Showing posts with label Yêu. Show all posts
Showing posts with label Yêu. Show all posts

Yêu em tự khi nào...

“Phải, mỗi người là một thế giới, và em chính là thế giới của anh.


 Không phải vì em giống Hân, mà bởi vì anh đã yêu cái giọng nhéo nhéo của em vào lúc sáu rưỡi sáng rồi”.

Em nhảy vào cuộc đời tôi, à không, nick yahoo của tôi sau khi tôi đăng lên facebook vỏn vẹn hai chữ“chia tay !"…
Yêu em tự khi nào...

Em nói “Chờ mãi mới tới ngày này, hẹn hò với em nhé, thích anh cũng hai năm rồi còn gì…”

Tôi đang buồn mà cũng phải phì cười… Cái giọng điệu này của em sao giống Hân quá thể. Hân của tôi cũng thường nói toẹt những gì cô ấy nghĩ trong lòng, không kiêng nể, không thèm quan tâm xem đối phương sẽ nghĩ gì về mình…

Hân của tôi? Nghe xa lạ quá, cô ấy không còn là của tôi nữa rồi… Đang miên man với suy nghĩ về Hân, bỗng nghe tiếng gọi trên yahoo, tôi giật mình…

"Này anh kia, có hẹn hò với em không thì bảo"

"Hẹn, mai nhé?"

Mai, tôi dậy kha khá sớm, chắc tại vì… nhớ Hân. Ngày nào cũng vậy, cô ấy thường gọi tôi vào lúc sáu giờ sáng. Như một thói quen cố hữu, vài ngày nay không có Hân, tôi vẫn mò dậy vào lúc sáu giờ sáng, chẳng cần đặt chuông báo thức… Và mỗi lần như thế, tôi lại nghĩ đến cô ấy…

Tôi cứ nằm trên giường, để nỗi nhớ cào cắn trái tim… Hân là người nói lời chia tay với tôi. Lý do "không hợp".

Ừ, lý do muôn thuở và chẳng có gì để bào chữa, chúng tôi thống nhất sẽ không làm phiền cuộc sống của nhau, dù bất kỳ chuyện gì xảy ra… Nghĩ đến vẫn thấy đau đau, nhoi nhói ở đâu đó. Lý trí và trái tim luôn luôn không chịu nhường nhịn nhau như thế…

Sáu rưỡi, chuông điện thoại reo, là em! Tôi chưa kịp nói gì thì đã thấy em cất giọng nheo nhéo…

- Này anh, nhớ đúng tám giờ nhé. Trễ một phút cũng không được đâu!

- Trễ một phút cũng không được cơ à? Vậy đồng hồ của em chính xác là mấy giờ, để anh còn chỉnh lại đồng hồ của anh…

- Haha…


Cô gái bên đầu dây kia vẫn giữ giọng điệu trẻ con như xưa. Khi chúng tôi gặp nhau, em mười sáu tuổi. Cô gái với hai bím tóc lúc la lúc lắc không ngừng, ánh mắt to tròn mà mỗi khi soi mình vào đó, tôi lại lúng túng vì sự trong sáng quá đỗi ấy. Em yêu tôi cách đây hai năm. Khi em tỏ tình, tôi đã từ chối. Tôi bảo em: "Trẻ con lo mà học đi". Em ngủng nguẩy: "Em sẽ chờ cho đến khi anh và chị Hân chia tay, chắc lúc ấy em cũng đủ tuổi để yêu rồi…". Và giờ thì em đã chờ được điều đó. Vì em biết xem bói, hay vì tôi và Hân không giữ nổi tình yêu? Xa thì nhớ, gần thì giận dỗi… Yêu như một thói quen khó bỏ, như một sự lấp đầy cho những khoảng thời gian dư thừa…

Tôi vớ lấy dao cạo râu và đủng đỉnh bước vào phòng tắm… Mấy ngày nay không cạo râu rồi. Không có Hân, mọi việc cũng như chậm trễ lại thì phải…

8h3’, tôi có mặt đúng nơi em hẹn. Em hẹn tôi đi ăn phở gà. Một cô gái kì quặc nhất mà tôi từng thấy. Người ta hẹn hò thường ở quán kem, quán café lãng mạn xinh xắn chứ nhỉ. Nhớ ngày đầu hẹn hò với Hân, chúng tôi đã có một buổi tối ngọt ngào ở quán café treo rất nhiều chuông gió. Những tiếng chuông leng keng hòa với lời nói trong vắt của Hân làm tôi mê đắm...

- Anh trễ 3’ – Mải suy nghĩ, tôi giật mình bởi tiếng nói lanh lảnh của em…

- Anh xin lỗi nhé, đường tắc quá…

- Phải phạt!

- Em đanh đá!

Em cười toe toét, khoe răng khểnh. Bất giác tôi giật mình khi nhìn thấy nó. Hân cũng có răng khểnh hệt em, đúng chỗ đó, bên phải. Nhìn thấy nhiều lần rồi, nhưng chưa lần nào tôi lay động như lần này. Giống quá, thân thuộc quá…

Thấy tôi thần người, em không cười nữa, chăm chú nhìn tôi…

- Nhìn gì em?

Tôi chưa kịp trả lời, em đã quay sang nói với cô nhân viên phục vụ:

- Chị có rượu không?

- Có chị ạ

- Tốt quá… Lấy cho em một chai nhé…

Cô nhân viên mỉm cười gật đầu… Còn em, lại quay sang nói với tôi :

- Anh chuẩn bị chịu phạt đi. Em không thích bị leo cây, mà nhất lại là người em thích cho em leo cây thì càng không được!

Tôi phì cười, okie, uống thì uống. Em không biết tôi là tửu lượng của tôi rất khá khẩm à? Nhưng nghe em nói em thích tôi một cách trực tiếp, tự dưng tôi thấy bối rối… Em cười như nắc nẻ "Anh chưa uống đã đỏ mặt rồi kìa."

Tôi cũng cười cùng em, mắt dán vào chiếc răng khểnh xinh xắn của em, lòng tự dưng cồn cào…

Cô nhân viên mang rượu và hai cái chén ra đặt lên bàn. Tôi mở chai rượu và rót vào một chiếc chén, đưa lên môi…

- Khoan khoan…

- Sao vậy? Chẳng phải muốn anh chịu phạt sao?

- Đâu đơn giản như thế…

Em vớ lấy chai tương ớt bên cạnh, đổ vào chén rượu của tôi, sau đó khuấy đều… Môi em mỉm một nụ cười rất… hút hồn…

- Em biết là một vài chén rượu không làm khó được anh. Thế nên như này mới là phạt chứ…


Tôi nhắm mắt nhắm mũi nốc cạn chén rượu ngai ngái cay cay ấy. Còn em, cười khanh khách rất vui vẻ. Thù này nhất định phải báo mới được…

*** 

Vài hôm sau, em lại gọi cho tôi, nói muốn đi ăn kem cùng.

Tôi tất nhiên đồng ý, em thú vị thế cơ mà… Còn tôi thì cũng cần lấp đầy khoảng thời gian rảnh rỗi để khỏi nghĩ về một ai khác…

Và càng thú vị hơn khi lần này, người trễ hẹn là em. Em cho tôi ngồi chờ tận 20’

- Em xin lỗi nhé…- Em lại cười toe toét, khoe răng khểnh…

Nhân viên mang hai ly kem đến bàn của chúng tôi, bao gồm một lọ tương ớt. Trước khi em đến tôi đã kịp bố trí rồi…

- Đến trễ thì phải chịu phạt. Bình đằng giới mà…

Em nhìn tôi, cười tươi như hoa. Đưa thìa kem kèm tương ớt lên môi, bất chợt dừng lại, em nói:

- Em đến trễ vì muốn hôm nay thật xinh, ngắm nghía trước gương mãi. Anh thấy hôm nay em… có xinh hơn mọi khi không ?

Tôi giằng thìa kem từ tay em, giằng luôn cả ly kem đầy tương ớt của em rồi đổi cho em ly kem của tôi. Ừ, hôm nay em rất xinh, mà hôm nào em chẳng xinh.

Em nhìn tôi vét sạch ly kem tương ớt, ăn một cách ngon lành, cười ngất ngây…


Ăn kem xong, chúng tôi lang thang ở hồ Tây. Mùa này sen nở đẹp… Đứng trước một hồ sen bát ngát, tự dưng thấy tâm hồn cũng bình thản đến kì lạ. Tôi ngắt một bông, ngượng nghịu đưa cho em. Em lại cười, sao tự dưng tôi thấy xao động khi nhìn thấy nụ cười của em đến thế…

- Em cười rất đẹp – Tôi không kìm được lòng , nói với em…

- Anh có muốn lúc nào cũng được nhìn thấy em cười không?

- Muốn…

- Vậy yêu em đi…

Nắng chiếu vào gương mặt nhỏ của em, đôi má đang hồng lại càng hồng thêm…

Em và tôi yêu nhau từ ngày đó. Chóng vánh đến giật mình. Bạn bè hỏi tôi quên Hân nhanh thế, tôi chỉ cười qua loa. Quên hay không quên, chỉ có trong lòng tôi là hiểu rõ nhất. Tôi thấy mình thật độc ác khi lấy em thế vào chỗ của Hân. Em vẫn vô tư như thế, vẫn bày những trò quái đản để khiến tôi vui vẻ, vẫn yêu thương tôi bằng một tình yêu vô điều kiện. Tôi đón nhận nó, bằng một sự hài lòng đến day dứt…

Đôi khi, tôi gọi điện cho Hân bằng một số điện thoại khác và im lặng. Chỉ cần nghe thấy tiếng thở của cô ấy, tôi đã cảm thấy nỗi nhớ nhung được xoa dịu. Em vẫn không biết tôi luôn dõi theo Hân bằng một nỗi nhớ quay quắt, em vẫn hồn nhiên yêu tôi như em đang yêu..

*** 

Nửa năm sau, Hân nhắn tin cho tôi, nội dung nhớ nhung, muốn gặp tôi. Tim tôi như trẻ con nghịch ngợm, muốn lao thẳng ra ngoài. Tôi quên mất rằng hiện tại tôi là ai, tôi đã có những gì, vội vã phóng đến quán café mà Hân đã hẹn… 

Không có ai ở đó, thời gian cứ lặng lẽ trôi đi như trêu ngươi. Tôi ngồi rất lâu, rất lâu và mong ngóng bóng dáng Hân xuất hiện ở cửa. Tôi sẽ nói với cô ấy rất nhiều điều mà nửa năm qua tôi đã ấp ôm trong lòng. Những buổi tối nhạt nhẽo khi không có mùi xạ hương của cô ấy thoang thoảng bên vai, những tin nhắn ngọt ngào khiến tôi nhớ nhung và hạnh phúc…


Hai bàn tay mềm che lấy đôi mắt của tôi. Là Hân phải không?

- Hân à?

-…

- Phải em không?

Bàn tay buông khỏi mắt tôi, tôi quay lại nhìn, không phải Hân, là em. Cô người yêu bé bỏng đanh đá đã ở bên tôi suốt ngày tháng qua…Em đang mỉm cười…

- Anh nắm tay em nhiều lần rồi mà vẫn không cảm nhận được đó là tay em sao?

- Sao em lại ở đây?

Em không trả lời, buông mình xuống ghế đối diện phía tôi ngồi… Em im lặng nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt này suốt nửa năm qua tôi chưa từng nhìn thấy… Dịu dàng, câm lặng, nhưng trống rỗng…

- Người nhắn tin cho anh là em, không phải Hân… Em lấy điện thoại của anh và lưu số em thành tên Hân…

- Em làm cái trò quái quỷ gì vậy?

- Anh biết không? Em luôn tự hỏi bản thân mình rằng, vì sao anh lại yêu em… Và bây giờ em đã hiểu, là vì em giống Hân…

Tôi nhìn em, lòng đau nhói…

- Có những lúc em thấy anh nhìn em bằng một ánh mắt trĩu nặng. Là vì em rất giống Hân, em giống cô ấy từ ánh mắt, nụ cười, điệu bộ, phải không?

Phải, nhưng tôi chỉ biết thinh lặng và nhìn em… Em uống hết sạch ly nước cam trên bàn, rồi đứng dậy bước ra khỏi quán… Còn mình tôi ngồi lại, lạc lõng, xấu hổ… Vài phút sau, tin nhắn đến, là của em…

“Mỗi người là một thế giới, có những việc người cũ không thể làm được, nhưng em lại làm được, phải không? Ví dụ như yêu anh không bao giờ cạn kiệt…”

Tôi vùng dậy chạy vội khỏi quán cafe đuổi theo em, nhưng em đã biến mất. Thì ra, yêu thương và tổn thương gần nhau đến vậy. Thì ra, tôi cũng cảm thấy chua xót khi nhìn thấy em đau lòng như vậy. Sao trước đây tôi không nhận ra rằng em luôn là không khí bao bọc tôi? Còn Hân, chỉ như một thứ mùi hương thơm dịu khiến người ta bần thần mỗi khi nhớ đến. Thiếu mùi hương, người ta vẫn sống được, còn thiếu không khí, chắc chắn sẽ chết…

Tôi cầm điện thoại gửi đi một tin nhắn…

“Phải, mỗi người là một thế giới, và em chính là thế giới của anh. Không phải vì em giống Hân, mà bởi vì anh đã yêu cái giọng nhéo nhéo của em vào lúc sáu rưỡi sáng rồi..."

Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________ 

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Đã “ế” đâu, vội yêu làm gì?

Độc thân và “ế”, vế nào cũng là khuyết “người yêu”, nhưng độc thân là chưa muốn yêu, còn “ế” là muốn nhưng mà chưa thể. Bạn có thể độc thân, nhưng đừng làm mình “ế”!


Độc thân là mỉm cười với những người đi ngang qua cuộc đời mình, biết ai sẽ thuộc về mình và mình thuộc về đâu. Còn “ế” là chỉ nhìn họ đi qua, từ bỏ cơ hội để yêu thương dù biết rằng mù quáng. 
Đã “ế” đâu, vội yêu làm gì?

Độc thân là tự tin, còn “ế” là ghen tị xếp chồng nhau và loay hoay không biết hài lòng với cuộc sống.

Độc thân là biết chờ đợi tình yêu nhưng không bị động, còn “ế” là vội vã và cuống quýt với những thứ vốn sinh ra đã không dành cho mình.

Độc thân là biết kiêu hãnh với chính mình, còn “ế” ngoài tự bi lụy bản thân ra, thì chẳng còn gì khác.

Độc thân là biết lúc nào “cần” yêu và “nên” yêu, còn “ế” chỉ biết ngồi nhìn tình yêu đi qua và tiếc rẻ!

Độc thân là lựa chọn, còn “ế” là vì “không thể khác”!

Độc thân là khôn ngoan, “ế” là ngơ dại! Hay cùng vì ngơ dại, nên bạn “ế”, dễ hiểu thôi!

Vậy bạn sốt sắng yêu đương làm gì, là bạn nhận mình ế, hay vẫn còn độc thân?


Cơ hội yêu đương sẽ không chia đều cho cả hai, nếu bạn tự mình đứng vào hàng “ế”. Vì bạn không biết nhìn ra giá trị của chính mình, nên bạn “ế”, sẽ là điều hiển nhiên!

Thế bây giờ, bạn sẽ nhận mình ế, hay mỉm cười và chấp nhận hai chữ “độc thân”? Nếu là độc thân, thì đã “ế” đâu, vội yêu làm gì?

Chầm chậm thôi, để chờ một tình yêu đích thực. Một tình yêu không xáo trộn bởi những nghi hoặc của vội vàng, một tình yêu bình lặng và giản đơn bởi không cần tô vẽ, một tình yêu an yên nhưng đắp đầy hạnh phúc vì bạn tìm được đúng người. Và vì hạnh phúc đến muộn, nên hạnh phúc này sẽ tự biết trưởng thành để giữ lấy nhau.

Cuống quýt làm gì, vốn dĩ trên đời này luôn tồn tại một nửa của cuộc đời ta. Chỉ là đang lạc nhau ở một nơi nào đó, chỉ là chưa tìm thấy, chứ không phải không còn.

Hối hả làm gì, khi tình yêu chớp nhoáng chỉ thỏa mãn những xúc cảm nhất thời. Nóng vội làm gì, khi người yêu ta vẫn còn ở phía trước?

Độc thân mà, đã “ế” đâu! Vội yêu làm gì, để rồi cũng vội chia tay? 
Theo: Kenh14.vn
_________________________________________________

Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

Khoảng lặng của những kẻ đang yêu….

Nhưng giữa những kẻ đang yêu, thảng hoặc vẫn tồn tại những khoảng trống vô hình có khi đến vô tình? Đó là những kẽ hở, chỉ có thể lấp đầy bởi những kẻ đang yêu…


Đó là những ngày trời lặng, gió không thổi, nắng không lên. Bỗng nhiên thấy tim mình hụt nhịp, thấy thoáng chút cô đơn khi bước trên đường… Đó là nỗi cô đơn khi lo sợ ngập đầy lồng ngực, sợ một ngày biết đâu bất ngờ, rồi mình chợt rời xa nhau.
Khoảng lặng của những kẻ đang yêu…

Đó là những ngày, người này chỉ im lặng nhìn người kia, người kia lén lút trút tiếng thở dài não nề hơn cả kẻ độc thân đang đứng một mình trong đêm tối. Là những ngày người này nói gì người kia chưa kịp hiểu, là những ngày cãi vã, những ngày chẳng muốn gặp nhau vì giận hừn không đâu.

Đó là những ngày cái tôi của mỗi người bỗng nhiên muốn lớn lên. Người này và người kia chẳng còn đứng chung một thế giới, ai cũng có những lý lẽ bao biện riêng, chẳng ai muốn nhường.

Đó là những ngày tự nhiên thấy buồn vì một cái đầu vô tâm, trái tim của người kia từ lúc sinh ra đã nhạy cảm từ sẵn. Chẳng ai bảo ai, cũng chẳng buồn lòng giải thích… Bỗng dưng muốn khóc, chỉ khóc thế thôi.

Đó là những ngày vội vã chẳng có thời gian cho nhau, vài ba tin nhắn không đủ để khỏa khuây nỗi nhớ. Nhớ dồn nhớ, lại thấy chút chạnh lòng dù lý trí rất hiểu và trái tim đã cảm thông… Ừ chỉ vì nhớ, chỉ vì muốn được ngồi sát cạnh nhau.

Đó là những ngày, người này ghen với quá khứ của người kia… Những thứ đã qua nhưng không có nghĩa là nó chưa từng tồn tại. Ngó xuống chiếc đồng hồ đang đeo ở tay, kim giờ, kim phút, kim giây chẳng có cái nào quay về phía ngược lại… Tự cười rồi bảo mình thật ngốc, thì cứ ghen như thế, chỉ là để trân trọng nhau nhiều thêm.

Đó là những ngày, trong một phần nghìn giây bỗng nhiên có người nhớ về chuyện cũ. Nghĩ về những tổn thương ngày trước, về nước mắt và khổ đau…

Lại càng hiểu rằng mình xứng đáng được nâng niu nhiều hơn thế. Yêu thương không bỏ quên ai cả, chẳng phải mình đang được hạnh phúc đây sao?

Khoảng trống của những kẻ đang yêu, thực ra chẳng hề đáng trách. Là vì yêu nhiều quá, nên yêu thương vẫn chung đường vẫn hoang mang. Là vì tin nhiều quá, nên niềm tin vẫn thường đi với lo sợ. Là vì biết bao nhiêu cũng là không đủ, nên dặn lòng phải yêu nhiều nữa, nhiều đến mãi mãi. Vậy thôi.

Những kẻ đang yêu, vẫn yêu nhau, bây giờ và rồi sau này cũng thế, dù trống, dù đau.
Theo: GocYeuThuong

Yêu ghê lắm - Góc Yêu Thương

Người chơi trống cajon trong ban nhạc buổi tối hôm đó ở quán bar Ai-len quen thuộc thật khó đoán tuổi. 


Khuôn mặt anh ta trẻ nhưng có cái nhìn trải nghiệm của một người già. Khuôn mặt vuông lạnh lùng ấy có thể là của một người từng trải, hoặc một cậu trẻ ra sức buồn sầu. 
Yêu ghê lắm - Góc Yêu Thương

Mái tóc lòa xòa rủ xuống trán cũng khó đoán tuổi, đó có thể là mái tóc của một người trung niên hơi bụi bặm, hoặc một chàng trai trẻ ít chải chuốt. Cách ăn vận của anh ta lại càng khó nói. Áo sơ mi denim, quần kaki đen bạc, đôi giày da cũ. Cổ tay trái của anh ta có đeo một vòng da. Chỉ thế.

Cho nên Nghi quyết định là tuổi của anh ta đâu đó trong ngoài ba mươi.

Đây là quán bar của Bob, một người đồng nghiệp cũ của Nghi. Quán nhỏ mang phong cách Ai-len nằm trên con đường vắng nhiều cây, bán bia và đồ ăn, buổi tối có chơi nhạc. Bob đến Sài Gòn làm việc suốt bảy năm như một chàng kiểm toán viên mẫn cán, một ngày nọ nộp đơn xin nghỉ việc để đứng sau quầy rót từng ly bia tràn bọt cho bạn bè và chỉnh âm thanh mỗi lần có band đến hát. Có lúc cao hứng, anh ôm đàn hát vài ba bản dân ca xứ Ai-len quê mình bằng cái giọng khàn đặc, trông thật đáng yêu.

Những người đến hát hằng đêm đa số là bạn bè của Bob. Họ không phải là dân chuyên nghiệp, chỉ hát vì được hát, thế thôi. Bob mời họ ăn tối, uống bia, đôi khi là một khoản thù lao nhỏ. Tất cả đều hạnh phúc, trong cái quán bar nhỏ xíu của Bob. Người hát, kẻ rót bia, khách nghe nhạc. Tất cả đều hạnh phúc. Những lúc thấy lòng trống rỗng, Nghi thường đến đây đổ đầy mình bằng âm nhạc và cũng để lây niềm hạnh phúc từ những người xung quanh. Họ gõ bàn, hát theo những bài Rock’n’Roll quen, thấy cơn trống vắng tan đi nhường chỗ cho một bầu không khí mới căng tràn lá phổi.

- Đi một mình hả, búp bê? – Bob để ly bia lên bàn, ôm vai cô, lắc nhẹ. Anh là một người to béo, đeo đôi kính tròn kiểu Harry Potter. Một ông chủ quán bar chính hiệu.

- Bob, anh chàng chơi trống cajon đó lạ quá!

- Ừ, mới. Noel, bạn của một cậu bạn. Hôm nay cậu ta mới chơi hôm đầu tiên. Đẹp trai, hả? Phải lòng rồi, hả? – Bob thét to vào tai Nghi.

- Bob khùng! – Nghi nhăn nhó, mắt vẫn dán vào anh chàng mà cô ngỡ là người Việt. Hóa ra là Noel gì đó, tên mà cũng lễ hội thấy ghê.

Bài hát kết thúc, mọi người vỗ tay rào rào, có nguời gào lên kêu chơi lại. Bob gọi với lên nói với Dave, người chơi guitar lead, đồng thời là hát chính:

- Ê Dave, xuống đi, để cho Noel hát thử một bài. Noel đang có một fan ở đây! – vừa nói anh ta vừa vỗ vỗ vai Nghi làm cô chỉ muốn độn thổ. Nhưng không còn cách nào khác, cô đành mỉm cười gượng gạo. Anh chàng Noel nọ mặt đần ra cũng trông gượng gạo không kém.

Cả ban nhạc lẫn khách trong quán phá lên cười. Dave ra vẻ khổ sở: “Thì đành vậy thôi chứ còn biết làm sao”. Anh ta đứng lên, thay chỗ Noel ở vị trí chơi trống cajon, và ra hiệu cho anh ta vào vị trí vocal. Noel đứng dậy, thử lại dây đàn. Rồi anh ta tằng hắng trong micro một tràng tiếng Anh lộn xộn gì đó. Sau đó là một câu tiếng Việt rất bập bẹ, kèm theo một nụ cười:

- Cô ơi, tôi mở đầu bằng bài Runaway Train nhé?

Mọi người hướng mắt về phía Nghi, như thể cô là người quyết định xem anh ta có được chơi hay không. Nghi lại gượng gạo mỉm cười gật đầu, lòng hận thằng cha Bob đến nỗi nghĩ rằng hôm nay sẽ quỵt tiền uống bia lẫn ăn tối cho hắn biết mặt.

Thế là Noel chơi bài Runaway Train. Anh ta hát khá hay, chơi đàn cũng thành đạo và đầy đam mê như khi chơi cajon. Tiếp theo đó là một lô xích xông những bài của Soul Asylum, chắc Noel thích band này. Nghi cứ tưởng tưởng cảnh Noel ngồi trên chiếc xe van đỏ chạy bang qua sa mạc, đầu tóc rũ rượi, ôm cây đàn guitar như trong mấy cái video clip của Soul Asylum, thấy buồn cười khủng khiếp. Mặt anh ta không hợp với mấy trò nổi loạn trẻ con như thế.

Rồi thì tay guitar còn lại im tiếng, Dave cũng thôi nện vào cái mặt cajon muốn vỡ toang. Noel bỏ cây guitar, với tay lấy cây đàn ukulele ôm gọn vào lòng.

- Và cuối cùng là Rừng Na-uy, tặng cô. – Noel hướng về phía cô, mỉm cười.

Khi Noel hát bài Rừng Na-uy với cây đàn ukulele, Nghi cảm thấy thế giới quanh mình đông cứng. Khi anh buông nốt cuối cùng, tiếng vỗ tay nổ ra làm cho thế giới ấy vỡ nát và rụng lả tả.
Cuối buổi, cô và Noel nói chuyện ít phút, trao đổi namecard, nhưng không có dịp gặp lại. Đôi lúc mở ví, mắt lướt qua tấm namecard hình vuông màu bạc in mấy dòng đơn giản “Noel Lam Vu – Furniture designer”, Nghi đột nhiên muốn nhấc máy gọi cho anh chàng đó kinh khủng. Nhưng để làm gì? Rủ đi uống nước? Hỏi tối nay anh ta có hát không? Tất cả chỉ tố cáo Nghi là một cô nàng dở hơi và “ế độ” đến tuyệt vọng.

Một buổi chiều, Nghi lang thang một mình đi mua vài món đồ gốm ở khu ngoại thành, bỗng nhiên cô nghe thấy giọng nói ngắc ngứ, lắp bắp quen quen. “Cái này có màu… dark hơn không chị?”. Nghi ngước lên, bắt gặp Noel tay cầm một chiếc khay mây. Cô mỉm cười, không chắc anh chàng có nhớ mình không. Nhưng nhanh chóng, Noel tiến về phía cô hồ hởi: “Cô cũng ở gần đây hả?”. 

“Không, tôi ở tít bên kia thành phố. Qua đây chơi thôi. Anh đi đâu đó?”. “Xưởng của tôi gần đây. Cô rảnh không? Cô ghé qua chơi nhé?”. Nghi dừng một chút rồi gật đầu. Vì thật ra gật đầu luôn thì ngại quá. Cô chạy theo anh, hay đúng ra là anh chạy theo cô, vì anh đi một chiếc xe đạp sườn nhỏ tong teo như cây tre miễu. Xe đạp của dân chuyên nghiệp, Nghi nghĩ, chẳng lẽ mỗi ngày anh ta đi chiếc xe này từ đây về thành phố sao, đừng giỡn chứ!

Đó là một xưởng mộc nhỏ xinh xắn, xung quanh đầy cây lá mọc không ra một trật tự hàng lối nào. Noel mời Nghi ngồi xuống tấm phản có gối đệm rồi chỉ bãi chiến trường anh đang bày bừa: “Tôi đang làm một mẫu ghế mới, rồi thì tôi nhớ ra là chưa có khay đựng trà. May quá, cố đến vừa đúng lúc có khay tiếp khách”. Rồi thì Noel hấp tấp đi pha một bình trà nóng bưng ra mời cô dùng cùng vài cái bánh quy. Cô không thể đừng nghĩ là nhân dịp có cái khay trà mới mà Noel mới rủ cô ghé ngang xưởng chơi. Cô và anh ta thì biết gì về nhau? Chỗ làm việc đâu là chỗ dễ dàng đưa ai đến. Nhưng cô chẳng buồn nghĩ nữa. Dẫu sao thì cô cũng đang có một buổi trà chiều thứ thiệt, bên cạnh anh chàng thú vị này, trong cái xưởng mộc đáng yêu này.

Hóa ra Noel thua Nghi đến ba tuổi, nghĩa là anh ta chỉ vừa hăm lăm. “Tốt nghiệp xong là tôi về thẳng Sài Gòn luôn, rồi tôi thuê một miếng vườn của bà ngoại để làm xưởng” – Noel kể. Bố anh người Pháp. Anh sinh ra ở Việt Nam nhưng sau đó di chuyển nhiều nơi theo ông bố làm nhiếp ảnh và bà mẹ stylist. Có lúc anh đã phả dự tu trong một ngôi chùa Bhutan đến sáu tháng ròng, theo cái chương trình gì đó mà mẹ anh hí hửng nhiều ngày vì đã xin được cho anh. Họ chuyện trò đến gần tối. Rồi Nghi cho Noel đi nhờ về thành phố. Anh ta sống trong một khu chung cư không quá xa chỗ cô, nhưng Nghi quyết định thả anh ta giữa đường. Dù sao sau hôm ấy, họ cũng đã có thể gọi là bạn bè.

Cô không bao giờ quan tâm đến những cậu trai thua tuổi, nhưng có cái gì đấy vừa chín chắn, vừa ngây thơ ở Noel khiến cô cảm thấy vừa say mê, vừa bực mình. Anh ta không nông cạn nhưng cũng không đằm sâu như cô ước đoán. Ngay khi người ta hi vọng một cái nắm tay, hay một cái nhìn đắm đuối, thì anh ta sẽ quay đi lấy cây đàn ukulele trên vách khẩy từng tứng tưng hay kể một câu chuyện cười vớ vẩn. 

Nhưng khi bạn không còn mong đợi gì nữa, thì anh ta sẽ mang đến cho bạn một khối hình thù quái đản gì đó bằng gỗ mà anh ta vừa hì hùi đẽo gọt, và khi bạn hỏi cái gì đây, thì anh ta sẽ nói ra một cái tên kiểu như “Tèo” hoặc “Miranatutixuka”. Có nghĩa là tùy cơn, tùy cái từ bay qua đầu Noel lúc đấy đơn giản hay phức tạp, nhiều âm “e” hay “o”, chẳng có ý nghĩa gì hơn.

Noel là vậy.

Một buổi chiều trời mưa thật to, Nghi ngồi trong xưởng mộc của Noel, tay vặt gần nát mấy nhành hoa cúc trong khi anh chàng đang mải mê cưa đục gì đó. Một chiếc ghế quái đản, chắc vậy.

- Noel, từ nay gọi Nghi bằng chị, nhé?

- Tại sao? – Noel không dừng tay.

- Vì Nghi lớn tuổi hơn Noel. Tập dùng đại từ cho đúng đi, học tiếng Việt đến đâu rồi?

- Vậy phải gọi Nghi bằng em.

- Ai dạy vậy?

- Gọi người mình yêu bằng em, dù người đó lớn hơn mình hai chục tuổi. Cô giáo dạy vậy! – Noel ngừng tay, nghiêm trang nhìn Nghi.

Nghi trợn mắt nhìn Noel. Anh đứng lên bước đến, hai tay vặn xoắn vào nhau, lắp bắp “Cái…cái..”. Mỗi lần Noel nói cà lăm, Nghi biết anh đang muốn nói một cái gì đó thật rắc rối. “Nói tiếng Anh!” – cô ra lệnh, cũng là mở đường cho anh như mọi lần. Nhưng Noel khoát tay ra vẻ không cần, hãy để anh cố gắng. Rồi anh nhìn Nghi, nói thật chậm, thật rõ ràng.

- Anh không biết em có nghĩ anh quá trẻ con không. Nhưng mà anh thích em. Thích ghê lắm!
Nghi cảm thấy xung quanh đông cứng lại, hệt như cái lần đầu cô nghe Noel hát Rừng Na-uy. Mãi cô mới hỏi được.

- Yêu ghê lắm là yêu làm sao?

- Là…. Lần đầu tiên thấy trong bar là đã biết, thôi rồi, mình mê cô này cha rồi. Đến nỗi hôm đó chơi đàn rất sai. Và hát thì run lắm. Cố tìm bài gì để hát tán gái, nhưng cuối cùng chỉ hát toàn bài về trẻ em đường phố thôi.

- Anh đừng có láo. Sau đó anh có gọi cho tôi đâu?

- Bob nói phụ nữ không thích người nào quá săn đón. Phải cưa em từ từ, theo quy trình đàng hoàng.

- Anh đã con nít, lại còn ngu nữa. Thằng cha Bob ế vợ, anh không thấy sao còn đi nghe hắn?

- Em đánh trống lảng quá đi, giờ em tính sao?

- Sao vụ gì?

- Vụ trước vụ “yêu ghê lắm là yêu làm sao?”

- Thì em nói rồi đó, anh đã con nít, lại còn ngu nữa

- …

- Nhưng mà em cũng thích anh. Thích ghê lắm!

Hình như trong phim, đến những đoạn như vầy, người ta hay cho đứng hình và rồi chạy nhạc, và hiện ra cái bảng đen ngòm giới thiệu tên diễn viên, đạo diễn, và sau đó là màn “after credit”, nếu có?!
Nhưng mà bạn đang đọc một truyện ngắn. Nên nếu thích, bạn có thể đọc lại từ đầu. Hay từ cái đoạn Noel bắt đầu chơi nhạc cũng được.
Theo: GocYeuThuong
NGUYỄN THIÊN NGÂN

"Yêu" khi hết kinh, xuất tinh ngoài, có thai?

Chúng em quan hệ khi em hết kinh 2 ngày, anh xuất tinh ngoài, liệu em có thai không?

Xin chào chuyên mục Tư vấn chuyện phòng the!
Bài liên quan: "Yêu" khi hết kinh, xuất tinh ngoài, có thai?

Em có một vài thắc mắc, mong chuyên mục giải đáp giúp em!





Sau khi hết kinh nguyệt được 1, 2 ngày, em và bạn trai em có quan hệ. Nhưng trong 2, 3 lần quan hệ đó anh ấy đều xuất tinh ngoài. 

Em đang rất lo không biết việc xuất tinh ra ngoài như vậy có để lại hậu quả gì không, liệu có mang thai được không? Và có một điều đặc biệt nữa là dù lần đầu quan hệ tình dục hay lần sau em đều không thấy có máu, em không biết vì sao nó lại như vậy?

 Em đang rất lo lắng về chuyện này, mong chuyên mục giải đáp giùm em, em xin chân thành cảm ơn! (Em gái).

Trả lời:

Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những thắc mắc của mình về cho chuyên mục. Vấn đề của em, chuyên mục xin được giải đáp như sau:
"Yêu" khi hết kinh, xuất tinh ngoài, có thai?
Việc xuất tinh ngoài chưa bao giờ là một giải pháp tuyệt đối an toàn (Ảnh minh họa)

Thực ra, vấn đề trăn trở của em, chuyên mục cũng đã từng giải đáp rất nhiều lần. Việc xuất tinh ngoài chưa bao giờ là một giải pháp tuyệt đối an toàn. 

Nó chẳng những vẫn có thể khiến em mang thai ngoài ý muốn mà nếu duy trì tình huống đó lâu, bạn trai em có thể còn bị rối loạn cương dương, xuất tinh sớm…Trong quá trình quan hệ, dù chưa xuất tinh nhưng do hưng phấn, nam giới vẫn có thể tiết ra chất nhờn ở “cậu bé”. 

Trong chất nhờn đó lại có một lượng tinh trùng nhất định. Và chỉ cần điều đó thôi là hoàn toàn có khả năng gây ra hiện tượng thụ thai.

Đúng là quan hệ sau ngày có kinh được coi là tạm an toàn. Nhưng đó chỉ là một cách tính tương đối. Sẽ không có ngày an toàn tuyệt đối. Do đó, việc quan hệ sau ngày có kinh 1, 2 ngày và không sử dụng biện pháp tránh thai nào có nguy cơ dẫn tới việc có thai ngoài ý muốn. Để biết chắc chắn và kịp thời, em nên sử dụng que thử thai tại nhà để biết và có dự liệu cho mình.

Về vấn đề không ra máu trong lần đầu quan hệ tình dục: đúng là với hầu hết các bạn gái, trong lần đầu quan hệ tình dục, do bị rách màng trinh nên máu sẽ chảy ra. Tuy nhiên, đó không phải là hiện tượng mà tất cả các bạn gái đều trải qua. Có rất nhiều người không chảy máu, thậm chí là không hề đau đớn. Hiện tượng đó là do cấu tạo màng trinh của mỗi người khác nhau, hình dáng, độ đàn hồi, dày, mỏng khác nhau sẽ dẫn tới phản ứng là khác nhau. Em không cần phải quá lo lắng về chuyện đó. Chỉ cần bạn trai em hiểu điều đó và tôn trọng em là được.

Chúc em mạnh khỏe và hạnh phúc!
Ths. Bs Phạm Thị Vui (Theo KP)