Showing posts with label Góc Yêu Thương. Show all posts
Showing posts with label Góc Yêu Thương. Show all posts

HẬN TÌNH TRONG MƯA

Khi con tim.. đã tan biến như những hạt mưa…

Người tình đi xa mãi nơi chân trời…
Trời u tối, mùa đông đang đi tới ngày dài quá dài. Mưa đã rơi mù khơi, mưa tơi bời…
Từng giọt mưa rơi trên mái ngói nghe như lời, lời tôi khóc cho tôi…..

Em có hay…Một ngày nào bước đi thật xa về nơi đó, lặng nhìn tình yêu lãng quên và bay cùng cơn gió… 

Buồn vì sao những năm bên nhau, chỉ là nỗi thương đau, một mình lang thang biết đi về đâu. Ngày nào mình trao chiếc hôn tình yêu thật say đắm, ngày nào em đã bước đi để anh mãi âm thầm, và người đâu hay biết tình yêu đó, chỉ dành riêng cho, mỗi riêng em mà thôi. 

Chợt nghe nỗi nhớ như dâng đầy, nghe buốt giá con tim này, khi nhựng dấu yêu xa vòng tay. Bóng tối như đọa đày phủ kín đôi vai gầy, có lẽ em đã đổi thay …
HẬN TÌNH TRONG MƯA
Còn mãi nồng nàn…vì anh đã yêu dại khờ,hay vì em hững hờ? Tình yêu đến trong vội vàng, rồi cũng đã vụt tan. Ngày em bước đi xa rời,căn phòng xưa giá lạnh.

Dường như mất nhau muôn đời,còn đây niềm đau với duyên ta. Chợt thấy cô đơn ngập lối… Từng phút yêu thương làn mây trôi… người đã xa xôi….

Sao tình còn chưa phai phôi…?

Căn phòng… đêm nay sao mưa rơi lạnh buốt vai gầy… sao cô đơn buồn hơn bao ngày…Có những phút đắm đuối cứ ngỡ 1 đời….Cố giấu bao cay đắng, cố giữ giọt nước mắt. Cố níu bao ngày tháng hạnh phúc bên nhau…Những ký ức ngọt ngào ấm áp hôm nào…làm sao anh quên người ơi…

Sẽ chẳng ai thương nhớ,
sẽ chẳng ai lo lắng,
sẽ chẳng ai chia sớt những nỗi buồn vui…..

Từ đây thôi nhé… Đếm những tiếng tí tách mưa rơi lạnh giá… lòng chợt nghe đau nhói..

Từ đây thôi nhé, những dấu yêu xưa nhạt phai.. Từ đây thôi nhé, nhớ nhung quên đi người hỡi… Xoá dấu vết hôm nao khi tim mình bên nhau….

Khóc thương đâu được gì?

Từ đây thôi nhé . bao nhiêu ước mơ đã xa tầm tay…

(DuongTrieuVu)
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

MƯA RƠI CHO NỖI NHỚ VUN ĐẦY

Thế là, mưa cũng đã rơi, những cơn mưa đầu tiên mang đầy mùi của đất (cái mùi mà anh rất yêu), vương chút nắng và gió, vương chút ngỡ ngàng của ai đó khi mưa vô tình làm ướt áo ai bay.

… Bất chợt… nhớ!

Nhớ những cơn mưa đầu mùa Hè năm ngoái, khi anh nắm tay nó lần đầu tiên, run run, ngại ngùng; anh nhìn nó trìu mến, hôn lên mái tóc nó đang bay, đôi tay anh khẽ đan vào tóc nó, dịu dàng biết bao, anh thì thầm khe khẽ: “Hương tóc em thật ngọt ngào”. Mưa lạnh, mà sao trái tim nó ấm lạ lùng…
MƯA RƠI CHO NỖI NHỚ VUN ĐẦY
Nhớ những buổi chiều hẹn hò cùng anh, ngồi sau xe anh chở, bình yên nép mình vào lưng anh vững chắc, gió thổi mưa khẽ bay, dang rộng đôi tay, nó tinh nghịch hát vang, vòng tay ôm chặt anh, nó mỉm cười thấy anh đỏ mặt ngại ngùng. Anh như cái ô to, hứng hết mưa cho nó… mưa lạnh, mà sao ấm như nắng ban mai.

Nhớ những buổi tan học về có anh ra đón, anh chờ nó ngay dưới cổng trường, tay cầm sẵn ô che mưa cho nó khỏi ướt, nó vô tư, nghịch ngợm những giọt nước mưa từ ô rơi xuống, mặc cho anh lo lắng, sợ nó ướt mưa sẽ bệnh. Nó cười vang, hát vang, nhẹ yêu cái cảm giác yên bình khi bên anh, và cả bên mưa nữa. Mưa lạnh, mà nó không thấy lạnh chút nào.

Nhớ những ngày mưa, anh loay hoay nấu cho nó chén cháo nóng, chỉ vì nó không nge lời anh, tung tăng chạy theo dòng nước, đôi chân trần của nó nhỏ nhắn, thoăn thoắt, lon ton… làm anh chạy theo một quãng dài. Nằm trên giường bệnh mà nó còn chọc anh; nó đâu để ý, trên trán anh mồ hôi lấm tấm, đôi mắt anh lo âu vì nó mà mệt mỏi thật nhiều. Mưa ở ngoài thật lạnh, trong mền êm, nó sao thấy lạnh được?

Nhớ chiều mưa (lại mưa) đầy những mây xám, anh nhìn nó yêu thương, nhưng cái nhìn mỏi mệt. Tiếng sấm sét đánh ầm, nó nghe trong tiếng ấy là lời anh nói chia tay. Nó gục xuống, hỏi anh vì sao. Anh trả lời đơn giản là vì anh thấy nó hờ hững quá đối với tình yêu anh dành cho nó. Mưa to hơn, rơi lạnh đôi vai gầy, nó khóc nức nở, nước mắt hòa cùng mưa, nhẹ (vẫn nhẹ) rơi xuống, tan cùng dòng nước nhỏ dưới chân. Anh choàng lên vai nó chiếc áo khoác, khẽ ôm nó vào lòng, nghe tiếng trái tim nó thổn thức. Anh siết chặt nó hơn trong vòng tay rộng lớn. Nó nhỏ nhắn quá, mỏng manh quá trong đất trời, trong những giọt mưa… và trong vòng tay anh nữa. Lần đầu tiên bên anh, nó thấy mưa sao lạnh quá.

Có dòng nước ấm rơi xuống từ khóe mắt anh…

Hôm nay, mưa lại rơi, ừ, lại rơi… nó chợt nhận ra một điều, mưa cũng như anh, luôn bên nó; mưa cũng như anh, lạnh mà ấm áp vô cùng; mưa cũng như anh, nhanh đến rồi lại nhanh đi; mưa cũng như anh, hứng trọn trong đôi bàn tay rồi chợt tan đi mất… Nó yêu mưa, nhưng không biết cách giữ mưa, nó yêu anh, mà không biết cách giữ anh…

Có cơn gió nhẹ thổi qua, làm cho không ai nhận ra nó vừa thở dài một tiếng. Nó thì thầm trong cơn mưa “ước gì…”. Nó đâu biết, cách nơi nó đứng không xa, anh nhìn nó, mỉm cười. Tay nó đang cầm một chiếc ô…

Thằn Lằn – Yume
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Mưa Và Nổi Nhớ Trong Tim

Có người từng hỏi nó: "Tại sao em thích mưa?"

Nó trả lời lại thản nhiên: "Vì mưa buồn... nhưng đẹp!"

Thực ra, có rất nhiều người nói mưa buồn. Thế nên có những người yêu nắng, yêu sự khô ráo hơn là cái cảm giác ẩm ướt. 

Chẳng hiểu sao nữa, nó cứ thích mưa, mà phải là cơn mưa rả rích mấy ngày trời, để một chiều nọ trời vẫn mưa, một chiều thu nao lòng người, nó sẽ ngồi trong khoảng không yên lặng bên cửa sổ và ngắm từng cơn mưa lá vàng thổi tung bay trong bầu trời.
Mưa Và Nổi Nhớ Trong Tim
Có người bảo, người ta ghét mưa lắm, vì mưa buồn quá. Mưa như thể là ngày đến ông trời cũng buông niềm vui mà khóc một trận. Có những ngày mưa có trong giấc ngủ say, nó nghe tiếng lòng thổn thức. sáng dậy thì hoá ra đúng là mưa cuốn cánh bằng lăng rơi tím đầy sân. Sáng ấy trời trong veo.

Cảm giác ông trời đã trốn đi lúc nhân gian ngủ say mà khóc, mà xả hết tâm tư. và cũng có thể là ông trời ngại việc bị người ta nhìn ra mắt mình hoen đỏ, có hôm trời buồn miên man, sau cơn mưa, trời không hửng nắng, âm u, mịt mù mây xám xịt. Nhìn trời như thế, tự dưng mắt cũng lăn vèo một giọt nước, chẳng rõ nguyên nhân, chẳng hiểu tại sao? Có lẽ bản thân mình giờ mới định nghĩa được giây phút nào gọi là an lành. 

Có những lần không vui, khóc ngon lành trong chiều mưa ấy. Đợi mưa như thể đợi lí do để mình lại là cái đứa yếu mềm như ai thôi, chẳng cần mạnh mẽ hay sợ làm mọi người lo lắng nữa. Và thế là nhẹ lòng, khóc tu tu.

Nhưng mưa có buồn, mưa vẫn đẹp phiêu lòng. Nếu để ý sẽ nhận ra thôi, mấy bài nổi bật trên blog cộng đồng hiếm bài nào viết về nắng lắm, toàn mưa sầu thiên thu, không thì mưa làm lòng người chùng chình. Ngày bé dẫu ham chơi là thế mà vẫn thích mưa. Nó yêu mưa làm con người cứ phải hối hả tìm chỗ dừng chân, khiến con người nhớ lối về nhà.

Lớn rồi nó yêu cả bão, cái chuông gió gỗ trên tầng ba kêu lọc cọc. gió càng rít thì tiếng gọi lòng ấy càng gấp nhịp. Mưa thì hay mất điện, mà mất điện lại được thả mình chìm vào bóng tối. Bóng tối mà đương nhiên mình thấy, không giống mọi lần có ngủ mẹ vẫn bắt bật đèn cầu thang để nửa đêm nhóc em biết tìm đường đi vệ sinh. Nó chẳng yêu bóng tối, nó cũng chả cuồng mưa dông. Chỉ là yêu yêu, và xếp mưa vào danh mục những điều bắt buộc không thể thiếu trong cuộc đời. Yêu hai hôm nay trời mưa... nhẹ lòng...

Gần đây, mỗi khi thấy mưa, nó không khóc nữa. Cũng mong mình đừng hơi tí là khóc nữa, nếu không một ngày sẽ có người cho mình vào dẫn chứng của chủ đề "Mưa không tốt". Sắp thi rồi, nhịp sống lại hơi "quay quay" như nó hằng mong muốn. nên nhìn mưa, giờ còn chả kịp lên lịch cho bộ não là mình tìm ra kí ức nào không hay để tự kỉ đây nữa, chỉ kịp băng qua mưa. 

Có ngẩn ngơ đứng nhìn đã bị đứa bạn kéo đi cho kịp chuyến bus đi học thêm. Không phải không còn yêu mưa, không phải không còn thói quen nhìn mưa nữa. cũng chẳng phải nó quên mưa đâu, mà chỉ là tạm thời không nhớ thôi mà. Để một khi nào lòng thanh thản, lại nhìn mưa, và cười toe như nắng nhạt đầu đông.

Không phải mưa là thứ u buồn như ai đó nghĩ, cũng chẳng có nỗi đau nào bi luỵ mà nhân gian cứ hát tình buồn về mưa, chỉ là tạo hoá sinh ra mưa để có cớ cho con người nhẹ lòng hơn thôi. Vì đến tận ông trời cũng có lúc phái khóc mà, có riêng gì ai đâu...
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Em yêu anh lắm đấy, biết không?...

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?

Em yêu anh lắm đấy, nên em tin tất cả những gì anh nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên cho dù mọi người có ra sức ngăn cản em cũng lao vào.

Em yêu anh lắm đấy, nên em nghĩ ra 1000 lí do rằng anh không như người ta nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên em bắt mình phải giả vờ như chẳng có gì khi anh đi bên cạnh ai đó mặc cho em bồn chồn và lo lắng.
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh ra đi không nói với em một lời em cũng không trách gì anh cả.
Ừ thì em yêu anh, nên…

cho dù em có quen bao nhiêu người cũng không thay thế anh được, không thể quên anh được.

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?

Em yêu anh lắm đấy, nên khi gặp lại anh em cảm thấy rất vui mà quên rằng đã từng đau khổ vì anh.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh nói :" Cho anh một cơ hội nữa nhé" , em sẵng sàng gật đầu.

Em yêu anh lắm đấy, nên tin anh như chính bản thân mình, tin anh mà quên đánh vần hai chữ "mù quáng" trong tình yêu... Vì thế mà...

Em yêu anh lắm đấy nên đừng lừa dối em thêm lần nào nữa được không anh?
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Tay trái phản bội

Em vẫn giữ nguyên vẹn những thứ đã có về anh ở giây phút bước đi không ngày hẹn.

Em chẳng cần dằn vặt quá khứ của em về anh- một người mà lần cuối em chỉ thấy được lưng.

Không phải là em ngờ nghệch, mà là em mặc kệ. 

Tay ôm không dám xiết.

Môi hôn không dám thở.

Mắt nhắm không dám mở.

Và thời gian đã đồng lõa cùng nỗi đau, vì mãi em không bước qua được một nụ cười.

Ngày em gói ghém bản thân dưới lòng đường tấp nập, vứt mình qua những ngã tư đông người hay đơn giản chỉ là treo tấm thân này giữa những ngọn đèn xanh đỏ nhằm đảo lộn hiện tại trần trụi rằng- anh vẫn hiện diện rõ ràng trong cuộc sống em.

Em vờ quên nhưng lại nhớ hết.

Em vờ không biết nhưng lại rõ tường tận.

Em vờ thôi yêu nhưng lại trìu mến.
Tay trái phản bội
Nỗi đau nó là thứ xúc cảm vô hình trong tiểu thuyết mà muốn cách mấy cũng không thể đặt bút viết ra.

Nó dành cho những người can đảm yêu, can đảm nhận lại thứ xúc cảm vô hình ấy.

Ai chẳng muốn một tình yêu nguyên lành.

Nhưng phải chăng tình yêu sứt mẻ mới là tình yêu trọn vẹn.

Anh chưa bao giờ phản bội em, em luôn cho rằng như thế.

Chưa bao giờ em thấy bầu trời thôi xanh.

Anh chưa bao giờ phản bội em, em luôn cho rằng như thế.

Chưa bao giờ em thấy thành phố này bớt đẹp.

Anh chưa bao giờ phản bội em, em luôn cho rằng như thế.

Chưa bao giờ em thấy mình bị thay thế.

Anh chưa bao giờ phản bội em, em luôn cho rằng như thế.

Chỉ là, khi quay đi, tay trái anh không còn đeo chiếc nhẫn của chúng ta...

Chỉ thế thôi...

Anh chưa bao giờ phản bội em...

Là- tay-trái-phản-bội-anh-à, là-tay-trái-thôi...
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Nếu là người thứ ba

Có những người thứ ba rất đáng thương, có những người thứ ba lại rất đáng trách, nhưng phần lớn họ - những kẻ loay hoay trong một chuyện tình đã không còn đủ chỗ - đều vừa đáng trách, lại càng đáng thương.

Thực ra, ai sinh ra cũng có quyền được yêu, nhưng trái tim lại không biết nên yêu ai thì đúng? 

Nó vẫn chỉ mãi đi theo lý lẽ của nó, bỏ mặc lý trí, bỏ mặc hết những đúng sai. Một khi trái tim đã nhầm đường, yêu thương sai hướng, nó vẫn lỳ lợm bỏ ngoài tai hết những lời cảnh báo về tổn thương, về những quẩn quanh, những giằng xé. 

Khi nó đi nhầm vào mê cung, lạc vào một ma trận tình yêu đã chật chỗ, nó mới bàng hoàng, lý trí mới hoảng hốt sực tỉnh. Mình là kẻ đến sau!

Con đường nào và hạnh phúc nào nữa, cho những kẻ thứ ba?

Dẫu lờ mờ nhận ra mình đang mắc kẹt giữa đớn đau, lý trí lạnh ngắt nói không nhưng con tim vẫn run lên vì nhớ! Ngổn ngang giữa đứng lại và ra đi, lối thoát nào cũng không có cái kết vẹn tròn cho một niềm tin đã đổ vỡ. Một tình yêu nhầm chỗ, một khao khát lạc đường. 

Ai phân trần cho những người thứ ba đáng thương? Ai bỏ tù cho những trái tim trót chen ngang chân vào vũng lầy hạnh phúc?

Tình yêu không hề có đúng hoặc sai, chỉ có yêu sai người hoặc yêu không đúng lúc! Ai cũng rõ điều đó, nhưng ai cũng vô tình hoặc cố ý để mình sai. 
Nếu là người thứ ba
Chẳng có lời biện minh nào công bằng cho những người thứ ba, bởi tình yêu chỉ hai người đã là quá đủ. Ít hơn hai trái tim, cuộc tình đơn phương vẫn đẹp. Nhưng số ba, là quá thừa thãi cho một mối tình.

Nên những người đến sau, hoặc chọn yêu một mình, ru tình trong câm nín; hoặc nhắm mắt rút lui, dẫu trái tim đã bị cứa đôi bật khóc! Yêu nhưng không thể giữ, nhớ nhưng không thể kêu, đau nhưng không thể khóc, cùng quẫn đến ngạt lòng. 

Kiếp thứ ba, xa xót! Người thứ ba, đầy rẫy những xót xa!

Những bàn chân rón rén kiếm tìm niềm vui trong tình yêu đã không còn chỗ để chen chân, không thể ngang nhiên hét lên rằng mình đang hạnh phúc… Và họ cũng đâu được quyền hạnh phúc, khi mang danh là kẻ cướp tình yêu!

Họ đến sau, nên chỉ được phép nhận lấy nỗi đau. Hạnh phúc trên đời không dư thừa cho những kẻ chậm chân, và yêu trong mù quáng. Tình yêu không có tội, nhưng họ đáng bị buộc tội. Lỗi của họ, là lỗi đến sau!

Nếu muốn được an ủi, hãy đổ lỗi cho thời gian. Thời gian trôi quá chậm để người thứ ba gặp được người họ yêu đúng lúc. Chỉ vì sai thời điểm, chỉ vì không thể kịp lúc. Nên chua xót, họ phải tự gánh mang về.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hẹn hò với người quen

Tôi chợt mỉm cười. Tôi vẫn chưa kịp nói cho nó biết, rằng nó là tình đầu của tôi. Ngày mai, sau khi tỉnh khỏi cơn say, có thể nó sẽ không nhớ gì cả. Hoặc là nó sẽ nhớ tất cả...

1. Tôi thích nó. Tôi không rõ vì sao tôi lại thích nó. Nó là đứa con gái bướng bỉnh, vô cùng cứng đầu, lại đành hanh đanh đá. Nó là đứa duy nhất có thể đánh vào đầu tôi bôm bốp suốt từ hồi hai đứa để chỏm đến tận bây giờ mà không bao giờ tỏ ra sợ sệt. Nó cũng là đứa duy nhất có thể khiến tôi dầm mưa chạy một mạch mấy cây số để đi mua cho nó thứ mà nó cần. 

Đơn giản là vì… Tôi thích nó!

Chúng tôi là bạn bè hàng xóm, bạn bè kiểu thanh mai trúc mã. Nó bằng tuổi tôi, rất hay khóc nhè vì những điều vụn vặt nhưng cũng nghịch ngợm hàng tá trò của bọn con trai. 

Tôi chơi với nó như một thói quen. Sáng mở mắt ra là phải gặp mặt nó. Trưa đi học về cũng vẫn phải ngó thấy nó. Đến tối, trước khi đi ngủ mà không léo nhéo vài câu với nó là ngủ chưa yên. Vậy đó, nó cũng hệt như tôi. Nó cũng không chịu được khi tôi đi đâu vắng nhà một hai hôm. Thậm chí, tôi chỉ xa nó chừng bốn tiếng đồng hồ là cũng đủ để nó la hét ỏm tỏi, khóc lóc gào thét tên tôi từ làng trên xóm dưới để ăn vạ. Tôi nghĩ, có lẽ, vì lẽ đó mà… tôi thích nó.

Còn nó, chắc là nó không thích tôi!

Sở dĩ nói vậy vì nó lúc nào cũng có thể vô tư cười đùa với tôi. Theo tôi được biết, con gái đến tuổi yêu, nếu để ý hay thầm thương trộm nhớ một ai đó, người con gái sẽ trở nên khác lạ, nhẹ nhàng hơn, nữ tính và duyên dáng hơn. Tôi chưa bao giờ thấy nó thay đổi, nó vẫn vậy, chắc là, nó không thích tôi…

Có lần tan học về, tôi thấy nó nói luyên thuyên về con bé trên lớp, đem lòng thích một đứa con trai ở lớp bên cạnh. Nó cầm que kem rồi vừa nói vừa cười, nó tỏ ra thích thú với chuyện hai đứa đó thích nhau trong khi chẳng liên can gì tới nó. Tôi hỏi:

- Mày thích đứa nào rồi hả? Cười hoài…

- Thích cái đầu mày!

Nó đập tôi cái bốp, đá thêm một cái đau điếng vào chân khiến tôi la oai oái. Ngay khi tôi còn chưa kịp phản ứng, nó trèo tót lên yên sau xe đạp, húc húc tay vào hông giục tôi đạp xe nhanh lên. Nó cười vang cả con phố nhỏ, lúc nó cười đôi mắt tít lại, nhỏ như hai sợ chỉ mảnh. Không nhìn được nhưng tôi đoán biết, đôi má nó phớt hồng, ánh trong màu nắng như cái màu hồng xinh của con gái mới lớn. Tôi thấy tim mình chậm nhịp…

2. Mối tình đầu tiên của tôi là nó, lúc ấy nó là đứa con gái học lớp mười. Chúng tôi ở sát nhà nhau, đi học cùng nhau từ thời mẫu giáo. Cho đến tận năm lớp chín, khi chơi với nó đủ trò, tôi vẫn nghĩ nó là một thằng bạn trai nào đó. Nghĩa là tôi không có ý niệm phân biệt giới với nó, tôi chơi được gì là nó chơi được thế, ngược lại, nó chơi được gì cũng bắt tôi chơi cùng. 

Cho đến một ngày, vào buổi khai giảng năm học đầu tiên của cấp ba, tôi đeo ba lô đi ngược từ cửa vào phòng nó, vừa đi vừa phấn khởi vừa gọi to tên của nó. Lúc va phải nó đằng sau, giọng nó lanh lảnh, hét đến chói tai.

- Cái thằng!!! Mày va vào tao rồi đây này!!!

Mặc cho nó đứng cấu nhéo, đập đập vào má, xoa rối tung đám tóc trên đầu, tôi đứng hình, trước mặt tôi chẳng còn là đứa bạn không rõ giới tính là trai hay gái nữa. Nó mặc váy đồng phục, tóc dài ngang lưng buộc cao đen láy, cặp kính cận tròn vo như kính Nôbita được thay bằng kính áp tròng, đôi mắt nó tròn xoe, trong trẻo hấp háy nhìn tôi. Nó là đứa con gái được nhiều ưu đãi, hẳn là vậy, bởi khuôn mặt nó đẹp thanh thoát, lại thêm hàng mi đen dài, che rợp lấy đôi mắt tròn to.

- Ê mày, đi mày!

Nó đập cho tôi thêm mấy cái nữa rồi tống balo của nó sang cho tôi, nó dong đi trước, đuôi tóc cứ đung đưa đung đưa…
Hẹn hò với người quen
Vậy là tôi biết tôi thích nó. Cái sự thích ngấm ngầm đến khó chịu. Tôi cũng không điên loạn tới mức cho nó biết sự tình. Chỉ biết rằng đôi lúc, khi hai đứa cùng về, nó có để tay ngang hông tôi, đi vào đoạn sóc nhẹ, nó bấm tay vào đó khiến tôi giật thót. Hoặc có lúc ngồi học bài, tóc mái nó xòa xuống, đôi tay nhỏ đưa lên vén tóc, cái điệu vén tóc không có lấy một chút xíu nữ tính nào của nó… cũng làm tôi mê mẩn.

Nhưng tôi thích chỉ là thích và để đó mà thôi. Bề ngoài, tôi vẫn là bạn nó, vẫn gọi mày tao và hai đứa kè kè bên nhau như hình với bóng. Nó vô tâm vô tư, chưa một lần nó để ý, rằng tôi thích nó. Và nó, là mối tình đầu của tôi.
3. Ở trường mới, tôi với nó quen được thêm mấy đứa bạn thân. Mấy đứa đều tốt, tính tình hợp nhau. Chúng tôi vẫn tụ họp về nhà nó để chơi bài, xem bóng đá hoặc ca nhạc, nói chung là chơi tất thảy những trò cho cả con trai và con gái, chẳng có một sự phân biệt rạch ròi nào về giới tính cả. Chúng tôi vô tư tới mức trong khi đùa vui quá trớn, đứa này ôm vai bá cổ hoặc hôn lên đầu lên mặt đứa khác là chuyện bình thường. 

Nhưng… 

Tôi chưa bao giờ có thể bình thường như thế với nó!

Còn nó…

Ngược lại, vẫn hồn nhiên véo má tôi, nhéo tai và xoa mái tóc tôi rối bung xù. Nó vẫn cười, điệu cười hồn nhiên lí lắc.

Trong nhóm chơi cùng có một cậu bạn điển trai, cậu chàng là người thành phố, luôn tỏ ra lịch thiệp và đối xử đặc biệt ân cần với nó. Tôi không nhận thấy điều gì bất thường khi chúng tôi đi cùng nhau. Nhưng hễ tôi có việc không đi cùng nó được, cậu bạn lại luôn là người xung phong. Có lần, tôi vô tình vào phòng nó, tất nhiên là không gõ cửa, giữa tôi và nó, cái gõ cửa trở nên thừa thãi quá mức.

- Rồi sẽ qua thôi. Đừng lo nghĩ gì cả nhé!

Nó ngồi, cậu bạn đứng ngay bên cạnh. Đôi tay cậu ấy chạm vào vai nó, vỗ nhẹ, nó cúi đầu khóc rấm rứt. Tôi thấy tim mình hẫng. Nắm tay tôi tự nhiên nắm chặt như thể các mạch máu sắp bung ra tới nơi. Lúc nó ngước nhìn tôi, cậu ấy cũng nhìn ra, hai đứa cùng ngơ ngác. Tôi quay lưng đi. Lần đầu tiên, tôi biết ghen. Tôi sợ mất nó. Sợ mất nó như sợ mất một cái gì quá đỗi quý giá. Mà… nó quý giá thật. Chí ít là với tôi.
4. Nhóm bạn chúng tôi vẫn đi chơi với nhau, vẫn có những buổi picnic vui nổ trời, có những lần tụ họp tại nhà nó chơi đủ các trò không phân biệt con trai con gái. Nỗi ám ảnh về cậu bạn kia và nó dần vơi bớt, cậu ấy vẫn thân thiết với nó một cách kỳ lạ, xong nó thì không có vẻ gì là thích hay tương tư một anh chàng nào cả. Tôi vẫn để ý, rằng nó không hề tỏ ra nữ tính, mặc dù bề ngoài của nó đúng chuẩn là một đứa con gái, nhưng tôi thề, trong mắt bọn con trai, nó là con trai thứ thiệt.

Có một lần, chúng tôi chơi trò nói thật, trên một bãi biển, vào buổi đêm đẹp trời của một kỳ nghỉ lễ. Tôi có hỏi một câu, cả bọn im lặng, trừ nó.

- Trong chúng mày, đứa nào có… người yêu chưa?

Bọn bạn tròn xoe mắt, quay nhìn nhau, nhìn cả tôi và nó. Tôi hồi hộp chờ đợi câu trả lời, nó vớ lấy vỏ chai coca bên cạnh đã hết sạch nước, đập đầu tôi cái “bốp”

- Thằng điên, mày hết trò rồi à? Hỏi vớ vẩn, bọn quỷ này làm gì có ai mà thích!

Nói rồi nó lại cười, điệu cười vừa vô duyên vừa xấu tệ hại. Vậy mà tim tôi nhảy thon thót lúc nó nhìn trực diện về phía tôi. Ừ, dù có vô duyên và xấu ỉn, tôi vẫn thích nó đấy thôi…

Lửa trại tàn, bọn bạn đi về lều ngủ sạch trơn, còn tôi và cậu bạn đi lăng quăng hóng gió. Đêm càng về khuya
càng lạnh, hai đứa lại thổi bùng lên ngọn lửa trại, cùng nói về những dự định sau khi tốt nghiệp cấp ba. 

- Cậu định thi trường nào?

- Học viện cảnh sát. Còn cậu?

- Tớ cũng vậy. Sao cậu chọn trường đó?

- Vì một người…

- Tớ… cũng vì một người.

Cậu bạn nhìn ra xa xa, tôi nhón lấy một vài viên đá ném ra phía mặt biển lấp lánh ánh trăng vàng. Tôi nhớ, nó đã từng nói, nó thích những người đàn ông mặc quân phục, và nó sẽ chọn một trong số những người đàn ông mặc quân phục làm chồng. Từ khi biết thích nó, tôi cũng biết luôn ước mơ nghề nghiệp của mình. Tôi, nhất định sẽ là người đàn ông mặc quân phục.

4. Thời gian nhanh hơn cơn gió gọi mùa về. Chúng tôi đã học cùng nhau đủ ba năm, năm nay là năm cuối của thời trung học phổ thông. Những ngày ôn thi dồn dập, nó vẫn là một đứa ham chơi hơn ham học, vẫn rủ rê bạn bè về nhà tụ tập và tôi vẫn là đứa chuyên làm bài hộ nó. Có đợt tôi bị ốm, phải băng bó tay bên phải, nó chạy vào viện nhìn tôi mếu máo, khuôn mặt nó khóc ròng, vừa tội vừa đáng yêu.

- Mày ngốc thế, sao mày ngốc thế! Mày vào viện thế này tao chơi với ai đây hả? Nhanh khỏi đi, tao còn một đống bài tập chưa làm…

Nó còn chưa dứt tôi đã phì cười. Tất nhiên, sau đó lãnh đủ mấy cái đập bôm bốp vào đầu từ tay nó. Dù vậy, tôi vẫn thấy vui, vì nó nhìn tôi một lúc, cũng lại cười. 

Ngày chia tay cuối năm, tôi uống nhiều bia hơn bình thường, nói cười với bọn con trai nhiều hơn bình thường nhưng vẫn đủ tỉnh táo để dõi theo nó. Nó là đứa con gái kỳ quặc, kỳ quặc đến mức không hiểu sao tôi lại thích được nó. Nó uống bia như uống nước lã, má nó đỏ hồng, miệng cười toe toét. Tôi dìu nó về nhà, ngay trước cổng, ánh đèn đường vàng vọt. Tôi nhấn chuông gọi bố mẹ nó ra đỡ lấy cô con gái, trong khoảnh khắc ấy, tóc mái của nó rũ xuống khuôn mặt trắng hồng, môi nó mấp máy những câu chúc tụng nhau. Nó chúc hết người này đến người khác, chỉ trừ tên tôi. Tôi chợt cười. 

- Còn mày, đồ ngốc, mày có đi đâu, về đâu, cũng nhất định không thoát khỏi tao đâu. Đồ ngốc ạ!
Nó lại lầm bầm chửi tôi, nó chửi tôi như thể đó là một thói quen khó bỏ. Tôi cũng trở nên quen thuộc từ lâu lắm rồi. Lúc nó thôi lẩm bẩm, tôi thơm nhẹ lên gò má ửng hồng của nó. Nó ngật ngưỡng, vẫn đủ tỉnh táo để đập vào đầu tôi cái bốp.

- Cái thằng!!! Mày có tin là tao giết chết mày không?

Nụ hôn đầu của tuổi mười tám, nụ hôn vụng trộm và nhiều cảm xúc. Tôi bị đánh tơi tả, bầm dập, nó còn hung dữ gấp nhiều ngày thường. Tuy vậy, tôi vẫn thấy vui và hạnh phúc. Trong lúc tôi mỉm cười với những suy nghĩ vu vơ, nó còn kịp đạp cho tôi một cái vào hai đầu gối trước khi vào nhà cùng bố mẹ. 

- Thằng điên! Mày thi không tốt là chết vào tao, biết chưa?

Tiếng nó lanh lảnh, tôi thấy sống mũi hơi cay. Nó chọn một trường vừa với học lực của nó, một trường gần nơi mà chúng tôi đang ở. Nhưng tôi biết chắc chắn rằng mình sẽ gặp lại nó vào một ngày không xa, chắc chắn là vậy. Vì dù sao, câu tôi thích nó vẫn chưa được thổ lộ. Tôi vẫn thích nó đó thôi!
5. Họp lớp năm đầu tiên kể từ sau khi thi đại học. Lớp chúng tôi mỗi người một vẻ, ai cũng ra dáng và trưởng thành hơn nhiều kể từ ngày chia tay. Một số người tuyên bố kết hôn sớm, một số khác theo học trường đại học danh tiếng, một số khác đi làm. Nó là một trong số đó. Nó đi làm cho một công ty tư nhân với mảnh bằng trung cấp. Ngày gặp lại, nó uống nhiều như ngày đầu tiên, nó vẫn cười hồn nhiên lí lắc. Gặp lại tôi, nó đập vai cái bốp. Nhưng lần này, nó không nói gì, chỉ lẳng lặng dựa vào vai tôi…

Trên đường đưa nó về, nó ngồi sau xe hát vu vơ. Tôi thấy thời trung học trở về, với tất thảy nỗi niềm trao cho nó, đứa con gái vô tư đến vô tâm. Nhưng rồi tôi mỉm cười, nếu biết rằng nó là mối tình đầu của tôi, chắc nó hoảng đến phát khóc. Dù sao, tôi cũng chưa thổ lộ. Và nó, vẫn là mối tình đầu của tôi.

Đưa nó về trước cổng, nó vẫn ngật ngưỡng như cái ngày chia tay định mệnh, mái tóc xòa trên trán, miệng lẩm bẩm chẳng rõ chửi rủa ai. Tôi vén tóc, nhìn vào đôi mắt tròn và rèm mi cong vút. Tôi nhìn nó mỉm cười.

- Ê mày!

- Gì mày?

- Tao… nhớ mày!

- Tao cũng thế.

- Sao mày đi biệt thế? Sao mày không về? Sao mày bỏ rơi tao?

- Đồ ngốc. Tao đâu có bỏ rơi mày, tao vẫn ở đây, ở đây này.

Tôi ôm nó vào lòng, toan kề môi lên môi nó. Chợt nó cắn vào môi tôi, đạp một phát vào hai đầu gối, lùi ra xa một quãng, nó thét lên.

- Cái thằng! Mày là đồ tồi, xấu xa! Tao ghét mày, tao cũng nhớ mày nữa. Mày tệ lắm!

Nó ngồi gục xuống khóc, ôm mặt nức nở. Kể từ sau khi thi đại học, tôi đỗ, nó trượt, không lần nào tôi liên lạc được với nó. Tôi về nhà, nó tránh mặt. Tôi sang hỏi thăm bố mẹ nó, nó chạy trốn đến những miền xa tít tắp. Chưa một lần tôi gặp được nó. Vậy mà… nó cho là tôi bỏ rơi nó…

Tôi cúi người, hôn lên tóc nó, tóc thơm mùi oải hương dìu dịu. 

- Tao xin lỗi. Tao sai rồi. Kể từ mai… hẹn hò với tao đi!

Nó ngưng khóc, đôi mắt xoe tròn nhìn lên, khuôn miệng xinh vẫn còn đang nấc. Nó đưa chân ra toan đá tôi, vươn tay định đập vào đầu tôi như thường lệ. Tôi nắm lấy tay nó, khẽ khàng hết sức, tôi nâng nó dậy, ôm trọn
nó vào lòng, thì thầm vào tai nó.

- Mày… hẹn hò với tao nhé! Đừng làm bạn của tao nữa… làm bạn gái tao đi, được không?

Nó tự tay nhấn chuông, như một năm về trước, bố mẹ nó tất tả chạy ra. Nó đẩy người tôi ra, chạy nhanh vào trong nhà và nói với ra một câu ngộ nghĩnh.

- Thằng điên! Tỏ tình gì mà mày tao như thế? Mày đúng là điên rồi.

Tôi chợt mỉm cười. Tôi vẫn chưa kịp nói cho nó biết, rằng nó là tình đầu của tôi. Ngày mai, sau khi tỉnh khỏi cơn say, có thể nó sẽ không nhớ gì cả. Hoặc là nó sẽ nhớ tất cả. Dù sao, tôi cũng cần chuẩn bị ra mắt mối tình khờ của mình trong suốt những năm tháng học trò. Chắc chắn tôi phải nói cho nó biết, thật tình, nó vẫn là mối tình đầu của tôi, từ ngày đó, cho đến tận bây giờ. 

Và, kể từ sau câu tỏ tình nửa say nửa tỉnh, tôi với nó, không đèn nến, không hoa hay quà, không có không gian lãng mạn, chỉ có tôi và nó, khác xa so với dự định của tôi. Cũng giống như một lẽ giản dị, hai đứa chúng tôi sẽ hẹn hò với người quen…
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Hãy kéo người con trai của đời mình vào bếp

Cho dù chàng có động đâu hỏng đó, phá hết cái nọ sang cái kia; chàng có là công tử, thiếu gia hay chàng sinh viên suốt ngày ôm sách vở thì bằng mọi giá và tìm mọi cách, hãy lôi kéo chàng trai của cuộc đời mình vào bếp!

Căn bếp chính là đại bản doanh của con gái chúng ta, nên nếu muốn chàng lọt vào trận địa của mình, hãy “dụ dỗ” chàng để cả hai cùng nhau vào bếp. Lúc đó, chàng đã chính thức là của bạn và được hoàn toàn tùy ý sử dụng rồi đấy, bạn ạ.

Bỏ qua bàn tay thái thịt thoăn thoắt rất nghề, bỏ qua bí quyết nêm nếm vừa tay rất điệu nghệ, bỏ qua chiếc nồi đang thơm nức mũi khiến dạ dày chàng phải xoắn xuýt… 

Hãy để chàng chú ý đến giọt mồ hôi đang ướt đẫm lưng, củ hành tây đang cay xe mắt bạn; hãy để chàng để ý rằng vừa xong công việc, học hành ở ngoài bạn đã vội vội vàng vàng xách làn đi chợ rồi lao cuống cuồng về bếp chỉ để chàng được nước rót, cơm bưng. 

Hãy để chàng biết nấu ăn không phải là công việc phải lao tâm khổ tứ, bạc tóc tốn công, nhưng từ chi phí để nấu một bữa ăn cho đến những công đoạn thực hiện nó – bạn – người phụ nữ đảm nhận công việc này có khi như nghĩa vụ cũng sẽ có những vất vả riêng. Hãy để chàng hiểu điều đó.

Vì sao ư?

Cái bạn cần không phải một cậu bạn trai để than công, kể khổ, rằng nấu ăn em mệt mỏi, cực nhọc thế nọ thế kia. Bạn cũng không cần một người đàn ông chỉ biết ném tiền về hàng tháng nhưng không biết căn bếp ở cái xó xỉnh nào, và người phụ nữ của cuộc đời họ đang đứng ở đâu, làm gì trong đó? Thế khác nào bảo anh ta xem bạn như cái nhà hàng, đến bữa cứ trả tiền và mua cơm!
Hãy kéo người con trai của đời mình vào bếp
Bạn cũng chẳng cần phải ao ước lấy một ông chồng đầu bếp lo lắng hết chuyện bếp núc, nấu nướng hộ mình. Kể cả chồng bạn có là bếp trưởng của một nhà hàng năm sao đi nữa, bạn vẫn phải biết cách vào bếp để nấu cho anh ấy ăn.

Cái bạn cần nhất chính là một người con trai biết quan tâm và muốn đồng cảm với bạn chính từ những gì bình thường và giản đơn nhất. Và trong căn bếp của mình, chính là cơ hội tuyệt nhất để chàng trai của cuộc đời bạn làm điều đó.
Tin tôi đi!

Chỉ khi đứng bếp cùng nhau, chàng mới có thể hiểu một cách rõ ràng và cặn kẽ nhất những điều trong cuộc sống mà bạn đang trải qua. 

Những niềm vui nho nhỏ ở cơ quan, hay một mặt hàng giảm giá khi được vào siêu thị, rồi công thức nấu ăn một món mới bạn vừa biết được… nó sẽ giải thích cho chàng hiểu những nụ cười bí ẩn lâu nay của mình mà bạn không tiết lộ để chàng biết. Rồi những mệt mỏi, áp lực, lo toan, gồng gánh của một người phụ nữ, chỉ khi đứng ở căn bếp của mình bạn mới có thể thành thật. 

Và tôi cũng tin rằng, lúc bạn đang đầu xù tóc rối, luôn tay luôn chân nấu ăn cũng chính là lúc bạn cho chàng được ngắm nhìn con người thật của chính mình, không quanh co, không giả tạo. Bạn là bạn, và chàng sẽ hiểu hơn ai hết – bạn chính là người giúp chàng no bụng mỗi ngày!

Nếu được, đừng chỉ dừng lại ở căn bếp. Thống nhất nhé, bạn không phải cái máy giặt, máy rửa bát, máy lau nhà cho chàng đúng không? Thế nên, hãy kéo chàng cùng làm việc nhà với bạn. Hãy để chàng học cách san sẻ và giúp đỡ bạn từ những điều nhỏ nhặt nhất, có như thế hạnh phúc mới được bền lâu.
Bạn không cần một sự hàm ơn rằng bạn đã vất vả vì chàng trai của cuộc đời mình đến mức nào; bạn lại càng không cần một người thay bạn làm hết những việc đó cho chàng, đúng không? (Đến lúc có người làm thay nó, tôi dám chắc rằng bạn sẽ cực kì hối tiếc). 

Cứ cho là lo toan những việc không tên, nếu chẳng phải thiên chức thì cũng là bản năng của người phụ nữ. Bạn không cần phải tị nạnh vì sao đàn ông ngồi không rung đùi trong khi bạn bùi nhùi như chiếc giẻ khô lâu ngày tối tăm mặt mũi, điều bạn cần chính là một nửa cuộc đời bạn – chàng, biết sẻ chia với mình cả những điều từ khi sinh ra, ông trời đã mặc định nó chỉ dành cho riêng bạn – những người phụ nữ trong gia đình.

Thế nên là, hãy kéo người đàn ông của cuộc đời mình vào bếp! Bằng mọi cách.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Cho ta nhớ người một chút thôi...

Càng khi cô đơn con người ta mới biết rằng mình đang nhớ quắt quay một điều gì đó, một người đặc biệt nào đó đã hoặc đang đi bên cuộc sống của mình.

Vì đâu mà nỗi nhớ có sức mạnh vô hình đến kỳ lạ. Có thể len lỏi vào những giấc mơ, có thể hiện hữu ngay cả khi ta đang nói cười với một ai đó khác, thậm chí, có thể vu vơ ùa vào trong suy nghĩ những phút ta nhìn đời, nhìn người chơi vơi lạ…

Trong một cuộc tình, yêu đương dù là kẻ chậm chân đến sau hay là người nhanh chân đến trước, dẫu có yêu gần gũi hay xa xôi, vẫn cứ là đó một khoảng trời đong đầy nỗi nhớ.

Khi đem lòng yêu thương một ai đó là khi trái tim ta dành trọn cho một người vốn chẳng phải người thân, không phải bạn bè, chỉ đơn thuần là một người xa lạ. Nhưng người xa lạ ấy làm ta ngơ ngẩn, làm ta vui vu vơ và thành hình một nỗi nhớ vu vơ. 
Cho ta nhớ người một chút thôi...
Khoảng thời gian yêu là khoảng thời gian đẹp nhất, là vô tình đong đầy kỉ niệm trên những góc phố ta qua, là những đêm trời mây lặng gió nhưng lòng ta như nổi bão. Nếu người không đến, nếu người không có một câu trả lời, nếu người không hiện diện… lòng ta hẳn sẽ nổi bão mất rồi. Một cơn bão lòng của ngập tràn thương nhớ…

Sau những yêu thương mặn nồng, những ngọt nhạt nơi đầu môi, tình ta rơi vào khoảng nào xa xăm lắm. Mối tình thơ trôi xa dần, tay ta mỏi mệt buông lơi. Kể cả khi chuyện tình hồng kết thúc, phía cuối con đường chỉ còn mình ta độc bước, ai đó thân thuộc đã rời đi, đã chọn cho riêng họ một lối rẽ khác không ta… Thì khi ấy, vẫn còn đó những nỗi nhớ cút côi, nhớ đến hoang hoải trong những kiếm tìm yêu thương vụn vặt… 

Ta say người từ những nỗi nhớ, người ơi!!!

Nỗi nhớ về người là nỗi nhớ người ta yêu thương, từng khờ dại đem yêu thương nhấn chìm tất cả. Những nỗi nhớ chẳng có nổi một bóng hình trọn vẹn, nhưng cứ vô tình bóp nghẹt tim ta…

Nỗi nhớ về người là những nỗi nhớ xót xa, xót xa cho một thời ta mê mải. Ta còn đó những nỗi khờ vụng dại, nhưng nếu chọn lại một lần, vẫn chọn là người mà ta đã yêu thôi.

Nỗi nhớ về người là nỗi nhớ sẽ trôi, một ngày nào đó sẽ trôi, chỉ là ngày ta chưa biết trước. Ta không phiền ôm thương nhớ một mình ta, vẫn đi qua ngày tháng sau chuyện tình chia xa đầy nước mắt. Ta có thể mạnh mẽ đến độ gom yêu thương và gửi nỗi nhớ đi một chiều. Cho đến khi ta mỏi mệt, nỗi nhớ kia cũng tự khắc hóa nhạt nhòa…

Nỗi nhớ chẳng của riêng người, chẳng của riêng ta, nhưng ta giữ khư khư cho riêng ta một nỗi nhớ. Ta ôm trọn vẹn nỗi nhớ vào lòng và sống mạnh mẽ qua những ngày tháng đơn côi, ta không cố gắng chất chồng thêm những mảnh tình hờ, không cố lướt đi nhanh qua những tháng ngày rêu phong cũ. Ai đó cười ta, chê ta… Ừ ta khờ, đến nỗi nhớ cũng khờ khạo giống ta, cứ mải mê gắn với bóng hình người ở đó… 

Ta sẽ quên, sẽ lại dành thương nhớ cho một ai đó khác, nhưng hiện tại, cứ để ta nhớ người, dù chỉ là một chút, một chút thôi… 
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Chỉ là người tình của em thôi, chàng trai nhé!

Có phải con trai sinh vào Tháng bảy thường mang nhiều tâm sự, nhìn cuộc sống lúc nào cũng có vẻ buồn đượm không anh? 

Em đã có ý nghĩ đó từ ngày gặp anh, đôi mắt của anh luôn mang một vẻ u buồn đúng nghĩa của nó.

Tháng bảy trời mưa, trời mưa không dứt…

Có phải con trai sinh vào tháng bảy thường mang nhiều tâm sự, nhìn cuộc sống lúc nào cũng có vẻ buồn đượm không anh? Em đã có ý nghĩ đó từ ngày gặp anh, đôi mắt của anh luôn mang một vẻ u buồn đúng nghĩa của nó.
Chỉ là người tình của em thôi, chàng trai nhé!
Đôi mắt không hề gợi một chút cảm xúc, không vấn vương cũng không đợi chờ nhưng em thấy được những nỗi buồn giấu sâu trong ánh mắt xa xăm ấy. Có phải anh từng trách em rằng:

Thật khó để bước vào trái tim em, trái tim của người con gái không dám mơ mộng, không tin vào tình yêu mãnh liệt, không cho mình một cơ hội nào khác chỉ vì đã “trót yêu”

Thật khó để thay đổi cô gái ấy, một cô gái sống theo bản năng và chọn yêu theo cảm nhận, và dù có chọn sai cô ấy cũng không “muốn sửa”.

Thật khó để nói rằng hãy nhìn về phía anh, nhìn vào đôi mắt ấy mà hiểu sự khát khao giành cho em. Nhưng anh có biết rằng cô ấy cũng trách anh.

Thật khó để cho anh hiểu em đã cố gắng như thế nào để “giả vờ” không yêu ánh mắt buồn sâu thẳm ấy.

Thật khó để cho anh hiểu và tin tình cảm chân thành từ một cô gái đã từng từ chối anh chỉ để chọn cho mình một tình yêu “an toàn” rồi chợt cô ấy nhận ra anh mới chính là tình yêu, là mảnh ghép trong trò chơi tình ái cô ấy đang tìm kiếm. Bởi lẽ chỉ đơn giản vì cô ấy hiểu ra rằng khi không có ai … 

Mỗi sáng đánh thức cô ấy bằng những tin nhắn yêu thương và nói lời ngủ ngon mỗi tối.

Dặn dò cô ấy không được thức khuya online chỉ vì không muốn thấy “đôi mắt” thâm quầng rồi tự trách mình rằng “tối qua anh quên dặn là em thế đấy”.

Có ai đó nói rằng “tựa vào vai anh mà khóc”.

Có ai đó hốt hoảng tìm kiếm em chỉ với lý do ngốc ngếch là “điện thoại em không liên lạc được, anh lo”.

Có phải là tình yêu thì hai người cùng bước không anh? Em đã để lỡ một nhịp rồi thì phải và em hài lòng với một mối quan hệ lơ lửng như vậy, không phải yêu nhưng cũng gần như thương, không trách móc nhưng có quyền giận dỗi, nhẹ nhàng, bình thản như đôi mắt bình thản khi anh nhìn em

Cho em giữ lại nhé, giữ lại cho riêng em, giữ lại tình yêu ngây thơ của em, tình yêu của một thời yêu không dám
nói, của những lo lắng không gọi thể gọi tên, của một mối quan hệ không bền vững, của một em ngốc nghếch không dám nắm chặt anh. 

Cho em giữ anh nhé, giữ anh lại một góc nơi ngực trái, anh sẽ mãi là người tình của em thôi nhé!
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau...

Người ta chỉ được sống một lần nhưng để yêu hết lòng thì một lần kia liệu có bao giờ là quá đủ? Bởi không có kiếp sau nữa, nên kiếp này xin ai đó hãy yêu để hết đi!

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Có lẽ kiếp này ta đã không mang nhiều tiếc nuối; sẽ không có những lời hẹn hứa chuộc tội cho những lỗi lầm vô cớ có trong nhau.

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Cho ta xin khước từ quyền được làm tổn thương nhau dẫu trái tim còn đang thổn thức. Món nợ kiếp này trót mang xin được trả hết, để không dai dẳng, để không thắt quặn nữa ngày qua ngày.

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Xin từ chối những mơ ước viển vông, những hi vọng trào dâng dẫu biết chắc rằng lòng mình sẽ ôm thất vọng. Sẽ thôi những ngày tự vuốt nhẹ lòng mà xoa dịu, thôi an ủi, thôi dối lừa chính mình về một thứ hạnh phúc đang ở quá xa.

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Có lẽ ta sẽ thôi lần lữa để ngóng chờ một bàn tay khác, sẽ thôi băn khoăn, thôi phân vân quá nhiều rồi để tuột những nụ cười đi qua trong mải miết… Chắc rằng ta sẽ ôm chặt lấy người đó, sẽ không nhẩm tính rằng sau này có hay không một vòng ôm nào nữa ấm hơn…
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Ta sẽ chẳng để lỡ nữa thêm một cơ hội dù là nhỏ nhất để được yêu thương, sẽ không để quên dẫu chỉ là một giây thôi cho mình được cười thật rạng rỡ… Sẽ quên hết tủi hổ và buồn phiền, quên hết đắng cay và thương tổn để sống hết kiếp này trong những an yên, thanh thản…

Sẽ thôi chạnh lòng những ngày ít gió và nhiều mây, thôi lất phất nhớ nhung những chiều mưa về một nơi xa lắm… Sẽ thôi than khóc về một hình dung cũng đã chẳng nhớ nổi mình là ai nữa… Thôi xót xa cho bàn tay khẽ
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau...
nắm, cho cái ôm vụng về…

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Ta sẽ mạnh mẽ gạt khổ đau kia về quá khứ, để vui cười trong chiếc đồng hồ lí lắc thời gian. Để quên đi một
thời xa vắng, để thôi mộng ước bởi những huyễn hoặc dài dòng…

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Chắc rằng ta sẽ yêu người thêm nhiều nhiều lần nữa, bởi làm gì có nơi nào cho ta bù đắp tiếp những phút hờ hững và vô tâm; sẽ còn đâu nơi nào để ta làm lại? 

Người ta chỉ được sống một lần nhưng để yêu hết lòng thì một lần kia liệu có bao giờ là quá đủ? Bởi không có kiếp sau nữa, nên kiếp này xin ai đó hãy yêu để hết đi!

Và dẫu biết trước là sẽ chẳng có kiếp sau, thì xin vẫn yêu nhau, và ở gần nhau, tha thiết… Có bắt đầu lại ngàn lần, người vẫn sẽ cùng ta.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Yêu em... nhưng đừng bắt em thay đổi

Nếu đã yêu em, hãy để em sống thật với những gì mà mình có, đừng bắt em tô vẽ giả dối chỉ để cho bất cứ một ai đó hài lòng.

Em vốn không phải là một cô gái tốt.

Em biết em ương bướng, cá tính mạnh, có một chút ngông cuồng và luôn khiến người khác chẳng an tâm. Tất cả những điều đó khiến em luôn có cảm giác mình cô độc trong chính cuộc sống này. Thế nhưng, em đã thay đổi cách nghĩ đó, kể từ khi yêu anh.

Em không còn là một cô nàng cô độc nữa, mà đơn thuần chỉ là một cô nàng có cá tính không giống với số đông. Mặc dù em có một cá tính thật khác, nhưng em vẫn tìm được tình yêu của mình.
Yêu em... nhưng đừng bắt em thay đổi
Chúng ta là một cặp đôi không hoàn hảo, người khác nhìn vào thường chê bai rằng anh chọn một cô gái chẳng xứng với anh, những lúc đấy em tổn thương lắm, nhưng vẫn cố tỏ ra chẳng có chuyện gì to tát khi anh áy náy đến bên an ủi. Đúng thế, anh đáng lẽ đã có một cô bạn gái tốt hơn em, em luôn tự ti vì điều đó.

Nhưng anh à, cho dù em có ra sao, có là một cô gái với cá tính như thế nào đi chăng nữa, thì không phải vẫn là cô gái anh đã chọn hay sao? Tại sao anh lại muốn em phải thay đổi để vừa mắt kẻ khác? Dẫu cho mọi sự thay đổi khi sống trên đời đều sẽ diễn ra theo một lẽ tự nhiên, nhưng tại sao anh lại can thiệp vào quá trình lớn lên vất vả ấy của em, để đề nghị em phải thế này, hay như thế khác?

Ngay từ đầu, anh yêu em vì cái gì? Khi em không mấy xinh đẹp, chỉ có thể gọi là dễ nhìn, nếu mang ra soi dưới ánh nắng mặt trời, bất quá cũng chỉ là một cô gái trong nhạt nhòa bao cô gái khác. Nhưng anh vẫn yêu em, không phải vì em là chính bản thân em đó sao?

Anh vẫn yêu em vì dẫu rằng em quá bình thường, nhưng lại có thể để anh dễ dàng nhận ra trong đám đông người trên đường phố. Em biết, em có thể không đủ xinh đẹp, nhưng em hài lòng vì em có một cá tính của riêng em, và sống theo nguyên tắc ấy chứ không bị biến cải theo thói đời chìm nổi.

Em có thể không vừa mắt một số người, nhưng em vẫn vừa mắt anh đấy thôi? Khi anh chọn em chứ không phải là một cô gái khác, chắc anh cũng hiểu em là một cô gái như thế nào. Vậy thì, sao anh lại bắt một cô gái anh yêu bởi chính con người cô ấy thay đổi?
Vốn dĩ em chỉ là một cô gái mà giá trị nhất là con người của chính em. Nếu anh có muốn em thay đổi, chỉ sợ là thay đổi rồi, e rằng anh sẽ nhận lấy là một con người hoàn toàn khác, chứ không phải là em – người con gái mà anh yêu nữa. Anh cũng sẽ dần chán ghét em mà thôi.

Nếu đã yêu em, hãy để em sống thật với những gì mà mình có, đừng bắt em tô vẽ giả dối chỉ để cho bất cứ một ai đó hài lòng. Bởi vì em chẳng thà giữ lại con người mình, còn hơn vì yêu anh mà ngay cả điều đơn giản ấy cũng đánh rơi mất.

Thôi thì anh ơi, nếu bắt em thay đổi, thì đừng yêu em nữa. Bởi vì sau khi thay đổi rồi, em có còn lại là mình để yêu anh nữa đâu? Khi ấy đã biến thành một con người khác, thì việc yêu anh, cũng sẽ không thể nguyên vẹn như bây giờ.

Đừng bắt em thay đổi, nếu còn yêu em, anh ạ! Em sẽ không vì bất cứ ai mà sống khác những gì em muốn. Kể cả em có thật lòng yêu anh, thì điều này cũng không thể mang ra đánh đổi.

Bởi vì nếu anh yêu em thật lòng, sẽ không bao giờ bắt em phải thay đổi.
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Bản án tình yêu - Kì 2

Như sờ tay vào chỗ nụ cười tươi rói của Vũ, thấy xót xa. Lần đầu tiên cô cảm nhận được đã cách xa Vũ lâu đến thế, lâu đến độ tưởng chừng như đã kéo dài cả một nửa đời người...

Kỳ II: Những gì tận mắt nhìn thấy lại vốn không phải là sự thật

Như tìm đến bác sĩ của trường để xác nhận tình trạng bệnh của Vũ trước khi cậu tự tử. Bản giám định pháp y dường như trùng khớp với hồ sơ bệnh án mà bác sĩ cung cấp.

- Tuy nhiên, có một chuyện như thế này. Vào đúng lúc Vũ được chẩn đoán là mắc chứng hoang tưởng do dùng ma túy và được phác thảo biểu đồ điều trị, có một cậu bạn đã đến đây và hỏi rất kỹ về triệu chứng của căn bệnh.
Bản án tình yêu - Kì 2
- Bác sĩ còn nhớ bộ dạng anh ta thế nào không?

- Tôi không rõ nữa, anh ta hơi cao, khuôn mặt sắc cạnh, và là người Trung Quốc thì phải. Anh ta nói là bạn thân ở cùng phòng ký túc xá của bệnh nhân.

- Vậy anh ta có yêu cầu gì không, thưa bác sĩ?

- Anh ta có trao đổi với tôi một vài điểm trong bệnh tình của bệnh nhân, sau đó anh ta hỏi về tác dụng phụ của thuốc, còn đề cập đến chuyện sử dụng quá liều nữa, tôi cũng đã dặn dò anh ta kỹ rồi, tuyệt đối không được tăng liều thuốc, anh ta cũng đã khẳng định với tôi và rồi ra về.

- Vâng, cảm ơn bác sĩ, nếu có điều gì muốn hỏi, tôi sẽ trực tiếp đến gặp bác sĩ!

Dáng người hơi cao, khuôn mặt sắc cạnh, và là người Trung Quốc, lại biết bệnh tình của Vũ, chắc chắn chỉ có Lâm Chính. Tại sao cậu ta lại phải tò mò về chuyện Vũ bị bệnh tâm lý mà tìm đến tận đây? Và tại sao cậu ta lại hỏi cặn kẽ cả chuyện sử dụng thuốc quá liều? Cậu ta muốn làm gì và mục đích là gì?

Như nhớ về hành động kỳ lạ hôm qua của Lâm Chính, nhớ về cuốn sách đã bị giật lại vội vàng ngày hôm qua. Chắc chắn cuốn sách có cái gì đó mà Lâm Chính không muốn cô nhìn thấy, chắc chắn sự xuất hiện của cô ở đây không được anh ta chào đón.
***
- Ý cậu là, cậu đang nghi ngờ Lâm Chính đã đầu độc cho Vũ uống quá liều thuốc an thần?

An nhíu mày, đứng dậy rót một cốc nước lạnh. Tay cô hơi run nên nước bị sánh ra ngoài. Uống một hơi hết cạn cốc nước, An ngước đôi mắt lạnh băng mà hoảng loạn lên nhìn Như.

- Tất cả mới chỉ là phỏng đoán, đương nhiên tôi dựa vào những gì bác sĩ nói, và cả những gì tôi đã thẩm định qua. Kể cả cậu ta không đầu độc Vũ, nhưng cậu ta rất đáng nghi. 

- Tại sao cậu nói hết điều này với tôi? Cậu tin tôi?

- Phải, vì cậu đã nói rằng, tất cả những gì tôi đang biết là giả, sự thật còn khủng khiếp hơn. Tôi chắc chắn là cậu phải biết điểm gì mấu chốt nên mới có thể nói như vậy.

-…

- Hy vọng cậu giúp tôi! Cậu đã từng yêu Vũ một thời gian, hãy giúp tôi và coi đây là điều cuối cùng cậu làm cho cậu ấy.

An im lặng, và trong đôi mắt như chứa một màng mỏng hơi lạnh của gió tuyết có hơi xao động. Đôi lông mi cong vút chớp chớp không theo nhịp. Lần đầu tiên Như thấy, An là một cô gái đẹp như vậy. Một vẻ đẹp phải cần thời gian để nhìn ngắm thật kỹ mới có thể nhận ra. Thời gian trôi qua trong tiếng máy sưởi phát ra âm thanh của động cơ rò rè, thời gian đủ để Như mặc định rằng An sẽ không trả lời. Nhưng, đúng lúc Như định đứng lên ra về thì nghe thấy tiếng của An, chẳng khác nào vọng lại từ đầu chiều gió.

- Tôi nghĩ, tôi nên đưa cho cậu cái này!

An bước đến bên chiếc bàn đựng sách, khẽ khàng kéo ngăn tủ để lấy ra một phong thư. Vẻ mặt của cô đã trở lại như trước, nhưng vẫn còn đọng lại nét mệt mỏi. 

- Đây là bức thư Lâm Chính đã từng gửi cho tôi, một thời gian trước khi Vũ đột nhiên mắc chứng hoang tưởng, lúc đó tôi và Vũ mới yêu nhau chưa được một tháng.

An mở bức thư ra đọc, trong đó dường như là một Lâm Chính khác hẳn, một Lâm Chính không hề như vẻ ngoài khi đối diện với cô. Một Lâm Chính cũng dịu dàng biết bao, cũng đầy lòng yêu thương biết bao. Hóa ra, một người con trai chỉ trở nên sắt đá đối với người con gái anh ta không thích, còn những người anh ta thích, anh ta sẽ tự bộc lộ toàn bộ con người mình. Và cô gái ấy lại chính là An.

- Như vậy, Lâm Chính đã từng thích cô?

- Đúng! Nhưng tôi thì không thích anh ta, tôi đã yêu thầm Vũ trong suốt một thời gian kể từ lần đầu gặp cậu ấy!

- Vậy tại sao cô lại chia tay với Vũ?

- Tôi luôn có cảm giác không an toàn, trong mối quan hệ tình cảm của chúng tôi, tôi luôn nghĩ mình yêu nhiều hơn, còn anh ấy thì với tôi lúc nóng lúc lạnh. Thật sự tôi không hiểu vì lý do gì mà Vũ lại chấp nhận tình cảm của tôi.

- Vũ không phải là người không biết phân định rạch ròi tình cảm, nếu cậu ấy thích cô, cậu ấy sẽ chấp nhận mối quan hệ yêu đương với cô, còn nếu không, cô sẽ không thể trở thành bạn gái cậu ấy. 

- Hẳn là thế, cô vừa thông minh vừa thấu đáo, thảo nào Vũ lại dành tình cảm đặc biệt với cô như vậy. Còn tôi, chỉ đem lại cho anh ấy cảm giác chán ghét!

- Tình thân bao giờ cũng dễ nói hơn tình yêu. Tôi và cậu ấy gần như là người thân của nhau rồi.

- Có nhiều chuyện không đơn giản như cô nhìn thấy đâu. Thôi tôi mệt rồi, cô về trước đi, những gì cần nói tôi đã nói với cô, hy vọng sẽ giúp được cô!
Đã hơn một lần An nhắc với Như câu nói: Có nhiều chuyện vốn không đơn giản như cô nhìn thấy. Trong đầu Như cứ quanh quẩn câu nói đó, ý của cô bạn là gì? Hung thủ gián tiếp gây nên cái chết của Vũ chính là Lâm Chính ư? Anh ta vì yêu An nên đã đầu độc Vũ bằng thứ thuốc ma túy đáng sợ ấy, và để Vũ sử dụng thuốc an thần quá liều? 

Như day trán, bước nhanh về khu ký túc xá dành cho khách đến thăm sinh viên nghỉ lại. Vì đã trao đổi từ trước và nhờ cả sự trợ giúp của chị gái Vũ, cô được lưu lại trong một căn phòng nhỏ phía cuối hành lang giao với phòng tập piano. Lớp tuyết dày lưu lại dấu chân cô như in như tạc. Cô cảm thấy quá mệt mỏi với những suy đoán phức tạp như tung hỏa mù trong đầu. Cô có nên nghi ngờ Lâm Chính hay không? Anh ta thật sự là hung thủ hay không phải là hung thủ? Hoàn toàn có cơ sở cho động cơ đầu độc của anh ta. Nhưng, làm thế nào để chứng minh?

Một bóng đen vụt qua, bóng hình quen thuộc quay mặt về phía Như. Vì ngược phía ánh đèn nên cô không thể nhìn rõ vẻ mặt của cậu ấy. Mặc dù cố mở căng mắt cũng chỉ toàn bóng đen bao phủ. Vũ đã nói với cô cái gì đó, rồi từ từ lùi dần về phía bóng đêm đen đặc phía trước. Cô muốn chạy nhưng nhấc chân không nổi. Chỉ nhìn thấy nước mắt đầm đìa chảy xuống hòa lẫn với vũng máu dưới chân, làm thành một bức nền trắng xóa đỏ như bức tranh thêu. Lúc tưởng như sắp khuỵu ngã thì có một bàn tay đỡ lấy cô, rõ ràng là khuôn mặt Vũ, nhưng cậu ấy chỉ khóc. 

- Như, đừng tìm tớ nữa, về đi!

- Cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy, đừng tiếp tục ở đây nữa!

Tiếng cậu ấy như vọng đến từ một nơi nào đó xa xôi lắm, bị tiếng gió tuyết hút vào trong không gian và phả nhẹ về phía Như. Sau đó đột ngột là hình ảnh khuôn mặt sắc lẹm của Lâm Chính đập thẳng vào mắt. Và Vũ ngã xuống vùng tuyết nhuộm máu đỏ tươi. 

Bừng tỉnh trở dậy khỏi giấc mơ, Như sờ lên mặt, rõ ràng là cảm giác chân thật như thế. Sau bao nhiêu ngày từ khi Vũ ra đi, sau bao nhiêu lần cô cố giải tỏa sự dồn nén từ tảng đá cứ đè chìm nghỉm trước ngực, cuối cùng cô đã khóc được. Từng giọt từng giọt nước mắt như vỡ òa trào ra khỏi hốc mắt. Cô khóc trong sự lạc lõng đến tận cùng của trái tim mệt mỏi, khóc cho sự ra đi đơn độc vĩnh viễn của Vũ, và khóc cho tất cả những ẩn số mà cô cho dù cảm nhận được nhưng vẫn bất lực trước nó. 
***
- Cô đang nói, chính Lâm Chính là người đã có âm mưu đầu độc Vũ sao? Sao cô có thể khẳng định?

- Hiện em đang có một vài manh mối đã thu thập được trong những ngày ở đây, mong thầy hãy chiếu cố một lần, em mong mọi chuyện được sáng tỏ. Thầy không mong sẽ có thêm một vụ sinh viên bị đầu độc ngay trong trường chứ ạ? Chừng nào chuyện chưa sáng tỏ, em nghĩ, chừng ấy cái người thực hiện hành vi độc ác sẽ còn sống nhởn nhơ để tiếp tục nghĩ cách hại người khác, như Vũ!

- Được rồi, vậy cô định làm thế nào?

- Em muốn phối hợp cùng cảnh sát, đưa chuyện này ra ánh sáng, thưa thầy hiệu trưởng, em mong thầy tin em, và phối hợp với em!

- Cô muốn tôi giúp cô? Tôi có thể làm gì?

- Chỉ cần thầy …
***
Bảng tin trường đồng loạt dán thông báo về việc đã tìm ra một số chi tiết quan trọng trong vụ án mạng của du học sinh Việt Nam – Trần Quân Vũ. Cảnh sát cũng sẽ tham gia vào sau khi nhận được một số tài liệu và chứng cứ có liên quan. Vài ngày trôi qua, một vài sinh viên được triệu tập để hỏi về những nghi ngờ xoay quanh việc Vũ tự sát.

- Cậu nghi tôi là thủ phạm giết Vũ ư? Cậu bị điên rồi!

Mắt Lâm Chính đỏ ngầu, trong những tia vằn máu lộ rõ ánh nhìn đau đớn. Cậu ta lắc đầu, tiến dần về phía Như.

- Còn không phải cậu? Vậy cậu nói thử xem, ai đã gửi thư tình cho An? Ai đã đến bệnh viện hỏi thăm tình hình bệnh của Vũ và cả chuyện dùng thuốc quá liều? Và cuốn sách của Vũ, ngay hôm đầu tiên tôi đến cậu đã phải hoảng sợ giấu nó đi?

- Những việc đó nói lên rằng tôi muốn giết cậu ấy ư? Cậu đã nghe con bé An đó nói những gì rồi? Cơ bản những điều cô ta nói đều không thể tin được! – Vũ quát to, mắt cậu càng trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ!

- Có thể cậu thấy tôi còn chưa đủ chứng cứ để buộc tội cậu nên cậu còn nói cứng? Vừa rồi cảnh sát đã lục soát phòng cậu và phát hiện ra một lọ thuốc an thần cậu giấu đi rồi. Lọ thuốc an thần vừa khéo trùng khớp với nhãn hiệu thuốc an thần mà Vũ sử dụng để tự sát. Cậu nói xem, tại sao cậu có loại thuốc này?

- Tôi không có ý đồ gì với Vũ, đâu phải tôi có lọ thuốc an thần giống Vũ là có thể kết tội tôi đầu độc cậu ấy?

- Cộng thêm những chứng cứ tôi đã đưa cho cảnh sát, và lời khai của bác sĩ điều trị cho Vũ, cậu sẽ bị mời về đồn cảnh sát để điều tra, đến lúc đó sẽ rõ ràng cả thôi!

Sắc mặt Lâm Chính trắng bệch, môi anh ta mím chặt thành một đường, cả người anh ta tỏa ra hơi lạnh lẽo đến bức người. Anh ta xông tới gần sát mặt Như nhưng đó cũng là lúc hai đồng chí trong trang phục cảnh vệ có mặt kịp thời.

Ngày họ dẫn Lâm Chính đi, tuyết đã ngừng rơi trên khắp các nẻo đường của thủ đô Canberra, nước Úc lúc bấy giờ chẳng khác nào như cô gái nhỏ bỗng chốc từ từ lột xác khỏi vỏ bọc của chiếc kén để hóa thành một người con gái xinh đẹp. Như mặc một chiếc váy màu trắng có vạt xòe rộng làm nổi bật họa tiết thêu chìm hình hoa cẩm tú cầu. Cô đến phòng cậu, thu dọn lại đồ đạc mà cậu để lại. Chiếc vali nằm lặng im trong góc phòng, chiếc tủ quần áo dường như vẫn còn vương mùi của cậu, cả những bản vẽ còn dang dở được xếp gọn gàng vào trong hốc tủ. 

Thời gian chưa kịp chạm đến những gì còn sót lại của cậu, cũng như chừa một cơ hội để cho người ta thi thoảng phải nhớ đến cậu. Như thở dài rồi từ từ lấy xấp bản thảo của Vũ bỏ vào vali, giấy tờ trượt khỏi tay cô và vương vãi xuống nền đất. Một bức ảnh Vũ khoác vai Lâm Chính cười thật tươi lộ ra khỏi đống giấy tờ. 

Như sờ tay vào chỗ nụ cười tươi rói của Vũ, thấy xót xa. Lần đầu tiên cô cảm nhận được đã cách xa Vũ lâu đến thế, lâu đến độ tưởng chừng như đã kéo dài cả một nửa đời người, lâu đến độ cô cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn thành từng mảnh rồi lại đóng băng thành một khối. Mặt giấy hơi nhám, Như lật ra đằng sau, cô lặng người. Một dòng điện chạy từ não lên đến đỉnh đầu làm mọi dây thần kinh trong tích tắc trở nên tê liệt. Đằng sau tấm hình ấy, là nét chữ được viết rất cẩn thận.

- Vũ, tớ yêu cậu!

Ký tên: Lâm Chính, Canberra (Úc), 5/9/2012
Theo: Kenh14.vn

Blog Tinh Yeu |Blog Cam Xuc |Blog Cuoc Song |Blog Cam Xuc |Goc Yeu Thuong |Qua Tang Cuoc Song |Hat Giong Tam Hon |

______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Đâu cần phải yêu...

Chẳng cần những chiếc ôm vội vã, những chiếc hôn ướt át, chẳng cần những lời nói yêu thương ngọt ngào...

Chỉ là trống vắng, chỉ là lạnh, thì tìm nhau trong một góc nào đó giữa cuộc đời...

Uống cafe, nói chuyện phiếm, chia sẻ những cảm xúc nhen nhóm, rồi hững hờ nhìn dòng người lại qua như những chiếc răng lược đan xen nhau qua ô cửa sổ. Bất chợt nhìn người, chạm phải một ánh mắt, một nụ cười, rồi cảm thấy ấm áp... chỉ cần như thế thôi, là đủ.

Xá gì những hẹn hò, xá gì những thề thốt lớn lao, to tát, chỉ cần bình dị và nhẹ nhàng, cũng đủ cho cô quạnh chơ vơ thu mình vào một góc sâu kín trong tâm hồn.

Chẳng cần những chiếc ôm vội vã cũng thấy ấm lòng bởi những quan tâm.

Chẳng cần những chiếc hôn ướt át cũng thấy lòng mình ngập tràn cảm xúc.

Chẳng cần những rung động mãnh liệt, chỉ cần một thời điểm nào đó trong đời, ta bên nhau lặng lẽ. Chỉ là, một buổi chiều muộn, ngồi cạnh nhau nhìn bóng nắng bước qua thềm, cũng thấy trào dâng những cảm xúc khó tả.

Chẳng cần thể hiện trong đám đông ồn ã, chỉ cần sau những vội vã lại có nhau trong những phút lặng yên…

Chỉ thật lặng lẽ, đâu cần phải yêu, chỉ là ta biết vẫn luôn có nhau đấy thôi, vẫn có ai đó đứng chờ ta ở một nơi nào đó thôi, chỉ cần trong những phút bâng khuâng, nghĩ đến nhau như nghĩ đến những gì đặc biệt nhất, đã là đủ lắm rồi!
Đâu cần phải yêu...
Ta vẫn cần có những thứ tình cảm "lưng chừng" ấy...

Để sau những sầu não đê mê, có một người quan tâm san sẻ, thấy lòng như dịu lại!

Để sau những mệt mỏi, lại có những phút thư giãn cho tâm hồn, có một người ở bên để giữ lửa cảm xúc.

Để sau những nhọc nhằn, những nước mắt, lại có thể ngắm dòng người lại qua. Sau những hối hả lại có những phút giây lăng lẽ, yên bình.

Đâu cần phải yêu mới có thể đem lại hạnh phúc cho nhau!

Đâu cần phải nước mắt, đâu cần phải đớn đau. Thay vì làm đau mình, đau người, để lại những phút giây đẹp đẽ hiếm hoi chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Vì đôi khi, trong cuộc đời này, ta cần những thứ tình cảm "lưng chừng" như thế!
Theo: Kenh14.vn

Blog Tinh Yeu |Blog Cam Xuc |Blog Cuoc Song |Blog Cam Xuc |Goc Yeu Thuong |Qua Tang Cuoc Song |Hat Giong Tam Hon |

______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Này cô gái, đừng lo, anh sẽ vào bếp cùng em!

Miễn là món ăn em nấu, thì dù có là "thảm họa" đi chăng nữa, anh hứa sẽ ăn thật ngon lành chúng vì anh biết, cô gái của anh đã cố gắng rất nhiều rồi!


Anh cũng chẳng quanh co với em làm gì nữa, thực tế thì con đường ngắn nhất để đi vào tim của lũ con trai bọn anh chính là qua dạ dày đấy. Và anh cũng chính thức thừa nhận là một cô gái biết nấu ăn thì luôn luôn hấp dẫn hơn một nàng bạn gái chỉ suốt ngày biết kéo anh ra hàng ăn, chỉ chỉ trỏ trỏ, thành thạo hết cả tá menu ở từng quán khác nhau chứ chẳng bao giờ cho anh nếm thử mùi vị thức ăn mà em nấu.
Này cô gái, đừng lo, anh sẽ vào bếp cùng em!
Nào, khoan vội dỗi nào!

Có thể là em không biết nấu ăn, vì lý do này hay lý do khác, nhưng theo anh nghĩ thì bất cứ cô gái nào được sinh ra cũng sẽ có chút “nhạy bén” nhất định với chuyện bếp núc. Anh không nói là con gái cứ phải ôm khư khư lấy cái bếp đâu nhé, ý anh là con gái bằng bản năng của mình dù ít, dù nhiều trước sau sẽ vẫn chinh phục được nó. Dù cái bếp có khó nhằn đến mức nào, thì em với nó cũng có thể là bạn, anh nói đúng không?

Mọi cô gái sẽ trở nên tự tin và xinh đẹp hơn khi biết nấu ăn. Anh chắc chắn với em đấy. Có thể chẳng phải là cao lương mĩ vị gì, cũng chẳng cần là sơn hào hải vị trên rừng hay dưới biển, những món ăn giản đơn trong bữa cơm ngày mà em nấu cũng đã đủ để anh phải vất vả hơn khi giữ em thật chặt trong vòng tay mình bởi có nhiều chàng trai đang dòm ngó đến em rồi!

Có thể, lúc mới bắt đầu, em còn lóng ngóng, vụng về; em nhầm lọ muối này thành lọ đường kia; em lạ lẫm với những công việc trước giờ em không hề biết. Lưng áo em rồi sẽ ướt đẫm mồ hôi, bàn tay em dán chi chít urgo khiến anh lòng đau đến xót. Có thể, căn bếp của chúng mình sẽ… loạn hết cả lên, mỗi thứ mỗi nơi trông phát mệt.

Có thể, món này em nấu hơi mặn, món kia lại sém đáy nồi, rồi cả những món ăn em không hình dung nổi cách nấu dù vẫn ăn hàng tuần… Nhưng có hề gì, đâu, qua những lúc như thế em mới thấy quý những bữa ăn mẹ nấu, và chính em cũng sẽ thấy niềm vui của mình khi được nấu cho những người thương yêu của mình ăn. 

Và lúc đấy, em mới thấy thực sự cần đến anh – người con trai em yêu cùng em vào bếp! Thực ra thì anh cũng chẳng khá khẩm gì đâu, nhưng nếu em cần, anh sẵn sàng vào bếp cùng em.

Anh chỉ muốn cùng em mang tạp dề để em biết có người “đồng cam cộng khổ” cùng em nơi “chiến trường” em đang chinh phục; biết có người sẽ giúp em cái nọ cái kia dù đôi khi tự em làm có lẽ còn nhanh hơn; biết có người sẽ giúp em tự tin hơn rất nhiều khi em nấu nướng. Và chắc chắn sẽ có người luôn thưởng thức hết lòng những món mà em nấu ra. Làm gì có anh nào (dám) chê cơm người yêu mình nấu, đúng không em?

Có thể không phải lúc nào anh cũng ở trong bếp cùng em, không phải bao giờ em cần là anh cũng ở cạnh ngay được. Nhưng anh sẽ cố sắp xếp để được vào bếp cùng em thường xuyên để em thấy mình được động viên.

Hơn ai hết thì người yêu em sẽ hiểu việc nấu ăn cũng thực sự khó khăn và vất vả. nên anh chắc chắn sẽ trân trọng hơn nữa mỗi bữa cơm mà em nấu, sẽ ăn cùng em nhiều hơn, em đồng ý không?

Có thể, em nghĩ anh cổ hủ, anh đòi hỏi ở em quá nhiều khi đọc những dòng này. Rằng em còn quá nhiều việc phải làm, quá nhiều thứ phải lo, rằng thời này làm gì có ai quan trọng chuyện con gái nấu ăn như anh nữa.

Ừ thì anh cũng có một chút ích kỉ trong này đấy, những em xem, chẳng phải là anh vẫn nghĩ cho em trước hết đấy thôi? Quả thực là chưa ai khẳng định những cô gái không biết nấu ăn là không hạnh phúc, nhưng anh dám chắc những cô gái biết nấu ăn ngoài việc tự tin với mình thì cũng sẽ khiến mọi người xung quanh cô ấy hạnh phúc hơn! 

Chắc chắn đấy! Và hơn ai hết, anh muốn được chia sẻ cái hạnh phúc bình dị ấy với em. Thế nên, anh sẽ vào bếp cùng em nhé? Chúng mình sẽ cùng học nấu ăn, được không em?
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________ 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Bản án tình yêu - Kì 1

Tiếng gào khóc và những thanh âm lạ lẫm cứ liên tục gõ leng keng vào tâm trí cô như một vết dao cứ cứa đi cứa lại vào thành tim đang chảy máu.

Mùa đông, có tuyết. Và sự ra đi đột ngột

Như đã không còn cơ hội gặp Vũ nữa rồi. Kể từ khi người ta tìm thấy xác cậu trong phòng ký túc xá vương vãi toàn thuốc an thần và loang lổ vệt máu rỉ ra từ cổ tay. Như đón cậu ở sân bay hoàn toàn là chiếc bình vô tri lạnh ngắt được phủ một tấm vải lụa trắng. 

Mẹ Vũ như người mất hồn, còn bố cậu chỉ sau hai ngày bỗng chốc già sọm đi. Cái ngày thời tiết ảm đạm, chỉ có gió ùa về thổi tung hết cả một khoảng trống trong đầu Như, để lộ ra khoang ký ức tràn ngập hình ảnh khi xưa của Vũ.
Bản án tình yêu - Kì 1
Tiếng gào khóc và nhưng thanh âm lạ lẫm cứ liên tục gõ leng keng vào tâm trí cô như một vết dao cứ cứa đi cứa lại vào thành tim đang chảy máu. Cô nghe thấy tim mình vỡ vụn, phảng phất như rơi xuống một chiếc hố đen ngòm mà không tìm thấy cách nào lên trở lại mặt đất.

Như thậm chí còn không thể khóc. Dường như cô không thể đành tâm nhận lấy sự thật khốc liệt ấy. Vũ chết rồi ư? Khi chẳng kịp để lại cho cô cái gì. Kể cả một lời tạm biệt, hay nhắn nhủ, kể cả một vật kỷ niệm. Tất cả đều không. 

Một người mà mới vài ngày trước thôi vẫn gọi điện thoại đường dài quốc tế với cô, buôn đủ thứ về chuyện sinh hoạt, học hành, nghe cô ca cẩm về thời tiết cũng như những chuyện điểm chác nhỏ nhặt, về khoản học bổng mới trượt khỏi tay, về những ý định còn mịt mờ xa tít tắp.

Một người bạn thân thiết như thế, một người mà có thể san sẻ mọi điều mà không cần dè chừng như thế, ấy vậy mà trong khoảnh khắc đã biến mất khỏi cuộc đời cô, không dấu vết. 

Không cách nào để níu kéo, hay kiếm tìm.

Cũng không cách nào để coi đây là một cơn ác mộng để gắng sức lôi tâm thức tỉnh lại. Chỉ là một sáng chợt tỉnh dậy mới cảm nhận được rõ rệt sự mất mát là như vậy. 

Tự tử!

Có hàng trăm lý do để con người ta tự tử, cũng có hàng trăm lý do để con người ta sẵn lòng bỏ lại tất cả những người thân để đột ngột ra đi vĩnh viễn như thế. Ra đi một cách đơn độc, và cô đơn biết chừng nào. 

Thậm chí Như cũng không thể tưởng tượng ra hình ảnh của Vũ khi đưa dao lam lên mạch máu xanh ngắt ở cổ tay, rạch một đường sắc nhọn để nhìn máu chảy xuống cho đến lúc tim ngừng đập. Chính vì không biết nên cô không ngừng tưởng tượng hình ảnh ấy. Rồi sau cùng là đau lòng, và mệt mỏi đến suy kiệt. 

Mặc cho mọi sự phản đối của gia đình, cộng thêm sự ngăn cấm của Huy – bạn trai của Như, cô vẫn quyết tâm đặt vé máy bay đi Úc. Để ít nhất có thể tìm thấy những thứ còn sót lại cuối cùng của Vũ, ở đấy, dù chỉ là một chút thôi. Để ít nhất có thể biết lý do rõ ràng nhất cho việc cậu ra đi. Để ít nhất có thể giữ lại được một vài hình ảnh của cậu ấy, rồi mới đủ tự tin luyện tập cách dũng cảm chấp nhận sự thật.

- Như, em đừng như thế, Vũ đã chết rồi, đó là sự thật và em kể cả có cố gắng không muốn tin, thì đó cũng là sự thật!

- Em biết chứ, Huy, nhưng em không thể thuyết phục được bản thân mình. Em luôn nghĩ rằng có thể cậu ấy chỉ là đang đùa với em thôi, hoặc cậu ấy đang giận dỗi mọi người. Lúc nào em cũng có cảm giác cậu ấy ở quanh quẩn đâu đó quanh đây, nhìn em cười, nhìn em khóc. 

-…

- Những ngày này em không ngủ nổi, vì cứ chợp mắt lại là nhìn thấy cậu ấy đang giơ tay về phía em, đang cười với em, gọi tên em. Vậy thì làm sao em có thể chấp nhận nổi sự thật này đây? 

- Anh biết, em đã rất mệt mỏi, nhưng đó chỉ là trạng thái cảm xúc tạm thời thôi, em đừng tiếp tục dằn vặt bản thân như thế!

- Nhưng nếu em không trực tiếp đối mặt với sự thật, em sẽ không thể từ bỏ được, Huy, hãy cho em đi!

Rồi cuối cùng thì Như cũng chiến thắng. Không biết là do sự cố chấp của bản thân, hay là do vốn dĩ đó là kết thúc của mọi sự mệt mỏi của những người xung quanh cô. Hôm ra sân bay, bố mẹ Như không theo cô ra tiễn, chỉ có Huy trao cho cô chiếc vali hành lý nhẹ tênh cùng ánh mắt phức tạp khó diễn tả thành lời.

- Hay là anh đi cùng em? Làm sao anh có thể an tâm để em đi một mình đến nơi xa như thế?

- Đừng, chỉ một mình em thôi, một mình em đi, và em sẽ trở lại. Vũ cũng đã từng một mình tới nơi ấy như thế, em cũng sẽ làm được thôi!

- Lỡ em không giữ lời hứa với anh, không trở lại nữa thì sao?

- Đừng ngốc vậy Huy, em có lý trí, em sẽ không như vậy đâu, em sẽ không chết theo Vũ, em chỉ muốn tìm hiểu lý do cậu ấy ra đi, rồi em sẽ trở lại, sống thật tốt, và để cho cậu ấy yên nghỉ.

- Anh có thể tin em không? Anh không thể an tâm để em đi như thế được, dù là lý do gì và dù em có hứa hẹn thế nào.

- Em đâu phải là đứa trẻ con, em có trách nhiệm với lời nói của em. Huy, nếu yêu em thì xin anh hãy tôn trọng quyết định của em.

- Vậy được, hứa với anh, sẽ sớm trở về.

- Em hứa!
***
Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Canberra của nước Úc, Như xốc lại cổ áo, từng đợt gió mang theo hơi tuyết thổi đến hất tung mái tóc dài. Canberra đang ở thời điểm cuối mùa đông, nhưng mùa đông ở đây không quá rét mướt, không quá lạnh lẽo như Như vẫn tưởng. 

Chỉ là những đợt gió tuyết li ti bám vào áo khoác, trải dọc những con đường trắng xóa ở mọi ngóc ngách bình lặng nhất nước Úc. Mùa đông nhuốm màu đơn độc và chỉ khiến con người ta nảy sinh cảm giác mong muốn tự bấm bàn chân qua từng lớp tuyết mỏng để một mình bước qua khắp nẻo đường Canberra. 
Trong bản kết luận điều tra cục cảnh sát Canberra (Úc) cung cấp, Vũ tự sát sau một thời gian dài sử dụng quá liều thuốc an thần để điều trị chứng hoang tưởng do sử dụng ma túy tổng hợp, cơ thể rơi vào trạng thái suy nhược, mệt mỏi, sinh ra tâm lý hỗn loạn không thể điều chỉnh, cộng thêm áp lực trong nhiều ngày. 

- Hoang tưởng? Ma túy tổng hợp? Tại sao cậu ấy lại dính vào những thứ đó? Còn nữa, rõ ràng khi liên lạc về nhà, cậu ấy vẫn rất bình thường cơ mà?

Như sửng sốt khi nhận kết quả từ phía cảnh sát. Một thời gian dài khi trước, Vũ đã mắc chứng hoang tưởng do sử dụng ma túy và đã phải trải qua quá trình trị liệu ư? Tại sao cô không hề biết, thậm chí cậu còn không để lộ bất cứ điểm nghi ngờ nào cho Như biết.

- Lý do cậu ta bị hoang tưởng cũng như sử dụng ma túy không nằm trong phạm vi cần điều tra của chúng tôi, thưa cô. Và rõ ràng đây là một vụ tự sát, không phải mưu sát. Hơn nữa, đã từng có nhiều du học sinh không chịu được áp lực học hành hay cuộc sống xa đất nước nên đã tự sát, không có gì khó lý giải. Vì vậy chúng tôi đã đóng hồ sơ và quyết định không điều tra gì thêm. Mong cô hiểu cho. 

Viên cảnh sát nhún vai giải thích chậm rãi cho Như. Rõ ràng với những người ở đây thì việc tự sát không phải là vấn đề nghiêm trọng gì lắm, hơn nữa, lại còn là một du học sinh nước ngoài, họ hoàn toàn có quyền làm qua quýt rồi xếp lại một chỗ. 

Như tìm đến ký túc xá của Vũ, mở cửa đón cô là một cậu bạn người Trung Quốc khá kiệm lời và tỏ vẻ xa cách rõ rệt. Mặc dù có vẻ đang bận việc gì đó nhưng cậu vẫn dẫn cô vào phòng ở chung của họ, chỉ cho cô vị trí mà gần nửa tháng trước vẫn thuộc quyền sở hữu của Vũ. Anh ta mang những nét đẹp thường thấy của người con trai Á Đông, từng đường nét trên khuôn mặt tuy sắc đến lạnh người nhưng lại rất cuốn hút. Anh ta là Lâm Chính.

Dường như mọi thứ của Vũ vẫn còn được giữ lại y nguyên kể từ sau khi cậu ấy mất, chiếc ga trải giường màu lam là màu ưa thích của cậu, chiếc gối ôm Như tặng lúc hai người từ biệt ở sân bay, tấm hình chụp chung với bố mẹ, và tấm hình chụp chung với cô được đặt gọn gàng trên chiếc bàn nhỏ dùng để đọc sách. Cả chiếc mô hình máy bay mà cậu quý nhất cũng được đặt ở đó. Như có thể tưởng tượng Vũ đã từng đi ra đi vào nơi đây, đọc sách, nghe nhạc, ngắm những người thân của mình, nhớ đến cô. 

Một cuốn sách rơi xuống khi cô cầm chiếc gối ôm lên, hình như là cuốn “Cuốn theo chiều gió” mà cô đã từng rất thích, phía mép phải lộ ra một tấm thiệp mỏng. Chưa kịp cầm lên đã bị một bàn tay giật lấy.

- Đừng tùy tiện động vào đồ đạc ở đây, cuốn sách này là Vũ để lại cho tôi!

Lâm Chính lạnh lùng nhìn Như nhưng vẫn không giấu được vẻ hoảng loạn đôi chút trong ánh mắt, hơi thở phập phồng quay nghiêng thân người về phía Như. Cuốn sách được giấu đằng sau lưng rất cẩn thận, dường như không muốn để Như động vào nó lần nữa.
Bất ngờ, một giọng nữ khá cao vang lên từ ngoài cửa. Như giật mình nhìn ra, là một cô gái Việt Nam dáng người nhỏ bé đang đứng dựa vào thành cửa.

- Ồ, nghe nói có bạn của Vũ đến đây, là cậu sao?

Cô gái mặc một chiếc quần bò thụng, và chiếc áo khoác có phần hơi bụi so với hình dáng và khuôn mặt. Chiếc mũi hơi hếch lên và gò má lộ rõ lúm đồng tiền, lúc nào cũng như đang cười chính là điểm thu hút ngay từ khi người ta nhìn thấy cô. Nhưng rõ ràng gương mặt có phần nhợt nhạt và cặp mắt lộ thần sắc mỏi mệt đã không thể che giấu tâm trạng hiện giờ của cô lúc này. Như thầm đánh giá cô bạn một lượt, chắc hẳn là một trong số những người bạn của Vũ ở đây. 

- Gọi tôi là An, trong thời gian tới có chuyện gì cần cứ tìm tôi. Nhưng hãy nhớ, tất cả những gì cậu biết chỉ là vỏ bọc bề ngoài, sự thật mà cậu còn chưa rõ ấy đáng sợ hơn cậu tưởng rất nhiều. Nếu không muốn rơi vào nguy hiểm, hãy quay về đi.

An đảo mắt nhìn sang Lâm Chính, một tia lửa như bùng lên rồi lại nhanh chóng được nén xuống. Trong đó có cả sự phẫn nộ, sợ hãi, đau đớn và cả hoảng loạn. Nhưng tất cả chỉ xảy ra rất nhanh, sự xáo trộn Như đã cảm nhận được bỗng biến thành ảo ảnh để đánh lừa thị giác. An chỉ giới thiệu ngắn gọn và rời đi, như thể một nghĩa vụ phải làm, như thể người mộng du. 

- Cô ấy trước đây đã từng là bạn gái của Vũ một thời gian, có lẽ sau sự ra đi đột ngột của Vũ nên rơi vào khủng hoảng, hay nói năng linh tinh và có những hành động điên rồ. Cô đừng nên nghĩ nhiều làm gì. 

Lâm Chính quẳng lại một câu, rồi lại tiếp tục công việc của mình trước khi Như đến. Cuốn truyện cũ đã biến mất khỏi tay cậu ta từ lúc nào. Dường như nơi đây chứa quá nhiều điểm kỳ lạ, những nghi vấn cứ xuất hiện đột ngột trong đầu Như khiến cô hoang mang. Và cái chết của Vũ, có thể sẽ không đơn giản chỉ là tự tử, có thể sau đó là những chuỗi khúc mắc nữa. Trong ánh mắt hoảng loạn một thoáng chốc của Lâm Chính, trong đôi mắt thất thần vô hồn của An và cả thái độ của cô với anh bạn cùng phòng Vũ kia, trong cách nói chuyện của hai người họ. Nhất định, có cái gì đó không bình thường.

“Nhất định có một bí mật lớn đằng sau cái chết của Vũ!”

Còn tiếp...
Theo: Kenh14.vn
______________________________________________
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/