẻ thắng cuộc, là người biết dùng một đôi mắt để quan sát bằng nhiều ánh nhìn, rồi khéo léo điều tiết được nhịp tim và nhịp não đồ. Kẻ mạnh, có thể không phải lúc nào cũng “được”, nhưng họ biết mình không bao giờ “mất”. Họ có năng lực biến những thứ không còn thành vũ khí! 

Còn kẻ thua, là kẻ luôn nghĩ mình đã “mất”, và không biết mình đang có những gì. Họ ném hiện tại bằng u ám, than thở và tuyệt vọng. Họ tiếc nuối quá khứ, chán nản hôm nay và mờ mịt về ngày mai. Nghĩa là họ đã “mất”.

Cuộc đời quẩn quanh, đôi khi muốn chọc ghẹo bạn đôi chút. Có những lúc, bạn cần tỉnh táo để biết mình “được” hay “mất”. Bởi ranh giới giữa hai điều này, thực ra chỉ cách nhau một cái tâm thật vững, nhưng có mấy ai hiểu ra. Cũng vì lẽ đó, mà khối kẻ vung vãi bị quan cho những điều chẳng đáng. 

Khi bản thân không biết rõ về những thứ mình đang có, thì họ cũng đã đánh mất rất nhiều. Còn tìm ở đâu, trách ai và oán than điều gì? Khi có không lo giữ, mất lại xoẵn xuýt đi tìm!

Khi bản thân ỷ lại vào những gì mình “được”, mà lãng quên về tiên đề “chẳng có gì là mãi mãi”, thì họ cũng là một con người đáng thương, dù có thể họ thắng. Bởi không có, sẽ không đau như việc có mà để rơi! Mà có ai cướp đâu, chỉ vì mình tự tin rằng bàn tay mình có thể nắm chặt mọi thứ!

Bạn “được”, thì bạn cũng có thể “mất”. Bạn “mất”, thì vẫn có thể đi tìm. Nên, đừng quá tin tưởng vào bàn tay đủ mạnh để giữ, và cũng đừng tin quá vào ánh mắt đủ sáng để đi tìm! “Được” – “mất”, “có” – “không”, trò chơi này, thắng hay thua là do bạn quyết!
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau…

Người ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với tình yêu, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng. Hay nói đúng hơn là không đành lòng.

"Tay trong tay là tình còn ấm

Tay buông tay rồi tình lạnh thiên thu..."
Trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau…

Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng buông tay và nhìn nhau như người lạ trên phố? 

Làm sao mà bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi, làm sao mà dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?

Ngay cả khi người ta biết bóng hình đó đã không còn thuộc về mình nữa. Ngay cả khi từ trong sâu thẳm trái tim, người ta biết rất rõ cái mình đang níu giữ là cái không có thực, nó chỉ là cái bóng của tình yêu đã từng có, là chút hương thơm đọng lại của đóa hoa đã phai tàn mà thôi …

Tôi vẫn nghĩ người ta yêu, rồi chia tay nhau hẳn là buồn lắm. Buồn đến nỗi ra phố cũng nhớ dáng người kia bước đi thế nào, uống một ly cafe cũng nhớ cách người ấy vẫn cầm chiếc cốc ra sao, ngước lên trời thấy mây trắng bay cũng nhớ màu áo cũ, đưa mắt nhìn xuống tay cũng thấy trống vắng những ngón đan cài. 

Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu, thì khi hết yêu cũng buồn đến bấy nhiêu. Cũng bởi vì Tình yêu đẹp quá. Nào ai muốn để cho những điều đẹp đẽ trở thành hoài niệm bao giờ. Lại càng chẳng ai muốn mất tình. Cho dẫu người tình đã đi xa cả một đoạn đường dài không sao chạm vào nhau được nữa. 

Chỉ còn lại đây, một trời lá bay chia lìa, một hạnh phúc tưởng chừng đến tay rồi chợt vỡ, một tình yêu vẹn tròn rồi chia xa, và những hẹn hò từ từ khép lại…

Thực ra, điều đáng buồn và tiếc nhất, đôi khi không phải Người yêu, mà chính là Tình yêu. Ta có thể yêu rồi không yêu ai đó nữa. Một người yêu có thể là người quan trọng nhất, và rồi ngày nào đó, là người bạn cũng không. Nhưng Tình yêu thì còn lại. 

Nó có thể ngủ yên vĩnh viễn, mà cũng có thể tỉnh thức một lúc nào đó. Tình yêu mãi mãi vẫn là Tình yêu đó, là Tình yêu mà ta đã tha thiết, say đắm, và cả đớn đau. Không thể nói là không gì cả cho một Tình yêu, dù đã xa xôi và mờ ảo vô cùng đi nữa. Chính vì thế mà người ta dẫu không còn yêu nhưng vẫn cứ giữ mãi một lòng nhớ nhung. Giữ mãi một Tình yêu đã không còn có thực.

Đâu đó trong cuộc đời, người ta vẫn gặp nhau, yêu nhau, chia tay nhau, lãng quên và nhung nhớ. Để trải dài suốt là dư âm của sự lỡ làng. Ta có thể đợi nhau, nhưng cuộc đời không đợi ta. Vì thế mà đã có rất nhiều Tình yêu đẹp trong cuộc đời, nhưng chẳng biết có bao nhiêu trong số đó, đi trọn vẹn được đến cuối đường.

Thì trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau …
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Một ngày để nhớ về tuổi thơ!

Có lẽ, món quà tuyệt vời nhất của cuộc sống này mỗi khi mệt mỏi chính là đi tìm những đoạn hồi ức của tuổi thơ.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đuổi theo chiếc xe đạp rao kẹo kéo đến hụt cả hơi, chầm chậm ăn từng chút một để cố kéo dài ra hương vị của nó. 
Một ngày để nhớ về tuổi thơ!

Là những món đồ chơi túm năm tụm ba hái lá cây xào nấu, là những gói ô mai dây dài ngoằng giấu kỹ vụng trộm vì sợ bị mắng, là những ngày tháng tích cóp tiền ăn sáng chỉ để mua một cuốn truyện tranh, là đôi ba lần đùa nghịch chạy nhảy mà ngã đến gãy chân.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày ngập tràn nắng vàng, là tiếng hát đồng dao cất lên trong những buổi sinh hoạt hè, là những lần đầu tiên biết nói dối để đi chơi, là quá trình tự lớn lên giữa đất trời dài rộng, và mang theo trong mình những ao ước bước vào cuộc đời.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đón hướng gió để giơ cao chong chóng, là những lần chơi đuổi bắt trốn tìm để rồi bị lạc giữa phố phường tấp nập không tìm thấy đường về, là những lần tập xe đạp loạng choạng ngã chảy máu cùng với tiếng khóc nấc đáng thương.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày vui vẻ biết bao nhiêu, khi vật chất cái gì cũng thiếu thốn, khi ngay cả chiếc kẹo cũng có thể cùng bạn bè cắn đôi chia nửa, khi chỉ cần có vài trăm đồng ăn vặt cũng sướng âm ỉ như có cả thế giới, khi quà tặng tết thiếu nhi cũng chỉ là đôi ba cái kẹo và một cuốn vớ tập viết nhưng vẫn cứ háo hức, mong chờ.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là quãng thời gian đã từng vô lo vô nghĩ, có thể sống an nhiên giữa vòng bao bọc của mọi người, chứ chẳng phải mệt mỏi và gánh gồng nhiều thứ trách nhiệm khi tự đứng trên đôi chân của mình như bây giờ.

Và tuổi thơ của ai cũng vậy, đều có những tháng ngày không vết nứt, mà quá trình lớn lên có tiếng khóc râm ran, có tiếng cười rả rích, có cả những buồn tủi của thời trẻ dại, có những vết thương ngoài da hòa lẫn với máu và nước mắt. Nhưng, hồi tưởng lại tất cả, vẫn thấy vui cứ là vui.

Những người càng lớn tuồi thì càng có xu hướng muốn nhớ lại những chuyện đã qua, đặc biệt là những hồi ức trong quá khứ. Bởi vì mỗi lần nhớ lại như thế, chúng ta sẽ có thêm động lực để vượt qua tất cả những khó khăn của hiện tại, để nhận ra rằng, tất cả mọi chuyện đều sẽ qua, để rồi lại tiếp tục trở thành một trang nhật ký trong thì quá khứ.

Những người càng lớn tuổi thì càng có xu hướng muốn gợi lại ký ức từ những năm tháng tuổi thơ. Bởi vì mỗi khi mệt mỏi hay tuyệt vọng, vấp váp hay chán nản, thì những đoạn ký ức thời thơ ấu chẳng khác nào như liều thuốc an thần tuyệt diệu, giúp cho họ cảm thấy như được tìm về với bến đỗ bình yên.

Thời gian vẫn cứ trôi đi mãi và dần dần mang theo toàn bộ tuổi trẻ của ta đi hết, cả những ký ức tuổi thơ cũng sẽ trở thành một khoảng lặng và bị mài giũa bởi vạn sự trên đời. 

Tuổi thơ của bạn là gì? Đã từng là quãng thời gian lớn lên như thế nào? Bạn còn nhớ chứ? 
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hãy để quá khứ ra đi

Sống như là đọc một cuốn sách, cần phải biết lật sang một trang mới khi cần thiết…


Cho những ai đã từng yêu, đang nhớ người cũ và sẽ còn nhớ họ 

Tình duyên mà, đâu phải muốn là được, phải không? Khi con tim đã mách bảo, thì dù lí trí có cố gắng đến mấy, cũng trở nên lù mờ và mộng mị. 
Hãy để quá khứ ra đi

Nó như một thứ gì đó đầy ma lực, làm con người ta mê muội. Tình duyên mà, đâu phải ai cũng may mắn tìm thấy nhau sau bao ngày dài đợi chờ và nhớ mong?

Vậy nên khi cơn mơ còn đang dang dở, khi tình vẫn còn đang đương nồng, đôi lứa lại phải chia lìa, vì lý do này hay lý do khác, thì đó cũng là một nỗi buồn. Nó không đau đớn tột cùng như mất đi một người thân nào đó, cũng không phải chỉ là nỗi buồn vu vơ chợt đến rồi chợt đi, nó là một thứ gì đó, lạ lắm. Người còn đó, mà tình không còn. Lòng còn đó, mà không dám tới nói vài câu, dù chỉ là những lời hỏi thăm.

Bạn ạ, cuộc tình đã qua, đó như là một câu chuyện của quá khứ, xin hãy gác nó lại, tạm mỉm cười với những gì của hiện tại. Bởi quá khứ, luôn là thứ không bao giờ có thể với đến, kéo đến, hay thay đổi. Quá khứ vẫn mãi chỉ là quá khứ, và con người ta, mỗi lần nhắc đến quá khứ, thường lại tiếc nuối nhiều hơn là thở phào nhẹ nhõm.

Nếu còn mãi vương vấn quá khứ, con tim sẽ không thể nào chịu đón nhận một con người khác để thay thế, lấp đầy khoảng trống hiện tại. Biết đâu đó sẽ là một người tốt hơn thì sao? Bạn đâu có dám chắc bạn đã từng yêu một người tốt nhất trên thế gian này, phải không .

Và bạn ơi, hãy yêu quý lấy bản thân mình. Dù bạn không phải là là một con người hoàn hảo, nhưng bạn lại là một người tuyệt vời trong mắt bạn bè, trong mắt tớ, trong mắt một ai đó chẳng hạn . Bạn là chính bạn, không ai khác, đó chính là món quà lớn nhất của tạo hóa rồi đấy, biết không :x. Với mình, không nên nghĩ lại việc sẽ quay lại với người cũ. Mình từng đọc đâu đó, rằng "Quá khứ rồi sẽ lặp lại, bởi đó là bản tính của con người".


Việc quay lại với nhau, phải cần một sự tha thứ rất lớn, một lí trí sáng suốt vô cùng để quên đi những thứ đã từng xảy ra, những lỗi lầm và những nỗi đau đã gây ra cho nhau. Còn không? Hai bạn sẽ lại kết thúc như chính lần đầu hai người quyết định đi đến kết thúc của một mối quan hệ!

Mình đã từng đọc được câu này ở lời mở đầu của một cuốn sách: “Sống như là đọc một cuốn sách, cần phải biết lật sang một trang mới khi cần thiết…” và mình thấy nó hoàn toàn đúng với cách sống của mình. Mình luôn nghĩ, quá khứ luôn tốt đẹp, hãy cố gắng giữ gìn nó, nhưng giữ gìn không có nghĩa là van xin nó ở lại bên minh, Nếu đã đến lúc quá khứ phải trở vào đúng vị trí trong quá khứ, thì nên để nó ra đi.

Vậy nên, hãy để quá khứ ra đi, bạn nhé!

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Em không được sao anh?

Yêu thương anh trao nó cũng lưng chừng và ngắn ngủi vậy sao. Em là tình yêu của anh nhưng thật sự không được sao?


Tình yêu của anh đứt mạch rồi sao, anh lười yêu, chán yêu hay anh sợ yêu? 

Tình yêu của anh cạn rồi sao, anh hết tình, anh không thể hay anh không dám?
Em không được sao anh?

Đó là những câu hỏi em luôn tự đặt ra cho mình, khi nghĩ về anh - người em yêu thương. Em đã để lỡ một nhịp chân khi muốn bắt kịp anh trên con đường mang tên “tình ái”.

Anh đã chọn cô ấy- cô bạn gái xinh xắn có đôi mắt to tròn và mái tóc đen dài. Anh mang trai tim mình cho cô ấy nắm giữ để rồi một lần “say nắng” cô ấy trao lại nó cho anh. Nó không con vẹn nguyên như cái thuở anh bắt đầu biết yêu.

Giờ đây nó mang đầy những vết xước ngang dọc. Anh đóng chặt nó, chôn giấu nó vào khoảng sâu trong tâm hồn mình, để làm gì vậy anh. Anh muốn bóp chết nó sao, anh muốn để nó khô héo như chính con người bên ngoài của anh bây giờ sao?

Em không được sao anh…

Không được ôm anh vào lòng, không được xoa dịu những vết thương chưa “khép miệng” ấy?

Em không được sao anh...

Không được đặt chân đến những nơi anh gọi là “miền kí ức”, những vật được gọi là kỉ niệm ?

Em không được sao anh...

Không được nghe những lời nói quan tâm, ngọt ngào từ anh sao; không được anh nhắc nhở đi ngủ sớm, không được thức khuya mà phải ăn uống đầy đủ?

Em không được sao anh...

Không được nghe anh quát tháo la mắng vì những điều ngốc nghếch em làm?

Em không được sao anh...

Không được đón nụ hôn nồng nàn và cái ôm thật chặt từ phía sau?

Em không được sao anh...

Không được khóc, không được hờn ghen khi tất cả tình yêu anh mang tặng cho cô ấy bây giờ em lại là người phải khâu vá và nâng niu nó giữ sao cho nó không thêm một vết thương nào nữa. Là em yêu sai người hay anh sợ thất bại?

Yêu thương anh trao nó cũng lưng chừng và ngắn ngủi vậy sao. Em là tình yêu của anh nhưng thật sự không được sao?

Nhưng chuyện hợp tan trong tình yêu cũng chỉ được xem như một quãng ngắn trong quãng đường tìm kiếm hạnh phúc đích thực thôi anh. Nếu có một lúc nào đó phải nói tiếng chia tay thì dẫu vui, dẫu buồn ta vẫn phải thừa nhận rằng đó là một phần tất yếu của cuộc sống và ta chẳng thể làm gì hơn là chấp nhận sự thật ấy để rồi cố gắng đi tiếp quãng đường đời còn lại của mình.

Cố gắng níu kéo, cầm giữ một tình yêu hay là yêu cho hiện tại và tôn trọng quá khứ, hướng đến hạnh phúc ngày mai vậy anh?

Bởi thế trả lời em đi, em thật sự không được sao anh?

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hoa hồng có gai

Cuộc sống của cô là những trang sách mở, bất cứ ai nhìn vào đó cũng có thể soi thấy cuộc đời của họ, giống như một dòng sông phẳng lặng, nước trong nhưng đôi khi lại xuất hiện nhiều gợn sóng.


1. Cô gái có thân hình mảnh dẻ, mái tóc dài ngang lưng đen tuyền óng ả. 

Người ta thấy cô xuất hiện ở cửa hàng hoa đầu phố từ những ngày đầu tháng sáu, đôi má phớt hồng mà miệng cười rất duyên làm cho cửa hàng trở nên nhộn nhịp hơn, người đến xem thì đông, mua cũng nhiều, nhưng chủ yếu là để nói chuyện, làm quen với cô bán hàng mới đến.
Hoa hồng có gai

Cuộc sống của cô là những trang sách mở, bất cứ ai nhìn vào đó cũng có thể soi thấy cuộc đời của họ, giống như một dòng sông phẳng lặng, nước trong nhưng đôi khi lại xuất hiện nhiều gợn sóng.

Cô có một mối tình sinh viên, khi đó là anh chàng đầu tiên đã vô cùng bướng bỉnh đi ngang cuộc đời cô và cũng vô cùng bướng bỉnh trú lại mãi mãi. Từ những ngày ban đầu, cô đã luôn là người chờ đợi, nhưng cô chấp nhận, gật đầu chấp nhận vì biết mình yêu người ta thật lòng. Với cô, tình yêu tuổi trẻ rồi cũng sẽ qua, rồi cũng sẽ trở thành hoài niệm, nhưng nếu có thể, tại sao không sống hết mình cho cái tình yêu của thời xuân xanh ấy.

Cô đã lựa chọn cho mình một bàn tay để nắm, một bờ vai để tựa thì cũng chỉ sóng bước bên cạnh người ấy mà thôi.

Dù vậy, chàng trai lại không phải tuýp người lãng mạn, càng không phải là tuýp người có thể cho cô những biểu hiện hạnh phúc ra mặt khi hai người cùng nhau đi trên phố. Với anh, tình yêu không màu hồng, tình yêu không phải là thứ để có thể mang ra ngắm nghía, tình yêu đơn giản là cô, chỉ là cô mà thôi. Cái cách anh ít khi biểu hiện, cái cách anh cứ âm thầm dõi theo và quan tâm lo lắng cho cô không làm cho cô biết anh yêu cô nhiều đến nhường nào.

Chỉ riêng điều đó đã làm nên vách ngăn giữa hai người, cô ngỡ rằng anh đơn thuần bên cạnh mình như một thói quen, anh ngỡ rằng cô sẽ đến với một người khác tốt hơn ngay khi tìm thấy, hiện tại chưa rời xa anh cũng chỉ vì người đó chưa xuất hiện.

2. Cuộc sống của anh đa phần về đêm, khi mà mọi người bắt đầu đi ngủ, cô gái anh yêu cũng nhắn những tin nhắn ngủ ngon với dáng vẻ mệt nhoài. Lúc bấy giờ, anh mới bắt đầu những công việc của mình. Điều kiện của anh không đủ đầy như bao người khác nếu không muốn nói là quá thiếu thốn. Anh đôi lúc cảm giác tình yêu của mình cũng phải chật vật khi không thể làm cho cô sung túc hơn.

Buổi hẹn café bất ngờ ngày cuối tuần, khi cô thủ thỉ rằng đã một tuần liền hai người chưa gặp mặt, anh tất nhiên có vui và hạnh phúc khi nghĩ tới việc nhìn thấy cô, ôm cô vào lòng. Nhưng anh chợt khững lại, nét ưu tư phảng phất trên khuôn mặt vuông vức, anh thở dài.

- Hôm nay là kỉ niệm hai năm mình yêu nhau đúng không em?

- Dạ.

Cô bẽn lẽn gật đầu, đôi má hồng lự, miệng cười thật duyên. Cô mở mắt to hơn nhìn anh, nhìn dáng vẻ bối rối bần thần của anh. Cô níu cánh tay anh rắn chắc, áp vào má, véo nhẹ vào mũi của anh cho nó ửng đỏ lên tự khi nào.

- Sao thế anh? 

- À, không có gì đâu.

Anh dắt cô lang thang trên phố buổi chiều về. Nắng tháng sáu là cái nắng gay gắt nhất trong năm, nhưng khi trời chiều buông xuống, đi dưới hàng cây xanh rì rào tán lá, những cơn gió mùa hạ vỗ khe khẽ trên vai, như lời thì thầm cô hát, anh bất giác thấy tim mình tràn một màu bình yên. Anh yêu cô những phút giây bình dị đến thế, yêu người con gái giản dị không cầu kỳ, yêu một người sẵn sàng bên cạnh anh kể cả khi anh là một kẻ không có gì cả.

- Thương này, anh làm cho em khổ rồi, phải không?

Cô mỉm cười lắc đầu, níu tay anh chặt hơn, nép vào anh cho gần hơn, rồi đặt lên môi anh một nụ hôn ngọt hơn màu mật ong của nắng. Đôi rèm mi khép hờ, khẽ run run khi đối diện với anh. Đó là khoảnh khắc anh biết chắc rằng có đi bao xa chăng nữa anh cũng chẳng bao giờ có thể quên được. Câu trả lời cô dành cho anh ngọt lịm. Anh im lặng, cùng cô đi cho đến khi đưa cô về trước cửa nhà.

3. Kỉ niệm tình yêu hai năm, cô cùng anh lang thang trên phố. Cái nhìn của anh như bứt rứt tâm can khiến cô không đành lòng. Cô biết, anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được, khoảnh khắc gần gũi bên anh là khoảnh khắc cô trân trọng nhất. Anh lúc nào cũng hỏi những câu thừa thãi:

“Anh làm cho em khổ rồi, phải không?”


Cô cũng biết, anh vẫn luôn cảm thấy không tự tin về gia cảnh của mình. Nhưng cô yêu anh và cũng yêu một phần tuổi thơ dữ dội của anh, yêu cả những góc sâu thẳm trong tâm hồn anh khi mà anh chẳng thể mở lời chia sẻ cùng ai. 

Cô cứ điềm nhiên chọn anh giữa bao người, điềm nhiên yêu anh mặc cho mọi người xung quanh phản đối. Xét cho cùng, anh có gì không tốt? Anh so với những gã đàn ông nhiều tiền khác thì tốt hơn cả vạn lần. Bởi anh không nói những lời khoa trương, anh chỉ thể hiện bằng hành động, bởi anh không tơ tưởng đến ai khác ngoài cô, bởi anh yêu cô từ sâu trong ánh mắt, cứ mỗi lần nhìn vào, cô lại chực khóc vì ánh mắt nhiều tâm tư ấy.
Thế cho nên, yêu anh có gì là không tốt?

- Đồ ngốc, em không thấy xấu hổ khi có người yêu nghèo như thế à? Đến ngày lễ kỉ niệm mà cũng không mua nổi cho bạn gái một bó hoa, một món quà…

- Em đâu cần, những cái đó cũng chỉ là phù phiếm thôi mà. 

- Ừ, em cứ cứng đầu ôm cái mơ mộng về tình yêu của em đi. Rồi mở mắt to ra mà nhìn xem lũ bạn em yêu như thế nào?

Bạn bè xung quanh cô khi yêu đều chọn một người tử tế, tử tế ở đây là xét về mặt tổng thể, toàn diện, tất cả đều tốt và đều đạt chuẩn mực so với mắt người đời. Ai ai cũng có công việc ổn định, mức lương không thuộc dạng hàng khủng thì cũng thuộc dạng có thu nhập từ khá trở lên. Họ thường show tình yêu của họ cho thiên hạ nhìn thấy, đa phần mọi người đều dành ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ. Và họ được coi như một cặp đôi trai tài gái sắc, xứng đáng bên cạnh nhau, như thể sinh ra là để dành cho nhau vậy.

Nhưng đằng sau đó thì sao?

Chẳng ít lần cô bắt gặp những anh chàng đó trên phố tay trong tay với những cô gái khác. Cũng những lời lả lơi như thế, với những cô nàng khác biệt. Chẳng ai biết được đâu mới là người yêu của các anh. Những cô bạn của cô cũng thường hay ôm mặt khóc nức nở, chỉ vì họ chẳng thiếu thốn gì từ phía người yêu, hoa quà, quần áo, túi xách, giày dép,… thậm chí là tiền trong tài khoản… nhưng lại thiếu đúng mỗi một thứ: là người yêu. Vì những khoảng trống ấy, các anh chàng bận đi “công tác” với những cô bồ trẻ, đến gặp mặt còn khó chứ nói gì đến việc ở bên cạnh nhau?

Chị cô không biết điều này, hoặc đã biết nhưng vẫn lờ đi. Vì chị đã có cuộc sống gia đình viên mãn, chị may mắn tìm được một người yêu thương chị và cùng chị đi đến bất cứ đâu chị muốn. Chị cũng may mắn vì anh ấy xuất thân trong một gia đình khá giả, học vấn thành đạt. Cuộc đời chị là một chuỗi những may mắn, nên chị nhìn vào đó để truyền dạy lại cho cô, chị nói chị không muốn cô khổ. 

Với chị, cô yêu anh là khổ, vì anh không có tương lai, không có bệ phóng, chẳng có một điểm sáng nào trong tiền đồ của anh cả. Cô không buồn nghe, càng thấy chị xúc phạm anh, cô càng yêu anh nhiều hơn. Một anh chàng khô khan không lãng mạn, một anh chàng không biết tặng hoa cho bạn gái kể từ ngày đầu tiên yêu nhau. Cô cứ điềm nhiên yêu anh như vậy thôi, chẳng có một vết xước nào trong mối tình này cả. Cô tin là vậy.

4. Anh đã cố gắng rất nhiều, cố gắng sao cho mình đừng quá lận đận. Vậy mà đến ngày kỉ niệm cũng không mua nổi cho cô một bó hoa thật đẹp, không dẫn cô đi chơi ở đâu đó cho thật hay ho, chỉ biết nắm tay cô đi cùng nhau trên phố.

Anh vẫn tự trách bản thân mình bất tài, đến việc làm cho cô thôi yêu anh cũng trở nên bất tài nữa. Anh thở dài, những gì mà anh làm được cho cô chỉ quẩn quanh việc đưa đón cô mỗi khi đi làm, chờ đợi cô mỗi khi cô có chuyện buồn gì đó, vỗ về và an ủi cô bằng những cái siết tay thật chặt. Anh đi bên cạnh cô mà càng ngày càng cảm thấy mình nhỏ bé. Chưa bao giờ anh so vai lại và bước thẳng bước bên cô. Anh thấy một khoảng cách quá lớn, cứ ngày một lớn len lỏi vào mối tình này. Mặc dù yêu, nhưng mấp mé ý định từ bỏ. 

Trong xưởng mà anh làm có một cô nhân viên mới, còn trẻ tuổi, khá năng động, cô nàng ngay từ đầu đã trở thành hoa khôi của xưởng. Đơn giản vì cái xưởng làm ban đêm này toàn dân lao động chân tay, đều là những anh, những chú đi làm vì miếng cơm manh áo nên lọt vào một cô gái trẻ, lại có nét xinh xắn và tinh nghịch càng dễ được chú ý. Anh không ngoại lệ. Anh nhìn thấy cô trong dáng dấp cô bé ấy. Những lúc cười đùa tinh nghịch hay những lúc tập trung làm việc đều giống. Nhưng sẽ chỉ là cảm xúc nhất thời thoáng qua nếu như không có một lần cả xưởng cùng đi uống rượu, anh được giao nhiệm vụ đưa người đẹp đi đến nơi, về đến chốn.

- Anh, anh có người yêu chưa?

- Có rồi nhóc à.

- Người yêu anh chắc xinh lắm!

- Ừm.

- Thế anh có đang hạnh phúc không?

Câu hỏi khẽ làm anh giật mình. Anh có đang hạnh phúc không? Cô có đang hạnh phúc không? Việc yêu đương của mối tình này có đang mang lại hạnh phúc cho cả hai hay không?

Anh biết được tình yêu trong mình to lớn bao nhiêu, nhưng cũng biết được những gánh nặng đi song hành. Có bao giờ anh quên rằng địa vị của mình thua cô một bậc, có bao giờ anh quên được rằng mình chưa bao giờ có thể đem lại cho cô những điều tốt nhất. 

Còn cô, cô yêu anh liệu rằng có hạnh phúc không?

Anh chưa bao giờ đủ can đảm để hỏi. Anh sợ rằng cô sẽ nói ra điều gì đó mà bản thân anh biết rất rõ, xong lại không hề mong muốn được nghe. Anh chỉ hỏi những câu đại loại thế, rồi lại vờ quên đi như chưa từng suy nghĩ đến. Rốt cuộc thì, cô yêu anh có hạnh phúc không?

- Anh đang nghĩ gì thế?

- Mình về thôi. 

- Em yêu anh!

- Đừng lảm nhảm nữa nhóc, sáng mai không phải sẽ đi học sao?

- Em yêu anh là thật. Tin em không?

Cái dáng vẻ ngật ngưỡng trước thềm nhà, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh trong bóng nước và đôi má hồng trong men rượu làm anh thấy mình có vẻ như đang say.

5. Anh chia tay cô vào một chiều cuối hạ, những cơn gió mơn man làm rụng đám lá vàng, xong khung cảnh yên bình ấy lại như đang nổi sóng, đôi mắt màu nâu nhạt hiền hòa của cô cũng như đang nổi sóng.

- Cho em biết lý do đi.

Cô bẽn lẽn gượng cười, khuôn mặt chưa dứt khỏi hoảng hốt là lo sợ. Cô biết sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc anh nói ra câu nói ấy, chỉ là cô cố gắng giữ gìn lâu nhất có thể, cứ ngỡ rằng khi vỏ bọc bên ngoài êm đẹp thì mọi sóng gió bên trong không thể òa ra.


- Anh có người mới.

- Là ai thế? Em biết không?

- Không.

- Từ bao giờ?

- Ba tháng trước.

- Trước ngày kỉ niệm của chúng mình à?

- Ừ.

Cô lặng đi, những ngón tay nhỏ bé đan vào nhau vặn vẹo, cố kìm nén một cơn mưa nước mắt. Khi yêu cô đã hết mực tin tưởng để có thể nuôi dài thêm yêu thương. Với anh, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có thể dừng lại tình cảm ấy. Vậy mà anh có thể quen người khác, yêu người khác rồi bỏ rơi cô chỉ trong vòng ba tháng.

- Em hỏi anh lần cuối, anh thật sự muốn chia tay em phải không?

- Ừ. Hết yêu rồi không nên níu kéo, Thương à.

Anh dứt khoát, ánh mắt anh không nhìn thẳng vào cô mà nhìn ra xa xăm một nơi nào đó. Nơi đó bây giờ hẳn là bóng hình của một cô gái khác, trẻ trung hơn cô, xinh đẹp hơn cô, tài giỏi hơn cô, có thế mới có thể làm anh siêu lòng được chứ.

Cô ra về khi hoàng hôn tắt nắng, cái dáng mảnh mai, mái tóc đen suôn mềm xõa dài trên vai ủ rũ, đôi mắt mọng nước và từng đợt nấc khẽ là những hình ảnh cuối cùng anh nhìn thấy. Anh nghĩ cô rồi sẽ tìm thấy được bình yên mới, trong một màu mắt mới, yêu thương và xứng đáng với cô hơn anh. Và cô sẽ học cách để quên đi, học cách để mạnh mẽ hơn mà thôi.

- Tại sao anh phải làm thế?

- Không phải anh chia tay người yêu thì em có cơ hội hơn sao.

- Đồ tồi, anh nói thế không thấy xấu hổ à?


Thật ra đã từng xấu hổ và xấu hổ rất nhiều trước tình cảm của cô, cảm thấy không thể bù đắp được, cảm thấy mình không xứng đáng có được người con gái ấy nên anh mới quyết định từ bỏ.

- Chị ấy sẽ quên được anh chứ?

- Rồi sẽ quên thôi em. Em có thể nhớ đến một gã từng nói yêu em nhưng lại không mang lại cho em hạnh phúc được không? Một gã chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng, một gã chỉ biết nói yêu thương bằng miệng mà chẳng có bất cứ thứ gì để thể hiện…

- Nhưng mà… thương chị ấy quá. Chắc chị ấy sock lắm.

- Anh sớm muộn gì cũng rời khỏi đây mà đi, nếu có thể để cô ấy chuẩn bị tinh thần trước, để cô ấy có thể nguôi ngoai và tìm thấy một ai đó yêu thương thì anh sẽ yên tâm hơn. 

6. Từ sau ngày chia tay, mỗi sáng anh đều đặt trước cổng nhà cô một bông hoa hồng đỏ, không danh thiếp, không lời ghi chú hay chào hỏi nào cả. Anh đi qua và đặt một bông hoa trước thềm như một thói quen. Những ngày đầu, cô ra nhận hoa, ánh mắt vẫn còn sưng mọng. Nhiều ngày sau, có một chàng trai khác xuất hiện, cũng đứng tần ngần trước cửa, nhặt trên tay bông hoa hồng đỏ mà anh đặt từ ban sáng, tần ngần bấm chuông. Cô ra và nhìn thấy, vẻ mặt có đôi chút khó chịu nhưng vẫn mời anh ta đi vào nhà. Cho đến khi anh chuẩn bị mọi việc xong xuôi, công việc mới chỉ còn chờ anh đến nhận làm, thì anh yên tâm rằng cô đã có thể dịu lòng đi một chút, đã có thể chờ đón một tình yêu khác xứng đáng hơn anh.

Ngày cuối cùng, anh đặt bông hồng đỏ cuối cùng trước bậc thầm và đứng lại đó rất lâu, rất lâu. Anh đứng để nhìn toàn cảnh ngôi nhà, nhìn lên gác hai nơi phòng cô ở đó. Anh không muốn gọi cô, cũng không muốn giải thích hay trình bày gì cả, chỉ là đến đến chào tạm biệt một cách thầm lặng trước khi ra đi. Anh thu tất thảy hình ảnh thân quen vào mắt, mường tượng ra cảnh cô ngồi chải tóc trước gương bên khung cửa sổ, mường tượng ra đôi mắt cô long lanh nước và trên môi nở một nụ cười hạnh phúc.

Rồi cô sẽ hạnh phúc thôi, những người khác đến sau anh vốn dĩ có thể làm cho cô hạnh phúc hơn anh nhiều lần. Rồi cô cũng sẽ quên anh đi như quên một giấc mơ hoang. Những tháng ngày yêu nhau anh sẽ cất vào một chiếc hòm kỉ niệm và vứt chìa khóa xuống sâu đáy đại dương, hy vọng rằng cô cũng vậy.

Anh hít một hơi dài rồi quay người bước đi, những câu cuối cùng anh nói là những câu chúc cô hạnh phúc. 
Khi anh vừa đi khuất, từ phía sau cánh cửa đột ngột mở, cô cầm trên tay bông hoa hồng đỏ còn đọng sương buổi sớm, cô toan cất tiếng gọi, toan bước đi về phía trước, nhưng chẳng còn một chút sức lực nào để có thể thu đủ can đảm bước về phía anh. Những câu nói không đầu không cuối từ một cô gái khác làm cô như mê mải, cô cắn chặt môi đến bật máu, khóc trong thinh lặng.

“Anh ấy chẳng có ai cả ngoài chị, anh ấy nói sẽ đi xa để tìm một công việc mới ổn định hơn. Anh ấy muốn dừng lại và đứng đằng sau dõi theo chị, cho đến khi chị ổn hơn, anh ấy sẽ đi. Vậy đấy, ngày mai anh ấy đi rồi, chắc là sẽ đến thăm chị lần cuối.”

Cô nắm chặt lấy bông hoa trên tay, gai đâm vào tay ứa máu, cô chẳng rõ mình đau là cảm giác bên ngoài hay cảm giác từ trong tim. 

- Con bé ngốc này, chẳng phải đã nói là hoa hồng có gai hay sao? Lần nào cũng cầm vào chỗ gai xong làm chảy máu. Đi vào nhà rửa tay đi!

Cô nâng niu cành hoa như nâng niu một chút còn xót lại của mối tình khờ. Nếu đã không thể đi cùng nhau trên một đoạn đường dài, thì nhất định sẽ ghi nhớ về nhau mãi mãi. Cô có thể khờ khạo yêu anh song lại cũng quá khờ khạo để tin anh rồi rời xa anh. Nếu như cô lý trí hơn một chút, nếu như cô không bỏ đi lặng lẽ và chấp nhận lời chia tay thì cô đã không mất anh như thế.

Những cánh hoa mỏng manh bay trong chiều gió thổi, trên tay cô vẫn còn lại những vết sẹo của những bông hoa anh để lại. Anh sẽ chẳng bao giờ biết được, anh có thể vì cô mà chấp nhận chia tay, cô cũng có thể vì anh mà để lại những vết sẹo trong tim mình. Vốn dĩ với cô, tình yêu này chưa bao giờ là sự lựa chọn, mà tình yêu này đơn thuần chỉ là yêu và yêu mà thôi. 

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Ve đã kêu trên nhành phượng vĩ, có ai bâng khuâng?

Tháng 5 về, ai đó hối hả quên đi khái niệm sắp đặt của thời gian. Hoa phượng đỏ rực cả một khoảng sân giăng mắc bao kỷ niệm. 


Dọc đường về chợt nhớ vội có một mùa phượng cuối sắp đi qua.

Chợt nhớ. Những mùa hoa phượng của ban xưa, ai đó mong chờ gì trong những buổi trưa hè nắng gắt? 
Ve đã kêu trên nhành phượng vĩ, có ai bâng khuâng?

Những rong ruỗi mùa hè đã sắp lịch. Kề vai nhau ngày gặp lại một sáng đầu thu khẽ khàng hỏi nhỏ “Hè có vui không?”

Những ngày hoa phượng của bây giờ, đang vội vã ý ới gọi nhau giờ tan học, bỗng khựng lại khi cánh phượng trãi dài dưới bước chân. Chợt dùng dằng trách “Năm nay sao phượng nở sớm quá.”

Cánh phượng nào gặp lại, cánh phượng nào chia xa?

Mọi ước mơ nở rộ như cách hoa phượng chào hè bừng tỉnh. Tương lai cứ cận kề chỉ bởi những bước ngoặt đằng sau lời chia tay. Có những tình yêu rập rờn như những cánh bướm trong tim mà không bật thành lời.

Khi đó, người ta dễ xúc động hơn vì hơi nóng của mùa hạ, vì màu đỏ rực rỡ của cánh hoa mùa phượng cuối.

Khi đó, sự choáng ngợp bởi kỉ niệm và những ước mơ sắp sửa cất cánh dần mở ra.

Khi đó, người ta trẻ, người ta đủ khát khao để tìm kiếm tự do và hy vọng.

Khi đó, ta mười tám tuổi, sự trưởng thành khiến ta tiu nghỉu chợt nhận ra, có những điều trôi qua mà ta chưa kịp nhớ.

Khi đó người ta biết thương nhau.

Nỗi nhớ có thật.

Sài Gòn khi nắng khi mưa, chỉ có phượng buồn là vươn mình nở mãi.

Ghế đá sân trường im bặt tiếng ve sau giây phút bịn rịn. Ngày chia tay khẽ khàng ghé tai nhau: “Xa nhau rồi có nhớ nhau không?”

Hẳn nhiên là không, vì nỗi nhớ đã đến ngay cả khi chưa nói lời tạm biệt.

Nỗi nhớ đến ngay từ những buổi trưa hè chưa kịp chạm ngõ, tim bắt đầu lỗi nhịp khi cơn mưa đầu hạ chợt dấm dẳng tuôn rơi.

Nỗi nhớ nằm ngay trong ngăn bàn khi chuyền tay nhau bằng những dòng lưu bút viết vội.

Không phải chỉ đến khi chia tay mới kịp gọi thành tên những nổi nhớ trong nhau.

Có những lúc dặn lòng dửng dưng, tự nhủ rằng chia tay sẽ có ngày gặp lại. Nhưng biết chờ nhau ở đoạn đường nào trên muôn vạn nẻo đường phía bên kia nỗi nhớ? Biết chắc rằng hôm nay khi chia xa, những ngã rẽ của nhau sẽ kéo chúng ta ra xa đến ngút mắt tận cùng. Mỗi đứa mỗi con đường, mỗi ước mơ, chỉ có ký ức là chung nhau ngày gặp lại. Chỉ có nỗi buồn là có thật, khi ta bắt đầu gạch đầu dòng những nỗi nhớ tên nhau.

Biết đâu có một thế giới song song, ở đó mọi chếnh choáng vì xa cách sẽ không còn nữa. Và chúng ta lại có thể luôn luôn nhìn thấy nhau như vậy.

Cuộc sống là thứ không thể nào chọn lựa được.

Bất cứ khi nào, bất cứ nơi nào, bất cứ đâu.

Vậy nên khi cánh phượng cuối cùng đã nở rộ, hãy ngồi cùng tôi cho đến lúc cuối ngày, chỉ ngồi cạnh tôi thôi.
Đừng nói gì cả. Và chúng ta sẽ cùng nhau nhớ về những gì đã trải qua như một điều quá vãng tươi đẹp nhất.

Mùa chia xa, mùa của những ước mơ bay.

Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tổn thương trong em là mãi mãi

Này anh, em biết, ai cũng có lần rung động trước người khác khi gặp một người dễ thương, khi gặp một người dễ gần, khi gặp một người xinh xắn hay vì một lý do nào đó khiến trái tim mình lạc nhịp.


Anh cũng thế, trong anh cũng có những tình cảm thoáng qua, những mê đắm thoáng qua, những hạnh phúc thoáng qua. Anh tìm mọi cách để giành lấy trái tim em, giành lấy nụ cười em, giành lấy những niềm vui nhỏ nhoi của em, rồi anh ra đi…
Tổn thương trong em là mãi mãi

Tình cảm với em không phải là một thứ dễ có được, cũng không phải là một thứ hôm nay khác, ngày mai khác, không phải là một thứ “thoảng như gió bay” như anh nói. Biết là chúng ta sống trước tiên vì bản thân mình, nhưng chúng ta cũng còn phải sống vì người khác nữa anh biết không? Chúng ta không thể chỉ vì một niềm vui phút chốc của mình mà để lại một vết thương sâu hoắm cho người bên cạnh được.

Tổn thương trong em là mãi mãi…

Nhiều lúc em muốn tìm câu trả lời cho sự ra đi của anh, cho sự bỗng dưng lạnh lùng, thờ ơ của anh, nhiều khi em muốn giữ anh ở lại, níu kéo anh ở lại, nhưng được gì? Thỉnh thoảng em như một con điên chạy theo những thứ hiển nhiên phải tan vỡ, tìm đủ mọi duyên cớ để ở lại bên thứ cứ muốn rời xa mình. Nhưng thực tình, điều ấy quá khó. Những rung động nhất thời nếu có ở lại lâu bên em chút nữa, liệu ngày sau có đi xa?

Em sợ những lúc yếu lòng, nỗi nhớ làm trái tim em nhỏ bé lại, đè nén niềm kiêu hãnh và thương tổn mình thêm lần nữa. Em không trách anh vì đã rời bỏ em khi trái tim mình chưa đủ ấm, em chỉ lắng lo rằng sau này còn có cô gái nào sẽ rơi vào một quãng tối này không? Anh liệu có nhất thời yêu, nhất thời si mê, rồi nhất thời im lặng, nhất thời bỏ quên?

Tình cảm chín muồi cần mất thời gian chờ kết trái. Nhưng chúng ta đều mất kiên nhẫn. Em mong anh sẽ đợi tình cảm trong anh đủ lớn để dành trọn cho một cô gái nào đó. Còn em, em sẽ cố gắng, để đi qua những tháng ngày dài rộng này…

Rung động trong anh là nhất thời nhưng tổn thương trong em là mãi mãi…
Theo: GocYeuThuong

Nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi

Thì mỗi sáng thức dậy là một trang giấy trắng, không chút quá khứ, dẫu rằng nó đã từng rất tươi đẹp. Ta không cần sử dụng đến trí nhớ, bởi nhung nhớ làm chi trái tim không một bóng hình kỷ niệm.


Nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi…

Thì ta sẽ thanh thản biết bao, giữa những nỗi đau tưởng chừng ta sẽ mang theo cả đời, bỗng nhiên biến mất không một chút dấu vết. Những bóng dáng xưa cũ cũng theo gió bay đi.

Thì ta sẽ hồn nhiên biết bao, trong một thế giới màu hồng, không phiền lo, không âu sầu, không muộn phiền. Nước mắt không rơi, tiếng hát không buồn, cuộc sống đơn giản hơn.

Thì ta được phép cho bản thân trôi trong dòng nước mát lành, đâu cần quan tâm đến những cay đắng, những thất bại, những phân tranh thiệt hơn ngoài kia. Cuộn tròn trong chăn, thu lu bé nhỏ lại, lòng khe khẽ hát ca. 
Nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi

Thì ta được bình yên trong khoảng trời riêng bé nhỏ: viết dăm ba mẩu truyện ngắn, chơi một vài bản nhạc mới cao hứng nghĩ ra, làm vài ba chiếc cupcakes xinh. Những điều nhỏ bé mà ta thường không đủ thời gian làm khi dành cả ngày nghĩ về ai đó.

Và rồi ta ước, giá như ta được sống mà không có kỷ niệm...

Nhưng…

Nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi…

Mỗi sáng thức dậy là một trang giấy trắng, không chút quá khứ, dẫu rằng nó đã từng rất tươi đẹp. Ta không cần sử dụng đến trí nhớ, bởi nhung nhớ làm chi trái tim không một bóng hình kỷ niệm.

Mỗi lần rảo bước trên một con đường, ghé thăm quán café, hay đi tới rạp chiếu phim, không một nơi chốn nào có thể khiến ta mỉm cười, vì đã từng yêu và được yêu, say đắm và ấm nồng.

Mỗi lần bè bạn quây quần kể cho nhau nghe kỷ niệm thời ấu thơ, ta câm lặng, đôi mắt vô hồn hướng về một thời nghèo khó đấy, mà vui biết mấy nắng mưa, xa xôi và mông lung quá.

Mỗi khi ta xoa đầu mấy em nhỏ, muốn kể cho các em nghe về thời tuổi trẻ bồng bột, nhiều vấp ngã hay ít thành công, bỗng nhiên, ta lúng túng trước ánh mắt tròn xoe của lũ trẻ nhỏ.


Và rồi ta ước, giá như ta từng có những kỷ niệm...

Kỷ niệm không phải là bức vẽ bằng chì, chúng ta không có những chiếc tẩy thần kỳ để gột rửa những gì ta không muốn nhớ, không muốn giữ, không muốn níu.

Vậy sao bạn không chọn cho bản thân những gam màu tươi sáng, tô lên bức vẽ ấy, và mạnh mẽ lạc quan bước tiếp.

Bởi vì nếu một ngày kỷ niệm bỏ ta đi, liệu bạn có thực sự có những ngày ý nghĩa đáng nhớ nhất của cuộc đời?
Kỷ niệm sẽ mãi mãi không rời bỏ chúng ta. Chúng ta ôm lấy kỷ niệm, cất giữ nơi đáy lòng, và bằng lòng chấp nhận những điều mới bước vào cuộc sống. 

Sinh ra, lớn lên và không ngừng trải nghiệm. Rồi những trải nghiệm trở thành kỷ niệm, được nâng niu lưu giữ qua năm tháng.

Để một ngày nào đó, khi lật giở lại, ta khẽ mỉm cười về những điều còn mãi quý giá ấy!

Theo: Kenh14,vn

Đông, Phong, Hạ, Vũ (kì 3)

Tuổi trẻ có những khoảnh khắc rất lạ kỳ, có thể vì một ai đó mà làm mọi chuyện - kể cả những thứ ngốc nghếch, điên rồ hay ấu trĩ…


Kỳ 3: Nỗi đau

Tuổi trẻ lại có khi dũng cảm, có thể vì một ai đó, mà đạt được những kỳ tích khó tin. Hoặc có thể, ai đó sẽ khiến tuổi trẻ biến đổi những mối quan hệ xung quanh theo một hướng bất bình thường, quay ngoắt đến 180 độ.

Có lẽ tuổi trẻ của Vũ, Phong là tuổi trẻ như vậy. Chẳng biết sau này, khi trưởng thành, nghĩ lại về thời khắc này, chúng nó sẽ nghĩ gì về thời một đi không trở lại rất đáng nhớ này.
Đông, Phong, Hạ, Vũ (kì 3)

Hai đứa đang ở trong quán trà quen gần trường. Quán bày trí khá đơn giản, thuần Việt, nhưng lại hay chơi những bản nhạc không lời. Trên tường quán treo đủ loại guitar, những vị khách có thể thoải mái lấy và chơi theo sở thích. Trong quán đang vang lên tiếng nhạc "Right here waiting for you". Vũ nhớ rằng, dịp mùa đông năm ngoái, bốn đứa tổ chức sinh nhật chung ở quán, và nó đã đệm bài này cho Đông hát…

“Wherever you go

Whatever you do

I will be right here waiting for you

Whatever it takes

Or how my heart breaks

I will be right here waiting for you”

- Tao muốn xin lỗi mày… Phong mở lời trước, vẻ mặt nghiêm túc chứ không tưng tửng như mọi khi nữa.

- Mày có lỗi gì mà xin lỗi tao? Vũ nhếch mép, ánh mắt vô hồn… Với nó, xin lỗi bao giờ cũng vô nghĩa, bởi đó chỉ là lời nói suông.

- Tao xin lỗi vì làm mày hiểu nhầm, những gì mày nhìn thấy hôm qua, tao với Đông…

- Mày sai rồi. Tao chẳng hiểu nhầm gì cả! - Vũ cắt lời. Vấn đề ở đây là có những chuyện, tao không được biết, dù tao là BẠN THÂN của mày. Vũ nhấn mạnh, có lẽ nó xúc động nên nói hơi to. Mọi người trong quán bất giác quay lại nhìn hai đứa.

- Đúng, tao đã sai rồi… Phong hơi cúi mặt. Hình như những lời Vũ nói, quả thực rất đúng với Phong. Hình như nó giấu giếm bạn bè nhiều chuyện quá…

- Ừ, mày sai, thế mày có gì để nói ngoài sai và xin lỗi không. Nếu chỉ có thế thì tao nghĩ mày đã lãng phí thời gian rồi! - Vũ kéo lấy ba lô, toan định đi về. 

- Tao với Đông không có gì cả, dù thực sự là tao cũng có tình cảm với bạn ý, nhưng tao nghĩ bạn ý không thích tao đâu. Tao thề đấy.

- Thứ nhất, mày đừng thề, vì mày không phải Đông. Thứ hai, là một thằng con trai, nếu mày có tình cảm, mày nên nói với tao, cạnh tranh công bằng, tao không bao giờ xoắn. Nhưng mày giấu và âm thầm. Mày là loại bạn gì đấy Phong. Loại hèn hạ hay ném đá giấu tay?

Phong im lặng, lần này không phải vì muốn nhường nhịn, mà vì nó không còn bằng chứng hay lý lẽ thuyết phục nào để đưa ra. Bấy lâu nay, nó cứ âm thầm nghĩ suy, âm thầm quyết định và chọn lựa con đường đi của mình, mà quên mất rằng, không ai có thể bước đi đến cuối đường một cách trọn vẹn, nếu bước đi một mình…

- Thôi, mày không cần nói gì đâu. Lời nói ép buộc kiểu gì cũng gượng gạo thôi. Vũ chán nản, nó đã đợi chờ một câu trả lời có thể tạm chấp nhận, nhưng đáp lại nó, chỉ là một sự im lặng trống rỗng đến đáng sợ. “Tao về”

Vũ đứng lên, Phong cũng đứng lên theo. Bỗng Phong lên tiếng:

- Mày có thất vọng về tao không?

- Tao nghĩ, có những thứ mất đi không lấy lại được.

Vũ rảo bước đi về, bỏ lại Phong thẫn thờ trong quán trà. Bên tai nó văng vẳng những câu trả lời đau lòng của thằng bạn thân… Nó ngồi sụp xuống ghế…

Ở một góc quán, có một cô bé thắt bím tóc hai bên, đôi mắt mở to, tay di những đường chì nguệch ngoạc trên trang giấy trắng.

Trong quán, tiếng guitar vẫn vang lên dìu dặt bản nhạc “Sorry seems to be the hardest word”…

Đông ngồi thu lu trên góc giường. Sáng nay, nó không đi học.

Rồi nó gượng gạo lết khỏi giường, mở ngăn kéo bàn học. Trong đó là cuốn album gia đình, được lồng giấy bóng kính rất cẩn thận.

Nó lật trang đầu tiên, có nét chữ phụ nữ mềm mại nắn nót: “tặng anh, tặng con của chúng ta” đính kèm bức ảnh một thiếu nữ trẻ cầm bó hoa hồng đỏ, mắt đen láy, mái tóc dài tết sang một bên.

Nó không bao giờ quên cái đêm kinh hoàng ấy, đêm mà mẹ giã biệt cõi đời này. Nó không hiểu chuyện gì xảy ra, làm sao một cô bé con 5 tuổi có thể hiểu. Nó chỉ thấy mẹ nằm trắng bệch trên giường bệnh, nó lay mẹ dậy để nghe nó hát, nhưng mẹ không tỉnh dậy. Nó cứ lay mẹ, rồi nó bật khóc, và nó thấy những người mặc áo trắng toát đưa mẹ đi khỏi phòng. Bố Đông khuỵu xuống, nước mắt tràn đẫm mặt. Nó gào lên, chạy đuổi theo rồi vấp ngã, nằm sóng soài trên mặt sàn lạnh lẽo.

Có một người phụ nữ ôm nó vào lòng, vỗ lưng nó, thì thầm vào tai khe khẽ: “Nín đi con, mẹ con đi một lúc rồi về thôi”. Rồi có một cậu bé trạc tuổi, xòe bàn tay đầy kẹo C trái tim ra trước mặt nó: “Cậu ăn kẹo đi, đây là kẹo thần kỳ của Đô rê mon đấy”.

Người phụ nữ đó là cô Hồng, mẹ Phong. Còn cậu bé ngày ấy là Phong.

Cô Hồng chính là bác sỹ đã thực hiện ca mổ cho mẹ Đông.

Những viên kẹo C trái tim đã đi cùng tuổi thơ Đông qua những ngày lạnh lẽo, thiếu hơi ấm của mẹ. Mỗi lần nhớ mẹ, cô bé mùa đông lại lôi kẹo ra ăn, hy vọng điều ước mẹ xuất hiện trở thành sự thật. Cô bé cũng không bao giờ phải đi mua kẹo, vì có một cậu bé tốt bụng luôn mang kẹo đến làm quà.

- Tại sao tớ ăn bao nhiêu kẹo rồi mà vẫn không thấy điều ước thành thật - Cô bé mắt tròn xoe, tần ngần nhìn những viên kẹo màu cam đẹp đẽ nằm gọn ghẽ trong chiếc hộp trong.

- Mẹ tớ bảo là, phải ngoan ngoãn học giỏi nữa, thì kẹo mới linh nghiệm cơ - Thằng bé vừa cho kẹo C vào miệng, vừa líu lo nói.

- Có thật không? - Cô bé bóc hộp ra, cho một viên kẹo vào miệng. Vị kẹo tan ra nơi đầu lưỡi, ngọt lịm dễ chịu.

- Thật mà. Bố tớ bị đau mắt, thế là hàng ngày tớ đều ăn kẹo, và sưu tầm đủ phiếu bé ngoan mang về nhà, thế là bố tớ khỏi bệnh đấy. Thằng bé cười tít, sung sướng bỏ thêm một viên kẹo vào lưỡi - đã chuyển thành màu cam tự lúc nào. 

- Mà nhá – thằng bé nhìn trước nhìn sau lấm lét, thì thầm - phải là kẹo C trái tim nhé, trái tim thì mới ước được, mẹ tớ bảo phải ước bằng cả trái tim đấy haha.

- Thế cậu làm kẹo C của tớ nhá. Nhiệm vụ là mang kẹo C đến hàng ngày cho tớ. Cô bé vân vê đuôi tóc sam, chân đá lung tung vào không khí.

Đông lớn lên với niềm tin như thế, niềm tin vào những điều cổ tích và thần kỳ. Cô bé học giỏi, giành hết giải thưởng này đến giải thưởng khác, và luôn nhớ ăn những viên kẹo be bé xinh xinh.

Bây giờ, kẹo C không còn được bán nữa, cô bé ngày nào cũng không có ý định tìm kiếm, bởi cũng đủ lớn để học cách chấp nhận sự thật khắc nghiệt. Chỉ có điều là, thật may mắn khi trong những giây phút tưởng chừng tuyệt vọng hoang mang nhất ấy, có một cậu bạn đã đến bên nó, gieo những niềm tin rất ngây thơ vào trong lòng nó. Bởi vậy, trong lòng Đông, luôn có niềm biết ơn khó tả với Phong. Vậy nên, dù là mờ mịt và liều lĩnh, nó vẫn quyết tâm thi đại học trong miền Nam.

Đông lật giở những trang ảnh tiếp theo, miên man suy nghĩ. Thực ra thì, có điều gì của quá khứ là đáng để quên không. Hay nó chưa bao giờ học được cách quên, nên luôn gom góp tất cả kỷ niệm lại, để những lúc chông chênh, có điều gì đó rất đẹp, rất thơ ôm ấp vỗ về… Một tình cảm với cậu bạn ấu thơ len lỏi trong tim cô bé.

Ngoài kia, tiếng chim hót ríu ran, rộn rã cả một góc sân… Một vài giọt mưa tí tách thấm vào bậu cửa sổ, rồi chợt đổ ào xối xả, tưới đẫm khoảna sân nhỏ. Những chú chim vẫn hót lảnh lót, khoảnh sân được tắm mưa, thẫm gạch màu đỏ au. Một cơn mưa mát lành cũng đang làm dịu tâm hồn Đông… Cô bé khoan khoái đưa tay đón lấy những hạt mưa nhỏ… Sau những ngày nắng, cuối cùng cũng có những ngày mưa.

Phong ngồi thừ trên đường, mồ hôi túa ra ướt đẫm trên lưng.

Tình yêu học trò không giống như bất cứ tình yêu nào mà nó đã từng đọc trên báo hay nghe lũ con gái hay kể trong những bộ phim Hàn Quốc. Có chút trẻ con, có chút bồng bột, có chút bất ngờ, vì chính nó, vào những ngày tháng cuối cấp, mới nhận ra tình cảm của bản thân. Hay là như thế này, tình cảm học trò rất nhẹ nhàng, mà cũng rất mãnh liệt, mà nếu nó không thổ lộ, nó sẽ phải ân hận cả đời. Ừm, khi một đứa con trai ngốc nghếch, bỗng nhiên muốn dùng hết sức lực của một thằng con trai mới lớn, để che chở, bảo vệ, để người con gái mà nó thương yêu, sẽ chẳng bao giờ phải rơi nước mắt, hay có khi, nhìn nụ cười của bạn ấy, trái tim nó bỗng như đứng im không đập nữa, và người cứ run lẩy bẩy như đứng trong tủ đá… thì... nó yêu rồi chăng…

Rồi trong cuộc đời sau này, sẽ còn phải trải qua nhiều lớp học, nhiều ngôi trường, nhưng sẽ chẳng có nơi đâu, khoảnh khắc nào, lung linh rạng rỡ, trong trẻo và say mê, vô tư như tình cảm thời áo trắng…

Ừm, nó cảm thấy thế, khi nó nghe thấy tiếng Đông hổn hển trong điện thoại lúc nửa đêm, báo rằng bố lại lên cơn đau tim, đang ở trong bệnh viện của mẹ nó. Vậy là thằng bé còn chẳng thèm xem lại đầu tóc quần áo, cứ thế phi đến bệnh viện, chỉ để nhìn thấy khuôn mặt của Đông, để an tâm là cô bạn đủ sức để đón nhận tất cả mọi thứ, và nó mãi là siêu nhân kẹo C của cô bạn. Hai đứa cứ ngồi đấy, nhìn trân trân vào cửa phòng phẫu thuật đang đóng im ỉm nặng nề, cho đến tận khi, bác sỹ thông báo tình hình bố Đông đã tạm ổn, hai đứa mới dám chợp mắt. Đông ngủ thiếp đi trên vai Phong… 

Chúng nó cứ ngủ gục đi như vậy, cho đến khi những tiếng bệnh nhân, bác sỹ bắt đầu ồn ào lên, mới dụi mắt thức giấc. 

- Mấy giờ rồi, tớ phải đi thi - Phong tá hỏa lên, lay Đông dậy.

- Gì cơ? Bây giờ là… 8h - Đông vẫn còn ngái ngủ, nhìn chiếc đồng hồ đeo tay.

Chưa kịp để Đông nói hết câu, Phong đã lao đi, như một cơn gió…..

Đến thi muộn, làm bài không tốt, và bỏ lỡ cơ hội được vào đội tuyển quốc gia, với những thằng con trai khác muốn thể hiện mình, là một thất bại thảm hại, sai lầm khó tha thứ. Với nó, có những thứ quan trọng hơn cơ hội của bản thân, như là… là... bè bạn (dù sao thì nó nghĩ chưa đến lúc để thổ lộ đâu, và cũng nên giải thích rõ ràng cho Vũ nữa). Nghĩ vậy, Phong tự cười vui một mình. 

Lúc đầu, nó muốn vào miền Nam chỉ để thi đại học, chỉ đơn giản vì không muốn cuộc đời nó là một chuỗi an nhàn đã được lập trình sẵn bởi bố. Nó không hiểu sao, bố là giám đốc thì nó phải thi kinh tế. Nó không hiểu sao, phải học kinh tế, nào là ngân hàng, nào là quản trị, thì mới có một tương lai tốt đẹp. Nó chẳng muốn, nó muốn làm kỹ sư, chế tạo máy móc. Con người cứ phát sốt lên nếu thiếu tiền thì phải, rồi đến lúc có đề huề tiền, lại ngồi lo những ước mơ của những kẻ thiếu tiền. Ơ, thế hóa ra cuộc sống nó cứ đảo điên thế đấy. Nhưng, nó có điên đâu, nó hoàn toàn bình thường mà, nên là, nó sẽ sống một cách đơn giản: sống cuộc đời vui, làm điều mong muốn, và hưởng những thành quả nho nhỏ. 

Nó nhớ lại những lần bố Đông phải vào viện, nhìn khuôn mặt thất thần của cô bạn, nó cố gắng động viên an ủi, nhưng không bao giờ có thể tưởng tượng được nếu bản thân rơi vào hoàn cảnh đó, nó sẽ đối mặt ra sao, có đủ dũng cảm để làm điểm tựa cho gia đình không. Thường thì, chúng ta vẫn cứ động viên nhau, nhưng chúng ta hiểu rằng, dù người gặp chuyện, có kể mọi điều với chúng ta, bằng giọng điệu chân thành và tự nhiên nhất, thì vẫn có những điều, chỉ có trải nghiệm mới đủ để thẩm thấu và thấu hiểu.

Nó chỉ tưởng tượng và nghĩ linh tinh vậy thôi, chứ không ngờ điều đó lại biến thành sự thật .

Bố Phong bị phát hiện mắc ung thư phổi, giai đoạn đầu. Mẹ muốn chuyển bố vào Nam, vì trong đó mẹ quen một bác sỹ rất giỏi điều trị về phổi.

Tin bệnh của bố là một đòn giáng mạnh vào gia đình nó. Bố là trụ cột của cả nhà. Phong là con một - và nó đang chuẩn bị bước vào kỳ thi quan trọng nhất đời học sinh.

Nó hầu như không dám chia sẻ với ai. Nó nín thinh. Những điều này, chỉ mình Đông biết, và cô bé cũng đủ tinh tế để hiểu Phong cần thời gian, để làm quen và đối mặt. Ít nhất, đến giờ, Phong vẫn còn trốn tránh nhiều lắm. Đông hiểu, và cả Phong cũng hiểu điều đó.

Hay là vì thế, Đông muốn vào miền Nam, để giúp đỡ nó, như nó đã từng làm với Đông? - Phong giật mình tự hỏi.

Nó thở dài. Chắc là vậy rồi, vì Đông thương hại mình. Đông nghĩ là mình thật yếu đuối, không thể chống chọi mọi thứ một mình. 

Phong ngước mắt lên trời. Trời mùa hè thường rất xanh và chói nắng, không có chút gợn mây u ám của đông, không dịu nhẹ và êm đềm trôi như trời thu, cũng không nồng nhiệt và bừng sáng như xuân. Trời rất xanh, rất trong, rất cao, khiến nó muốn với tay mà ôm lấy bầu trời quá, chỉ là nắng gắt khiến mắt nó khó có thể nhìn thấy toàn bộ mà thôi… 

Những bông hoa phượng đã bắt đầu nở đỏ rực cả một góc trời. Đỏ như trái tim của những đứa học trò cuối cấp, vẫn đang thổn thức những âu lo lưu luyến, tình cảm lẫn lộn và hãy còn bộn bề sách vở, những kỳ thi căng thẳng. Có lúc nào không, vì những mơ ước riêng của bản thân, mà theo nó là ích kỷ, mà nó sẽ bỏ quên bè bạn, hay tình cảm với một ai đó, bỏ quên những điều mà nó không bao giờ muốn mất. Có lúc nào không, giữa gia đình ruột thịt và gia đình thứ hai, nó phải chấp nhận yêu lấy một bên và đặt xuống một bên. Nó nhận ra, sẽ luôn có những sự trao đổi đắt giá trong mỗi quyết định. Và nó cần chọn lựa, không bao giờ tham lam cả hai được, vậy thôi.

Một cánh phượng đỏ chao liệng rơi khẽ xuống chân nó…

Nó giật mình… Thời gian không chờ đợi một ai. Tháng năm mãi mãi không ở lại…

Chiều hôm sau. Tại lớp học vẽ.

- Ơ, chỗ này phải pha màu xanh chứ em, sao lại pha màu đỏ - Hạ huých nhẹ tay vào Thảo.

- À… à, em nhầm chị ạ…- Thảo lúng túng pha lại màu vẽ.

- Có chuyện gì nói cho chị xem nào. Hạ nhanh chóng hiểu ngay vấn đề, cô bé nhí nhảnh mọi khi hôm nay bỗng dưng xao nhãng lạ.

- Chị đã bao giờ nhìn thấy người nào rất hiền, nhưng tự nhiên lại nổi giận đùng đùng không?- Thảo rụt rè ngước mắt hỏi chị Hạ, tay vẫn vân vê hộp màu nước đỏ.

- Có chứ, lúc người đó có chuyện bức xúc hay phẫn nộ, không kiềm chế được - Hạ trả lời nhanh chóng, nó đang nghĩ thằng bạn ngốc như cái cốc lại vừa trót mắng mỏ gì Thảo đây, chắc lại chương trình cuối cấp rồi. Khổ thân thằng bé, hay thích ôm đồm nhiều thứ, đến lúc xì trét quá là mất hết cả hình tượng ông già… ý lộn... con trai chín chắn.

- Nhưng mà phẫn nộ với bạn thân ấy ạ - Thảo lo lắng, tay liên tục khuấy bút lông vào hộp màu nước đỏ.

- Sao em lại hỏi thế, có chuyện gì kể rõ cho chị xem nào - Hạ cũng bất ngờ, rút cuộc là chuyện về ai, không phải là Vũ sao?

- Thôi không có gì đâu ạ, mình tô bài tiếp thôi! - Thảo đưa bút lông lên giấy, quệt màu tô.

- Vấn đề là bức tranh của em muốn màu xanh cơ - Hạ cười , đưa cho Thảo lọ màu xanh biển. 


Thảo lúng túng với bài vẽ bị tô sai màu. Hạ thì thầm khẽ vào tai cô bé :


- Nên là, để chị giúp em nhé, có được không ?

Cô bé gật đầu. Hạ cười tươi, bà chị lớp 12 tinh quái sắp sửa làm chuyên gia tâm lý cho cô em lớp 10 thơ ngây. 

- Vậy tối về chị em mình chat với nhau 1 lúc nhé - Thảo hỏi Hạ, ánh mắt đầy vẻ tin cậy.

- Ừ, tối nhé, bây giờ tập trung học đã nào! - Hạ nháy mắt, nhanh tay pha màu giúp Thảo.

Vậy là tối đó, hai chị em ngồi chat với nhau, mải mê đến độ, khi kim đồng hồ chỉ sang con số 12, vẫn thấy hai nick chat bật sáng:

Rain_summer: Chuyện này cứ để chị nghĩ cách giải quyết nhé, em đừng lo.

Sun_flower: Có giải quyết được không chị?


Rain_summer: Nếu em tin, em sẽ làm được thôi. Ngủ đi em, muộn lắm rồi!

Sun_flower: Vâng. Vậy em sẽ đợi. Hy vọng mọi chuyện đều ổn. Chị ngủ ngon nha!

Nick sun_flower im lìm. Chỉ còn Rain_summer vẫn đang bật sáng. Hạ uể oải tắt máy tính, kéo rèm cửa, nhìn ra bầu trời đêm đen kịt. Liệu rằng, nó có đủ sức để tháo nút mọi chuyện không - những câu chuyện rắc rối mà nó chưa bao giờ trải qua. Nó không biết nữa, nhưng nó hiểu, trong màn đêm đen, sao vẫn cứ sáng. Ừm, cứ tin tưởng đi.

Quán trà quen với những bản guitar mộc, lại sắp sửa đón những vị khách thân thiết…

Có những chuyện, sẽ được giải quyết ở nơi nó bắt đầu.

Khi trái tim trót mang những tổn thương, thì ở chính trái tim ấy, sẽ có những vết lành, bằng cách này hay cách khác… Chỉ cần trái tim đủ kiên nhẫn và chân thành mà thôi.

Và con tim, nhất định, sẽ vui trở lại.
Theo: Kenh14.vn

Đông, Phong, Hạ, Vũ (Kì 2)

Câu nói của Phong dường như là nút chai bật tung mọi thứ, Đông mím môi, nhưng không thể kìm lại được, Đông bắt đầu khóc...


Kỳ 2: Những con đường.

- Tớ được giải nhì quốc gia văn. Và tớ sẽ thi đại học sư phạm, khoa văn trong miền Nam.

Giọng nói con gái vang lên, rành rọt, dứt khoát và có phần bình thản đến ngạc nhiên. 

Đông thông báo như vậy, hiển nhiên như nó phải vậy. Cô bé nói thế, nhưng thực ra trong lòng đang thầm quan sát phản ứng của ba đứa bạn. “Hạ sẽ loạn lên, Vũ sẽ bất ngờ nhưng im lặng, còn Phong sẽ kỳ cục cho mà xem. Mà chẳng phải mình là người kỳ cục nhất sao”.
Đông, Phong, Hạ, Vũ (Kì 2)

Thực ra thì, cả ba đứa bạn đều im lặng. Không hiểu vì bất ngờ quá, hụt hẫng quá, hay vì đã quá quen với những lời nói ít nhưng rất đáng quan tâm của Đông. Bỗng nhiên, không khí oi ả của trưa hè càng thêm ngột ngạt hơn, như bị ai đó bóp nghẹt, bức bí và không thể thoát ra.

Hạ chưa kịp vui mừng cho bạn đã buồn đến phát khóc. Đông sẽ vào Nam sao, ai sẽ ở bên cạnh, dạy nó làm những món đồ handmade tỉ mỉ đáng yêu, ai sẽ ở cạnh, cho nó mượn vai để khóc. Hạ và Đông, giống như hai mảnh ghép vậy, và Hạ biết, thiếu mảnh nào cũng sẽ rất đau. Vì mùa hạ sẽ chẳng còn trọn vẹn nếu không có mùa đông, người ta sẽ không thể nhớ nhung đến cái nắng chói chang nếu không có cái lạnh buốt giá đến thấu xương. Mà, với nó mùa đông cứ ở lại Hà Nội thôi, đừng di chuyến vào phương Nam đầy nắng làm gì….

Vũ có cảm giác như bị nghẹt thở, có ai đó đang treo nó lên, lơ lửng, bị lộn ngược xuống mặt đất, chóng mặt và hoa mắt. Tại sao lại là Sư Phạm? Tại sao lại là khoa Văn? Tại sao lại là miền Nam? Trong một giây phút nào đó, nó đang nghĩ đến cảnh nó và Đông học chung trường, hai đứa sẽ cùng nhau học hành, tâm sự, thi thoảng đưa nhau đến trường, rồi cùng nhau tham gia câu lạc bộ nào đó chả hạn. Rồi chẳng hiểu sao, trí não nó liên kết chuyện Đông và Phong cùng thi và học trong Nam. Chỉ là trùng hợp thôi ư? 

Phong định nói một điều gì đó, phá đi bầu không khí mệt mỏi này, rồi lại thôi. Nói gì đây, vì nói gì cũng là không hợp cả. Chúc mừng Đông sao. Hay là tỏ vẻ tiếc nuối. Nói kiểu gì cũng là giả tạo mà thôi, bởi lòng nó đang rất xáo trộn. Giờ thì nó đã hiểu cảm giác của Vũ mỗi khi nó đột ngột thông báo điều gì đó. 

Cảm giác không trọng lực và rất muốn về lại mặt đất. Lớp mười hai lạ thật, kỳ quái thật. bỗng nhiên bọn nó bị đẩy ra xa nhau, như những người lâu ngày mất liên lạc, và chẳng thể giống như những quả lắc, trở về vị trí cân bằng ban đầu. Một điều rất lạ đang dấy lên trong lòng nó. Có gì xót xa và tiếc nuối…

Cuối cùng, chính Đông mới là người lên tiếng:

- Này các cậu - Ba đứa ngẩng mặt lên, hướng mắt về phía Đông.

- Chúng ta mãi mãi là bạn bè thân thiết, phải không?

Hạ đã bắt đầu đỏ hoe mắt. Nó đổ tại bụi bay. Cũng phải, lớp mười hai mà, bụi bay vào mắt nhiều lắm, bay cả vào tóc, vào tim nó.

Đông vẫn điềm đạm, nhìn thẳng vào mắt những đứa bạn không thể thay thế, khẳng định chắc nịch:

- Dù thế nào, chúng ta vẫn có nhau, tớ tin như vậy. Đó là niềm tin mười mấy năm, không thể dễ dàng đổ sập được. Các cậu nhìn đi này…

Đông rút chiếc ví ra, ở trong đó có tấm ảnh bốn đứa trẻ con mẫu giáo, mặc quần đùi, toe toét nhe răng sún ra cười. "Nhất định mà, mãi mãi ở trong tim. Xin hãy hiểu cho tớ."

Mọi quyết định đều là những sự đánh đổi. Trong cuộc sống này, không biết đã phải đánh đổi bao nhiêu lần. Nó làm sao mà nhớ hết được. Nó chỉ biết rằng, mỗi lần đánh đổi, tim nó lại tấy đau lên, nhưng nó sẽ không khóc, nhất quyết không khóc, bởi vì nó cần là điểm tựa cho bạn bè, cho gia đình, cho cả chính bản thân nó nữa. Bởi vì nó nhớ lời mẹ dặn trước lúc mất, rằng nó là Đông, mùa đông cần phải gai góc, xù xì, cần biết ngoài lạnh trong ấm để kiên cường bước đi trong cuộc đời này. Nhưng mà, nó có đâu có biết, mẹ đã không nhắc nó rằng, có đôi khi, hãy biết yêu bản thân mình, trước khi hy sinh cho người khác…

Mà, Hạ, Vũ, Phong sẽ hiểu cho nó, sẽ thông cảm cho nó, sẽ thương cho nó, phải không. Dù lần này, nó chẳng thế là chuyên gia giải cứu trái tim cho lũ bạn, thì các bạn cũng sẽ không oán trách nó, phải không. Bao nhiêu câu hỏi cứ vây quanh đầu Đông, khiến nó muốn chìm vào làn nước lạnh để xóa tan mọi thứ đang bủa vây.

- Haizz, có tí buồn đau, nhưng mà thôi, cứ phải chúc mừng Đông cái đã. Giải nhì cơ mà, oách xà lách thế chứ. Lại còn toàn quốc nữa. Giỏi thật đấy. Hehehehe.

Vũ nhoẻn miệng cười, thế là Hạ cũng cười theo, rồi Đông, rồi Phong. Cả lũ cùng cười vui, cùng trò chuyện, cứ như thời trẻ con vậy, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cứ như là chúng nó chẳng cần lớn, sẽ có một thế giới không tên, không tuổi, không thi thố, cho chúng nó chui vào, chơi với nhau, đùa cùng nhau, vậy là đủ mãn nguyện lắm rồi.

Dù sao thì, chúng nó cũng chỉ là những đứa trẻ mười tám tuổi mà thôi.

Trống đánh vào ca chiều. Mấy đứa tạm biệt nhau. Vũ định về, rồi chợt nhớ ra vụ bàn bạc của lớp. “Biết đâu bọn nó vẫn ở lại”. Nghĩ vậy, Vũ leo nhanh lên cầu thang. Lên đến cầu thang tầng 2, bỗng nhiên nó nghe tiếng nói rất quen. A, thằng Phong. Ơ, cả tiếng Đông nữa. Vũ đi tới, rồi bỗng khựng lại….

Trước mắt nó, hai đứa bạn chí cốt đang ôm nhau rất chặt, một thằng bé thường ngày tưng tửng, bỗng nhiên trở nên chững chạc và che chở, một cô bé thường ngày chín chắn và điềm đạm, bỗng nhiên trở nên bé nhỏ và yếu mềm… Không, không thể nào là cái ôm kiểu bạn bè được! Chỉ khi người ta có tình cảm đặc biệt với nhau, người ta mới thay đổi như vậy mà thôi…

Nó định xông tới cho thằng bạn một trận. Chính Phong, nó phải hiểu rõ nhất tình cảm mà Vũ dành cho Đông chứ. Huống chi bọn nó còn là bạn bè thân thiết, huống chi Vũ còn chưa có ý định từ bỏ. Như thế là quá lắm, không thể chấp nhận được. Hèn! Ném đá giấu tay! Không đáng mặt bạn bè! 

Vũ đỏ bừng mặt, nó có cảm giác tất cả cái nắng mùa hè nóng rát đang đổ dồn lên đầu nó, một cục đá to nặng đang đè nén trái tim nó, ngạt thở và buốt nhói. Nó bước tới, nhưng vừa thoáng thấy ánh mắt mệt mỏi của Đông, nó lại thôi… Lại mềm lòng, lại không nỡ… Nó im lặng rút lui, để lại đằng sau biết bao câu hỏi. Phải, Đông và Phong cùng nhau vào miền Nam không phải là chuyện vô tình, nhưng cứ cho là bọn nó thích nhau, tại sao Đông phải buồn bã đến vậy. Phải vui sướng và mừng rỡ chứ. Mà tại sao phải vào miền Nam, thích nhau sớm muộn nó cũng biết mà thôi, đâu có giấu được mãi. Bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu nó.

Nó những tưởng, tình bạn của bọn nó rất giống thì hiện tại đơn, đơn giản, tin tưởng và luôn đúng như những chân lý vậy. Hóa ra không phải, tình bạn của nó - Đông - Phong rắc rối như mấy cái bài đọc hiểu chuyên ngành, nó tự tin quá đáng đáp án là A, nhưng Phong và Đông lại lạnh lùng chọn là D. Và giờ nó đang hoang mang, tình bạn của chúng nó sẽ đi đến đâu, là will hay won’t, hay là never…

Nắng hè có bao giờ dịu lại đâu… Hạ bước vào một lớp học Vẽ. Địa chỉ này là Đông cho nó trưa nay, nghe nói là khá uy tín. Trong khi bạn bè đang miệt mài trong những lò luyện toán văn anh lý hóa sinh, nó lại ở đây, trong một lớp học vẽ, với cái nắng hầm hập phả vào mặt liên tục.

- Chào chị, chị là người mới ạ?

Giọng một cô bé cất lên, trong veo, lảnh lót như tiếng chim hót vậy. Thật là dễ chịu. Hạ quay lại, cười tươi rói:

- Ừ, chị là người mới. Em thì sao? - Trước mặt Hạ là một cô bé có mái tóc đen nhánh, tết gọn gàng hai bên, mặc áo phông hoạt hình và quần yếm bò, đi đôi giày lười màu vàng. Trông thật giống cô bé Maruko ngộ nghĩnh quá đi.

- Em học được mấy tháng rồi ạ. Em tên là Thảo, Thu Thảo ạ. Thế chị thì sao? - Cô bé thân thiện bắt chuyện với Hạ.

- Chị tên là Hạ, cái mùa đáng ghét này này. Mà sao em biết là chị, nhỡ may bằng tuổi cũng nên. - Ánh mắt Hạ hấp háy vui, cô bé này đáng yêu quá, mới gặp đã thấy dễ chịu mát lành rồi. Đúng là một ngọn cỏ xanh tươi hiếm hoi trong cái nắng oi ả này.

- Hì, chị mặc đồng phục lớp của học sinh cuối cấp kia kìa, em cũng học trường này mà! - Cô bé tinh tế thật đấy.

- Ô, thế Thảo học chuyên gì vậy em. Mà em học lớp 10 hay 11? - Hạ cảm thấy một điều gì đó đang âm ỉ reo vui trong lòng: một cô bé đáng yêu, lại còn học cùng trường nữa chứ.

- Em học lớp 10. Em học chuyên Địa chị ạ. Hihi. Chị mau vào đi, thầy sắp đến rồi này.

Thảo kéo tay Hạ vào trong lớp, còn cho Hạ mượn giấy và chì nữa. Cô bé này tốt bụng như tên vậy, tấm lòng thơm thảo quá, ngoan ngoãn nữa. Thảo mới học có mấy tháng mà Hạ đã thấy vẽ đẹp ghê, đúng là người có khiếu có khác. Tự nhiên Hạ thấy buồn buồn… 

- Chị đừng lo, ai mới đầu cũng thế mà. Mới đầu em chẳng biết gì cả, cầm chì còn để gẫy cơ mà. Cứ chăm chỉ tập luyện, sẽ tiến bộ thôi. Em tin là như vậy. 

- Ừa - Hạ vẫn buồn buồn - Chị sẽ cố gắng. Chỉ là chẳng biết có còn thời gian mà cố gắng không nữa…

- Không thử sao biết, nên cứ phải thử chứ chị. Hồi em mới học, ai cũng ngạc nhiên lắm, vì chuyên Địa mà, lại đi học vẽ, còn muốn thi mấy trường mỹ thuật nữa chứ.

- Thế sao em không học mấy môn xã hội, hay là em không thích? - Hạ băn khoăn, chuyên Địa thì phải thích Địa chứ, cô luôn mặc định như vậy mà.

- Em có thích, nhưng em còn thích vẽ nữa. Ý em là một người có thể có nhiều sở thích đam mê ấy, làm gì có khuôn mẫu đâu. Em nghĩ đơn giản là, mình thích gì, mình làm nấy, cố gắng và kiên trì, nhất định sẽ thu được về cái gì đó.

- Cái gì đó là thành công ý hả?

- Không, chưa chắc đã thành công đâu. Thảo lắc đầu, hai bím tóc lúc lắc theo. Cái gì đó là khi nghĩ về, mình thấy vui vui thôi, cho mình thêm một vài kinh nghiệm chả hạn, hoặc vài người bạn tốt. Đấy, thế là vui rồi mà chị.

Thảo trong sáng quá, à không, phải là trong veo và tinh khôi mới đúng, và luôn nhiệt tình sôi nổi. Đúng là tuổi trẻ. Hạ giật mình, nó cũng trẻ mà, nó còn chưa tròn 18 tuổi đấy thôi, sao nó lại ủ rũ mệt mỏi rệu rã thế này, như một người đã nhiều năm ngược xuôi vậy. Áp lực thi cử đã biến nó trở nên như vậy sao? Hay vì từ trước đến nay nó quá vô lo vô nghĩ, lạc quan quá mức, nên bây giờ, đối diện với những ngã rẽ, những chọn lựa, nó chùn chân chẳng biết đi hướng nào cả.

Nó chợt nhận ra, sẽ có lúc, trong cuộc đời nó, bây giờ và cả sau này, nó sẽ phải tự chọn đường, bạn bè gia đình không thể làm thay hộ nó, không ai nắm tay nó suốt để chỉ dẫn từng li từng tí, tỉ mỉ chu đáo. Như thế nghĩa là nó đang lớn, một sự lớn cần thiết mà bấy lâu nay, được chở che bảo vệ, nó chẳng hay biết nhận ra. Nó sợ đi lạc đường, nó sợ một mình đứng giữa đất trời mênh mông, nó sợ cảm giác cô độc, nó sợ vấp ngã. Nhưng như bé Thảo nói, nó phải thử, nó phải cố gắng và kiên trì, nó phải... phải...

Phải làm nhiều điều lắm, nó mới có thể có lúc đứng vững bằng chính đôi chân của mình. Rồi nó chợt nhớ những lần ương bướng tranh cãi với mẹ, mẹ hay nhẹ nhàng bảo nó rằng: Rồi con sẽ hiểu, khi con lớn khôn. Khi con mười tám, mọi sự sẽ kỳ lạ lắm. Nó thì cứ phụng phịu, cười hihi và trẻ con làm nũng mẹ. Giờ thì nó đã hiểu rồi.

Thì ra, tuổi mười tám mang đến cho nó thật nhiều điều, hơn cả một kỳ thi, hơn cả những điểm số, hơn cả những lo âu. Tuổi mười tám, thành công không phải là thi thật oách, điểm cao chót vót, đỗ trường oai.

Tuổi mười tám, có đôi khi, thành công chỉ đơn giản là trải nghiệm. Đó là lớn. Là thử. Là ngã. Là đứng dậy. Và mỉm cười. Vậy thì, tuổi mười tám kỳ lạ của nó, ắt hẳn còn những điều thú vị để khám phá lắm. Vậy thì, đừng muộn phiền và lo âu.

Hạ vui vẻ cùng bé Thảo đi lấy xe, con bé còn phấn chấn đến mức quyết định rủ Thảo đến quán trà quen uống nước cho đỡ mệt. Và cô bé chuyên địa nhận lời.

- Quán này chị hay đến với mấy đứa bạn thân lắm, yên tĩnh mà nhạc cũng hợp tai nữa em ạ. Em gọi đồ đi - Hạ hồ hởi.

- Hi, chị gọi trước đi, có món gì ngon giới thiệu em.

- Ừa, thế hai trà sen em nhé - Hạ vẫy người bồi bàn gọi đồ.

- Vâng chị ạ. À, năm nay em được tham dự ban tổ chức chương trình chia tay của học sinh lớp 12 đấy chị. Bọn em đang lên chủ đề chị ạ. Nhưng mà cũng khó, các anh chị cứ cãi nhau loạn xị cả lên.

- Hehe, thế là em trong Đoàn trường hả. Có biết anh Vũ không?

- Có chứ chị - Mắt Thảo sáng lấp lánh, hào hứng. Anh ý giỏi lắm chị ạ, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy. Em ngưỡng mộ lắm luôn, chẳng biết bao giờ được đỉnh như vậy. Bỗng dưng Thảo nói nhanh nhảu, như là đang che giấu một điều gì đó.

- Thế hả em? - Hạ nháy mắt tinh nghịch, có vẻ như bé Thảo có cảm tình đặc biệt với thằng bạn ông già của nó - Nó là bạn thân chị đó. Từ bé cơ.

Thảo nào, khi bước vào quán, cô bé đã cảm thấy rất quen thuộc, thì ra là đã được anh Vũ siêu nhân của nó kể mấy lần. Anh Vũ trong mắt Thảo là một người giỏi giang, khiêm tốn, lại còn chu đáo cẩn thận nữa. Hồi mới vào Đoàn trường, Thảo lúng túng mọi việc, có lần tổ chức đêm lễ hội Halloween, nó suýt bất cẩn làm sập hệ thống điện của chương trình. Sau đó, nó bị các anh chị mắng ghê lắm, nước mắt rưng rưng, may mà có anh Vũ nói giúp. Cuối buổi họp, anh Vũ còn gặp riêng Thảo, an ủi động viên. Thảo nhớ như in, nó cứ thút thít mãi (xấu hổ ghê), anh Vũ liền hát cho nó nghe, vừa hát vừa nhảy, làm điệu bộ lúc lắc, thật sự rất đáng yêu.

"Mây làm vơi nắng giữa đệm trời xanh

Khẽ thì thầm nhỏ to một điều rằng bạn có đang buồn

Bạn có đang giận hờn một ai

Gió khẽ nói rằng là kẻ đáng ghét

Cứ mãi luôn thích khóc nhè thôi

Muốn gửi đến bạn một khúc ca này.. "

Vậy là cô bé có hai bím tóc xinh xắn cứ ngồi đó, nước mắt tự khô trên má lúc nào không biết… Ngoài kia, những tia nắng cũng như đang nhún nhảy theo điệu nhạc, theo tâm hồn trong trẻo của cô học trò nhỏ…

Trong quán, những bản nhạc không lời vẫn vang lên dìu dặt, làm nền cho hai cô bé ngồi cạnh cửa sổ ríu rít nói chuyện về một người đặc biệt .

Phong đạp xe về nhà. Năm tiết trôi qua trong mệt mỏi và uể oải, nó chỉ nghe thấy tiếng giấy sột soạt, tiếng thầy cô, tiếng lũ bạn nhộn nhạo trong những giờ nghỉ giữa tiết. Nhưng tuyệt nhiên nó không hiểu nội dung của tất cả mọi thứ. Giống như nó đang xem một bộ phim câm vậy, à không, nó đang bị bắt buộc xem, như thế có đáng buồn không.

Khoảnh khắc Đông khóc nấc lên, nó trở nên lúng túng không biết làm gì… Nó định pha trò cười cho cô bạn nín khóc, nhưng đầu nó trống rỗng… Tay chân như thừa thãi, đúng là thừa thãi thật, vì nó cứ đứng trơ ra nhìn Đông khóc... Giá mà nó không hẹn Đông ở lại gặng hỏi, chắc cũng không đến mức khó xử như thế này…

- Sao cậu lại vào Nam thế Đông? Hehe. Có phải thích anh nào hay ho rồi không?

- Chả liên quan. Cậu nhí nhố ghê. Đông hơi bực mình, chuyện gì Phong cũng đùa được sao?

- Ơ, thế là gì vậy? - Phong gãi đầu gãi tai, nó không dám trêu thêm nữa, sợ Đông giận dỗi.

- Chả gì cả, tớ chưa muốn nói, cậu đừng hỏi nhiều làm chi. Tớ đang mệt mỏi áp lực lắm rồi.

Đông quay đi, nhưng Phong đã kịp đuổi theo, đứng chắn trước mặt Đông:

- Nói đi mà, nói một xíu cũng được, tớ sốt ruột lắm. Mà dù gì cũng nên nói với bọn tớ chứ, cậu không thấy lúc nãy Hạ rơm rớm à? Phong buột miệng

Câu nói của Phong dường như là nút chai bật tung mọi thứ, Đông mím môi, nhưng không thể kìm lại được, Đông bắt đầu khóc. Nhìn Đông khóc rất thương, như thể việc khóc là một điều nằm ngoài tầm kiểm soát, cô bé không dám khóc to, cứ mím môi lại, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, vai rung lên bần bật. Mắt nhắm chặt, Đông cúi đầu xuống, và những giọt nước mắt mặn môi vẫn tiếp tục rơi không ngừng. Người Đông lạnh toát.

Bỗng nhiên, một luồng hơi ấm bủa vây lấy cô bé. Cũng chẳng có ý định kháng cự, cô bé dựa đầu vào vai người đối diện. Tai như ù đi, nhưng Đông vẫn còn kịp nghe được một giọng nói rất ấm áp nhẹ nhàng:

- Tớ xin lỗi… Cứ khóc đi, chỉ cần khóc xong sẽ lại mạnh mẽ như cậu vẫn thế…

Phong cứ ôm Đông như vậy, nó cảm thấy cô bạn bé nhỏ quá, và nó cần che chở bảo vệ bạn mình. Người Đông mềm nhũn, như chỉ chực tan ra. Những giọt nước mắt càng thấm vào áo, nó càng thấy xót xa, nó càng thấy tim mình đập nhanh hơn, mạnh hơn…

Rồi tim nó như khựng lại, khi nhìn thấy Vũ đang đứng chôn chân nhìn cảnh tượng này…

Nhưng …

Nó sẽ không buông tay…

Thà nó bị hiểu lầm, còn hơn để Đông bị khó xử, hay bỏ rơi cô bé …

Hoặc là bởi vì, khi cô bé trong vòng tay nó, nó cảm nhận được một tình cảm rất khác, đang trỗi dậy trong lòng, mà dường như nó cố che giấu bao lâu…

Phong bừng tỉnh. Một tiếng kíttttt dài khô khốc vang lên. Nó vừa suýt đâm vào một chiếc xe máy đi ngược chiều. Người trên xe khó chịu qua lại : "Muốn chết à ?"

Phong lẳng lặng đi tiếp.

Nó luôn là thế. Nó không thích tranh cãi gây sự, nhường được thì sẽ nhường. Nó luôn trưng ra trước mọi người một bộ mặt vui vẻ và phớt đời. Vì nó nghĩ, cuộc sống nhiều chuyện phức tạp, nếu nó trầm tư hay ủ dột, mọi thứ sẽ còn rắc rối đến cỡ nào. Nên nó luôn chào cuộc đời với một thái độ bình thản mà cũng cực thách thức. Mọi người tranh luận, nó cũng chẳng đổ thêm dầu, trong hàng tá suy nghĩ đang lởn vởn trong đầu, nó chọn ra cách nào đơn giản nhất với nó - hoặc là kỳ quặc nhất với lũ bạn. Nó cứ cười, cứ cười, và nó luôn vượt qua mọi chuyện bằng những nụ cười. 

Con đường của một đứa mười tám tuổi như nó còn dài lắm, nhưng nó sẽ không bỏ cuộc. Và cả bạn bè nó cũng không được bỏ cuộc. Nó mở điện thoại, nhắn tin cho Vũ : "Mai mày rảnh không? Gặp nhau nhé. Vẫn quán cũ."

"Trên đời này làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi".

Còn tiếp...
Theo: Kenh14.vn