Showing posts with label nhạt nhòa. Show all posts
Showing posts with label nhạt nhòa. Show all posts

Giá như ngày ấy anh không yêu

Tôi chẳng tin rằng trên đời này có tồn tại những yêu thương không tỳ vết.

Trước khi gặp anh tôi vẫn còn là một cô gái ngây thơ và trong sáng lắm, trước khi yêu anh, tôi cứ nghĩ rằng bất cứ tình yêu nào cũng đều mang một màu hồng. Chẳng thể ngờ rằng cuộc sống này không hề đẹp tươi giống như những gì mà tôi vẫn nghĩ. Biết thế ngày đó tôi chẳng yêu anh nữa, bởi vì khi anh ra đi đã mang theo cả những mộng mơ của tôi đi mất rồi.
Giá như ngày ấy anh không yêu

Thỉnh thoảng nỗi nhớ anh lại xuất hiện trong tôi, thế nhưng đó chỉ là những phút giây thoáng qua, bởi cho dù là một người con gái mang trái tim sắt đá thì cũng không thể tránh khỏi những giây phút cảm thấy yếu lòng. Kể cả nếu không còn chút tình cảm nào thì cũng không ai có thể chối bỏ quá khứ, huống hồ cũng đã từng một thời yêu nhau thắm thiết và dù sao thì anh cũng đã từng là một điều gì đó rất quan trọng đối với tôi.

Có lẽ tôi sẽ nhớ anh nhiều hơn nếu như sự chia tay này cũng đơn thuần bởi lý do không hợp. Có thể tôi sẽ không thấy cay đắng đến thế nếu như anh quay lưng vì có tình cảm với một người con gái khác, bởi suy cho cùng yêu là sự rung động của trái tim. Tôi không thể bắt anh phải yêu tôi và anh cũng chẳng thể ép mình ngừng yêu một khi vẫn còn tình cảm. Nhưng đâu phải sự chia ly nào cũng đều xuất phát từ vấn đề tình cảm và đâu phải cuộc tình nào cũng đều được may mắn chấm dứt bằng một cái kết ngọt ngào.

Trước đây vẫn hay nghe người ta nhắc tới hai từ “thực dụng” nhưng khi đó có nằm mơ thì tôi cũng chẳng thể ngờ được rằng mình lại chọn đúng phải một con người mang tính cách thực dụng để yêu thương. Tôi cũng không hiểu lý do vì sao anh lại yêu mình, nhưng sự ra đi của anh đã khiến tôi hoài nghi và không biết rằng tình cảm mà anh đã trao cho mình là thật lòng hay cũng chỉ là sự lợi dụng. Nhưng giờ đây cho dù biết là có thật lòng hay không thì cũng chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa, bởi vì anh đã bỏ tôi lại phía sau để đến với cô gái ấy – một người có điều kiện tốt hơn tôi rất rất nhiều lần.

Thật buồn khi kết thúc một tình yêu điều còn đọng lại trong tôi không phải sự nuối tiếc mà lại là cảm giác cay đắng. Giờ thì tôi đã chẳng còn mộng mơ, đã tỉnh táo hơn và dường như đã nhìn thấy rất rõ bộ mặt của cuộc sống này rồi. Tôi cứ ước rằng giá mà ngày ấy ta chia tay bởi vì không hiểu nhau hoặc là do một trong hai đứa vô tâm, hờ hững… thì tốt biết mấy, bởi nếu như vậy thì ít ra giờ đây tôi cũng vẫn còn chút ít niềm tin vào cái điều được gọi là tình yêu.

Biết thế ngày xưa tôi không yêu anh, biết thế ngày xưa tôi đã chẳng tin tưởng ở anh nhiều quá. Tôi cứ ngây thơ nghĩ rằng tình yêu nào cũng bay bổng, cũng lãng mạn lắm, tôi cứ ngốc nghếch tin rằng tình yêu là điều kỳ diệu để vẽ tô cho cuộc sống thêm phần lung linh, chẳng thể ngờ rằng cuộc tình của mình lại phản ánh đúng thực chất của cuộc sống, bởi cuộc sống này đòi hỏi con người ta phải tỉnh táo và thực tế nên có lẽ vì thế họ đã mang cả lý thuyết về sự thực tế ấy vào trong cả tình yêu.

Giờ thì tôi đã nhìn nhận tình yêu dưới một góc độ khác, chẳng còn là màu hồng của sự mơ mộng mà tôi cũng chẳng còn tin rằng trên đời này lại tồn tại những yêu thương không tỳ vết hay những yêu thương không hề toan tính điều chi. Có thể là tôi hơi cực đoan, nhưng suy cho cùng thì sự cực đoan ấy chính là hệ quả của những gì mà anh đã mang tới. Dù đã quá muộn để thay đổi được những điều đã xảy ra ở trong quá khứ, nhưng tôi vẫn muốn nói với anh rằng : “Biết thế này thì ngày xưa tôi đã chẳng yêu anh!”.

Theo Eva

Biết đâu bất ngờ em sẽ rời xa

"Yêu anh đến tan cả em ra" nhưng biết đâu bất ngờ, em sẽ rời xa...

Ừ thì em ngốc! Em vẫn thường cười xòa như thế mỗi khi ai đó nói em ngốc mới yêu anh. Nếu buộc phải định nghĩ cho thứ tình yêu không tính toán, không vụ lợi, không suy bì thiệt hơn của em là Ngốc thì em thấy mình hạnh phúc và đam mê với điều đó. Phải rồi em là “Cô gái ngốc”.
Hãy sống trong tình yêu vô bờ bến em dành cho anh nhưng đừng ngủ quên trong nó (Ảnh minh họa)
Chưa bao giờ em thử đặt lên bàn cân để thấy nó có thăng bằng hay không giữa một bên là tình yêu còn một bên là tiền bạc, địa vị, ngoại hình hoặc bất cứ thứ gì thuộc phạm trù mà người ta có thể hãnh diện vì nó. Em bỏ qua mọi cái bên ngoài sự chân thành trong tình yêu mà anh dành cho em. Em không phải là cô gái sống lãng mạn, tôn thờ một tình yêu không có lí tưởng nhưng em biết mình cần gì và anh có gì. Trái tim đập lí lẽ của riêng nó, không quy luật nào gò nổi nó vào khuôn phép.

Anh nhận được từ em một tình yêu thánh thiện, trắng trong không tì vết. Hẳn là anh thấy mình kiêu hãnh lắm vì không phải chàng trai nào cũng được yêu như vậy. Hãy để cho cảm giác hạnh phúc đó ôm ấp lấy anh, vỗ về anh mỗi khi cuộc đời gửi anh một vết thương nào đó. Có thể bờ vai em không đủ rộng để anh dựa vào nhưng nó đủ êm ái để xóa tan những nhọc nhằn. Có thể đôi bàn tay em không đủ lớn để nắm trọn tay anh nhưng nó đủ ấm để anh thôi không còn thấy mình đơn độc. Và có thể, tình yêu của em không bất diệt nhưng sẽ cùng anh đi trọn cuộc đời…

Hẳn là anh biết: Em yêu anh?

Phải rồi, vì anh biết em yêu nên đôi lần anh vội vàng quay bước mà không nhận ra rằng sau lưng anh em đang mím chặt bờ môi ngăn cho tiếng nấc không thành lời. Vì anh biết em yêu anh nhiều hơn sự sống nên một vài lần nào đó anh không nhận ra tiếng thở dài thật khẽ của riêng em! Vì anh biết em yêu nên có những nụ hôn hờ nhạt thếch, cái nắm tay thật vội, ánh mắt nhìn chẳng đủ lâu để nhận ra có gì đó long lanh trực trào ra trong đôi mắt em…Vì anh biết em yêu nên có đôi lần hoặc nhiều hơn thế: Anh vô tình!

Em không bao giờ nói từ tha thứ. Vì sự tha thứ ấy là cách em cố mỉm cười dù tim em thắt lại khi anh lỡ hẹn cùng em. Sự tha thứ ấy là cách em xuất hiện trước anh đầy tươi tắn sau 1 tuần giận nhau dù sai lầm của anh đã làm em khóc sưng vù đôi mắt. Sự tha thứ là khi em gạt nước mắt tự nói với mình: “Đồ ngốc, anh ấy chỉ vô tâm thôi mà”.

Im lặng: Sự tha thứ của riêng em!

Em sẽ chẳng ngại ngần để nói lên thành lời: Em yêu anh! Em yêu anh nhiều hơn những gì em nói và thể hiện. Nhưng…biết đâu bất ngờ, có thể một ngày em sẽ ra đi vì trái tim đập lí lẽ của riêng nó.

Một ngày nào đó thay vì im lặng em lại nói với anh hai từ tha thứ đó là lúc em sẽ ra đi. Khi em yêu bằng cả trái tim chân thành, đam mê đến cuồng nhiệt, “yêu anh đến tan cả em ra” thì em cũng sẽ ra đi bằng chính nỗi đau của tình yêu đó. Em sẽ ra đi khi em nhận ra rằng tình yêu mà em nhận về không đong đầy những điều em đã cho đi. Em sẽ đặt tình yêu của anh lên chiếc cân tiểu ly để suy bì và tính toán. Nếu nó hẫng hụt, nếu phía tình yêu bên em chênh vênh, em sẽ ra đi…

Hãy sống trong tình yêu vô bờ bến em dành cho anh nhưng đừng ngủ quên trong nó. Em cũng cần được yêu anh ạ. Đừng để con tim em khánh kiệt vì chỉ mãi cho đi mà chẳng được nhận về. Tình yêu không phải là một nguồn tài nguyên vô tận đâu anh, nó sẽ tàn lụi nếu anh ngừng vun đắp. Bởi thế, hãy yêu em nhiều như em yêu anh, hãy yêu em như thể nếu ngừng yêu ngày mai em sẽ ra đi. Đừng để bao giờ phải nói “giá như ngày đó…”, hãy yêu em từng phút giây, ngay cả trong lúc đang yêu và hạnh phúc này, vẫn phải nhớ rằng, biết đâu bất ngờ em sẽ rời xa…

Theo Eva

Em đã đặt tình yêu nhầm chỗ

Em đáng trách khi đã không thể điều khiển được cảm xúc của bản thân mình.

Suốt một đêm dài em không có cách nào để khiến mình chợp mắt được, những nỗi trăn trở, day dứt choáng ngợp lấy tâm trí và khiến em cứ bị dằn vặt mãi không thôi. Đau khổ làm sao khi em lại yêu người có vợ, ngốc nghếch làm sao khi em lại chót để cho trái tim mình say đắm một bờ vai đã có người dựa dẫm rồi.

Ngay từ lúc biết có cảm tình với anh, em đã tự nhủ với lòng rằng không được để cho mình đi quá giới hạn. Ai đời một cô sinh viên mới ra trường, chỉ vừa mới đi làm được vài tháng đã đem lòng yêu ngay sếp của mình. Rồi thế nào mọi người cũng xì xào bàn tán, họ sẽ cho rằng em là đứa con gái lợi dụng, hoặc ít ra là chửi thầm rằng em là một kẻ thứ ba đốn mạt đi cướp chồng người. Vẫn biết là thế, nhưng muôn đời nay trái tim có mấy khi chịu nghe theo sự sai bảo của lý trí, bởi vậy nên cái gì đến rồi cũng phải đến, bởi vậy nên khi không thể chiến thắng cảm xúc của bản thân thì cuối cùng em và anh đã trở thành những người tình.

Giá như ngay từ lúc bắt đầu có cảm tình với anh em đã quyết tâm từ bỏ thì có lẽ lúc này mọi chuyện sẽ không trở nên tồi tệ đến thế. Nhưng khi ấy em lại không có đủ mạnh mẽ, phần vì yêu anh thật, phần lại sợ mình sẽ không thể kiếm được công việc nào như thế khi tuổi đời còn quá trẻ mà kinh nghiệm trong tay lại chẳng có gì. Vậy là em quyết định ở lại và dĩ nhiên càng ngày trái tim càng dấn sâu hơn vào thứ tình yêu nghiệt ngã này.
Em đã đặt tình yêu nhầm chỗ
Em vừa ngốc nghếch, vừa đáng trách khi đã để trái tim mình đi lạc (Ảnh minh họa)

Em biết rằng yêu người có vợ là đáng trách, thế nhưng bản thân tình yêu của em thì đâu có tội, mà tội lỗi là bởi vì em đã không thể điều khiển được cảm xúc của chính mình. Dẫu biết rằng anh cũng yêu em, thế nhưng dù sao thì đây cũng chỉ có thể là một cuộc tình tạm bợ mà thôi. Dù sao thì chị ấy cũng là vợ anh và là mẹ của con gái anh, còn em, ngoài những xúc cảm chân thật xuất phát từ con tim thì giữa em và anh chẳng hề có bất kỳ điều gì ràng buộc cả.

Ai cũng tồn tại trong mình một chút ích kỷ và mỗi khi con người xấu xa, ích kỷ đó trỗi dậy thì em lại thấy ghen tỵ với tổ ấm nhỏ bé của anh. Dẫu biết rằng anh yêu em, dẫu biết rằng anh cũng muốn cho em một cuộc sống đủ đầy, vui vẻ, nhưng cái mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng cần đó là danh phận, là bình yên và hạnh phúc thì anh lại chẳng thể cho em. Em cũng muốn được công khai chung sống với người mình yêu thương, cũng muốn có con và được hưởng một hạnh phúc trọn vẹn lắm, nhưng bản thân lương tâm của chính em cũng sẽ day dứt nếu chẳng hạn có ngày tổ ấm nhỏ bé ấy đổ vỡ vì mình.

Ngày hôm qua vô tình tôi nhìn thấy hai bố con anh đang chơi đùa cùng nhau ở dưới sảnh công ty trong lúc chờ xe tới. Gương mặt rạng ngời của anh cùng với tiếng cười giòn tan của cô bé ấy cứ quấn lấy tâm trí và ám ảnh em cả trong giấc mơ. Em phát hiện ra một điều rằng ngay cả khi ở bên cạnh mình hình như nụ cười của anh cũng chưa bao giờ được hạnh phúc giống như lúc ấy. Có thể đối với em thì anh quan trọng nhất, nhưng đối với một người cha có trách nhiệm như anh thì con gái mới là thứ cần phải bảo vệ và nâng niu.

Em chẳng dám trách cuộc đời này không công bằng, bởi vì cuộc đời em vốn không hề đau khổ mà chính em mới là kẻ tự mang lại sự đau khổ cho mình. Đêm qua em đã khóc rất nhiều bởi vì không biết phải cư xử thế nào và phải làm gì cho phải. Tình yêu mà em dành cho anh – một người đàn ông đeo nhẫn ngày càng sâu đậm, nhưng lý trí lại không cho phép em tiếp tục trở thành một “hồ ly tinh” phá vỡ hạnh phúc gia đình người.

Chia tay với anh thì em không đành, còn tiếp tục ở lại và bí mật làm tình nhân của anh thì em lại không muốn. Trái tim cứ luôn thì thầm bên cạnh rằng em sẽ không thể sống nổi nếu thiếu anh, thế nhưng lương tâm lại bảo rằng nếu ở lại thì em sẽ đánh mất lòng tự trọng của mình và càng khiến cho bản thân trở nên đáng khinh bỉ. Em biết, ngay từ đầu em đã đi sai đường, nhưng giá như có ai đó cho em sự dũng cảm để từ bỏ anh và tình yêu tội lỗi ấy, vậy thì có lẽ lương tâm em sẽ chẳng phải day dứt giống như lúc này.

Theo Eva

Em đánh cược với cuộc đời để có anh

Em chấp nhận đánh đổi cả công việc và cuộc sống hiện tại để gìn giữ tình yêu.

Người ta vẫn bảo rằng buồn nhất, cô đơn nhất chính là khi vừa thức dậy sau một đêm dài, có lẽ điều ấy đúng. Bởi vậy nên lúc này đây bỗng dưng trong đầu em mới dâng lên một thứ cảm giác sợ hãi, buồn bã rất mơ hồ. Trong một vài giây phút nào đó em bỗng thấy dường như mọi thứ xung quanh mình đều trở nên vô định. Một ý nghĩ vụt thoáng qua trong đầu bảo em rằng hãy cứ buông xuôi, cứ mặc kệ tất cả đi, bởi cho dù em có cố gắng đến thế nào đi chẳng nữa thì cũng đều chỉ là vô ích mà thôi.






Buổi sáng, lúc vừa trải qua một giấc ngủ ngon lành có lẽ là khoảng thời gian hiếm hoi trong một ngày mà con người ta trở nên yếu đuối nhất, bởi thế nên nó mới khiến em phải suy nghĩ và đấu tranh tư tưởng trong vài phút về điều mà những lúc bình thường chẳng bao giờ em phải phân vân. Em suy nghĩ về cuộc đời, về tình yêu và về cả những điều được – mất. Từ rất lâu rồi được và mất đã trở thành quy luật của cuộc đời, mà lẽ thường chỉ những điều gì hiển nhiên và luôn đúng mới có thể trở thành quy luật, vậy nên em sẽ không suy nghĩ nhiều nữa, bởi có lẽ muốn có được tương lai hạnh phúc thì nhất định một trong hai đứa mình sẽ phải nhường nhịn, hy sinh.

Ngày xưa em cứ tưởng rằng tình yêu nào cũng đơn giản và lãng mạn, đến tận bây giờ mới biết rằng yêu một người cũng khó lắm phải không anh?! Có quá nhiều những khó khăn cả do điều kiện khách quan và chủ quan đem lại mà nếu như sự quyết tâm không đủ lớn thì rất có thể sẽ phải bỏ dở mà không thể cùng nhau đi được hết đoạn đường. Em tin rằng trên đời này chẳng có tình yêu nào là không gặp sóng gió cả, vậy nên ta hãy cứ nghĩ theo hướng tích cực rằng càng vượt qua nhiều thử thách thì càng thêm hiểu và đồng cảm với nhau hơn.
Em đánh cược với cuộc đời để có anh
Em chấp nhận từ bỏ tất cả để được sống hạnh phúc bên anh trọn đời (Ảnh minh họa)

Ai cũng đều có cái tôi của riêng mình, cả em và anh cũng vậy. Ai cũng đều muốn được làm những công việc mà mình yêu thích và sống ở nơi cảm thấy thoải mái nhất với mình. Thế nhưng sẽ ra sao nếu như em cũng giống anh, cũng khăng khăng tiếp tục giữ lại và theo đuổi những giấc mơ của bản thân mà quên rằng người ở bên cạnh mình cũng có ước mơ và hoài bão. Chắc khi đó sẽ là “giữa đường đứt gánh”, câu chuyện tình yêu của mình sẽ nhanh chóng chấm dứt bằng một cái kết không hề có hậu phải không anh?!

Cả hai chúng mình còn rất trẻ, cái tuổi mà lòng nhiệt huyết vẫn tràn đầy, vẫn muốn được đi đây đi đó nhiều để trải nghiệm cuộc sống. Em tin rằng ít có người nào lại muốn từ bỏ những thứ mình yêu thích để chôn chân một chỗ, an phận làm một người phụ nữ của gia đình. Em cũng đã từng suy nghĩ như vậy, hoặc chí ít là cho đến trước khi yêu anh thì chưa bao giờ em nghĩ rằng sẽ có ngày mình lại chấp nhận đánh đổi tất cả công việc và cuộc sống hiện tại chỉ để gìn giữ tình yêu.

Trong tình yêu người nào yêu nhiều hơn sẽ là kẻ phải chịu khổ và cũng bởi yêu anh quá nhiều nên có lẽ trong bất cứ chuyện gì người hy sinh cũng luôn là em. Thôi đành vậy, mẹ vẫn bảo rằng thành công của người phụ nữ là gia đình và con cái chứ không phải công việc hay sự nghiệp ở bên ngoài xã hội kia. Em yêu anh và muốn được ở cạnh anh mãi mãi, bởi vậy nên em đã quyết định bỏ tất cả để theo người đàn ông của cuộc đời mình.

Em sẽ thôi không suy nghĩ về việc này nữa, bởi suy cho cùng thì đó cũng là điều nên làm đối với một người phụ nữ. Em cũng không nuối tiếc những điều mà mình đã chấp nhận đánh đổi nữa, bởi chúng chỉ là những thứ phù du, còn anh mới chính là điều quan trọng nhất đối với em lúc này.

Theo Eva

Bao giờ em có được anh

Em hy vọng anh đọc được những dòng tâm sự này của em, anh sẽ hiểu nỗi lòng em hơn.

Ngày đầu tiên em đến ngân hàng làm thủ tục vay cho công ty, cũng là ngày em gặp anh. Em biết trái tim mình đã rộn ràng kể từ sau giây phút đó. Thời gian trôi qua đến nay cũng được hơn 4 năm rồi phải không anh? Một khoảng thời gian khá dài cho một mối tình đơn phương, em đã ấp ủ từ lâu. Anh có biết không, tình cảm em dành cho anh rất nhiều, dù ít khi em bày tỏ với anh nhưng trong sâu thẳm trái tim em hình bóng của anh luôn chiếm một vị trí quan trọng. 





Trong những khoảng thời gian chúng ta làm việc với nhau, dù ít được gặp anh, chỉ là liên lạc công việc qua điện thoại nhưng mỗi lần nghe giọng nói ấm áp của anh thì những giây phút đó trái tim em đập liên hồi, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến, mặc dù chúng ta chỉ nói chuyện công việc không phải nói chuyện tình cảm.

Em biết mình là người đến sau trong trái tim anh, nhưng anh à hãy để quá khứ ngủ yên. Dù chưa một lần tâm sự với em về chuyện tình của anh, nhưng em cảm nhận được anh đã trải qua những khoảng thời gian đau đớn với một con tin tan vỡ. Em biết cũng chính vì lý do đó mà mãi cho đến hôm nay anh càng thận trọng hơn với tình yêu, trái tim anh gần như đóng cửa suốt một khoảng thời gian rất dài, có lẽ vì anh mất niềm tin ở tình yêu.

Cứ mỗi lần lên ngân hàng gặp anh vì công việc, em lại len lén nhìn trộm khuôn mặt đáng yêu của anh, khuôn mặt hơi buồn buồn, cộng với một chút vẻ lạnh lùng tạo nên sự thu hút trái tim em. Em biết có lẽ nỗi đau chưa nguôi trong trái tim anh đã khiến anh trở nên lạnh lùng cách biệt với khách hàng nữ trẻ tuổi. Anh không muốn người con gái nào quan tâm đến anh. 

Có lẽ ông Trời đã cho em gặp anh, cho em cảm nhận được nỗi lòng của anh và em cứ yêu anh từ lúc nào. Bao nhiêu năm qua em cứ giữ mãi trong lòng một tình cảm thầm lặng, em yêu anh hơn yêu cả bản thân mình, chỉ cần được biết anh vui, anh hạnh phúc thì em cảm thấy vui lắm rồi. Em cứ nghĩ có lẽ chúng ta chỉ biết nhau qua công việc, và em chỉ có cơ hội yêu đơn phương anh thế thôi mà không có cơ hội nào phát triển tình cảm hơn nữa.
Bao giờ em có được anh
Em biết thực tế anh vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận tình yêu thương của em (Ảnh minh họa)

Rồi đến một ngày bỗng em nhận được nick lạ với cái tên hoàn toàn xa lạ gửi tin nhắn cho em trên messenger, rồi chúng ta chat với nhau, anh đã khiến em hồi hộp suốt một khoảng thời gian dài vì em không biết anh là ai. Trải qua bao nhiêu vui buồn trên messenge cuối cùng anh cũng thừa nhận rằng người ấy chính là anh. Trái tim em vui khi biết được điều đó, em luôn mong rằng anh xuất hiện ngoài đời, chúng ta có những cuộc hẹn hò như bao người khác yêu nhau, nhưng ngoài những gì em mong đợi khi em nhắn tin vào số máy anh, em muốn anh xác nhận thông tin tình cảm của em dành cho anh thì anh lại im lặng. Vì sao thế anh?

Anh có biết những lúc như thế trái tim em buồn bã biết chừng nào, em biết thực tế anh vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận tình yêu thương của em. Nhiều lúc em muốn quên anh đi nhưng em không làm được, em lại nhớ anh da diết hơn lúc bình thường. Em biết em đã yêu anh một tình yêu lớn lao, và cứ thế em lại chấp nhận yêu đơn phương anh trong vô vọng.

Anh hiểu được tình cảm thật sự của em nhưng anh vẫn chọn cách im lặng ngoài đời và trên mạng chỉ nói ngắn gọn một câu “em hãy kiên nhẫn". Có những lúc em không hiểu được anh thật sự đang nghĩ gì, sao anh không muốn nói cho em biết, anh còn đang phân vân về tình cảm của em ư? Anh cứ yên tâm em không phải là người đến rồi để lại cho anh thêm một niềm đau. Em đã suy nghĩ rất nhiều khi chọn và yêu anh bởi vì em luôn ý thức được rằng trái tim em không dễ dàng gì rung động tình cảm với ai, và một khi đã có sự rung động thì em biết đó là người em cần mang đến niềm hạnh phúc. 

Em yêu anh không phải vì anh làm ngành ngân hàng, hay vì anh đẹp trai, mà em yêu tính cách con người anh, yêu trái tim anh, yêu anh qua những gì vui buồn khi làm việc cùng nhau trong suốt khoảng thời gian dài. Em yêu anh vì em nhận ra tính dễ mến trong con người anh mà anh cố giấu với cái vẻ lạnh lùng bên ngoài. Cũng gần 1 năm rồi em không còn làm việc cùng với anh nữa, đồng nghĩa với khoảng thời gian dài em không được gặp anh, em rất là nhớ anh, nhớ ánh mắt, nụ cười và cả giọng nói ấm áp của anh.

Em hy vọng anh đọc được những dòng tâm sự này của em, anh sẽ hiểu nỗi lòng em hơn. Không biết dạo này anh đã trải qua những vấn đề khó khăn gì nhưng anh không chia sẻ với em mà chỉ viết ngắn gọn đôi dòng trên mạng, em đang rất lo lắng cho anh. Anh có thể mở lòng để chia sẻ với em được không? Em rất muốn được chia sẻ những vui buồn của cuộc sống cùng anh. “Bao giờ trái tim anh biết vui trở lại, bao giờ anh nhớ đến em và bao giờ anh nói với em “rằng anh cũng yêu em có không anh ngày đó, em đang mong chờ".

Theo 24h

28 ngày để thay đổi một thói quen

Em muốn quên anh đi để trái tim bình yên, để lòng được thanh thản.

Những khi rảnh rỗi em vẫn hay theo mẹ lên chùa để cầu cho tâm hồn mình được thư thái. Em chỉ mong sao những tiếng chuông, tiếng khánh và tiếng gõ mõ tụng kinh nơi cửa Phật sẽ khiến cho đầu óc mình trở nên khoáng đạt hơn. Em muốn quên anh đi và muốn đổ thừa tất cả những gì mình đã phải trải qua cho hai chữ duyên phận. Em muốn tin rằng bởi vì kiếp trước mình đã phạm phải nhiều lỗi lầm quá nên kiếp này dù đã yêu rất nhiều nhưng tình yêu vẫn bị dở dang.

Có lần thầy đã dạy em rằng: “Thường thì con người ta phải mất tới hai mươi tám ngày để thay đổi bất kỳ một thói quen nào đó”, nhưng tại sao đã gấp ba con số ấy trôi qua rồi mà em vẫn chưa thể thay đổi được những thói quen đã từng có trong tình yêu của hai đứa mình. Mỗi buổi sáng thức dậy em vẫn thường tần ngần ngồi nhìn điện thoại, để rồi lại hẫng hụt khi chẳng có bất kỳ tin nhắn nào được gửi đến từ một số máy quen thuộc trong hộp thư của mình.

Đã bao lần nước mắt em rơi nhòe cả mắt kính chỉ vì vừa chạy xe vừa khóc, vừa chạy xe vừa nhớ về anh. Làm sao mà không khóc được khi thấy cảnh người ta nắm tay nhau tình tứ trên đường, làm sao mà không khóc được khi mới ngày này của ba tháng trước hai đứa mình vẫn còn quấn quít bên nhau. Trái tim em mỏng manh y như cái dáng vẻ bề ngoài của em vậy, đã biết như thế vậy mà cớ sao anh vẫn phụ tình?

Em muốn lòng mình được bình yên, muốn cho những nỗi nhớ anh thôi không còn quay quắt. Chỉ vậy thôi mà sao khó quá, chỉ vậy thôi mà sao em vẫn không thể làm được, mặc dù đã ba tháng trôi qua rồi. Ai đó vẫn bảo em rằng khi một tình yêu đi qua nếu không đành lòng thì nên tìm cách níu kéo, còn em, bởi biết rằng anh đã đi là sẽ đi mãi nên chỉ còn cách đau khổ một mình.

Chốn ấy nắng vàng hơn nơi này, chốn ấy có hoa thơm và cỏ lạ, cây cối bốn mùa xanh tốt, vậy nên anh mới bỏ mảnh đất này mà đi. Em không trách anh dẫu cho em được quyền làm điều ấy. Những lần ngồi đọc kinh niệm Phật em đã học được rằng oán trách là nguồn cội của mọi đau khổ, bởi vậy nên trách cứ cũng có ích gì đâu, thậm chí nó chỉ càng khiến cho tội nghiệp thêm nặng, khiến trái tim em ngày càng bị dằn vặt vì những chuyện đáng lẽ đã phải quên.
28 ngày để thay đổi một thói quen

Sư thầy vẫn dạy rằng sống ở trên đời này cần phải luôn ghi nhớ hai từ “buông xả”, càng buông được nhiều, càng xả được nhiều thì tâm càng tĩnh và lòng càng cảm thấy nhẹ nhàng. Vẫn biết là vậy nhưng để buông xả được những thói quen và những điều đã từng coi trọng nó hơn cả bản thân mình sao mà khó quá. Có lẽ sẽ rất lâu nữa mới làm được, nhưng từng phút, từng ngày em sẽ cố gắng để suy nghĩ mọi chuyện theo hướng tích cực, để buông xả và có thể bình thản đối diện với những ký ức hạnh phúc bất chợt ùa về.

Sẽ có một ngày em chẳng còn rơi nước mắt khi vô tình nghe lại bài hát cũ, sẽ có một ngày em không còn đuổi theo trong vô thức khi bắt gặp ai đó có hình dáng hao hao giống anh đi trên đường. Em vẫn luôn tin rằng trên đời này có tồn tại quy luật nhân quả và có lẽ kiếp trước em bội bạc với người khác nên kiếp này em mới chịu quả báo bị anh phụ tình. Thôi thì đành đổ tất cả mọi lỗi lầm cho quá khứ, còn hiện tại em chỉ biết sống thật có ích, suy nghĩ tích cực và làm nhiều việc thiện để mong tâm hồn mình được an yên.

Theo Eva

Đến một ngày tình yêu bỗng nhạt nhòa

Em đã có hạnh phúc trong tay nhưng rồi lại không biết nắm giữ…

Cứ ngỡ rằng ba năm là khoảng thời gian thừa đủ sự an toàn cho một mối tình đi đến bến bờ hạnh phúc, cứ ngỡ rằng trên đời này sẽ chẳng còn bất cứ điều gì có thể chia cắt được hai ta nữa, ấy thế mà bất chợt một ngày em lại nghe thấy anh nói hai tiếng: “Chia tay”. Tình yêu là gì mà sao lại có thể mang tới một cơn đau dữ dội và dai dẳng đến vậy? Thêm một đêm nữa giấc ngủ trở thành một điều quá đỗi xa xỉ đối với em.

Giờ này không biết anh đang làm gì, có nhớ em giống như em đang nhớ anh hay không? Cũng trong căn phòng này chính làn hơi ấm tỏa ra từ cơ thể của anh đã khiến em hạnh phúc và bình tâm trở lại sau những giờ làm việc căng thẳng, thế nhưng giờ này nó lại trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ. Cho dù em đã gói ghém lại và cất đi tất cả những món đồ gắn liền với kỷ niệm đã qua, ấy vậy mà chẳng hiểu sao hình ảnh của anh vẫn cứ hiện về khiến trái tim em trở nên thật yếu đuối.

Những giọt nước mắt ở đâu cứ bỗng nhiên lăn dài trên má. Em đã khóc, chỉ mong ước sao anh lại quay trở về và ôm em thật chặt vào lòng. Thế nhưng anh đã không nghe thấy và cũng cố tình không chịu biết rằng có một người đang đau khổ vì mình.

Em đã rất tin rằng anh chính là tình yêu đích thực của cuộc đời mình và có lẽ anh cũng đã từng một thời tin chắc rằng như thế. Thuở mới bắt đầu em cũng yêu anh bằng một tình yêu đắm say, nồng nhiệt lắm, thế nhưng khi mọi thứ đều trở nên quen thuộc thì em lại trở về yêu giống như tính cách trầm lắng của chính mình. Những tưởng chỉ cần yêu vừa đủ thôi để chờ đến ngày tình yêu đơm hoa kết trái, ấy vậy nhưng chính đó lại là lý do khiến tình yêu bị nhạt nhòa để rồi kết cục là phải chia tay.

Em đón nhận mọi giận hờn oán trách của anh mà không hề có một lời ca thán. Mỗi chúng ta đều yêu đương theo cách riêng của mình, anh thích một tình yêu lúc nào cũng cuồng nhiệt, nóng hổi giống như thuở ban đầu, còn em lại yêu anh bằng một tình yêu nhẹ nhàng và có phần kín đáo. 

Giá mà em bớt hiền đi một chút, giá mà mình biết cãi nhau, biết tranh đấu để cùng nhau trải qua những chông gai thử thách, giá mà tình cảm không quá êm đềm như thế thì có thể mình đã yêu và trân trọng nhau nhiều hơn. Tình yêu của mình chẳng hề giống nhau, bởi vậy nên càng ngày ta càng xa nhau và rồi đến khi phát hiện ra trái tim của đôi mình đã hóa thành khập khiễng thì mọi thứ đã không thể níu kéo bởi em cũng chẳng biết ta đã nằm trên hai đường thẳng song song tự khi nào.

Bây giờ em cảm thấy lòng mình cô đơn hơn lúc nào hết. Em hối hận vì đã từng có được hạnh phúc trong tay nhưng rồi không biết cách nắm giữ và lại để tất cả vụt mất. Hóa ra điều chắc chắn duy nhất ở trên đời này lại chính là chẳng có bất cứ điều gì chắc chắn cả. Hóa ra đôi khi những thứ mà ta đã từng ngỡ như keo sơn thì có một ngày lại thay đổi và quay lưng lại với mình.

Tình yêu là thứ tình cảm gì mà lại có thể khiến cho con người ta trải qua hết cung bậc cảm xúc này đến cung bậc cảm xúc khác. Đã từng lâng lâng trong cảm giác được yêu thương, đã từng vỡ òa trong niềm hạnh phúc ấy vậy mà bỗng một ngày xấu trời chính nó lại đẩy con người ta đến cùng cực của đau khổ và mất mát trong tâm hồn.

Giờ thì em muốn yêu anh cũng không được mà quên anh thì cũng chẳng xong. Em chỉ có thể nhớ anh nhưng khi càng nhớ anh thì em càng khiến cho trái tim mình trở nên đau nhói. Bỗng chốc em chỉ muốn được giận hờn, chỉ muốn được hét lên cho thỏa nỗi nhớ, nhưng có một cái gì đó cứ chẹn lại ngang nơi cuống họng… Em chỉ biết khóc, khóc và khóc… Ước gì yêu thương cũng có thể theo dòng nước mắt mà trôi đi, như vậy thì có thể em đã quên được anh rồi.

Theo Eva